Bản Ngã Trỗi Dậy
Bóng tối bên trong đường hầm cụt của Mê Cung Sắt không chỉ đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó là một thứ hỗn hợp nhầy nhụa, đặc quánh mùi amoniac, khí methane tích tụ lâu ngày và luồng bức xạ ion hóa rò rỉ từ những đống rác thải hạt nhân bị chôn vùi phía sau vách ngăn. Dưới chân Minh, dòng nước thải axit nhẹ sủi bọt khí màu xanh lục nhạt, liên tục gặm nhấm lớp cao su bảo vệ của bộ khung xương trợ lực rỉ sét bọc ngoài đôi chân vô lực của anh. Mỗi nhịp thở hít vào lồng ngực đều nóng bỏng như cát cháy, mang theo bụi kim loại mịn khiến cổ họng anh rát buốt.
“Không mở được! Mẹ kiếp, hệ thống khóa thủy lực của cửa sập này đã bị rỉ hàn chết từ cuộc oanh tạc mười năm trước rồi!” Long Sẹo gầm gừ, gã điên cuồng dùng chiếc xà beng cơ khí nện mạnh vào khe nứt của cánh cửa bọc thép dày cộp phía cuối đường hầm cụt. Những tia lửa đỏ bắn ra tung tóe, nhưng cánh cửa titan vẫn trơ trơ như một bức tường thành vô vọng. “Chúng ta bị kẹt rồi, Minh! Thằng cyborg đó đang dồn chúng ta vào rọ!”
Chị Hoa vội vã quỳ xuống bên cạnh Minh, bàn tay run rẩy mở ba lô y tế để kiểm tra vết thương cho An. Bộ đồ bảo hộ bạt rách của cô bé 16 tuổi đã bị axit ăn mòn một mảng lớn ở bả vai trái, lộ ra làn da mảnh khảnh bị bỏng đỏ hằn vết rộp nước. An không khóc, nhưng đôi môi cô bé tái nhợt, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ khẽ nhắm chặt lại, bám chặt lấy vạt áo bảo hộ của Minh như tìm kiếm một chiếc neo sinh tồn cuối cùng. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau, phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, đơn độc giữa tiếng gầm rú của bão mưa axit dội xuống từ các khe nứt trần hầm.
“Anh Minh… người anh nóng quá… gáy anh đang rít lên kìa,” An khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt của cô bé bị lấn át bởi tiếng o o tần số cao phát ra từ vết sẹo mổ gáy của Minh.
Minh nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. Vết mổ gáy của anh đang rách rỉ ra một thứ dịch vàng nơ-ron nhầy nhụa, nóng hổi và dính dấp. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân cấy trực tiếp vào các đốt sống cổ đang hoạt động quá tải ở mức báo động đỏ, liên tục phóng ra các xung điện cực nhỏ để kiềm chế sự xâm lấn ý thức của bạo chúa Kaelen. Mắt trái lượng tử của anh chập chờn phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, liên tục hiển thị các dòng mã nhị phân lỗi màu đỏ rìa võng mạc: *“CẢNH BÁO BĂNG THÔNG: Độ đồng bộ lượng tử đạt 12%. Tế bào nơ-ron sinh học đang bị đào thải. Thời gian tỉnh táo còn lại: 18 phút.”*
Đột ngột, một thứ mùi khét lẹt đặc trưng dội vào đường hầm cụt, lấn át cả mùi axit độc hại. Đó là mùi của mỡ máy sinh học màu xanh lục rỉ ra từ các khớp nối cơ khí của gã cyborg đao phủ Cốt Thép. Thứ mỡ máy bốc mùi khét lẹt bốc khói nghi ngút khi nhỏ xuống dòng nước thải axit dưới chân hầm.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Các vách ngăn thép dày mười phân của Mê Cung Sắt bị xé toạc ra như những tờ giấy bạt cũ. Từ trong làn khói hóa học xám xịt, bóng đen khổng lồ cao hai mét rưỡi của Cốt Thép lừng lững bước ra. Toàn bộ nửa người bên trái của gã bọc một lớp giáp titan đen kịt hằn vết sẹo chiến tranh rỗ nát, và cánh tay trái của gã là một cây búa thủy lực khổng lồ tích hợp lò phản ứng xung lực nén khí liên tục rít lên tiếng xì hơi nước áp lực cao rợn người. Đôi mắt quét quang học đỏ rực của gã xoay tít, khóa chặt mục tiêu vào Minh.
