Mê Cung Sắt Rỉ
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn dội những luồng nước xám xịt xuống Phân khu Vực Rác 4, nhưng dưới lòng đất, bên trong những đường ống rỉ sét của Mê Cung Sắt, một thứ địa ngục khác đang bủa vây lấy ba con người. Bóng tối ở đây không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng; nó đặc quánh, nồng nặc mùi amoniac, mùi lưu huỳnh từ nước thải công nghiệp và khí gas độc tích tụ lâu ngày.
Minh gục một bên vai vào người Chị Hoa, cố gắng dùng chút lực tàn để kéo lết đôi chân cứng đờ như hai thanh sắt rỉ. Mỗi bước đi là một cực hình nơ-ron. Vết mổ gáy của anh liên tục rỉ ra một thứ dịch vàng nơ-ron nhạt nhòa, nóng hổi và dính dấp dọc theo sống lưng, mang theo cảm giác buốt nhói như có hàng ngàn cây kim thép đang cắm thẳng vào tủy sống. Mắt trái lượng tử của anh chập chờn phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo dưới thấu kính lọc bị nứt, liên tục hiển thị những dòng mã nhị phân lỗi màu đỏ rìa võng mạc. Đầu ngón tay trái – vết bỏng điện xém đen từ cuộc thách đấu với Nam Cơ Điện – nhức nhối theo từng nhịp tim đập.
“Nhanh lên, Minh! Đàn drone tuần tra đang quét xuống các nhánh cống phía trên rồi!” Chị Hoa khàn giọng thì thầm, một tay cô xách chiếc ba lô y tế bám đầy bụi rỉ sét, tay kia xốc nách Minh để giảm bớt tải trọng cho đôi chân vô lực của anh.
An đi sát bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé bám chặt vào vạt áo bảo hộ lao động rách vai của Minh. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé mở to trong bóng tối, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đang căng ra hết cỡ để định vị môi trường xung quanh. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, như một nhịp gõ lo âu giữa không gian ngột ngạt.
“Anh Minh… em nghe thấy tiếng động cơ cánh quạt của chúng,” An khẽ nói, giọng run rẩy nhưng đầy kiên cường. “Tiếng rít tần số cao… mười hai chiếc… cách chúng ta khoảng ba trăm mét về phía nhánh cống bên phải. Chúng đang hạ độ cao rất nhanh.”
Minh nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy để An không hoảng sợ: “Không sao đâu, An. Anh vẫn ở đây. Chúng ta sẽ tìm lối ra.”
Nhưng trong thâm tâm, Minh biết họ đang rơi vào tuyệt lộ. Hai chân anh gần như tê liệt hoàn toàn do khớp nơ-ron chi dưới chưa kịp đồng bộ xong sau ca phẫu thuật ghép não lượng tử lậu của Lão Sơn. Anh có thể cảm nhận thấy ý thức tàn bạo của bạo chúa Kaelen đang âm ỉ trỗi dậy trong tiềm thức, cười nhạo sự yếu ớt sinh học của anh và liên tục cám dỗ anh giao ra quyền kiểm soát cơ thể để đổi lấy sức mạnh bạo lực tối cao.
Đột ngột, một luồng ánh sáng quét hồng ngoại đỏ rực xẹt ngang qua vách ống cống phía trước mặt họ. Tiếng rít cơ khí rợn người của đàn drone săn mồi Vance-02 vang lên chói tai từ khúc quanh đường hầm.
“Đứng im! Đừng cử động!”
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc bất ngờ vang lên từ bóng tối của một đường ống cáp quang bỏ hoang bên cạnh.
Minh giật mình, mắt trái lượng tử co thắt mạnh, quét nhanh cấu trúc sinh học của kẻ vừa xuất hiện. Đó là một gã đàn ông lùn, lưng hơi gù, mặc bộ đồ bơi bằng cao su cũ nát bốc mùi bùn thải. Gương mặt gã hằn sâu những vết sẹo ngang dọc do chuột cống cắn, nhưng đôi mắt gã sáng rực dưới ánh đèn pin bọc chì chống bức xạ. Trên tay gã cầm một chiếc la bàn đồng cổ lỗ sĩ, thấu kính của nó không hề bị ảnh hưởng bởi những luồng nhiễu từ trường đậm đặc của khu mỏ.
