Mầm Mống Phản Bội
Bên ngoài vách thép mỏng của chiếc container phế liệu, tiếng bước chân nặng nề từ bộ giáp chiến đấu của Trung úy Nghĩa dẫm lên đống tôn rỉ sét vang lên rợn người. Tiếng rít cơ khí của các khớp thủy lực kêu rền rĩ, mỗi lúc một gần. Ánh sáng đỏ rực từ chiếc kính ngắm nhiệt trên mũ giáp của gã đặc vụ quét qua khe hở nhỏ bám đầy bụi rác thải phóng xạ, chỉ cách đỉnh đầu Minh chưa đầy nửa mét.
Minh nín thở hoàn toàn. Lồng ngực anh co thắt lại vì thiếu oxy dữ dội. Dưới tác động của Quy tắc Điều tần sóng não né quét, nhịp tim của anh đã bị cưỡng ép hạ xuống mức nguy hiểm – chỉ còn ba mươi lăm nhịp mỗi phút. Cơ thể anh lạnh ngắt, lờ đờ như một xác chết sinh học trôi dạt giữa đống sắt vụn. Mắt trái lượng tử của anh, vốn dĩ luôn phát ra luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ của bạo chúa Kaelen, giờ đây chỉ còn là một vệt xám mờ nhạt, hoàn toàn chìm nghỉm vào tần số bức xạ điện từ nền của Phân khu Vực Rác 4. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái, nóng hổi và thẫm đỏ, chảy thành một vệt dài dọc theo gò má bám đầy dầu mỡ của anh, nhưng anh không dám đưa tay lên lau.
An áp sát vào lưng anh, nhỏ bé và run rẩy. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé mở to trong bóng tối, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đang căng ra hết cỡ. Cô bé nghe thấy tiếng nhai kẹo cao su cợt nhả của Nghĩa, tiếng thở phì phò của gã sau lớp mặt nạ lọc khí, và cả tiếng rít vô tuyến cực nhỏ phát ra từ thấu kính quét nhiệt đang xoay tít trên đầu con robot tuần tra Sắt Máu phía sau gã.
“Không có vệt nhiệt sinh học bất thường nào ở đây, Trung úy,” một giọng nói máy móc vô cảm vang lên từ bộ đàm của Nghĩa. “Bức xạ hạt Chronon tự do từ đống phế liệu xung quanh quá cao, cảm biến đang bị nhiễu 80%.”
Nghĩa hừ lạnh một tiếng. Gã vung chiếc roi điện cao áp gõ mạnh vào vách container rỉ sét ngay sát tai Minh, tạo ra một tiếng “keng” chói tai khiến An khẽ giật mình.
“Lũ chuột bẩn thỉu,” Nghĩa chửi đổng, giọng đầy vẻ khinh miệt. “Phân khu 4 này toàn là rác thải sinh học gen lỗi. Đi quét khu vực phía Bắc, đừng lãng phí năng lượng của vệ tinh Ưng Đen ở cái xó xỉnh này nữa.”
Tiếng khớp nối cơ khí thủy lực rít lên một lần nữa, kéo theo tiếng xích sắt của hai con robot tuần tra xa dần. Cho đến khi tiếng còi báo động của Cổng An Ninh Số 4 mờ nhạt hẳn dưới màn mưa axit gầm rú, Minh mới thở hắt ra một hơi dài.
Cơn đau từ gáy đột ngột bùng phát như một dòng thác lửa. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân cấy sâu vào đốt sống cổ của anh rung lên bần bật, rò rỉ những tia điện cực nhỏ vào tủy sống để kiềm chế sự trỗi dậy của ý thức bạo chúa Kaelen. Minh gục đầu vào đầu gối, hai tay ôm chặt lấy cổ, rên rỉ đau đớn. Vết bỏng điện xém đen ở đầu ngón tay trái – di chứng từ cuộc thách đấu với Nam Cơ Điện – lại nhói lên rát buốt.
“Anh Minh… anh có sao không?” An quờ quạng đôi tay gầy guộc, bám lấy vai anh. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, như một chiếc neo tinh thần xoa dịu cơn điên loạn đang nhen nhóm trong đầu anh.
