Nhạc nềnThunderclap

Tần Sóng Của Bạo Chúa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời của Phân khu Vực Rác 4 đêm nay không còn màu xám xịt của tro bụi phóng xạ hay những cơn mưa axit ăn mòn da thịt. Thay vào đó, một vòm ánh sáng màu xanh lam khổng lồ, rực rỡ và lộng lẫy như dải lụa cực quang của các tinh hệ trung tâm, đang chầm chậm trải rộng, bao bọc lấy hàng vạn mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột. Lưới phòng thủ điện từ cổ đại của Trạm Radar Mắt Trời đã kích hoạt thành công. Dưới chân núi rác, hàng ngàn cư dân nghèo khổ, những thợ mỏ lấm lem bụi Aegium và những đứa trẻ mồ côi gầy gò đồng loạt bước ra khỏi các container tối tăm, ngước mắt nhìn lên vòm sáng bảo vệ vĩnh cửu với sự kinh ngạc và những giọt nước mắt nghẹn ngào. Họ nghĩ rằng mình đã được cứu sống khỏi cuộc thanh trừng sinh học tàn khốc của liên bang Aegis.


Nhưng bên trong buồng máy phát điện trung tâm của Trạm Radar Mắt Trời, không có tiếng reo hò chiến thắng. Chỉ có một sự im lặng tĩnh lặng, vô trùng và lạnh lẽo đến đáng sợ.


Không khí trong căn buồng bốc lên mùi thịt cháy khét lẹt, mùi chì nóng chảy và mùi ozone nồng nặc phát ra từ các mạch điện bị quá tải. Ánh sáng xanh lam từ lò phản ứng lượng tử thô đã tắt lịm, chỉ còn lại những ánh đèn dự phòng màu đỏ nhạt nhấp nháy cô độc trên các vách thép rỉ sét.


Vy gượng dậy từ vách ngăn bọc chì, nén cơn đau bỏng rát ở hông trái do phát đạn bắn tỉa của Cường Sói trước đó. Bộ đồ bó sát bằng sợi carbon đen vô trùng của cô đã rách nát, chiếc phù hiệu đặc vụ Aegis mạ chrome bạc trước ngực đã bị chính tay cô bẻ gãy, để lại một vết khuyết nham nhở rỉ máu. Cô lảo đảo bước lại gần Phong. Người đội trưởng dân quân tự vệ vẫn nằm bất tỉnh nhân sự dưới sàn đá lạnh, vết thương do đạn pháo 20mm của robot Sắt Máu găm vào bả vai trái của ông vẫn rỉ máu đỏ tươi xối xả, nhuộm đỏ cả tấm nệm bạt rách mà Vy vừa kéo lại làm đệm lót.


Ở góc buồng, chú nhóc Tùng ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT cổ. Cậu nhóc 12 tuổi nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy lau đi vệt máu nhẹ đang rỉ ra từ thái dương bị va đập.


Nhưng người thảm hại nhất lúc này là Minh.


Người kỹ sư cơ khí nghèo 22 tuổi nằm gục dưới sàn đá, ngay sát cạnh lõi lò phản ứng đã nguội lạnh. Cơ thể anh co quắp lại trong sự đau đớn vô thức. Khớp bả vai trái bị trật lệch rách cơ nghiêm trọng sau cú va chạm vật lý với robot Sắt Máu đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp áo bảo hộ lao động rách vai. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, tê liệt hoàn toàn và vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép chưa được lau sạch. Chiếc chân trái bị gãy nẹp gỗ dã chiến vẹo sang một bên, hoàn toàn vô lực.


Kinh khủng nhất là vùng gáy của anh. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân – chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét từng là lá chắn bảo mạng duy nhất giữ vững nhân dạng cho anh – đã bị dòng năng lượng lượng tử cực hạn của Tinh thể Chronon Tinh khiết thiêu cháy hoàn toàn. Nó đã nóng chảy thành một mảng chì lỏng màu xám tro, đông cứng lại và bám chặt vào các đốt sống cổ gáy của anh, thiêu rụi toàn bộ vùng da thịt xung quanh. Thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa, bốc mùi ozone nồng nặc vẫn liên tục rỉ ra từ vết thương hở, bò dọc sống lưng anh như một con rết lửa.


Mắt trái lượng tử của Minh – con mắt vốn phát sáng xanh lam rực rỡ mỗi khi thuật toán bạo chúa hoạt động – giờ đây hoàn toàn tắt lịm, xám xịt và mờ đục như một thấu kính camera bị hỏng. Khóe mắt anh vẫn còn đọng lại vệt máu thẫm đã khô.