“Long Sẹo?!” Chị Hoa khẽ thốt lên, nhận ra gã dẫn đường chuyên nghiệp nổi tiếng của thế giới ngầm Phân khu 4.
“Là tôi. Sơn Lép đã trả tiền bảo kê cho tôi để đón các người,” Long Sẹo lầm lì nói, mắt gã nhìn lướt qua vết mổ gáy đang rỉ dịch vàng của Minh với vẻ e ngại. “Lũ lính tuần tra Aegis đã phong tỏa toàn bộ các nắp cống trên mặt đất. Đi lối này! Đường ống cáp quang này dẫn thẳng ra khu vực dốc đứng của giếng lọc nước cũ.”
Long Sẹo không nói nhảm thêm, gã dẫn đầu luồn lách qua những khe hẹp chằng chịt của đường ống cáp quang bỏ hoang. Minh cố gắng bám theo, đôi chân cứng nhắc của anh dẫm lên những mảnh thủy tinh và rác rưởi rỉ sét, tạo ra những tiếng động cơ học khô khốc.
Sau mười phút luồn lách nghẹt thở, họ chạm đến một khoảng không gian khổng lồ dưới lòng đất. Đây là một giếng nước thải dốc đứng 90 độ, sâu hun hút, đáy giếng là một hồ nước thải axit sulfuric nhẹ đang sủi bọt xanh lục, tỏa ra những luồng khí nóng độc hại ăn mòn da thịt. Hệ thống thang sắt gắn dọc vách giếng đã bị rỉ sét hoàn toàn và gãy vụn thành nhiều đoạn, không thể leo trèo bằng tay thường.
“Mẹ kiếp, thang gãy rồi!” Long Sẹo chửi đổng, gã nhìn chiếc la bàn đồng cổ đang xoay tròn liên tục do nhiễu từ trường từ hồ axit phía dưới. “Chúng ta phải lên buồng lọc khí cũ ở độ cao ba mươi mét phía trên, nhưng không có điểm tựa để leo.”
Tiếng rít cơ khí của đàn drone Vance-02 vang lên ngay sau lưng họ. Luồng quét hồng ngoại đỏ rực bắt đầu rà quét dọc theo đường ống cáp quang mà họ vừa đi qua. Cảm biến nhiệt của drone đang tìm kiếm vệt nhiệt sinh học của Minh.
“Minh! Nghĩ cách đi! Chúng đang đến sát rồi!” Chị Hoa hét lên trong im lặng, tay cô siết chặt khẩu súng lục plasma cũ nát cướp được từ phòng khám.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Minh quan sát thấy một đường ống dẫn hơi nước nóng chạy dọc theo trần giếng dốc đứng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh nhờ tri thức cơ khí ứng biến: Hơi nước nóng tỏa ra từ đường ống sẽ tạo ra một vùng nhiệt độ cao liên tục. Nếu họ di chuyển dọc theo đường ống hơi nước đó, vệt nhiệt sinh học của họ sẽ hoàn toàn bị bão hòa và che giấu khỏi cảm biến quét ảnh nhiệt của drone săn mồi.
Minh đưa tay trái bọc sợi nơ-ron phát sáng lên gạt nhẹ chốt súng trên cổ tay phải. Anh đang sở hữu một *Súng bắn móc kéo từ trường* – thiết bị đeo cổ tay tự chế sử dụng cuộn dây cáp siêu bền và đầu móc nam châm điện mạnh do Chú Chín Dây Cáp truyền lại.
“An, ôm chặt lấy cổ anh!” Minh hét lớn.