“Anh… anh không sao,” Minh khàn giọng nói, giọng anh yếu ớt và cứng nhắc. Khớp nơ-ron chi dưới chưa đồng bộ xong sau ca mổ ghép não lậu khiến hai chân anh tê dại, cứng đờ như hai thanh sắt rỉ. “Dắt anh về xưởng, An. Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi đội tuần tra quay lại.”
Nương tựa vào bờ vai mảnh khảnh của em gái nuôi, Minh lết từng bước khó khăn qua những con hẻm ngập ngụa bùn axit rỉ sét của phân khu ổ chuột. Bầu trời Kepler-7 xám xịt, đổ xuống những cơn mưa hóa chất ăn mòn da thịt, nhưng tâm trí Minh còn lạnh lẽo hơn cả thời tiết ngoài kia. Anh đã thu gom đủ ba mảnh quặng siêu dẫn Aegium thô từ Sơn Lép, nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc: anh vừa nhận ra mình đã quên mất hoàn toàn gương mặt của Ông Ba – người cha nuôi quá cố đã nhặt anh về từ bãi mỏ.
Khi hai anh em đẩy cánh cửa container rỉ sét của Xưởng Bình Minh bước vào, mùi dầu máy, đồng và ozone quen thuộc bao phủ lấy họ. Nhưng ngay lập tức, An khựng lại. Đôi tai cô bé khẽ động đậy.
“Anh Minh… có người trong xưởng. Tiếng thở rất gấp, và có tiếng kim loại va chạm ở tủ linh kiện phía sau,” An thì thầm sát tai anh, giọng đầy cảnh giác.
Ý thức gốc của Minh lập tức căng thẳng. Anh nhẹ nhàng đẩy An ra sau một tấm thép bạt chống bức xạ chì-titan, tay phải chầm chậm với lấy khẩu súng bắn đinh thủy lực bọc titan dắt ở hông. Dù chân vẫn còn vô lực, anh lướt đi im lặng nhờ tựa người vào các kệ sắt hỏng.
Mắt trái lượng tử của anh khẽ co thắt dưới lớp kính lọc bị mờ, kích hoạt Nhãn quan bạo chúa ở mức sơ cấp. Trong bóng tối của xưởng, một bóng người gầy gò đang lén lút lục lọi tủ gỗ cũ nát. Kẻ đó đang điên cuồng bới tung các ngăn chứa, tay cầm một thỏi pin rác quá nhiệt và đang cố nhét một vật thể nhỏ phát sáng xanh lục vào túi áo bạt bẩn thỉu.
Đó là Kiên, người thợ phụ cũ của xưởng.
“Mày đang tìm cái gì thế, Kiên?”
Giọng nói trầm lạnh, vô cảm của Minh vang lên từ bóng tối, mang theo một áp lực tinh thần vô hình phảng phất uy thế của bạo chúa Kaelen.
Kiên giật bắn người, đánh rơi thỏi pin rác xuống sàn đất rỉ sét tạo ra một tiếng “bộp” nặng nề. Gã quay lại, khuôn mặt hốc hác, mắt la mày lém đầy vẻ hoảng loạn dưới ánh sáng xanh lam nhạt nhòa phát ra từ mắt trái của Minh.
“Anh… Anh Minh! Anh đã về rồi sao?” Kiên lắp bắp, hai tay gã run rẩy cố giấu chiếc túi bạt ra sau lưng. “Em… em chỉ muốn đến xem xưởng có bị lính Aegis phá hoại không thôi…”
“Bằng cách ăn trộm Chip định vị Aegis bẻ khóa của tao?” Minh tiến lên một bước, họng súng bắn đinh thủy lực chỉ thẳng vào ngực Kiên. Áp lực cơ học từ piston của súng rít lên một tiếng nhỏ đầy đe dọa. “Tao đã dặn mày không được chạm vào ngăn tủ đó. Đó là linh kiện cấm.”
Kiên nhìn họng súng bắn đinh dài mười xăng-ti-mét bọc titan sắc lẻm, đầu gối gã mềm nhũn ra. Gã quỳ sụp xuống sàn đất đầy mạt sắt, hai tay chắp lại van xin thảm thiết.
“Anh Minh! Em lạy anh! Xin anh tha cho em!” Kiên khóc ròng, nước mắt nước mũi giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem dầu mỡ. “Em không còn đường lui nữa rồi! Em nợ nần chồng chất ở Sòng Vòng Xoay của Lão Tiền. Thằng Đầu Lâu… gã đòi nợ thuê của Lão Tiền đã dắt người đến xé xác em. Chúng nó bảo nếu ngày mai em không nộp đủ năm trăm Scrap-Credit, gã sẽ bán em cho Lão Hắc để mổ lấy phổi và thận sinh học! Em sợ lắm, anh Minh ơi!”