“Anh Minh… Anh Minh ơi…”


An quỳ sụp dưới sàn đá bên cạnh anh. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé 16 tuổi đẫm nước mắt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt của cô quờ quạng trong không khí, run rẩy bám chặt lấy bả vai lành lặn bên phải của Minh. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô khẽ va vào nhau phát ra những tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập như nhịp đập của một trái tim đang hoảng sợ tột độ.


“Anh Minh… anh tỉnh lại đi anh… người anh lạnh quá… gáy anh không còn tiếng điện o o nữa rồi…”


Tiếng khóc nức nở của An vang vọng giữa không gian tĩnh lặng vô trùng của buồng máy phát. Vy đứng im lặng nhìn cô bé mù đang ra sức lay gọi anh trai nuôi, lồng ngực cô thắt lại. Cô biết, Minh đã chiến thắng. Anh đã dùng sức mạnh bạo tàn của bạo chúa Kaelen để tiêu diệt con robot hành hình Sắt Máu #01, đẩy lùi Đại úy Khánh và kích hoạt lưới phòng thủ bảo vệ hàng vạn sinh mạng thuộc địa. Nhưng cái giá phải trả lại quá tàn khốc.


*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Độ đồng bộ lượng tử đạt 18%. Phát hiện sự đứt gãy hàng loạt của các khớp nơ-ron liên kết ký ức sinh học gốc. Quá trình hoang mạc hóa nhận thức đã hoàn tất 90%. Khuyến nghị sạc khẩn cấp dung dịch làm mát nơ-ron sinh học.”*


Những dòng chữ màu xám nhạt nhạt nhòa hiển thị trên võng mạc mắt phải sinh học của Minh khi anh chầm chậm mở mắt.


Cơn đau đớn thể xác dường như đã bị một bộ lọc vô cảm nào đó ngăn cách. Minh từ từ ngồi dậy, bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế dọc hông trái của anh rít lên tiếng hơi nước xì mạnh do hỏng hóc thủy lực, khiến anh phải dùng tay phải chống xuống sàn đá để giữ thăng bằng.


Anh nhìn xuống bàn tay trái đang tê liệt của mình. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục của Cốt Thép bám trên da thịt xém đen. Rồi anh chầm chậm quay đầu, nhìn về phía cô bé đang quỳ khóc bên cạnh.


Ánh mắt phải sinh học của anh hoàn toàn trống rỗng, vô hồn và xa lạ. Không còn một chút hơi ấm nhân tính, lòng trắc ẩn hay sự dịu dàng của người anh trai nghèo khổ từng sửa drone rác để nuôi em gái.


“Anh Minh! Anh tỉnh rồi! Anh có nghe thấy em nói không?” An lao tới, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, khóc nấc lên.


Minh không hề ôm lại cô bé. Anh ngồi im lặng như một cỗ máy bọc da sinh học. Đôi môi rỉ máu của anh khẽ mấp máy, phát ra một tông giọng khàn đặc, trầm lạnh và vô cảm đến đáng sợ:


“Đối tượng sinh học trước mặt… là ai?”


Căn buồng máy phát điện đột ngột đông cứng lại.


Tiếng khóc của An nghẹn lại trong cổ họng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy buông lỏng khỏi cổ anh. Cô bé lùi lại một bước trên sàn đá lạnh, đôi mắt mù mở to trong sự hoang mang tột độ. Cô bé không thể nhìn thấy ánh mắt trống rỗng của anh, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đã bắt được tông giọng lạnh lùng, vô cảm và hoàn toàn xa lạ kia. Nó không phải là giọng nói của anh Minh của cô. Nó giống như giọng nói của những tên lính tuần tra Aegis vô tình, lạnh lùng đi qua khu ổ chuột.


“Anh… anh Minh? Anh nói gì vậy? Em là An đây mà… Em gái nuôi của anh đây mà!” An gào lên, giọng nói run rẩy đầy sự sợ hãi. “Anh đùa em đúng không? Anh đừng dọa em mà…”


Tùng đứng bên cạnh, bàng hoàng nhìn Minh: “Sư phụ… người không nhận ra chị An sao? Người vừa liều mạng đánh bại robot Sắt Máu để cứu chị ấy mà!”


