Đột Kích Phòng Khám Chui
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn gầm rú như tiếng gầm của một con quái thú cơ khí khổng lồ đang nhai nghiến những tấm tôn rỉ sét của Phân khu Vực Rác 4. Bên trong phòng khám chui của Lão Sơn, bầu không khí đặc quánh mùi cồn khử trùng rẻ tiền trộn lẫn với vị rỉ sắt và mùi khét lẹt của những bảng mạch nơ-ron bị cháy. Minh nằm trên chiếc giường phẫu thuật cơ khí cũ kỹ, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu để chống chọi với cơn đau đầu đang xé toạc đại não.
Vết mổ ở gáy anh liên tục rỉ ra một thứ dịch vàng nơ-ron nhạt nhòa, nóng hổi và dính dấp. Mỗi lần Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy phóng ra một xung điện cực nhỏ để kiềm chế ý thức của bạo chúa Kaelen, cơ thể Minh lại co giật lên từng hồi. Tay trái của anh – nơi có vết bỏng điện xém đen từ cuộc thách đấu với Nam Cơ Điện – run rẩy không kiểm soát.
“Nằm im, thằng ngu này!” Lão Sơn quát khàn đặc, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết sẹo mổ của lão đang giữ chặt lấy bả vai Minh. Đôi mắt mờ đục sau chiếc kính lúp dày cộp của lão hằn lên những tia máu đỏ sẫm. “Vòng khóa gáy của mày đang bị nứt vi mô nghiêm trọng. Nếu mày còn cử động, dòng điện lượng tử từ bộ não bạo chúa sẽ thiêu rụi toàn bộ tủy sống của mày trước khi tao kịp gia cố nó bằng ba mảnh Aegium thô kia!”
An ngồi ở góc phòng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé gầy gò nhợt nhạt đi vì sợ hãi. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé hướng về phía chiếc giường phẫu thuật, đôi tai thính nhạy vô song khẽ động đậy theo từng tiếng rên rỉ nhỏ của anh trai. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, như một nhịp gõ lo âu trong bóng tối.
“Anh Minh… có chuyện gì đang xảy ra ở gáy anh vậy?” An khẽ hỏi, giọng run rẩy. “Em nghe thấy tiếng điện o o phát ra từ người anh… Nó lạnh buốt và đáng sợ lắm.”
“Không sao đâu, An…” Minh gượng dậy, cố gắng ép giọng mình trở nên ôn hòa nhất có thể, dù cổ họng anh khô khốc như sa mạc cát rác. “Chỉ là… một vài khớp nối cơ khí cũ bị rỉ sét thôi. Lão Sơn đang tra dầu máy cho anh.”
Lão Sơn nhìn Minh bằng ánh mắt đầy phức tạp, nửa giận dữ, nửa dằn vặt tội lỗi. Lão biết rõ bí mật kinh hoàng đang ẩn giấu dưới vết sẹo mổ gáy kia. Lão là kẻ đã lén cất giấu bộ não lượng tử của bạo chúa Kaelen suốt mười năm và cấy ghép nó vào đầu Minh để cứu mạng anh. Nhưng ca mổ cứu mạng đó thực chất là một bản án khắc nghiệt lên não trạng, bắt đầu tước đoạt đi từng phần ký ức nhân dạng gốc của người kỹ sư nghèo khổ này.
Đột ngột, một tiếng còi báo động dã chiến chói tai vang lên từ đầu hẻm phòng khám chui.
Tiếng còi rít lên từng hồi ngắn, gấp gáp và chói lọi, xé toạc màn mưa axit gầm rú ngoài kia. Đó là tiếng còi đồng tự chế của Bình “Cụt” – cựu binh gác cổng khu chợ sắt vụn rìa ngoài.
“Báo động đỏ! Lũ lính tuần tra Aegis đang càn quét hẻm số 4! Chúng nó có cả robot chiến đấu!” Tiếng hét khản đặc của Bình Cụt vang lên từ xa, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi một tiếng nổ nén khí đanh gọn.
“Chết tiệt!” Lão Sơn giật phắt chiếc kính lúp ra khỏi trán, mặt cắt không còn một giọt máu. “Nghĩa dắt lính đến rồi! Thằng Kiên… thằng thợ phụ phản bội chắc chắn đã bán thông tin vết sẹo gáy của mày cho chúng nó để đổi lấy thuốc lọc phổi và vé rời hành tinh!”