Minh nhìn người thợ phụ đang run rẩy dưới chân mình. Ý thức gốc của anh – tâm hồn của một kỹ sư nghèo khổ sinh ra ở tầng lớp đáy xã hội – trỗi dậy một lòng trắc ẩn sâu sắc. Anh biết Kiên không phải là kẻ xấu bẩm sinh, gã chỉ là một nạn nhân khác của hệ thống phân tầng giai cấp tàn khốc tại Kepler-7, nơi những kẻ mang gen lỗi bị coi là “phế thải sinh học” và mạng sống của họ có thể bị định giá bằng vài trăm điểm tín dụng lậu.
Nhưng chiếc chip định vị Aegis bẻ khóa kia là tài nguyên vô cùng quý giá mà Khoa Chập đã phải liều mạng bẻ khóa bảo mật để giúp Minh nâng cấp băng thông cho đàn drone Tí Hon. Nếu mất nó, hành trình chế tạo Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân của anh sẽ bị trì hoãn vĩnh viễn.
“Đưa cái chip đây,” Minh nói, giọng anh dịu đi nhưng vẫn đầy kiên quyết. Anh hạ họng súng bắn đinh xuống.
Kiên run rẩy thò tay vào túi áo, lôi ra chiếc chip định vị nhỏ bằng móng tay, phát ra ánh sáng xanh lục nhấp nháy của mạch nơ-ron lượng tử. Minh đón lấy chiếc chip, cất kỹ vào hộp thiếc rỉ sét chứa quặng siêu dẫn trong túi áo bảo hộ của mình.
“Biến đi, Kiên,” Minh thở dài, ánh mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi dằn vặt. “Tao tha cho mày lần này vì tao biết cảm giác bị dồn vào đường cùng. Nhưng đừng bao giờ vác mặt đến xưởng của tao nữa. Nếu tao còn thấy mày bén mảng quanh đây, khẩu súng bắn đinh này sẽ không trượt đâu.”
Kiên cúi đầu sát đất, lẩm bẩm lời cảm ơn rối rít: “Cảm ơn anh Minh… Cảm ơn anh…”
Nhưng khi gã từ từ đứng dậy, lùi dần về phía cửa container, mắt gã khẽ liếc qua vết sẹo mổ gáy rách rỉ dịch vàng nơ-ron của Minh. Lúc này, do áp lực điều thần sóng não lúc nãy chưa hoàn toàn tiêu tán, vết sẹo gáy của Minh đang phát ra những sợi nano bạc phát sáng lượng tử xanh lam cực kỳ dị thường – thứ ánh sáng đặc trưng của bạo chúa Kaelen.
Kiên khẽ nuốt nước bọt. Gã đưa tay lên chỉnh lại chiếc kính bảo hộ rách nát đeo trên trán. Chiếc kính cũ kỹ này đã được gã lắp thêm một camera quang học thô sơ tự chế để chụp trộm các bản vẽ cơ khí của Minh trước đây. Gã lén nhấn nút kích hoạt cơ học ở gọng kính. Một tiếng “tách” cực nhỏ, hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng mưa axit gầm rú trên mái tôn, vang lên.
Hình ảnh vết sẹo mổ gáy phát sáng lượng tử của Minh đã được ghi lại nguyên vẹn trong bộ nhớ thô sơ của chiếc kính bảo hộ.
“Em đi ngay… em đi ngay đây,” Kiên cúi đầu, vội vã đẩy cửa container chạy lao ra ngoài màn mưa axit trắng xóa.
Minh đứng lặng trong xưởng, hai chân anh run lên vì kiệt sức. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế sắt bên bàn sửa máy, tay phải ôm lấy gáy. Cơn đau đầu nơ-ron lại ập đến, dữ dội hơn, như muốn xé toạc bán cầu não trái của anh.
