Xiềng Xích Mực Đen
Bụi than đá từ các lò nung của Nghiệp đoàn hàng hải Đông Hải phủ một lớp màng xám xịt lên những mái nhà dốc của Cảng Vân Sa. Dưới mặt nước, thứ dầu lân quang lạnh thải ra từ hạm đội tàu sắt kết lại thành từng vệt váng màu xanh lục nhạt, dập dềnh bên cạnh những xác cá voi trương phình đang bị rỉa thịt. Không khí ở đây luôn mang vị mặn chát của muối và mùi hôi nồng của mỡ cừu tẩm sáp dùng để quét vỏ tàu.
Minh Trí đứng bên cửa sổ của văn phòng Tổng quản bến cảng, mắt trái mang vết sẹo rạch ngang nhắm chặt dưới làn gió biển buốt giá. Đôi mắt ấy không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng vạt da xung quanh vết sẹo đang râm ran ngứa – một phản xạ địa chất tự nhiên cảnh báo sương muối đỏ ngoài rìa vịnh đang dâng cao. Tay phải anh siết chặt quai chiếc túi da cá voi sờn rách, nơi cất giữ những bản thảo hải đồ dang dở và chiếc thước đo góc bằng thạch anh cổ.
"Cậu vẫn bướng bỉnh như cha cậu ngày xưa, Minh Trí ạ."
Giọng nói trầm thấp, đều đều của Đại Chưởng sự Tạ Thiên Phong vang lên từ phía sau chiếc bàn gỗ sồi bọc đồng đen. Gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi ấy mặc một bộ áo bào lụa đen thêu họa tiết sóng cuộn mạ chỉ vàng, bàn tay trái thong thả xoay chiếc nhẫn ngọc bích lớn. Ánh mắt gã sâu hoắm, lạnh lẽo như đáy vực không có ánh sáng mặt trời.
Trên mặt bàn, đặt cạnh một khay trà bằng gốm nung, là một mảnh san hô đỏ bị vỡ làm đôi. Minh Trí nhìn mảnh san hô đó, lồng ngực thắt lại. Đó là tín vật của em trai anh, Minh Vũ. Màu đỏ của san hô đã xỉn đi, bám đầy những vệt muối trắng xóa hoại tử – dấu hiệu rõ ràng của việc bị giam giữ lâu ngày dưới Ngục tối Vân Sa, nơi nước triều rò rỉ liên tục qua các khe đá vôi ngầm.
"Nó mới mười tám tuổi," Minh Trí khàn giọng nói, không thèm quay đầu lại. "Nó chỉ là một học đồ hoa tiêu, không liên quan đến vụ đắm tàu mười năm trước."
"Ở Cảng Vân Sa này, họ Minh các người đều mang dòng máu của kẻ phản bội," Tạ Thiên Phong cười nhạt, tiếng cười khô khốc như tiếng hai mảnh san hô chết cọ xát vào nhau. "Cha cậu, Minh Nam, đã dẫn cả hạm đội Vân Thần vào hố sụt rồi bỏ trốn. Nghiệp đoàn đã mất trắng ba kỳ hạm sắt bọc đồng và hàng vạn tấn dầu lân quang. Cậu nghĩ em trai cậu có thể vô can sao? Mỗi ngày nó ở dưới ngục tối, nước mặn sẽ ăn mòn thêm một đốt xương ngón chân. Nếu cậu không ký vào khế ước này, nửa năm nữa, nó sẽ biến thành một bức tượng san hô vôi hóa hoàn toàn."
Tạ Thiên Phong đẩy một chiếc hộp bằng đồng dẻo về phía trước. Khi nắp hộp mở ra, một mùi tanh nồng đặc trưng bốc lên. Bên trong là một đĩa chất lỏng màu đen đặc quánh, liên tục sủi những bong bóng lân quang xanh lục nhạt. Đó không phải là mực viết thông thường, mà là dung dịch nuôi dưỡng ký sinh trùng lân quang nguyên sinh – thứ mà Nghiệp đoàn dùng để thiết lập khế ước máu nô dịch.
"Ký vào đây. Dẫn đoàn thám hiểm của ta vượt qua Eo biển San Hô Xương, tìm ra hòn đảo di động đầu tiên bằng tấm bản đồ da người của gia tộc cậu. Khi ta có được mạch nước ngọt tinh khiết trên đảo cổ, em trai cậu sẽ được giảm xiềng xích một nửa. Bằng không..."
Minh Trí bước lại gần chiếc bàn. Tay trái anh, vốn đang đeo chiếc găng tay da cá voi dày bọc chì, khẽ run lên. Anh biết rất rõ bản chất của khế ước này. Một khi ký sinh trùng lân quang xâm nhập vào da thịt, chúng sẽ bám chặt vào mạch máu, ăn dần tế bào xương để duy trì sự sống, đồng thời truyền thông tin tọa độ sinh học của anh về cho chiếc nhẫn ngọc bích của Tạ Thiên Phong. Đó là lý do tại sao Nghiệp đoàn luôn kiểm soát được những kẻ dẫn lộ.
