Nhạc nềnThunderclap

Chợ Rìa Ngoài Dưới Mưa Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tấm ảnh hologame cũ nát rơi khỏi những ngón tay trái bị bỏng điện xém đen của Minh, đáp xuống sàn container rỉ sét của xưởng cơ khí Bình Minh với một tiếng cạch khẽ. Những vệt sáng mờ nhạt của tấm ảnh nhấp nháy vài lần rồi tắt lịm, chôn vùi gương mặt hiền từ của Ông Ba vào một khoảng trống màu xám vô hồn. Minh đứng lặng người. Anh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh dưới chân, cố gắng tìm kiếm một chút gợn sóng trong lòng, một tia đau thương hay tiếc nuối. Nhưng không có gì cả. Lồng ngực anh phẳng lặng và lạnh lẽo như một khối hợp kim rỗng. Tri thức lượng tử từ phân vùng ký ức thứ nhất của bạo chúa Kaelen đã tràn vào, chiếm lĩnh băng thông não bộ và tàn nhẫn xóa sạch mọi dấu vết cảm xúc về người cha nuôi quá cố.


Lão Sơn ngồi bên bàn sửa máy, châm một điếu thuốc rác khét lẹt. Lão liếc nhìn tấm ảnh dưới đất, rồi nhìn khóe mắt trái vẫn còn vệt máu sinh học đỏ thẫm chưa khô của Minh. Lão thở dài, làn khói xám đục che khuất đôi mắt mờ đục sau chiếc kính lúp dày cộp.


“Mày quên rồi đúng không?” Giọng Lão Sơn khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi dằn vặt. “Đó là cái giá của bộ não bạo chúa. Nó sẽ ăn dần ăn mòn mày từ bên trong. Mỗi lần mày bẻ khóa để lấy tri thức của hắn, mày sẽ chết đi một phần.”


Minh không trả lời. Anh chầm chậm nhặt chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ – vật dụng đầu tiên Ông Ba tặng khi anh học nghề – dắt vào đai lưng bảo hộ rách vai. Anh biết mình không được phép dừng lại để tang cho những ký ức đã mất. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy anh tuy đã được vá lành tạm thời bằng dòng năng lượng lượng tử tự phục hồi, nhưng tiếng rít điện từ o o âm ỉ vẫn liên tục cảnh báo về sự kém ổn định của kết cấu bị nứt. Anh cần quặng siêu dẫn Aegium thô để gia cố hoàn toàn chiếc vòng khóa gáy trước khi nó vỡ nát lần hai.


“Em đi cùng anh, anh Minh.”


Tiếng nói của An vang lên từ phía cửa container. Cô bé 16 tuổi đứng đó, dáng người mảnh khảnh khoác chiếc áo nỉ cũ quá khổ bám đầy mạt sắt. Đôi mắt phủ màng đục xám mờ của cô bé hướng về phía Minh, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đã bắt trọn từng nhịp thở nặng nề của anh trai. Trên cổ tay cô bé, chiếc vòng dây đồng tự chế khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh.


Minh nhìn em gái nuôi. Cô bé là chiếc neo nhân tính duy nhất còn lại giữ anh không bị ý thức bạo chúa đồng hóa hoàn toàn. Anh khẽ gật đầu, dù đôi chân vẫn còn vô lực và cứng nhắc do khớp nơ-ron chi dưới chưa đồng bộ xong sau ca mổ.


“Được rồi, An. Dắt anh đi. Chúng ta ra Chợ Rìa Ngoài trước khi cơn mưa axit dày hạt hơn.”


Minh đeo chiếc Kính lọc hạt Chronon rỉ sét lên mắt. Chiếc kính bảo hộ cũ kỹ được anh lắp thêm các thấu kính lọc sắc xanh lam tự chế nhấp nháy mờ mờ, giúp nhìn rõ các luồng bức xạ năng lượng ẩn trong không khí. An tiến lại gần, khéo léo để Minh bám vào bả vai gầy của mình. Đôi chân Minh bước đi những bước nặng nề, máy móc dọc theo con hẻm rác nhỏ hẹp chứa đầy bùn axit rỉ sét của Phân khu Vực Rác 4.