Cô bé mù không một chút do dự, vòng đôi tay gầy gò ôm chặt lấy cổ Minh, chiếc vòng dây đồng trên cổ tay cô bé áp sát vào vết sẹo mổ gáy rỉ dịch vàng của anh. Minh có thể cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ và hơi thở dồn dập đầy sợ hãi của em gái nuôi, nhưng cô bé không hề khóc.
Minh hướng súng bắn móc lên phía trần giếng, nhắm thẳng vào một thanh dầm thép cũ nằm sát đường ống hơi nước nóng.
*Phập!*
Đầu móc nam châm điện mạnh găm chặt vào dầm thép với một tiếng va chạm kim loại đanh gọn. Minh lập tức kích hoạt *Xung lực móc kéo từ trường*. Động cơ piston thủy lực đeo vai rít lên một tiếng cơ học nặng nề, cuộn dây cáp siêu bền co rút lại cực nhanh, kéo phắt cơ thể Minh và An bay vút lên không trung, vượt qua khoảng không giếng nước thải dốc đứng.
Nhưng ngay khi họ đang đu mình giữa không trung, dây cáp siêu bền bị cọ xát mạnh vào cạnh sắt sắc bén của một đường ống dẫn nước thải bị nứt vỡ gần đó.
*Két két két!*
Những tia lửa điện bắn ra tung tóe trong bóng tối. Minh kinh hoàng nhìn thấy các sợi cáp thép bọc carbon bắt đầu bị mài mòn và đứt gãy từng sợi một dưới tải trọng của hai người.
“Cố lên, Minh!” Chị Hoa gào lên từ phía dưới, cô đang dùng súng bắn móc phụ của Long Sẹo để leo lên theo lối vách đá dốc đứng phía đối diện.
Cùng lúc đó, một giọt nước thải axit sulfuric rò rỉ từ đường ống phía trên nhỏ xuống, rơi trúng vào bả vai của An.
“A…!” An rên rỉ đau đớn, lồng ngực cô bé co thắt lại. Bộ giáp bảo hộ bạt rách của cô bé bị axit ăn mòn rách một đường lớn, để lại một vết bỏng đỏ nhẹ bốc khói nghi ngút trên làn da vai mảnh khảnh.
Trái tim Minh như thắt lại. Cơn căm phẫn và đau đớn tột cùng kích hoạt dòng điện lượng tử trong não bộ anh bộc phát mạnh mẽ. Mắt trái lượng tử rực sáng xanh lam chói mắt, anh dồn toàn bộ lực tàn vào tay phải, cưỡng ép bộ khung xương trợ lực chân thô sơ bám chặt vào vách dầm thép để giảm chấn tiếp đất khẩn cấp, ngay trước khi sợi dây cáp bị đứt đoạn hoàn toàn.
*Rầm!*
Minh land nặng nề xuống bục đá hẹp sát buồng lọc khí cũ. Khớp nối cơ khí của bộ khung xương trợ lực chân rít lên tiếng hơi nước xì mạnh, hấp thụ lực va đập cực lớn nhưng phản lực vẫn dội thẳng lên xương gối và khớp nơ-ron chi dưới chưa đồng bộ xong của anh, gây ra một cơn đau buốt tận xương tủy.
Minh nhanh chóng dùng tay trái ôm chặt An, kéo cô bé vào bên trong buồng lọc khí cũ tối tăm, ngụy trang hoàn toàn sau lớp hơi nước nóng bốc lên từ đường ống.
Đàn drone Vance-02 lao vào khoảng không giếng dốc đứng, thấu kính quét hồng ngoại đỏ rực xoay tít liên tục. Tuy nhiên, luồng nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra từ đường ống hơi nước nóng đã hoàn toàn làm mù cảm biến nhiệt lượng tử của chúng. Chúng chỉ ghi nhận được một vùng bão hòa nhiệt độ màu cam rực rỡ, không thể phát hiện ra vệt nhiệt sinh học của nhóm Minh. Sau vài giây bay lơ lửng thăm dò vô vọng, đàn drone rít lên một tiếng cơ học thất vọng rồi từ từ rút lui theo đường ống dẫn nước thải phía trên.