"Ta muốn thấy mật mã liên lạc của Minh Vũ trước," Minh Trí lạnh lùng nói, tay phải móc từ trong túi áo ra một mảnh ngọc san hô vỡ khác, đặt khớp với mảnh vỡ trên bàn. Hai mảnh ngập vào nhau hoàn hảo, lộ ra ba vạch khắc chéo tinh vi – mật mã Minh gia chỉ có hai anh em biết, nghĩa là Minh Vũ vẫn còn tỉnh táo để gửi thư.
"Cậu không có quyền mặc cả, nhà bản đồ học ạ," Tạ Thiên Phong gạt mảnh ngọc đi, giọng nói đột ngột trở nên sắc lạnh. "Thời gian của em trai cậu đang cạn dần theo từng nhịp thủy triều."
Minh Trí nhắm mắt. Hình ảnh đứa em trai gầy gò mang xiềng xích từ tính dưới ngục tối ẩm ướt hiện lên trong đầu anh. Anh không còn lựa chọn nào khác. Dòng họ Minh đã bị hủy hoại, anh không thể để mất đi huyết thống cuối cùng này.
Anh chậm rãi tháo chiếc găng tay da cá voi bên tay trái. Làn da nhợt nhạt lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ của văn phòng, nổi bật với một vết sẹo tròn nhạt màu ở cổ tay – dấu vết của lần huyết tế đầu tiên năm mười sáu tuổi. Minh Trí mím chặt môi, ấn thẳng lòng bàn tay trái vào đĩa mực đen lân quang.
Cơn đau lập tức bùng phát tàn khốc.
Nó không giống như vết bỏng lửa thường, mà là một cảm giác buốt giá, nhói buốt chạy dọc theo các dây thần kinh từ đầu ngón tay lên đến bả vai. Minh Trí nghiến răng đến mức khóe miệng rỉ máu, cố không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Dưới lớp da tay trái của anh, những vệt mực đen bắt đầu loang ra như những xúc tu nhỏ, bò lổm ngổm dưới mạch máu, phát ra ánh sáng xanh lục nhạt mờ ảo trước khi chìm sâu vào cấu trúc xương thịt.
"Rất tốt," Tạ Thiên Phong hài lòng thu hồi chiếc hộp đồng, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam tột cùng. "Ký sinh trùng đã nhận chủ. Giờ thì đeo găng tay vào và cút xuống cầu cảng đi. Chỉ huy tuần tra Lý Sát đang đợi cậu ở đó. Đừng cố gắng tẩy rửa vết mực, mỗi giọt nước ngọt nhúng vào tay trái cậu lúc này chỉ làm ký sinh trùng rúc sâu hơn vào xương tủy mà thôi."
Minh Trí không nói một lời, anh run rẩy đeo lại chiếc găng tay da cá voi bọc chì lên tay trái, siết chặt dây đai bằng gân cá voi sát cổ tay để cách ly từ trường rò rỉ. Cơn đau nhức nhối vẫn tiếp tục âm ỉ trong xương tủy, khiến các ngón tay trái của anh co quắp lại, mất đi một phần cảm giác tinh tế cần thiết để vẽ hải đồ.
Anh quay lưng bước ra khỏi văn phòng, đi xuống những bậc thang đá vôi bám đầy rêu độc của tòa nhà bến cảng. Gió biển ngoài cầu cảng Vân Sa thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mặn ăn mòn phế quản. Dưới bến, con tàu gỗ sồi không đinh sắt "Sương Mai" đang neo đậu, mạn tàu dập dềnh theo những đợt sóng triều xám xịt.
Tuy nhiên, ngay khi Minh Trí vừa bước chân xuống lối đi lát gỗ dẫn ra tàu, một toán lính lệ thuộc Đội tuần tra bờ Vân Sa đã dàn hàng ngang chặn đứng lối đi. Họ đều mặc giáp da cá voi dày bọc đồng dẻo, tay lăm lăm những thanh kiếm đồng cổ chịu ăn mòn sương muối.
Đi đầu toán lính là Chỉ huy tuần tra Lý Sát. Gã sĩ quan trẻ tuổi kiêu ngạo ấy đứng chống tay lên chuôi kiếm, đôi mắt sắc lẹm nhìn Minh Trí từ dưới vành mũ vải tẩm mỡ cừu. Bên hông gã đeo một chiếc kính viễn vọng đồng cỡ lớn và một bộ la bàn cơ học tinh vi của phương Tây.
