Hải Lộ Dưới Đáy Sâu
Ầm! Ầm! Ầm!
Cả vòm hang đá vôi trung tâm Đảo San Hô Xương Cổ Đại rung chuyển dữ dội như một con quái thú khổng lồ đang quằn quại trong cơn hấp hối. Tiếng nổ từ những khối mìn địa chấn của Tạ Hùng dội vào vách đá, khuếch đại qua các hốc thạch anh áp điện tạo thành những luồng chấn động nhức óc. Trần hang nứt toác. Những khối đá vôi nặng hàng tấn kèm theo hàng vạn mảnh san hô sắc nhọn đổ sập xuống dồn dập, đập vỡ nát các bệ đá cổ xung quanh hồ nước ngọt.
"Lối ra bị lấp rồi!" Tiếng gào thét hoảng loạn của một thủy thủ tù binh vang lên giữa làn khói bụi đá mù mịt.
Cửa hang chính – lối thoát duy nhất dẫn ngược trở lại bãi bồi nơi tàu Sương Mai đang neo đậu – giờ đây đã bị một khối đá vôi khổng lồ nặng hàng chục tấn chặn đứng. Lớp đá sập dày đặc, bịt kín kẽ hở đến mức không một tia sáng lân quang nào có thể lọt qua. Ở phía bên ngoài, tiếng cười lạnh lùng của Tạ Hùng vọng qua khe đá rỗng, mờ nhạt dần nhưng đầy sự đắc thắng: "Minh Trí! Hãy chôn thây cùng lũ phản tặc dưới đáy hồ đi! Ta sẽ phong tỏa toàn bộ đường bờ, không một mảnh gỗ nào của tàu Sương Mai được phép rời khỏi đây!"
"Khốn kiếp! Để tôi đập tan khối đá này!" Gia Bách gầm lên, khuôn mặt gã thợ rèn tóc đỏ bừng bừng sát khí. Gã vác chiếc búa rèn bằng đồng dẻo đúc từ quặng ngầm – thứ vũ khí nặng nề không bao giờ rỉ sét trước sương muối – lao thẳng về phía cửa hang bị chặn.
*Binh! Binh! Rắc!*
Gia Bách dồn toàn lực cơ bắp, nện liên tiếp ba búa ngàn cân vào khối đá vôi. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa xanh rì. Thế nhưng, khối đá vôi cổ đại quá dày và cứng. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến hai bàn tay Gia Bách rách da, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cán búa. Sau cú nện thứ ba, một tiếng gãy giòn giã vang lên. Cán gỗ sồi ngâm dầu của chiếc búa rèn bị gãy gập làm đôi. Khối đá vôi vẫn trơ trơ, chỉ để lại một vết sứt mẻ nông hoen ố.
"Đừng phí sức nữa, Gia Bách!" Minh Trí khàn giọng thét lớn. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn nắm chặt vai Gia Bách kéo giật ra sau. "Limestone ở đây đã hóa thạch hàng ngàn năm dưới áp suất nước mặn, kết cấu của nó bền vững như sắt thép. Có đập đến ngày mai cũng không vỡ nổi."
Lúc này, hiểm họa thực sự mới bắt đầu ập đến.
*Xèo xèo... ào ào...*
Từ các kẽ nứt địa chất dưới đáy hồ ngầm, nước biển mặn chát bắt đầu phun ra xối xả. Sức nổ của mìn địa chấn đã phá vỡ màng lọc tự nhiên của rặng san hô cổ đại, khiến dòng thủy triều độc dâng cao bất ngờ ngoài vịnh tràn thẳng vào hang. Nước dâng lên với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vài nhịp thở, làn nước mặn ngập tràn axit sương muối đỏ đã dâng cao đến thắt lưng, rồi nhanh chóng ngập đến ngực cả đoàn.
"Nước ngập rồi! Khói sương muối đang tràn vào!" Lục Dược hét lên, ông cố gắng nâng hòm thuốc thảo dược bằng sừng cá voi lên cao quá đầu. Làn sương muối đỏ đậm đặc bốc lên từ mặt nước đang dâng, tỏa ra mùi hôi nồng nặc của bào tử độc, khiến phổi của những thủy thủ chưa kịp đeo mặt nạ bị ăn mòn hóa học, ho khan ra máu vôi hóa xám xịt.
