Nhạc nềnThunderclap

Sóng Quét Nơ-ron

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Còi báo động rú lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi axit của Chợ Rìa Ngoài.


Ánh sáng đỏ rực từ các rào chắn từ trường của Cổng An Ninh Số 4 bùng lên, quét qua những màn mưa axit xám xịt, tạo thành một chiếc lồng ánh sáng khổng lồ khóa chặt toàn bộ lối ra vào. Tiếng la hét, tiếng bước chân giẫm đạp lên đống phế liệu rỉ sét vang lên hỗn loạn. Hàng ngàn thợ mỏ và thợ máy nghèo khổ như đàn kiến vỡ tổ, điên cuồng tìm đường tháo chạy trước khi lực lượng bình định của liên bang Aegis phong tỏa hoàn toàn khu vực.


“Tránh ra! Tất cả đứng yên tại chỗ để quét định dạng sinh học!”


Giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn được khuếch đại qua loa phát thanh của bộ giáp chiến đấu vang lên từ phía đầu đường chợ. Trung úy Nghĩa bước vào, dẫn đầu một tiểu đội Tổ Đặc nhiệm Quét sóng Thần kinh Aegis. Gã thanh niên cao gầy, mặt xương xẩu đầy sát khí, miệng vẫn nhai kẹo cao su liên tục một cách cợt nhả. Hai bên vai gã, bộ khung xương trợ lực chi trên cấp 3 rít lên những tiếng cơ khí sắc lạnh mỗi khi gã vung vẩy chiếc roi điện cao áp đang nổ tanh tách những tia lửa xanh tím.


Phía sau gã, hai con robot tuần tra bọc thép hạng nhẹ di chuyển bằng bánh xích xả ra những luồng khói xám nồng nặc mùi dầu thủy lực. Trên đỉnh đầu của mỗi con robot, một thấu kính lượng tử khổng lồ bắt đầu xoay tròn, phóng ra luồng sóng quét nơ-ron màu vàng nhạt bao phủ khắp các ngõ ngách của khu chợ rác.


“Anh Minh… chúng nó đến đông lắm.”


An siết chặt lấy bàn tay phải của Minh, giọng cô bé run rẩy nhưng đôi tai thính nhạy vô song đã bắt trọn từng tiếng rít cơ khí từ khoảng cách hai trăm mét. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau phát ra những tiếng lách cách dồn dập, phản ánh sự sợ hãi tột độ trong lòng.


Minh không trả lời. Mắt trái dưới lớp kính lọc bị mờ do axit ăn mòn của anh đang giật mạnh liên tục. Cổng kết nối nơ-ron ở gáy – nơi vết sẹo phẫu thuật lậu vẫn còn chưa lành – đột ngột nóng ran lên như bị dán một thanh sắt nung đỏ. Dịch nơ-ron vàng nhạt rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc mỏng, chảy dọc xuống cổ áo bảo hộ rách vai.


Anh cảm nhận được một luồng lực kéo vô hình từ quỹ đạo thấp dội thẳng xuống đỉnh đầu. Đó là vệ tinh săn mồi Ưng Đen. Con quái vật thép lơ lửng trên tầng mây đang phóng luồng radar quét ảnh nhiệt lượng tử siêu nhạy xuống, tìm kiếm bất kỳ tần số dao động lượng tử bất thường nào vượt ngưỡng an toàn của liên bang.


“Nếu chạy tiếp, khớp nơ-ron chi dưới chưa đồng bộ xong sẽ khiến mình ngã gục trong mười bước,” Minh thầm tính toán, đôi chân anh cứng nhắc và vô lực sau ca mổ ghép não lượng tử bạo chúa Kaelen. Thêm vào đó, vết bỏng điện xém đen ở tay trái từ cuộc thách đấu với Nam Cơ Điện vẫn còn đau rát mỗi khi anh cử động ngón tay.


Minh liếc nhìn lối ngầm dẫn xuống hệ thống cống ngầm Mê Cung Sắt ở ngay góc container bên cạnh. Nhưng chưa kịp di chuyển, một tiếng “keng” nặng nề vang lên từ phía dưới. Từ trường đỏ rực bùng lên từ nắp cống rỉ sét. Nghĩa đã dùng quyền kiểm soát từ xa để khóa chặt toàn bộ lối thoát hiểm lòng đất.


“Chết tiệt, lối ngầm bị khóa rồi,” Minh nghiến răng, cơ mặt co thắt lại vì đau đớn.


Sóng quét màu vàng nhạt của robot tuần tra đang tiến sát, chỉ còn cách vị trí của họ chưa đầy ba mươi mét. Ánh sáng vàng quét qua đến đâu, những thợ mỏ nghèo khổ bị ép quỳ rạp xuống đến đó, đầu óc họ tê dại dưới tác động của sóng viba cực cao.