“Phát hiện vệt sóng nơ-ron lượng tử trùng khớp mục tiêu truy nã đỏ Kaelen,” giọng nói tổng hợp vô cảm, ồm ồm của Cốt Thép vang lên qua bộ lọc khí rỉ sét. “Lệnh của Lão Hắc: Thu hồi lõi não lượng tử nguyên vẹn. Các nhân chứng sinh học khác: Tiêu diệt tại chỗ.”
“Mơ đi, đồ sắt vụn!” Chị Hoa hét lên, cô dũng cảm đứng chắn trước mặt Minh và An, giương khẩu súng lục plasma cũ nát cướp được từ phòng khám Lão Sơn nổ súng liên tiếp.
*Chéo! Chéo!*
Hai luồng đạn plasma màu xanh lục bắn trúng giáp ngực của Cốt Thép, nhưng lớp hợp kim titan-carbide siêu dày bọc ngoài cơ thể gã chỉ bốc lên hai vệt khói xám nhẹ. Gã khổng lồ cyborg thậm chí không thèm lùi lại một bước. Gã vung cây búa thủy lực khổng lồ, luồng khí nén nổ ra một tiếng *Đoàng* chói tai, đập tan nát tấm chắn từ trường thô sơ mà Minh vừa cố gắng thiết lập bằng pin rác hông.
Lực chấn động từ cú đập hất văng Chị Hoa và Long Sẹo vào vách hầm rỉ sét, khẩu súng lục plasma rơi tuột xuống dòng nước axit sủi bọt.
“An! Chạy đi!” Minh gầm lên, anh cố gắng dùng hai tay trần bám vào vách đá để kéo lê đôi chân cứng đờ của mình, nhưng khớp nơ-ron chi dưới chưa kịp đồng bộ xong khiến anh hoàn toàn bất lực.
Đúng lúc gã khổng lồ cyborg nâng búa thủy lực lên để giáng đòn kết liễu, một bóng đen nhỏ bé đột ngột lao xuống từ đường ống thông gió phía trên trần hầm. Đó là Tùng! Chú nhóc học việc 12 tuổi bám theo Minh đã lẻn vào từ lúc nào. Trên tay cậu nhóc cầm một quả lựu đạn EMP tự chế quấn đầy dây đồng rỉ sét.
“Buông sư phụ tao ra!” Tùng hét lớn, cậu nhóc liều lĩnh giật chốt kích hoạt quả lựu đạn và ném thẳng vào khớp vai cơ khí sinh học của Cốt Thép.
*Bùm!*
Một luồng sóng xung điện từ xanh lam bùng phát dữ dội, tạo ra các tia sét nhỏ nổ tanh tách trên lớp giáp titan của gã cyborg. Hệ thống cảm biến quang học đỏ rực của Cốt Thép chập chờn nhấp nháy, gã rít lên một tiếng cơ học chói tai khi hệ thống vận hành bị gián đoạn nhẹ trong vòng hai giây. Tuy nhiên, lớp vỏ chống nhiễu Faraday bọc chì của gã quá tốt. Chỉ sau hai giây, đôi mắt đỏ rực của gã bùng sáng trở lại.
Căm phẫn vì bị một đứa trẻ quấy rối, Cốt Thép vung búa thủy lực gạt mạnh một cú tàn bạo. Cú đập không trúng Tùng, nhưng lực xung kích nén khí cực mạnh đập thẳng vào cột đỡ bằng thép titan cũ của đường hầm cụt.
*Rắc! Rắc! Rầm!*
Cột đỡ thép titan bị gãy gập dưới lực đập hàng tấn. Một tấm dầm thép khổng lồ nặng nửa tấn sụp đổ xuống từ trần hầm, đè chặt lên chân trái của Minh, găm thẳng anh xuống nền bê tông rỉ sét.
“Á…!” Minh gào lên trong đau đớn tột cùng. Tiếng xương bánh chè và khớp nối cơ khí chân trái bị nghiền nát phát ra những tiếng rắc rợn người. Máu sinh học đỏ tươi hòa lẫn với dịch nơ-ron vàng tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả dòng nước axit dưới chân anh.