Cơn khát tột cùng vừa được xoa dịu bởi dòng nước ngọt ngầm giờ đây lại bị thay thế bằng nỗi sợ hãi cái chết ngạt tàn khốc. Nước đã ngập đến cổ. Thạch Sơn, dù vai phải bị rách toạc rỉ máu đầm đìa và đang sốt cao, vẫn dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt lấy Tiểu Bình để cậu bé không bị dòng nước xoáy cuốn trôi.
Giữa làn nước độc dâng cao dồn dập, Minh Trí vẫn giữ một sự điềm tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ. Đôi mắt anh sắc sảo dưới vành mũ da cá voi cũ sờn. Vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh đột ngột nhói đau dữ dội, chuyển sang màu đỏ phát quang rực rỡ dưới làn nước tối. Đó là phản ứng sinh học của dòng máu Người giữ vịnh khi cảm nhận nhịp thở địa chất của Thần Kỷ Hạ Lôi đang co bóp mạnh phía dưới.
"Vy Anh!" Minh Trí quay sang nữ hoa tiêu mù đang quỳ trên một bệ đá vôi ngập nước sát mạn cabin tàu Sương Mai. "Nghe tiếng nước! Tìm đứt gãy địa chất tuần hoàn! Vịnh Hạ Lôi di chuyển dựa trên sinh thể khổng lồ, mạch nước ở đây chắc chắn có đường thoát ngầm dẫn xuống sâu hơn!"
Vy Anh không lãng phí một giây. Cô nhắm nghiền đôi mắt quấn băng vải lụa trắng, nâng chiếc đàn nhị bằng gỗ mun cổ xưa lên sát cằm. Đôi tay mảnh mai của cô lướt nhanh trên đôi dây bện từ gân cá voi xanh có độ đàn hồi cực cao.
*Từng... Tơ... Tắt...*
Tiếng đàn nhị vang lên giữa hang động ngập nước, phát ra những sóng âm tần số cao xuyên qua màn sương mù dày đặc. Sóng âm chạm vào các vách đá vôi dội ngược lại, vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều hoàn chỉnh trong trí não của nữ hoa tiêu mù. Vy Anh nghiêng đầu lắng nghe, gạt bỏ mọi tiếng nổ sập đá xung quanh, tập trung toàn bộ thính giác cực hạn vào tiếng rít của dòng nước.
"Phía dưới hồ ngầm!" Vy Anh thốt lên, ngón tay cô chỉ thẳng xuống tâm dòng nước xoáy đang cuộn chảy xiết dưới đáy hồ. "Có tiếng nước rít rất mạnh qua một khe nứt ngầm! Đó là một đứt gãy địa chất sâu hoắm dẫn xuống dưới! Nhưng lối vào đang bị hàng vạn khối san hô xương rỗng chết nghẹt chặn đứng!"
"Thiết Ngưu!" Minh Trí thét lớn hướng về phía chàng thanh niên lực lưỡng của tộc lặn sâu. "Đến lượt cậu rồi! Dùng kỹ năng gỡ neo mù dưới nước độc! Khai thông khe nứt ngầm!"
Thiết Ngưu lầm lì gật đầu. Gã thợ lặn sâu có lồng ngực rộng như bệ đá lập tức cởi bỏ áo khoác, để lộ làn da đen bóng bôi đầy mỡ cá voi tẩm cừu cách nhiệt. Gã giật lấy thanh xà beng bằng đồng dẻo không gỉ từ tay Gia Bách, ngậm chặt chiếc kính lặn bọc da cá voi rồi áp dụng kỹ thuật Nín thở ép lồng ngực. Gã hít sâu ba nhịp để nén tối đa lượng khí vào phổi, làm xẹp lồng ngực tạm thời dưới áp suất nước lớn, rồi lao vút xuống đáy hồ ngầm đen kịt.
Dưới đáy nước sâu hơn mười mét, bóng tối bao trùm hoàn toàn. Áp suất nước mặn ngập axit đè nặng lên màng nhĩ của Thiết Ngưu, khiến tai gã rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt. Lớp mỡ cá voi bọc da thịt gã bắt đầu bị axit sương muối ăn mòn, bỏng rát tột cùng. Thế nhưng, Thiết Ngưu vẫn nhẫn nại di chuyển bằng xúc giác chân.
