Nhạc nềnRetroRPG_Field

Động Thủy Triều Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm ào... kèn kẹt... rắc!


Tiếng rống buốt óc của dòng thác ngầm từ từ lùi lại phía sau, bị nuốt chửng bởi bóng tối đặc quánh và tiếng gầm rú nghẹn ngào của những khối gỗ sồi cổ thụ trên tàu Sương Mai. Con tàu chao đảo dữ dội, cú va đập từ cú rơi tự do xuống lòng hồ ngầm khiến toàn bộ khung xương gỗ sồi không đinh sắt rên rỉ lên những tiếng khô khốc. Nước mặn bắn tung tóe lên boong, mang theo mùi hôi nồng nặc của khoáng vật lưu huỳnh và vị chát đắng của muối axit ăn mòn.


Trong khoang cabin tối tăm, Minh Trí gượng dậy. Cú rơi khiến anh bị hất văng vào vách ngăn bọc chì. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã bị vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận khuỷu tay dưới lớp găng da cá voi bọc chì dày nặng – đập mạnh vào cạnh bàn thạch anh. Anh không cảm thấy đau đớn ở những ngón tay chết lặng đó, nhưng một cơn đau nhói buốt lạnh dọc tủy xương từ khuỷu tay chạy thẳng lên bả vai khiến anh phải nghiến chặt răng đến bật máu môi. Lòng bàn tay phải của anh, vết rạch từ nghi thức huyết tế bản đồ vẫn chưa khép miệng, máu tươi rỉ qua lớp băng vải thô, thấm vào lớp bụi vôi xám xịt trên sàn.


"Trí! Anh có sao không?" Tiếng nói trầm ấm nhưng run rẩy của Vy Anh vang lên từ góc tối. Cô đang quỳ trên sàn gỗ, đôi tay mảnh mai vẫn ôm chặt chiếc đàn nhị bằng gỗ mun cổ xưa như bảo vệ sinh mệnh của chính mình. Dù mù lòa, trực giác nhạy bén của một hoa tiêu thính học giúp cô nhận ra sự im lặng bất thường từ phía Minh Trí.


"Tôi chưa chết," Minh Trí khàn giọng đáp. Anh dùng tay phải gượng vịn vào mép bàn thạch anh để đứng thẳng dậy. Vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh đột ngột nhói đau từng cơn, phát ra một vệt sáng đỏ nhạt mờ ảo trong bóng tối. Mỗi nhịp thắt của vết sẹo đồng điệu một cách kỳ lạ với nhịp phập phồng nhẹ nhàng của vách đá vôi ẩm ướt xung quanh hang ngầm. "Chúng ta đã lọt xuống Động Thủy Triều Ngược. Đây là tầng sâu đầu tiên của Vành đai Ma chướng."


Bên ngoài boong tàu, tiếng la hét của thủy thủ đoàn bắt đầu náo loạn.


"La bàn điên rồi! Kim sắt đang xoay tròn!"


"Không nhìn thấy gì cả! Sương mù lục đang tràn vào khoang lò hơi!"


Minh Trí lết chân bước ra cửa cabin. Làn sương mù lục lân quang nhạt mờ ảo, lạnh buốt đang từ từ loang nhanh trên mặt nước đen ngòm của hồ ngầm. Sương mù ở đây không mang màu xám mặn của rìa vịnh, nó mang một sắc lục ma mị, phát sáng nhẹ khi tiếp xúc với các vách đá thạch anh áp điện khổng lồ nhô lên từ lòng nước.


Trên bệ lái, thuyền phó A Sâm đang dùng cả hai tay gân guốc ghì chặt bánh lái gỗ sồi bọc đồng dẻo, nhưng bánh lái liên tục bị giật mạnh bởi một lực kéo vô hình dưới đáy nước.


"Minh Trí! Toàn bộ la bàn cơ học trên tàu đều bị liệt!" A Sâm gầm lên, mồ hôi trộn lẫn nước mặn chảy ròng ròng trên khuôn mặt sạm gió muối. "Kim sắt tự xoay tròn như có ma quỷ kéo. Chúng ta đang bị dòng nước cuốn trôi tự do về phía vách đá nhọn mạn phải!"


Minh Trí lập tức tháo chiếc găng da cá voi bên tay phải, để lộ những ngón tay thon dài bám đầy vết chai. Anh rút chiếc La bàn thạch anh cổ từ trong hộp bọc chì bên hông ra, đặt phẳng lên bàn thạch anh bệ lái. Chiếc la bàn này được chế tác hoàn toàn từ tinh thể thạch anh áp điện tự nhiên, không sử dụng bất kỳ chi tiết kim loại sắt thường nào.


Khác với những chiếc la bàn cơ học thông thường đang xoay điên cuồng, kim thạch anh của chiếc la bàn cổ chỉ dao động nhẹ rồi chỉ thẳng về hướng đông nam – nơi dòng nước ngầm đang chảy ngược vào lòng đất.