"Đứng lại, nhà bản đồ học," Lý Sát lạnh lùng ra lệnh, giọng nói của gã bị át đi phần nào bởi tiếng còi hơi nước dồn dập của một tàu chiến sắt bọc đồng gần đó. "Lệnh khám xét bến cảng đặc biệt. Nghiệp đoàn nghiêm cấm mang bất kỳ công cụ định vị trái phép nào ra khơi trong mùa sương mù này."
Minh Trí dừng bước, đứng cách Lý Sát ba thước. Gió giật mạnh làm tà áo khoác da cá voi cũ sờn của anh bay phần phật. Vết sẹo mắt trái của anh đột ngột nhói đau nhẹ – sương muối đỏ ngoài eo biển đang dâng lên rất nhanh, nếu không xuất cảng ngay trong vòng một giờ tới, con tàu Sương Mai sẽ bị kẹt lại bến cảng mười ngày do thủy triều độc dâng ngập.
"Tôi đã có giấy phép xuất cảng đóng dấu dầu lân quang của Đại Chưởng sự," Minh Trí điềm tĩnh nói, tay phải thò vào túi áo khoác định rút tờ giấy da dê ra.
"Giấy phép của Đại Chưởng sự chỉ có hiệu lực cho con người, không áp dụng cho hành lý," Lý Sát gạt đi, ra hiệu cho hai tên lính lệ bước tới giật phăng chiếc túi da cá voi trên vai Minh Trí.
Chúng thô bạo dốc ngược chiếc túi xuống chiếc bàn gỗ tạm bến cảng. Những cuộn giấy da dê cũ kỹ, vài tấm san hô xương khô dùng để khắc hải đồ, và một chiếc hộp gỗ sồi nhỏ bọc chì rơi ra ngoài.
Lý Sát dùng chuôi kiếm gạt những cuộn giấy sang một bên, rồi dừng lại trước chiếc hộp gỗ sồi bọc chì. Gã dùng mũi kiếm bật nắp hộp. Bên trong, chiếc Thước đo góc thạch anh cổ đại lộ ra dưới ánh sáng mờ đục của bầu trời Vân Sa. Tinh thể thạch anh tự nhiên trong suốt như nước đá, được mài giũa tinh vi với các vạch chia độ bằng đồng dẻo không gỉ, phát ra một luồng hào quang dịu nhẹ khi tiếp xúc với ánh sáng tự nhiên.
Đôi mắt Lý Sát lóe lên sự thèm khát. Gã biết rất rõ đây là di vật của cựu Đại Bản đồ sư Minh Quốc – công cụ định vị duy nhất không bị nhiễu loạn bởi từ trường đảo ngược của Vịnh Sương Muối.
"Công cụ bằng thạch anh áp điện," Lý Sát nhếch mép cười, đưa tay định nhấc chiếc thước lên. "Thứ này chứa khoáng vật thạch anh tích điện cực cao, vi phạm nghiêm trọng Luật cấm mang vật thể kích ứng thủy triều của bến cảng. Ta ra lệnh tịch thu nó."
Bàn tay phải của Minh Trí lập tức siết chặt chuôi dao đục xương san hô giấu bên hông áo khoác. Vết sẹo mắt trái của anh chuyển sang sắc đỏ nhạt dưới sương mù đang dày đặc dần. Chiếc thước thạch anh này là đôi mắt của anh, là công cụ duy nhất giúp anh tính toán sai số địa lý để tránh các rặng san hô di động ngoài rìa vịnh. Nếu mất nó, hải trình của tàu Sương Mai sẽ kết thúc ngay tại eo biển trước khi kịp nhìn thấy đảo cổ.
"Chiếc thước đó làm bằng thạch anh tự nhiên và đồng dẻo, hoàn toàn không chứa tạp chất sắt," Minh Trí bước lên một bước, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa. "Theo Luật hàng hải Đông Hải điều thứ mười hai, các công cụ đo đạc bằng kim loại màu không thuộc danh mục tịch thu của tuần duyên."
"Ở cái cảng Vân Sa này, luật là do ta viết," Lý Sát lạnh lùng đáp, tay gã đã chạm vào khung đồng của chiếc thước thạch anh. "Tịch thu nó! Nếu kẻ nào phản kháng, ném thẳng xuống Ngục tối Vân Sa làm phu mỏ than."
Toán lính lệ đồng loạt rút kiếm ra một nửa, tiếng kim loại va chạm vào bao kiếm vang lên khô khốc. Gió biển rít gào qua các khe hẹp của cầu cảng, mang theo những hạt sương muối đỏ đầu tiên bắt đầu rơi xuống boong tàu Sương Mai phía sau lưng Minh Trí.
Anh đứng đó, giữa một bên là xiềng xích mực đen đang ăn mòn cánh tay trái, một bên là lưỡi gươm tuần duyên đang chĩa thẳng vào ngực. Lựa chọn mạo hiểm ngay tại cầu cảng lúc này sẽ quyết định vận mệnh của cả hải trình chuộc tội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!