Minh cố gắng vùng dậy, nhưng hai chân anh cứng đờ như hai thanh sắt rỉ do khớp nơ-ron chi dưới chưa kịp đồng bộ xong sau ca mổ. Mắt trái lượng tử của anh đột ngột co thắt mạnh, phát ra luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ dưới kính lọc bị mờ, hiển thị ma trận ký tự cổ đại nhấp nháy liên tục trên võng mạc.
“Chạy đi Minh! Mang con bé An trốn xuống cống ngầm ngay!” Lão Sơn hét lên, đẩy mạnh chiếc giường phẫu thuật cơ khí sang bên, lộ ra một nắp cống rỉ sét của hệ thống Mê Cung Sắt trực tiếp nằm bên dưới.
“Còn ông thì sao, Lão Sơn?” Minh gào lên, tay bám chặt vào thành giường để giữ thăng bằng.
“Đừng lôi thôi! Tao già rồi, có chạy cũng không thoát khỏi mắt quét của vệ tinh Ưng Đen!” Lão Sơn thò tay vào tủ thuốc cũ nát, lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ chứa ba mảnh quặng siêu dẫn Aegium thô mà Minh vừa thu gom được, nhét mạnh vào túi áo bạt của Minh. “Nhớ lấy, không được để chúng có được bộ não trong đầu mày! Hãy tìm cách đến xác chiến hạm Goliath… ở đó có thiết bị ổn định thần kinh gốc!”
Bên ngoài, tiếng bước chân bọc thép nặng nề dẫm lên đống tôn rỉ sét đã vang lên sát cửa tiệm sửa máy phát điện phía trên tầng hầm.
“Mở cửa! Cảnh sát an ninh mạng tuần tra liên bang Aegis đây! Đứa nào chứa chấp kẻ mang nơ-ron lượng tử cấm sẽ bị bắn bỏ ngay tại chỗ!” Tiếng loa phát thanh vô cảm của Trung úy Nghĩa vang lên, kèm theo tiếng nhai kẹo cao su cợt nhả đặc trưng của gã.
“Cút đi lũ lính chó!” Tiếng hét của Bình Cụt vang lên ngoài cửa tiệm, kèm theo tiếng xích sắt va chạm dồn dập. Lão cựu binh già đã dùng thân mình bọc thép và chiếc chân gỗ thô sơ để chắn họng súng của quân đội địch, kéo dài thời gian cho Minh.
Một tiếng “đoàng” chói tai của súng bắn đạn nổ vi mô vang lên. Tiếng Bình Cụt gầm lên đau đớn, tiếng xích sắt rơi loảng xoảng xuống nền đất.
“Bắn gãy chân gỗ của thằng già này cho tao!” Nghĩa ra lệnh lạnh lùng. “Dùng búa thủy lực đập tan cánh cửa sắt này!”
Một tiếng rít kinh hoàng của piston nén khí áp lực cao vang lên. Chiếc búa thủy lực khổng lồ trên cánh tay cơ khí sinh học của robot tuần tra nện mạnh vào cánh cửa sắt phòng khám chui, tạo ra một tiếng nổ cơ học lớn khiến toàn bộ trần hầm sạt lở bụi cát rỉ sét.
“Đi mau!” Y tá Chị Hoa từ trong bóng tối lao ra, một tay xách chiếc ba lô chứa vài ống thuốc ức chế thần kinh thô sơ cuối cùng, tay kia giữ chặt lấy vai Minh, kéo anh về phía nắp cống ngầm đang mở ra.
Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở chân, ôm chặt lấy An vào lòng, để cô bé trượt xuống trước qua miệng cống ngầm tối tăm, ngập ngụa mùi nước thải axit nhẹ. Chị Hoa đỡ lấy Minh, hạ cơ thể anh xuống ngay sau đó.
Ngay khi nắp cống rỉ sét vừa khép lại một nửa, cánh cửa sắt phòng khám chui phía trên đổ sập xuống hoàn toàn với một tiếng “rầm” điếc tai.