Minh chầm chậm lắc đầu. Trong não trạng của anh lúc này, một khoảng trống màu xám vô hồn bao phủ toàn bộ vùng dữ liệu ký ức. Anh cố gắng tìm kiếm cái tên “An”, tìm kiếm gương mặt của cô bé trước mặt, nhưng hệ điều hành nơ-ron lượng tử chỉ phản hồi những khối lỗi hệ thống liên tiếp. Anh đã quên sạch. Anh quên đi những ngày đông hai anh em chia nhau nửa mẩu bánh mì khô của bà Tư Hẹ, quên đi tiếng cười của cô bé khi nhận bộ kìm nhổ linh kiện bọc đồng vào sinh nhật 15 tuổi, quên cả lời hứa mang bầu trời xanh trở lại cho Kepler-7.


Anh chỉ còn giữ lại đúng 10% ý thức sinh học sinh tồn thô sơ để vận hành cơ thể.


“Hệ thống không tìm thấy dữ liệu liên kết nơ-ron với đối tượng,” Minh khàn giọng nói, mắt phải sinh học của anh nhìn lướt qua An như nhìn một biến số vô hại trong một thuật toán. “Nhận diện thể trạng: Thường dân thuộc địa. Nhạy cảm âm học đạt 95%. Không cấy ghép cơ khí. Không có mối đe dọa.”


“Không… không phải…” An lắc đầu điên cuồng, nước mắt chảy tràn qua gò má nhem nhuốc bụi rác. Cô bé quờ quạng nhặt chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ – vật dụng đầu tiên Ông Ba tặng khi Minh học nghề, vốn bị rơi rớt dưới sàn đá trong trận chiến – rồi dùng cả hai tay run rẩy dâng lên trước mặt anh.


“Anh nhìn cái này đi! Đây là chiếc tua vít của bố nuôi tặng anh mà! Anh từng bảo dù có quên cả tên mình cũng không bao giờ quên chiếc tua vít này cơ mà! Anh Minh ơi…”


Minh chầm chậm đưa bàn tay phải bọc khung xương trợ lực nhận lấy chiếc tua vít bọc nhựa đỏ. Anh nhìn nó. Nhãn quan bạo chúa ở mắt trái lượng tử đã tắt, nhưng trực giác cơ khí thô sơ vẫn hoạt động. Anh phân tích cấu trúc của nó trong vô thức:


“Vật thể: Kim loại rỉ sét. Cán bọc nhựa PVC đỏ chịu nhiệt kém. Công dụng: Tháo lắp cơ học thô sơ. Giá trị chợ đen: 2 Scrap-Credit. Không có dữ liệu liên kết ký ức.”


*XOẢNG!!!*


Minh buông lỏng tay. Chiếc tua vít nhựa đỏ rơi xuống sàn đá rỉ sét, phát ra một tiếng động kim loại lạnh lẽo rồi lăn dài vào bóng tối dưới chân bệ máy phát.


Đó là tiếng đổ vỡ của chút nhân dạng gốc ít ỏi cuối cùng.


An quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, khóc nức nở đến mức không thể thở nổi. Cô bé nhận ra, anh trai nuôi của cô đã cứu sống cô, cứu sống cả khu ổ chuột này, nhưng anh đã không còn là anh trai của cô nữa. Người đang ngồi trước mặt cô chỉ là một thực thể cơ khí sinh học mang thể xác của Minh, nhưng mang linh hồn xói mòn của một kẻ xa lạ.


Vy bước lại gần, đặt bàn tay bọc sợi carbon lên vai An để xoa dịu cô bé, nhưng ánh mắt cô vẫn khóa chặt vào vết mổ gáy đang rỉ dịch vàng nơ-ron của Minh. Cô dùng máy quét nơ-ron cầm tay quét qua gáy anh. Màn hình máy quét lập tức hiển thị một sơ đồ nơ-ron lượng tử báo động đỏ rực rực rỡ.


“Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đã tan chảy hoàn toàn thành một mảng chì lỏng,” Vy khàn giọng nói, giọng nói của cô tràn ngập sự quyết đoán nhưng không giấu nổi sự lo âu. “Không còn lá chắn bảo vệ ý thức gốc nữa. Tế bào não sinh học của anh đang bị dòng năng lượng lượng tử thô của bạo chúa Kaelen thiêu rụi từng giây từng phút. Nếu chúng ta không tìm thấy thiết bị làm mát thần kinh sinh học cao cấp hơn để thay thế trong vòng 7 ngày, não bộ của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ, biến anh thành một xác chết não thực sự.”