Gã dùng đôi tay trần sờ soạng các khối san hô xương rỗng bén nhọn đang kẹt cứng quanh khe nứt ngầm. Những nhánh san hô chết hóa thạch bén như dao cạo rạch nát các đầu ngón tay gã, rỉ máu xanh lục nhạt do nhiễm độc mặn nhẹ. Thiết Ngưu kẹp xà beng đồng dẻo vào khe đá, dùng lực đòn bẩy cơ bắp phi thường để bẩy từng khối san hô chết ra ngoài.
Trên mặt nước, tình hình đã cận kề cái chết. Nước độc đã dâng ngập đến cằm. Thủy thủ đoàn phải ngửa cổ hết cỡ để hớp lấy những ngụm khí thở hiếm hoi bám đầy bụi đá độc.
"Minh Trí... nhanh lên... tôi không giữ nổi Tiểu Bình nữa!" Thạch Sơn khàn giọng gầm lên, cánh tay trái của gã run rẩy dưới sức nặng của cậu bé gác đêm đang lịm đi vì hít phải khói sương muối.
Minh Trí lết thân mình lên cabin bản đồ của tàu Sương Mai. Anh biết, để đưa con tàu gỗ sồi không đinh sắt này lách qua khe nứt ngầm chật hẹp mà không bị đá nghiền nát, anh buộc phải sử dụng đến huyết tế Bản đồ da người tối đa.
Anh tháo chiếc găng tay da cá voi bọc chì bên tay trái. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận khuỷu tay – xám xịt và lạnh ngắt như một khúc san hô chết. Cơn đau nhức nhối dữ dội dọc theo tủy xương từ khuỷu tay lên đến bả vai khiến anh suýt ngất đi. Anh dùng tay phải rút con dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bén nhọn bên hông, rạch một đường sâu dọc lòng bàn tay phải còn lành lặn.
Dòng máu đỏ tươi chứa những vệt mực lân quang đen xám tuôn xối xả, nhỏ trực tiếp lên bề mặt tấm Bản đồ da người đặt trên bàn thạch anh.
*Hấp... Hấp...*
Tấm bản đồ làm từ da sinh thể cổ đại lập tức hấp thụ dòng máu của hậu duệ trực hệ Minh gia. Bề mặt da người co giãn mạnh mẽ, phát ra những tiếng đập nhịp tim đều đặn đồng điệu với nhịp thở địa chất của Thần Kỷ Hạ Lôi phía dưới. Các đường nét vẽ địa hình di động trên bản đồ tự động thay đổi, hiển thị một đường rãnh phát quang màu xanh lục nhạt mờ ảo – Hải lộ ngầm thứ hai dẫn thẳng xuống Vành đai Ma chướng.
"Cổng chuyển tầng... ở ngay dưới bánh lái!" Minh Trí hét lớn, mắt trái anh chảy máu đỏ nhạt ròng ròng do áp lực kích hoạt vết sẹo quá mức.
*Rắc... Rầm!*
Dưới đáy nước sâu, Thiết Ngưu dùng lực đòn bẩy cuối cùng, bẻ gãy khối san hô xương rỗng kẹt cứng chốt đá ngầm. Khe nứt ngầm khổng lồ mở toác ra. Sức hút của dòng nước xoáy ngầm cực đại lập tức kéo tuột toàn bộ lượng nước trong hang ngầm đổ xập xuống vách đá sâu.
Tàu thám hiểm Sương Mai chao đảo dữ dội, mạn tàu nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ, trượt nhanh theo dòng thác nước mặn đen ngòm đang cuộn xiết lao thẳng xuống lòng đất ngầm sâu thẳm.
Bóng tối lạnh buốt nuốt chửng con tàu gỗ sồi. Phía sau họ, tiếng sụp đổ của hang đá vôi vang lên như sấm rền, bịt kín hoàn toàn lối trở lại thế giới bên ngoài.
Khi con tàu gỗ lọt thỏm vào đường hầm tối tăm dưới đáy nước ngầm, làn sương mù xám mặn của Level 1 bỗng chốc biến mất. Thay vào đó, một luồng không khí ẩm lạnh mang theo những bào tử phát sáng màu lục lân quang nhạt mờ ảo bắt đầu bủa vây xung quanh mạn tàu.
Kim la bàn thạch anh trên bệ lái bắt đầu xoay tròn điên cuồng do từ trường đảo ngược cực mạnh dưới lòng đất sâu, báo hiệu tàu Sương Mai đã thâm nhập thành công vào vùng cấm địa thứ hai – Vành đai Ma chướng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!