Qua những khe hở nhỏ của nắp cống rỉ sét, Minh nín thở, mắt trái lượng tử rực sáng xanh lam nhìn trừng trừng lên phía trên tầng hầm.
Trung úy Nghĩa bước vào phòng khám chui giữa màn khói bụi mù mịt. Bộ giáp chống đạn Aegis của gã mở cúc ngực đầy ngạo nghễ, một bên tay trái bọc khung xương trợ lực chi trên rít lên tiếng điện cao áp. Đi sau gã là ba tên lính tuần tra bọc thép cầm súng laser cầm tay, và gã thợ phụ phản bội Kiên đang run rẩy co rúm người lại.
“Nó… nó ở đây, thưa Trung úy!” Kiên chỉ tay vào chiếc giường phẫu thuật cơ khí còn đang bốc khói nơ-ron. “Chính thằng già Lão Sơn này đã thực hiện ca mổ cấy ghép lậu bộ não bạo chúa Kaelen cho thằng Minh! Em thề em không nói dối! Em có ảnh chụp vết sẹo gáy của nó làm bằng chứng!”
Nghĩa hừ lạnh một tiếng, vung roi điện cao áp quất mạnh vào mặt Kiên, khiến gã thợ phụ ngã văng ra sàn đất đầy mạt sắt, miệng hộc máu tươi.
“Lũ rác rưởi thuộc địa,” Nghĩa khinh bỉ nói. “Mày nghĩ một tấm ảnh chụp lén rách nát này đủ để đổi lấy vé rời hành tinh sao? Đưa thằng già này lên đây cho tao!”
Hai tên lính tuần tra lao tới, dùng xích sắt điện khóa chặt hai tay Lão Sơn, kéo lê lão già gầy gò trên nền đất rỉ sét đầy mảnh kính vỡ. Lão Sơn ho húng hắng liên tục, máu đỏ tươi trào ra từ miệng do nhiễm độc kim loại nặng bị kích phát bởi dòng điện từ xích sắt.
“Thằng già ngoan cố,” Nghĩa tiến sát lại, gí sát mũi súng lục plasma mạ chrome vào thái dương Lão Sơn. “Bộ nơ-ron lượng tử của Kaelen đang ở đâu? Thằng Minh đang trốn ở chỗ nào?”
Lão Sơn ngước nhìn Nghĩa qua chiếc kính lúp bị nứt, miệng lão khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ hằn sâu vết nhăn.
“Lũ chó săn của liên bang…” Lão Sơn khàn giọng nói, giọng lão đầy vẻ ngạo nghễ của một cựu bác sĩ thực nghiệm từng làm chủ công nghệ cao cấp. “Chúng mày sẽ không bao giờ có được bộ não đó. Bản án đã được khắc lên não trạng… và ngày tàn của lũ độc tài chúng mày sắp đến rồi!”
“Nói nhảm!” Nghĩa rít lên, ra lệnh cho lính tuần tra nổ súng laser thiêu rụi toàn bộ màn hình nơ-ron, tài liệu phẫu thuật chép tay và các thiết bị y tế lượng tử trong phòng khám chui để tẩy xóa dấu vết.
Nhìn ngọn lửa plasma xanh lét liếm láp đống tài liệu phẫu thuật – niềm hy vọng duy nhất để sửa chữa vòng khóa gáy của mình – Minh cảm thấy một luồng căm phẫn tột độ bùng phát trong lồng ngực. Mắt trái lượng tử của anh rực sáng rực rỡ lấn át cả mắt phải sinh học, ý thức của bạo chúa Kaelen trong tiềm thức gào thét đòi anh lao lên dùng súng bắn đinh thủy lực để nghiền nát đầu gã Trung úy kia.
Minh định nhổm người dậy đẩy nắp cống, nhưng bàn tay thô ráp của Chị Hoa đã giữ chặt lấy bả vai anh với một lực mạnh đến kinh người.
“Cậu điên rồi sao, Minh?!” Chị Hoa thì thầm sát tai anh, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đầy bụi rỉ sắt. “Cậu đã hứa với Lão Sơn rồi… phải bảo vệ con bé An bằng mọi giá! Nếu cậu lao lên bây giờ, tất cả chúng ta đều chết!”