Bầu trời Kepler-7 xám xịt như một tấm bạt chì khổng lồ. Những giọt mưa axit xèo xèo rơi xuống, ăn mòn các tấm tôn rỉ sét của khu ổ chuột, bốc lên một làn sương mù hóa chất nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu mỡ. Minh kéo cao cổ áo bảo hộ, cố gắng che đi vết sẹo mổ gáy đang rỉ dịch vàng nơ-ron nhẹ.


Chợ Rìa Ngoài hiện ra dưới làn mưa axit như một quái thú cơ khí khổng lồ đang thở dốc. Hàng ngàn container phế thải rỉ sét xếp chồng lên nhau thành những lối đi chật hẹp, nhung nhúc thợ mỏ và thợ máy nghèo khổ. Những biển hiệu neon lậu phát ra ánh sáng hồng, xanh chập chờn xuyên qua làn sương độc. Tiếng búa đập kim loại, tiếng rít của mỏ hàn plasma và tiếng chửi đổng của những gã say rượu tạo nên một bản nhạc hỗn loạn tột cùng.


An dắt Minh luồn lách qua những quầy hàng bày la liệt linh kiện drone rác và những thỏi pin năng lượng rò rỉ. Nhờ chiếc Kính lọc hạt Chronon rỉ sét, Minh nhìn thấy những luồng sáng xanh lục nhạt của hạt Chronon tự do lơ lửng xung quanh các bãi phế liệu, cảnh báo anh tránh xa những khu vực có nồng độ bức xạ vượt ngưỡng.


“Kìa, quầy của chú Sơn Lép ở phía trước, cách mười lăm bước chân,” An khẽ thì thầm bên tai Minh, thính giác của cô bé đã nhận diện được tiếng cân tiểu ly điện tử đặc trưng của gã lái buôn phế liệu.


Sơn Lép ngồi sau một tấm lưới thép bảo vệ, gã đàn ông gầy gò mặc bộ comple cũ nát bám đầy bụi rác, tay đeo đầy nhẫn vàng giả phát quang. Khi nhìn thấy Minh và An tiếp cận, gã hí mắt cười, để lộ hàm răng ố vàng.


“À, thợ máy Minh của xưởng Bình Minh. Nghe nói mày vừa sửa xong máy phát điện Aegis-D4 cho Hùng Búa? Tay nghề khá đấy. Nay muốn tìm gì? Tao vừa tuồn được mấy thỏi pin Chronon rác còn năm phần trăm dung lượng đây.”


Minh áp sát vào tấm lưới thép, giọng nói phẳng lặng không cảm xúc: “Tôi không cần pin. Tôi cần hợp kim siêu dẫn Aegium thô. Loại chưa bị pha tạp.”


Nụ cười trên mặt Sơn Lép lập tức biến mất. Gã nhìn quanh cảnh giác, rồi hạ thấp giọng: “Aegium thô? Mày điên rồi à? Thứ đó là hàng cấm cấp một của liên bang. Lính tuần tra Aegis mà phát hiện ra tao tàng trữ thứ đó, chúng nó sẽ ném tao vào lò phản ứng làm nhiên liệu đốt ngay lập tức.”


“Tôi biết ông có, Sơn Lép,” Minh nói, mắt trái dưới lớp kính lọc khẽ lóe lên một vệt sáng xanh lam mờ nhạt của cổng kết nối lượng tử. “Tôi trả bằng Điểm Tín dụng Lậu (Scrap-Credit). Toàn bộ số điểm tích lũy trong thẻ ngoại tuyến của tôi.”


Sơn Lép nhìn chiếc thẻ từ rỉ sét mà Minh đặt lên bàn. Gã nuốt nước bọt. Số Scrap-Credit đó là toàn bộ tài sản tích lũy suốt ba năm qua của hai anh em Minh, đủ để mua nước cất và oxy rác thở trong vòng sáu tháng. Sự tham lam bắt đầu đấu tranh với nỗi sợ hãi trong đôi mắt hí của gã lái buôn.


“Này! Thằng nhãi nhặt rác kia! Tránh đường cho người có tiền giao dịch!”


Một tiếng quát kiêu ngạo vang lên từ phía sau. Minh và An quay lại. Nam “Cơ Điện” bước tới, chàng thanh niên 21 tuổi mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh lục chói mắt có thêu chữ thương hiệu riêng. Gã dắt bên hông chiếc tua vít điện đa năng nhấp nháy đèn led xanh và một chiếc máy in 3D cầm tay cao cấp hiệu Aegis-Prime sạch bóng – thứ trang bị xa xỉ mà dân vực rác nằm mơ cũng không thấy.