Cốt Thép lờ lững tiến lại gần, bỏ qua Minh đang bị găm chặt dưới dầm thép. Gã giơ cây búa thủy lực khổng lồ lên, hướng thẳng về phía An đang quờ quạng đôi tay nhỏ nhắn trong bóng tối để tìm kiếm Minh.
“Không… An… chạy đi… xin mày… đừng chạm vào con bé!” Minh gào khóc trong tuyệt vọng, đôi tay trần bám đầy vết bỏng điện của anh điên cuồng cào cấu vào tấm dầm thép nặng nề, nhưng tấm kim loại nặng nửa tấn không hề xê dịch một phân. Móng tay anh bị lật ngược, máu tươi chảy đầm đìa trên nền đất rỉ sét.
Cốt Thép vô cảm nạp áp lực khí nén vào búa thủy lực. Tiếng rít thủy lực rền rĩ vang lên, chuẩn bị đập tan nát cơ thể nhỏ bé của cô bé mù bẩm sinh.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng đó, khi nhịp tim của Minh vượt ngưỡng 180 nhịp/phút, sâu thẳm trong mạng lưới nơ-ron lượng tử của bộ não bạo chúa Kaelen, một giao thức bảo mật bị khóa chặt mười năm trước tự động bẻ gãy xích xiềng.
*“CẢNH BÁO NGUY HIỂM CHÍ MẠNG: Ý thức gốc cận kề cái chết lâm sàng. Giao thức Tự vệ Tối hậu tự động kích hoạt. Đồng bộ hóa nơ-ron lượng tử tăng vọt: 15%… 20%… 25%.”*
Một luồng điện lượng tử cực mạnh, lạnh buốt như băng đăng từ vết mổ gáy dội thẳng vào tủy sống của Minh. Cơn đau đớn vật lý biến mất ngay lập tức, thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối, vô cảm và chết chóc.
Mắt trái của Minh đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu, rồi bùng lên một luồng ánh sáng lượng tử xanh lam rực rỡ, lấn át hoàn toàn mắt phải sinh học của anh. Những đường vân mạch máu cơ khí phát quang màu bạc bắt đầu bò dần lên cổ, lan ra khuôn mặt gầy gò của anh. Gương mặt Minh hoàn toàn mất đi vẻ hiền lành, thực tế của người kỹ sư nghèo, trở nên lạnh lùng, uy nghiêm và vô cảm như một pho tượng thép của bạo chúa vũ trụ.
*“Quét cấu trúc mục tiêu hoàn tất trong 0.01 giây. Định vị điểm yếu: Khớp thủy lực gối trái bị rỉ sét 60%. Khớp vai trái thiếu màng lọc bảo vệ từ trường.”* Một giọng nói cơ học, lạnh lùng vang lên trong tâm trí Minh.
Minh từ từ đưa bàn tay trái bám đầy máu tươi xuống bám chặt vào tấm dầm thép nặng nửa tấn. Anh kích hoạt van xả áp lực thủy lực tối đa hông của bộ khung xương trợ lực.
*Xì…!*
Một luồng hơi nước áp lực cao phun ra mạnh mẽ từ hai bên hông Minh. Với một tiếng gầm cơ học chói tai, Minh dùng tay trần nhấc bổng tấm dầm thép nặng nửa tấn lên bằng một lực tác động khổng lồ, rồi quăng mạnh nó sang bên vách hầm như một khúc gỗ mục.
Cốt Thép giật mình xoay đôi mắt quét quang học lại, nhưng trước khi gã kịp định vị mục tiêu, bóng dáng của Minh đã biến mất khỏi tầm nhìn quét ảnh nhiệt.
Nhờ Giao thức Tự vệ Tối hậu điều phối hoàn hảo các khớp nơ-ron cơ khí, Minh di chuyển với một tốc độ phi vật lý cực nhanh trong môi trường không trọng lực cục bộ của cống ngầm. Anh lướt đi dốc đứng trên vách hầm rỉ sét, né tránh hoàn toàn quỹ đạo quét của búa thủy lực.
Cốt Thép vung búa đập mạnh vào khoảng không, luồng khí nén nổ ra vô hại. Minh đã áp sát sát sườn gã cyborg từ phía sau.