Minh nhìn sang An. Cô bé mù đang ngồi co rúm dưới lòng cống ngầm tối tăm, đôi tay gầy gò run rẩy ôm chặt lấy chiếc ba lô linh kiện cũ của anh. Đôi tai cô bé căng ra, hướng về phía nắp cống với vẻ mặt kinh hoàng tột độ. An chính là chiếc neo giữ lại chút nhân tính cuối cùng của anh, ngăn anh bị biến thành cỗ máy chiến đấu vô cảm của bạo chúa Kaelen.
Minh từ từ hạ người xuống, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.
Phía trên nắp cống, Nghĩa bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã ra hiệu cho Thượng sĩ tra tấn Hùng bước lên, tay cầm thiết bị xung điện thần kinh cầm tay 'Nỗi Đau Tột Cùng'.
“Dùng xung điện nơ-ron bẻ gãy ý chí của nó cho tao,” Nghĩa ra lệnh lạnh lùng. “Tao muốn biết vị trí của lò phản ứng Goliath trước khi thằng già này tắt thở.”
Lão Sơn biết rõ sự tàn khốc của thiết bị tra tấn nơ-ron kia. Nếu bị xung điện kích thích, hệ thần kinh của lão sẽ tự động rò rỉ toàn bộ thông tin bí mật về vị trí lò phản ứng Goliath và Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân gốc của bạo chúa mà lão đã âm thầm cất giấu suốt mười năm qua để dành riêng cho ca mổ của Minh.
Lão không thể để điều đó xảy ra. Lão đã sống cả đời trong gánh nặng tội lỗi của một kẻ chế tạo công cụ chiến tranh, và đây là cơ hội cuối cùng để lão chuộc lỗi, bảo vệ người con trai tinh thần duy nhất của mình.
Lão Sơn nhìn thẳng xuống khe cống ngầm rỉ sét dưới chân giường phẫu thuật. Lão biết Minh đang ở ngay bên dưới, đang nhìn lão qua mắt trái phát sáng lượng tử xanh lam.
Lão khẽ mỉm cười – một nụ cười trầm lặng, bao dung và đầy thanh thản mà Minh chưa từng thấy trên gương mặt cộc cằn hằng ngày của lão.
“Sống sót… và bảo vệ con bé, Minh,” Lão Sơn mấp máy môi không phát ra tiếng.
Ngay khi Thượng sĩ Hùng vừa giơ thiết bị xung điện lên sát gáy lão, Lão Sơn bất ngờ cắn mạnh hàm răng giả bên trái. Viên nang chứa độc tố chì dã chiến bọc trong răng giả vỡ nát, giải phóng luồng độc chất hóa học cực mạnh trực tiếp vào mạch máu nơ-ron đại não.
Cơ thể Lão Sơn co giật mạnh lên một cái, mắt lão trợn ngược, dòng máu đen kịt rỉ ra từ khóe mắt và mũi. Lão gục xuống sàn đất rỉ sét đầy mảnh kính vỡ, hơi thở tắt lịm hoàn toàn ngay trước mắt Trung úy Nghĩa.
“Mẹ kiếp! Thằng già tự sát rồi!” Hùng hét lên, giận dữ đá mạnh vào xác chết vô hồn của Lão Sơn.
Nghĩa nhìn xác chết của Lão Sơn, khuôn mặt xương xẩu hằn lên những vệt sát khí điên cuồng. Gã nhổ bãi kẹo cao su xuống sàn, vung tay ra lệnh cho tiểu đội lính bọc thép:
“Thằng già tự sát chứng tỏ thằng Minh mang não lượng tử bạo chúa vẫn còn ở quanh đây! Thả đàn drone săn mồi Vance-02 xuống hệ thống cống ngầm Mê Cung Sắt! Quét sạch mọi vệt nhiệt sinh học! Đứa nào tìm thấy đầu thằng Minh, tao sẽ thưởng một ngàn Scrap-Credit và một vé rời khỏi cái bãi rác Kepler-7 bẩn thỉu này!”
Tiếng rít cơ khí của đàn drone săn mồi bắt đầu vang lên từ phía trên, rợn người và dồn dập, chuẩn bị lao xuống lòng cống ngầm tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!