“Nam Cơ Điện…” An khẽ rụt người lại sau lưng Minh, cô bé nhận ra giọng nói của gã thợ máy đối thủ luôn đố kỵ với tay nghề của anh trai mình.


Nam Cơ Điện bước tới, gạt Minh sang một bên đầy ngạo nghễ. Gã ném lên bàn của Sơn Lép một bộ vi xử lý drone cũ bọc trong lớp vỏ titan của hạm đội tuần tra Aegis. Bộ vi xử lý bị cháy xém một góc, các đường mạch nơ-ron bên trong bị khóa chặt bởi một lớp bảo mật điện từ màu đỏ nhấp nháy.


“Sơn Lép, tao trả mày ba trăm Scrap-Credit nếu mày bẻ khóa được con chip nhớ này của tuần tra liên bang. Tao cần lấy dữ liệu định vị đường bay của chúng nó,” Nam Cơ Điện tự tin nói.


Sơn Lép lắc đầu lia lịa: “Chịu thôi Nam ơi. Chip nhớ của Aegis có khóa bảo mật sinh học lượng tử cấp 2. Lớp tường lửa của nó mà phát hiện xâm nhập trái phép là nó tự hủy thiêu cháy mạch ngay. Ở cái chợ này không ai đủ trình bẻ khóa nó đâu.”


Nam Cơ Điện cười nửa miệng, rút chiếc máy in 3D cầm tay ra khỏi hông. “Tao đã tự lập trình một thuật toán bẻ khóa cơ học dã chiến. Chỉ cần ba phút, máy in của tao sẽ flash trực tiếp một đoạn code đè lên tường lửa. Đánh cược không, Sơn Lép? Nếu tao bẻ được, mày phải bớt cho tao một nửa giá quặng siêu dẫn Aegium mà tao đặt tuần trước.”


Minh lặng lẽ quan sát con chip nhớ trên bàn. Dưới lớp Kính lọc hạt Chronon rỉ sét, mắt trái lượng tử của anh tự động co thắt. Cổng kết nối nơ-ron ở gáy anh khẽ nóng lên, truyền một luồng xung điện cực nhỏ vào võng mạc.


Trong tầm nhìn của Minh, cấu trúc của bộ vi xử lý Aegis hiện lên dưới dạng sơ đồ 3D mờ nhạt. Anh nhận ra con chip nhớ này có cấu trúc tương tự như công nghệ quân sự thô sơ mà bạo chúa Kaelen từng sản xuất hàng loạt mười năm trước – một loại thiết kế sử dụng dòng điện rò rỉ làm cổng ngầm bảo vệ phụ. Nam Cơ Điện hoàn toàn không biết điều này; gã chỉ nhìn thấy lớp bảo mật cơ học bên ngoài.


“Thuật toán của mày sẽ làm hỏng con chip trong vòng chín mươi giây,” Minh đột ngột lên tiếng, giọng nói phẳng lặng như mặt nước đóng băng.


Nam Cơ Điện khựng lại, quay sang nhìn Minh đầy giận dữ: “Mày nói cái gì? Thằng nhãi sửa drone rác như mày thì biết gì về thuật toán liên bang? Bộ đồ bảo hộ của mày còn rách vai kia kìa!”


“Nếu mày flash đoạn code đó,” Minh chỉ ngón tay trái bị bỏng điện xém đen vào con chip, “Dòng điện nạp ngược từ máy in 3D của mày sẽ kích hoạt lớp bảo mật điện từ phụ ẩn dưới chân chip. Nó sẽ gây quá nhiệt và thiêu cháy hoàn toàn các sợi nơ-ron bạc siêu dẫn bên trong.”


“Ha! Nực cười!” Nam Cơ Điện đỏ mặt tía tai vì bị sỉ nhục trước mặt Sơn Lép và đám thợ mỏ đang tụ tập xem. “Mày có ngon thì đấu với tao một trận! Tao dùng máy in 3D cầm tay bẻ khóa trong ba phút. Mày dùng cái đống sắt vụn của mày bẻ khóa xem. Đứa nào thua phải quỳ xuống dập đầu và cút khỏi Chợ Rìa Ngoài này!”