"A Sâm! Đừng nhìn la bàn sắt nữa!" Minh Trí hét lớn, tay phải anh chỉ vào hướng kim thạch anh phát quang. "Bẻ lái ba mươi độ mạn trái! Nương theo dòng nước chảy ngược! Từ trường ở đây bị đảo ngược cực đoan do các vỉa thạch anh tích điện ngầm dưới đáy hang. Sắt thường càng nặng càng bị hút lệch hướng."


Cùng lúc đó, Gia Bách – gã thợ rèn tóc đỏ vạm vỡ – lao lên boong tàu với vẻ mặt đầy lo lắng. Cánh tay phải của gã quấn băng vải thấm dầu lân quang lạnh bám đầy bụi than. Gã vác theo một cây sào tre bọc sắt thường dài hơn ba thước, định phóng xuống nước để chống đỡ mạn trái tàu Sương Mai khỏi va chạm vào vách đá vôi bén nhọn phía trước.


"Gia Bách, dừng tay!" Minh Trí thét lớn cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. Đầu sào bọc sắt thường của Gia Bách vừa chạm vào vách đá thạch anh ngập nước.


*Bùm! Xoẹt!*


Một tiếng nổ đanh gọn kèm theo một luồng tĩnh điện màu xanh tím phóng ra từ vách đá thạch anh áp điện, chạy dọc theo thân sào sắt truyền thẳng vào cánh tay phải của Gia Bách. Gã thợ rèn gầm lên một tiếng đau đớn, cây sào sắt bị đánh văng ra khỏi tay, rơi xuống nước mặn bốc khói đen kịt. Cơ thể lực lưỡng của Gia Bách ngã quỵ xuống sàn tàu, cánh tay phải run rẩy dữ dội, các cơ bắp bị tê liệt hoàn toàn do luồng tĩnh điện cao áp.


"Thằng ngu!" Minh Trí lao tới, dùng tay phải nắm chặt vai Gia Bách kéo giật ra sau. "Đá thạch anh ở đây chịu áp suất nước ngầm cực lớn, tự tích tụ một lượng tĩnh điện khổng lồ. Tuyệt đối không được mang sắt thường chạm vào vách đá! Sắt thường sẽ kích ứng tĩnh điện tự hủy!"


Tư Búa lập tức chạy tới nâng Gia Bách dậy, nhanh chóng lấy mỡ cá voi tẩm cừu bôi lên cánh tay bị bỏng điện của gã để làm dịu cơn đau. Gia Bách nghiến răng chịu đựng, ánh mắt gã nhìn Minh Trí không còn sự thù hận điên cuồng như trước, mà thay vào đó là sự thấu phục thầm lặng.


"A Sâm! Thả xích đồng dẻo xuống nước ngầm mạn trái!" Minh Trí quay sang ra lệnh cho thuyền phó. "Chúng ta phải thực hiện kỹ thuật xả tĩnh điện thạch anh. Đồng dẻo sẽ dẫn toàn bộ điện tích tích tụ từ mạn tàu xuống dòng nước mặn sâu trước khi nó kích nổ nồi hơi!"


A Sâm nhanh chóng phối hợp với hai thủy thủ tù binh kéo sợi xích đồng dẻo khổng lồ thả dọc theo mạn trái tàu Sương Mai xuống dòng nước chảy ngược đen ngòm. Ngay khi xích đồng chạm nước, những tia điện nhỏ màu xanh tím phóng ra tanh tách dọc theo thớ gỗ sồi mạn tàu, truyền thẳng xuống dòng nước mặn bốc hơi ấm nhẹ. Con tàu Sương Mai ngừng rung lắc, cấu trúc gỗ sồi không đinh sắt của nó một lần nữa chứng minh tính ưu việt tuyệt đối trước sương muối và tĩnh điện áp điện.


"Vy Anh!" Minh Trí quay lại cabin, đứng sát bên nữ hoa tiêu mù. "Tôi cần thính giác định vị của cô. Tay trái của tôi đã hóa đá, thước thạch anh không thể căn chỉnh góc chính xác nếu thiếu sự định vị âm học thời gian thực."


Vy Anh lặng lẽ gật đầu. Cô bước ra boong mũi tàu, làn sương lục lân quang nhạt lướt qua tà áo lam sẫm cũ sờn của cô. Cô nâng chiếc đàn nhị lên, ngón tay mảnh mai gảy nhẹ vào đôi dây bện gân cá voi xanh có độ đàn hồi cực cao.


*Từng... tơ... tắt...*


Tiếng đàn nhị vang lên, phát ra những sóng âm tần số cao khuếch tán qua làn sương mù lục đặc quánh. Sóng âm va đập vào các vách đá ngầm dội ngược lại, lọt vào đôi tai nhạy cảm cực hạn của Vy Anh. Cô nhắm chặt mắt, chuyển hóa những tiếng vọng vô hình thành một sơ đồ địa hình động trong trí não.


"Phía trước mười lăm thước, dòng nước chảy ngược đang ép mạnh mạn phải!" Vy Anh khàn giọng nói, tiếng đàn của cô dồn dập hơn. "Có một rặng đá san hô xương trắng di động đang nhô lên theo nhịp triều ngầm! Góc nghiêng vách đá là ba mươi lăm độ!"