“Anh Minh…” An bước ra từ sau tấm thép chống bức xạ, cô bé đi đến bên anh, đôi tay ấm áp nhẹ nhàng xoa bóp bả vai anh. “Kiên đã đi rồi. Nhưng em cảm thấy… gã có gì đó rất lạ. Nhịp tim của gã lúc rời đi đột ngột tăng nhanh, không phải vì sợ hãi, mà giống như gã vừa đạt được một mục đích nào đó.”
Minh nhắm mắt lại, thở dốc: “Gã chỉ là một kẻ hèn nhát bị dồn vào đường cùng thôi, An. Chúng ta không thể trách gã được. Ở cái hành tinh rác này, ai cũng phải tìm cách bán đi một thứ gì đó để sống sót.”
Đột ngột, chiếc radio sóng ngắn dã chiến đặt trên bàn sửa máy phát ra những tiếng xẹt xẹt của nhiễu từ trường mạnh. Giọng nói khàn đặc, ho húng hắng liên tục của Lão Sơn vang lên đầy hoảng loạn qua loa phát thanh rách nát:
“Minh! Mày có nghe thấy tao nói không? Trả lời tao ngay!”
Minh vội vàng chộp lấy bộ đàm, nhấn nút phát: “Lão Sơn! Tôi nghe đây. Có chuyện gì vậy? Ông đã tìm được quặng siêu dẫn chưa?”
“Chết tiệt! Đừng bận tâm đến quặng nữa!” Giọng Lão Sơn run rẩy, tiếng gió rít bên đầu dây bên kia cho thấy ông đang chạy trốn dã chiến. “Tao vừa bẻ khóa sâu vào hệ thống dữ liệu của một con drone tuần tra Aegis bị bắn rơi ở Chợ Rìa Ngoài. Tao phát hiện ra một bí mật kinh hoàng về cái Chip định vị Aegis bẻ khóa mà thằng Khoa Chập đưa cho mày!”
“Cái chip đó làm sao?” Minh căng thẳng, tay anh siết chặt bộ đàm.
“Nó là một cái bẫy! Một cái bẫy phần cứng của liên bang!” Lão Sơn hét lên qua tiếng rè rè của sóng viba. “Trong lõi của những cái chip định vị đó có cài đặt một Mật mã tự động tố cáo của chip định vị Aegis. Ngay cả khi thằng Khoa Chập bẻ gãy tường lửa phần mềm, thì cứ mỗi khi chip được nạp năng lượng, nó sẽ tự động kích hoạt một giao thức lượng tử ẩn, gửi một xung sóng nơ-ron cực ngắn trực tiếp về tàu chỉ huy của Khánh! Đó là lý do tại sao Nghĩa có thể khoanh vùng chính xác Phân khu 4 và Chợ Rìa Ngoài nhanh đến thế!”
Minh bàng hoàng nhìn xuống chiếc hộp thiếc rỉ sét đặt trên bàn, nơi chiếc chip định vị bẻ khóa đang nằm im lìm.
“Lão Sơn… ý ông là…”
“Nếu mày nạp năng lượng cho cái chip đó một lần nữa, hoặc nếu có kẻ nào kích hoạt nó, Khánh sẽ biết chính xác vị trí xưởng Bình Minh của mày trong vòng một nốt nhạc! Hãy tiêu hủy nó ngay lập tức! Tao đang trên đường quay lại—”
Tiếng nói của Lão Sơn đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng nổ lớn từ đầu dây bên kia, kèm theo tiếng rít điện từ chói tai kéo dài.
“Lão Sơn! Lão Sơn!” Minh gào lên vào bộ đàm, nhưng chỉ có tiếng rít vô hồn của sóng tĩnh điện đáp lại.
Bên ngoài xưởng Bình Minh, màn đêm sa mạc rác bao phủ Phân khu 4 dưới những cơn mưa axit tầm tã. Kiên chạy thoăn thoắt qua những bãi bùn rỉ sét, một tay giữ chặt chiếc kính bảo hộ trên trán để bảo vệ tấm ảnh chụp vết sẹo gáy của Minh. Ánh mắt gã lộ rõ sự điên cuồng và tham lam của một kẻ hèn nhát vừa tìm thấy chiếc phao cứu mạng.
Gã không hướng về phía Sòng Vòng Xoay để trả nợ. Gã đang chạy thẳng về phía Nam – địa bàn ngập tràn ánh sáng neon đỏ rực và bốc mùi hóa chất độc hại của băng đảng Chợ Đen Khu C do Lão Hắc thống trị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!