Ngay lúc này, mắt trái lượng tử của Minh đột ngột tự động cộng hưởng với sóng quét. Đồng tử anh co thắt mạnh, ánh sáng xanh lam rực rỡ bộc phát dữ dội dưới lớp kính lọc bị mờ, hiển thị hàng vạn dòng mã nhị phân màu xanh chạy dọc võng mạc như thác đổ. Ý thức bạo chúa Kaelen trong đầu anh bắt đầu rục rịch, cố gắng trỗi dậy để chiếm quyền kiểm soát cơ thể nhằm kích hoạt giao thức phản công tàn bạo.


“Không được… không được để hắn chiếm quyền,” ý thức gốc của Minh gào thét trong đau đớn. Anh biết, nếu để ánh sáng xanh lam bộc phát hoàn toàn, vệ tinh Ưng Đen trên quỹ đạo sẽ định vị chính xác vị trí của anh chỉ trong vòng ba giây, và cả khu chợ này sẽ bị san phẳng để xóa sổ tàn dư bạo chúa.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh kéo An vào góc tối hẹp sau đống container phế thải rỉ sét xếp chồng lên nhau. Anh thọc bàn tay phải vào vạt áo bảo hộ rách nát, lôi ra Hộp nhiễu tần số sóng não Bà Tám – chiếc hộp thiếc đựng kẹo cũ bám đầy vết rỉ sét mà bà lão vận hành trạm sóng lậu đã tặng anh trước đây.


Anh bật công tắc gạt bên hông hộp thiếc. Thiết bị phát ra tiếng o o vô tuyến nhỏ liên tục, giải phóng một màn sương điện từ thô sơ bao phủ xung quanh hai anh em. Sóng nhiễu từ hộp thiếc lập tức va chạm với sóng quét màu vàng của Aegis, tạo ra những tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trong không khí chân không.


Nhưng màn sương điện từ thô sơ này không đủ để che giấu hoàn toàn luồng sóng nơ-ron lượng tử đang nổi loạn trong não Minh. Ánh sáng xanh lam ở mắt trái anh vẫn nhấp nháy liên tục, đe dọa phá vỡ lớp ngụy trang.


“Phải điều tần sóng não… phải hạ nó xuống trùng với bức xạ nền của đống phế liệu này,” Minh tự nhủ.


Anh Grits chặt răng, bắt đầu vận hành Quy tắc Điều tần sóng não né quét. Đây là phương pháp cực kỳ nguy hiểm mà anh tự rút ra từ bản vẽ của đại sư khuyết danh trong phân vùng ký ức thứ nhất. Minh chủ động ép thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy phát ra các xung điện cực nhỏ để cưỡng ép hạ tần số dao động lượng tử của não bộ.


“Hự…”


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng Minh. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến như thể có hàng vạn cây kim bằng băng lạnh buốt đang đâm xuyên qua tủy sống gáy, dồn thẳng xuống tim. Nửa cổ bên trái của anh – nơi đã mất hoàn toàn cảm giác nhiệt sinh học – giờ đây lạnh ngắt như đá, trong khi nửa cổ bên phải nóng rực như lửa thiêu.


Nhịp tim của Minh bắt đầu rơi rụng liên tục dưới áp lực điều hòa cưỡng ép: 70… 50… rồi dừng lại ở mức nguy hiểm 35 nhịp/phút. Phổi anh nghẹt thở, lồng ngực co thắt dữ dội vì thiếu oxy. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt trái lượng tử, chảy thành một vệt đỏ thẫm dọc theo gò má bám đầy bụi dầu mỡ của anh. Cơ thể anh run rẩy, rơi vào trạng thái lờ đờ, tê liệt tạm thời do dòng điện nơ-ron sinh học bị suy giảm cực đoan.


Nhưng hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Ánh sáng xanh lam rực rỡ ở mắt trái mờ hẳn đi, chuyển thành một vệt sáng xanh xám nhạt nhòa, hoàn toàn trùng khớp với tần số bức xạ điện từ nền của hàng vạn tấn sắt rỉ xung quanh.


“Quét kỹ cái góc kia cho tao!”


Tiếng quát của Nghĩa vang lên ngay bên ngoài vách container. Tiếng bước chân nặng nề của bộ giáp chiến đấu bọc thép dẫm lên những tấm tôn rỉ sét kêu “rầm… rầm” rợn người, mỗi lúc một gần hơn.


An nín thở, cô bé ôm chặt lấy cánh tay lạnh ngắt của Minh, đôi mắt mù phủ màng đục mở to trong bóng tối. Thính giác nhạy bén của cô bé nghe thấy tiếng xèo xèo của thấu kính quét nhiệt trên mũ giáp của Nghĩa đang xoay tít dò tìm vệt nhiệt sinh học bất thường.


Nghĩa dừng bước ngay trước container ẩn náu của Minh.


Tấm bóng tối ngăn cách giữa họng súng của gã đặc vụ tàn bạo và hai anh em chỉ còn là một khe hở rộng chưa đầy nửa mét bám đầy bụi rác thải phóng xạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!