“Tôi không rảnh để chơi đùa với mày, Nam,” Minh phẳng lặng nói. “Nhưng nếu tôi thắng, mày phải nhường quyền ưu tiên mua quặng siêu dẫn Aegium thô của Sơn Lép cho tôi hôm nay.”


“Được! Chơi luôn!” Nam Cơ Điện hét lên, lập tức cắm cáp kết nối từ máy in 3D cầm tay vào cổng nạp của chip nhớ. Gã nhanh tay gõ phím trên màn hình ảo, tự tin kích hoạt thuật toán bẻ khóa dã chiến.


*“Bắt đầu nạp code đè tường lửa. Thời gian dự kiến: 180 giây,”* tiếng thông báo cơ học từ máy in 3D vang lên.


Đám đông thợ mỏ xung quanh bắt đầu hò reo, cá cược điên cuồng. Sơn Lép nhìn con chip nhớ bắt đầu tỏa ra những tia lửa điện nhỏ màu cam nhạt, lo lắng đến toát mồ hôi hột.


Minh đứng yên. Anh đưa tay lên định gạt công tắc Kính lọc hạt Chronon để quét sâu hơn, nhưng một giọt mưa axit lớn rơi trúng thấu kính, tạo ra một vệt mờ ăn mòn xám xịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn lượng tử của mắt trái.


*“CẢNH BÁO: Thấu kính quang học bị mờ do tác động hóa chất. Không thể thực hiện quét nhãn quan lượng tử.”*


Dòng chữ cảnh báo nhấp nháy trên võng mạc Minh. Anh khẽ nhíu mày. Không có kính lọc, anh không thể nhìn thấy sơ đồ mạch điện thời gian thực nữa. Anh buộc phải dựa hoàn toàn vào trực giác cơ khí sinh học và xúc giác bàn tay trần.


“Còn lại chín mươi giây! Nhìn xem, tiến trình bẻ khóa đã đạt sáu mươi phần trăm!” Nam Cơ Điện cười lớn, chỉ vào thanh trạng thái đang tăng nhanh trên máy in của mình.


Nhưng đúng lúc đó, con chip nhớ trên bàn bắt đầu rung nhẹ. Một luồng khói xám bốc lên từ các chân chip, kèm theo tiếng rít o o chói tai của dòng điện bị tắc nghẽn. Nhiệt độ của bộ vi xử lý tăng vọt, lớp vỏ titan bắt đầu ngả sang màu xanh tím do quá nhiệt.


“Cái… cái gì thế này?” Nam Cơ Điện biến sắc, tay gõ liên tục lên máy in để cố gắng hạ áp dòng điện nhưng vô hiệu. Thuật toán của gã đã bị kẹt trong một vòng lặp điện từ tuần hoàn.


“Tránh ra,” Minh lạnh lùng nói.


Anh bước tới, rút chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ bọc đồng từ đai lưng ra. Bàn tay trái bị bỏng điện xém đen của anh chạm trực tiếp vào các chân chip nhớ nóng bỏng. Da đầu ngón tay tiếp xúc với kim loại nóng rát, nhưng Minh không hề chớp mắt.


Sử dụng *Kỹ thuật Sửa chữa bằng tay trần cảm nhận*, Minh tập trung toàn bộ ý thức vào các đầu ngón tay. Anh cảm nhận được một dòng điện rò rỉ cực nhỏ, khoảng 1.2 micro-volt, đang chạy hỗn loạn bên trong các sợi nơ-ron bạc siêu dẫn của chip nhớ. Nó giống hệt như cấu trúc mạch nạp của hạm đội Kaelen mà anh đã giải mã được từ phân vùng ký ức thứ nhất.


Minh dùng đầu tua vít nhựa đỏ bọc đồng chạm nhẹ vào chân chip số 4 và số 7, tạo ra một cầu nối tiếp địa nhân tạo để xả áp dòng điện rò rỉ trực tiếp xuống tấm lưới thép rỉ sét của bàn Sơn Lép.


Một tia lửa điện màu xanh lam nhỏ nổ tanh tách phát ra từ đầu tua vít.