Trong buồng lọc khí cũ tối tăm, Minh đặt An nằm xuống một tấm đệm bạt rách bám đầy bụi rỉ sét. Anh vội vã lôi hộp y tế thô sơ ra, dùng nước cất lau sạch vết axit trên vai em gái nuôi. Đôi tay anh run rẩy không kiểm soát, vết bỏng xém đen ở đầu ngón tay trái nhức nhối đau rát.
“Anh xin lỗi, An… Anh đã không bảo vệ được em,” Minh khàn giọng, nước mắt anh hòa lẫn với dịch nơ-ron vàng rỉ ra từ khóe mắt.
An gượng cười, đôi tay gầy gò của cô bé quờ quạng chạm vào gương mặt Minh, nhẹ nhàng lau đi vệt dịch nơ-ron trên má anh: “Em không sao đâu, anh Minh. Em chỉ bị xước nhẹ thôi mà… Anh vẫn ở bên em, thế là đủ rồi.”
Chị Hoa và Long Sẹo cũng vừa leo lên đến buồng lọc khí. Chị Hoa vội vàng kiểm tra vết bỏng của An, bôi một lớp mỡ kháng sinh thô sơ lên vai cô bé.
“Vết bỏng không sâu, nhưng chúng ta không thể ở lại đây lâu,” Chị Hoa lo lắng nói, mắt cô nhìn ra ngoài cửa buồng lọc khí rỉ sét. “Lũ lính Aegis sẽ sớm nhận ra đàn drone bị mù nhiệt lượng và quay lại quét thủ công.”
Long Sẹo nhìn chiếc la bàn đồng cổ trên tay, gã khẽ nhíu mày: “Đường ống thoát hiểm ra bãi rác Khu C nằm ngay phía sau vách ngăn thép của buồng lọc này. Nhưng hệ thống cửa sập áp lực đã bị khóa chết từ mười năm trước.”
Minh gượng dậy, đôi chân anh run rẩy đứng không vững: “Để tôi bẻ khóa nó. Tôi có thể cảm nhận được mạch điện của cửa sập.”
Đột ngột, một tiếng rung chấn cực mạnh chấn động toàn bộ hệ thống đường ống dẫn nước thải của Mê Cung Sắt. Tiếng kim loại bị xé toạc rền rĩ liên tục vang lên từ phía dưới giếng nước thải dốc đứng mà họ vừa vượt qua.
Đó không phải là tiếng động cơ của drone, mà là tiếng đập phá vật lý thô bạo với một lực tác động khổng lồ hàng tấn.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Long Sẹo giật bắn mình, mặt gã cắt không còn một giọt máu: “Cái gì… cái gì đang phá vách ngăn cống ngầm bên dưới vậy? Kết cấu thép dày mười phân mà bị đập móp méo như lá lúa!”
Minh nín thở, mắt trái lượng tử của anh co thắt mạnh, quét sâu xuống lòng giếng tối tăm. Qua màn hơi nước nóng rực, anh nhìn thấy một bóng đen khổng lồ cao hai mét rưỡi đang lừng lững bước đi trong dòng nước thải axit. Toàn bộ nửa người bên trái của gã bọc một lớp giáp titan đen kịt hằn vết sẹo chiến tranh, và cánh tay trái của gã là một cây búa thủy lực khổng lồ tích hợp lò phản ứng xung lực nén khí liên tục rít lên tiếng xì hơi nước áp lực cao.
Đó là Cốt Thép – đao phủ cyborg bán sinh học tàn tẫn nhất của băng đảng Chợ Đen Khu C, kẻ được Lão Hắc phái đi săn lùng bộ não lượng tử của bạo chúa Kaelen.
Một tiếng rít cơ khí vang lên từ phía sau đường ống dẫn nước thải lớn, báo hiệu gã cyborg đao phủ Cốt Thép của Lão Hắc đã thâm nhập cống ngầm săn lùng Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!