Minh Trí kẹp chiếc Thước đo góc thạch anh vào nách phải, dùng tay phải còn lành lặn để căn chỉnh góc nghiêng trên bản đồ da dê theo lời Vy Anh. "A Sâm! Bẻ lái mạn trái hai mươi độ! Giữ vững hướng đi nương theo dòng nước xoáy!"


Con tàu Sương Mai lướt đi uyển chuyển như một con cá kình gỗ giữa mê cung tối tăm của Động Thủy Triều Ngược, sát sạt những vách đá thạch anh sắc nhọn chỉ trong gang tấc. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa thính giác định vị của Vy Anh và tri thức bản đồ học thực chứng của Minh Trí đã bảo toàn mạng sống cho cả đoàn lữ hành vượt qua hiểm cảnh đầu tiên của tầng dưới.


Thế nhưng, ngay khi con tàu vừa lách qua khúc cua hẹp nhất của hang ngầm, một vệt sáng lạnh lẽo từ những ngọn đuốc dầu lân quang bất ngờ quét qua màn sương lục.


"Có tàu phía trước!" Tiếng hét cảnh báo của A Sang từ trên cột buồm gác đêm vang lên dồn dập.


Từ trong bóng tối sâu thẳm của hang đá vôi ngập nước, hơn mười chiếc thuyền gỗ nhỏ bọc da cá voi từ từ hiện ra, bao vây chặt lối đi hẹp phía trước của tàu Sương Mai. Trên mũi chiếc thuyền dẫn đầu, một gã thanh niên gầy gò nhưng săn chắc đứng thẳng, mặc bộ đồ lặn ôm sát bằng da cá voi mỏng màu xám bạc bám đầy tảo mặn. Đôi mắt gã sắc lạnh dưới ánh sáng lân quang nhợt nhạt, tay phải gã nắm chặt một bộ móc neo bằng đồng dẻo tự chế có dây cáp bện sợi gai chịu lực cực cao.


Tống Giao – thiên tài lặn sâu của Hợp tác xã trục vớt Vân Sa.


"Ai cho phép tàu Sương Mai tự ý thâm nhập vào Động Thủy Triều Ngược?" Giọng nói của Tống Giao vang lên lạnh lùng, át cả tiếng rầm rì của dòng nước chảy ngược. Gã nhìn chằm chằm vào Minh Trí, ánh mắt đầy sự nghi kỵ và thù hận cũ của giới trục vớt lậu đối với dòng họ bản đồ Minh gia. "Hợp tác xã trục vớt Vân Sa đã cắm cờ đánh dấu toàn bộ vùng nước ngầm này. Kẻ mang vết sẹo phản bội kia, ngươi mang tàu gỗ đến đây để tranh đoạt xác tàu Vân Thần của cha ngươi đúng không?"


Minh Trí đứng thẳng trên boong mũi tàu, chiếc găng tay da cá voi bọc chì quấn chặt cánh tay trái vôi hóa đông cứng của anh. Gương mặt anh dưới vành mũ da cá voi cũ sờn vẫn lạnh lùng, không một chút dao động trước sự bao vây của đối thủ.


"Tống Giao," Minh Trí bình thản đáp, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng thực chứng của một nhà bản đồ học. "Dòng nước chảy ngược ngẫu nhiên của hang ngầm này đang dâng cao áp suất với tốc độ hai thước mỗi giờ. Các người giăng thuyền ở đây là đang tự sát. Mạch nước sụt lở phía sau vách đá thạch anh sắp sập đổ vĩnh viễn trong vòng nửa canh giờ tới."


"Nói láo!" Tống Giao cười lạnh, gã vung tay ra hiệu cho toán thợ lặn phía sau. "Dòng họ phản tặc các người chỉ giỏi vẽ ra những hải đồ giả để dẫn dụ người khác vào chỗ chết. Hôm nay, không có sự cho phép của hội trục vớt, một mảnh gỗ của tàu Sương Mai cũng không được phép đi qua khe hẹp này!"


Theo mệnh lệnh của Tống Giao, năm thợ lặn sâu của tộc lặn cạn lập tức nhảy xuống dòng nước mặn độc. Họ nhanh nhẹn căng hai sợi cáp đồng dẻo khổng lồ từ hai vách đá thạch anh, giăng ngang qua lối đi hẹp nhất của khe đá, khóa chặt đường di chuyển của tàu Sương Mai.


Sợi cáp đồng dẻo bị lực hút từ trường đảo ngược cực mạnh của vách thạch anh kéo căng ra, phát ra những tiếng rít kèn kẹt chói tai dưới sức ép của dòng nước chảy ngược đang cuộn xiết dâng cao.


Con tàu Sương Mai buộc phải hạ buồm phụ, dừng lại giữa dòng nước xoáy đối chất trực diện với lực lượng trục vớt lậu của Tống Giao. Bóng tối ngột ngạt của hang đá vôi ngập nước dường như càng co hẹp lại, nén chặt bầu không khí xung đột giữa hai thế lực thám hiểm lậu bờ vịnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!