Tiếng rít o o của con chip lập tức dừng lại. Làn khói xám tan biến, và lớp bảo mật điện từ màu đỏ nhấp nháy trên vỏ chip đột ngột chuyển sang màu xanh lam ổn định. Con chip nhớ đã được bẻ khóa hoàn toàn, hiển thị toàn bộ sơ đồ đường bay của tuần tra liên bang lên màn hình máy in của Nam Cơ Điện.


*“Tiến trình bẻ khóa hoàn tất. Dữ liệu đã được giải phóng,”* máy in phát ra tiếng thông báo cơ học.


Cả khu chợ rìa ngoài đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc. Nam Cơ Điện đứng chết trân, miệng há hốc nhìn con chip nhớ hoạt động hoàn hảo trên bàn. Chiếc máy in 3D cầm tay cao cấp trên tay gã khẽ run lên.


“Mày… mày đã làm thế nào?” Nam Cơ Điện lắp bắp, ánh mắt nhìn Minh đầy sự kinh hãi xen lẫn nể phục. “Mày không cần dùng thuật toán… chỉ chạm tay trần mà bẻ được khóa lượng tử?”


Minh chầm chậm lau vệt dầu mỡ bám trên đầu tua vít đỏ vào tà áo bảo hộ rách vai, cất nó lại vào đai lưng. Giọng nói của anh vẫn phẳng lặng như cũ: “Chip nhớ Aegis đời cũ sử dụng dòng điện rò rỉ làm cổng bảo vệ phụ. Thuật toán của mày quá thô bạo, gây quá nhiệt mạch nạp khiến chip tự ngắt bảo vệ. Tao chỉ xả áp dòng điện rò rỉ để mở cổng ngầm. Mày thua rồi, Nam.”


Nam Cơ Điện lùi lại một bước, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ nhưng gã không dám cãi nửa lời. Gã sòng phẳng giật lấy con chip nhớ đã bẻ khóa, liếc nhìn Minh một cái đầy phức tạp rồi lầm lũi quay người biến mất vào đám đông thợ mỏ.


Sơn Lép nhìn Minh như nhìn một con quái vật. Gã nhanh chóng cúi xuống dưới gầm bàn, lôi ra một chiếc hộp thiếc rỉ sét chứa ba mảnh hợp kim siêu dẫn Aegium thô phát ra ánh sáng bạc lấp lánh cực kỳ tinh khiết.


“Mày… mày đúng là thiên tài, Minh ạ. Đây, ba mảnh Aegium thô của mày. Nhưng tao nói trước, số Scrap-Credit trong thẻ của mày sẽ bị trừ sạch không còn một xu.”


Minh cầm lấy chiếc hộp thiếc, cảm nhận sức nặng và độ lạnh buốt của hợp kim siêu dẫn tinh khiết qua lòng bàn tay. Anh biết, để có được ba mảnh kim loại này, hai anh em anh sẽ phải nhịn đói và nhịn thở khí sạch trong nhiều tuần tới. Nhưng chiếc vòng gáy của anh cần nó để sinh tồn.


Anh cất chiếc hộp thiếc vào túi trong áo bảo hộ, quay sang nắm lấy tay An để chuẩn bị rời đi. Đôi chân anh vẫn còn cảm giác cứng nhắc, khiến anh phải tì mạnh vào vai em gái.


“Đợi đã, Minh,” Sơn Lép đột ngột nhoài người sát vào tấm lưới thép, rỉ tai cảnh báo với giọng run rẩy. “Tao nể tay nghề của mày nên mới nói điều này. Đừng về phòng khám của Lão Sơn nữa. Đặc vụ tuần tra Aegis đang ráo riết rà soát các phòng khám phẫu thuật lậu trong khu vực Phân khu 4 này đấy. Chúng nó nghi ngờ có kẻ cấy ghép công nghệ cấm của bạo chúa Kaelen vừa xuất hiện.”


Trái tim Minh khẽ thắt lại. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc từ gáy xuống tủy sống. Anh siết chặt tay An.


Đúng lúc đó, một tiếng còi báo động điện từ chói tai vang lên từ phía cổng chợ. Ánh sáng đỏ rực từ các rào chắn từ trường bắt đầu bùng lên, phong tỏa toàn bộ lối ra vào của Chợ Rìa Ngoài dưới cơn mưa axit xám xịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!