Anh tập trung toàn bộ năng lượng lượng tử vào cánh tay trái, kích hoạt van xả áp lực tối đa của piston thủy lực trên khung xương trợ lực cánh tay, tung ra *Cú đấm thủy lực bọc titan* trực diện vào khớp vai trái của Cốt Thép.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ cơ học đanh gọn vang lên chấn động cả đường hầm cụt. Cánh tay cơ khí bọc titan dày cộp của Cốt Thép bị đập gãy rập, các sợi cáp dẫn truyền nơ-ron bọc bạc đứt tung tóe, rỉ ra mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt xối xả.
Không dừng lại ở đó, Minh xoay người với phản xạ siêu việt của một sát thủ tối cao, tung cú đá thủy lực bẻ gãy hoàn toàn khớp gối trái bị rỉ sét của gã khổng lồ cyborg. Cốt Thép rên rỉ một tiếng cơ học chói tai, cơ thể khổng lồ nặng nửa tấn đổ sụp xuống vũng nước thải axit.
*Rắc!*
Một tiếng rạn nứt xương cốt giòn giã vang lên từ bả vai trái của Minh. Phản lực cực mạnh từ Cú đấm thủy lực bọc titan có lực tác động lên tới 1 tấn đã làm rạn nứt hoàn toàn xương bả vai trái của anh. Cơn đau đớn dữ dội dội vào não bộ, nhưng Giao thức Tự vệ Tối hậu đã hoàn toàn đóng băng các thụ thể cảm giác của anh.
Đồng thời, sâu thẳm trong tiềm thức Minh, một dải dữ liệu lượng tử đen đè chặt lên phân vùng ký ức gốc. Ký ức về chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ – món đồ chơi cơ khí đầu tiên Ông Ba tự tay rèn tặng anh vào năm 10 tuổi – hoàn toàn tan biến thành những hạt cát kỹ thuật số vô hồn. Minh vĩnh viễn mất đi thêm 10% ký ức tuổi thơ nghèo khó nhưng ấm áp của mình.
Nhưng gương mặt Minh vẫn vô cảm, lạnh lùng như băng tuyết quỹ đạo. Anh bước tới, dẫm mạnh chân bọc khung xương lên ngực Cốt Thép, găm gã cyborg xuống dòng nước axit. Đôi tay trần bám đầy máu tươi của Minh siết chặt lấy cổ họng kim loại của gã đao phủ, các ngón tay anh bấu sâu vào các sợi cáp nơ-ron lượng tử rỉ sét, điên cuồng siết chặt với một lực bóp khổng lồ.
“Minh! Dừng lại đi! Hắn đã bị vô hiệu hóa rồi!” Chị Hoa hét lên trong hoảng hốt khi thấy khuôn mặt vô cảm tàn bạo đáng sợ của Minh.
“Anh Minh… xin anh… đừng làm vậy… anh đang làm em sợ lắm…” An gào khóc nức nở, cô bé mù bẩm sinh quờ quạng đôi tay nhỏ nhắn bám chặt vào chân Minh, chiếc vòng dây đồng trên cổ tay cô bé khẽ va vào khung xương trợ lực rít lên những tiếng lách cách cầu xin.
Nhưng Minh không hề dừng lại. Đôi tay anh vẫn siết chặt lấy cổ Cốt Thép cho đến khi các sợi cáp nơ-ron của gã cyborg bị đứt gãy hoàn toàn, đôi mắt quét quang học đỏ rực của gã hoàn toàn tắt lịm trong vũng nước thải axit nhầy nhụa mỡ máy màu xanh lục.
Minh chầm chậm buông tay ra khỏi xác chết của gã đao phủ. Cơn điên nơ-ron lượng tử vẫn chưa dứt, ánh sáng xanh lam từ mắt trái lượng tử của anh vẫn rực sáng chói mắt trong bóng tối cống ngầm.
Anh chầm chậm quay đầu lại nhìn về phía An đang ngồi khóc nức nở dưới sàn hầm rỉ sét.
Ánh mắt trái lượng tử màu xanh lam lạnh lẽo, vô cảm và hoàn toàn xa lạ của bạo chúa Kaelen chiếu thẳng vào gương mặt đầy nước mắt của em gái nuôi, không một chút hơi ấm nhân tính sinh học nào còn sót lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!