“Sư phụ… sẽ chết sao?” Tùng run rẩy hỏi, nước mắt lưng tròng.


“Chúng ta phải rời khỏi Kepler-7,” Vy dứt khoát nói, cô quay sang nhìn Minh với ánh mắt sắc bén. “Lưới phòng thủ điện từ rỉ sét tuy đã được kích hoạt thành công để bảo vệ Phân khu 4 khỏi đợt oanh tạc của Khánh, nhưng dòng năng lượng lượng tử thô từ Goliath đã vô tình phát tán tần số sóng nơ-ron đặc trưng của bạo chúa Kaelen ra ngoài không gian dải ngân hà.”


Cô bấm nút trên máy tính bảng đặc vụ. Một bản đồ lượng tử ba chiều hiển thị luồng sóng nơ-ron lượng tử màu xanh lam đang phát tán mạnh mẽ từ đỉnh Trạm Radar Mắt Trời, vượt qua tầng khí quyển của hành tinh rác Kepler-7, lan tỏa ra dải ngân hà như một ngọn hải đăng khổng lồ giữa đêm tối vũ trụ.


“Tần số sóng não Kaelen đã phơi bày tọa độ của chúng ta,” Vy giải thích, giọng nói của cô đanh lại dưới áp lực thời gian. “Không chỉ hạm đội tuần tra Aegis của Đô đốc Vance từ tinh hệ trung tâm sẽ đổ bộ xuống đây với quy mô lớn hơn gấp trăm lần, mà cả những đồng phạm phản bội cũ của bạo chúa – những kẻ thèm khát bộ não lượng tử để lấy mã khóa tài khoản ngân hàng lượng tử – cũng sẽ tìm đến đây. Chúng ta không thể ở lại Kepler-7 nữa.”


Minh ngồi im lặng nghe Vy nói. Bộ não lượng tử của anh phân tích thông tin một cách lý trí tuyệt đối, bỏ qua mọi cảm xúc đau thương của An đang quỳ khóc bên cạnh:


“Phân tích dữ liệu: Tỷ lệ sinh tồn tại Kepler-7 trong vòng 48 giờ tới: 0.12%. Khuyến nghị: Thực hiện giao thức di cư khẩn cấp. Mục tiêu: Thâm nhập hạm đội tuần tra hoặc vành đai hỗn loạn để tìm kiếm bộ làm mát thần kinh sinh học cao cấp.”


“Anh… anh muốn bỏ đi sao?” An ngước gương mặt đẫm nước mắt nhìn anh, giọng nói của cô bé nghẹn ngào trong sự bất lực. “Anh không nhận ra em… nhưng anh vẫn muốn bỏ em lại đây sao?”


Minh nhìn An. Một vệt sáng xanh lam mờ nhạt bỗng nhiên lóe lên rồi tắt lịm ở mắt trái lượng tử của anh khi anh nhìn thấy chiếc vòng dây đồng tự chế đã đứt rời dưới sàn đá. Một phản xạ nơ-ron sinh học thô sơ, một mảnh vụn nhân tính gốc còn sót lại trong 10% linh hồn rách nát của anh khẽ lay động, tạo ra một cơn ho khan dữ dội. Minh khạc ra một ngụm dịch lỏng lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh xuống sàn đá rỉ sét.


Anh chầm chậm cúi xuống, dùng bàn tay phải bọc khung xương trợ lực nhặt chiếc vòng dây đồng tự chế của An lên, đặt vào lòng bàn tay cô bé. Giọng nói của anh vẫn khàn đặc, vô cảm, nhưng phảng phất một nhịp điệu quen thuộc từ quá khứ đã mất:


“Đối tượng An… ở lại đây sẽ chết. Đi cùng tôi… tỷ lệ sinh tồn tăng lên 15%. Tôi sẽ mang bầu trời xanh trở lại cho Kepler-7. Đó là… giao thức ưu tiên tối thượng được lập trình trong tủy sống.”


An ôm chặt lấy chiếc vòng dây đồng rách nát vào lòng ngực, khóc nức nở gật đầu. Cô bé biết anh đã quên cô, nhưng lời hứa mang bầu trời xanh trở lại – lời hứa tối hậu mà anh từng khắc lên tấm thép xưởng Bình Minh – vẫn tồn tại như một bản năng sinh học không thể xóa nhòa dưới gáy anh.


“Tôi đã chuẩn bị sẵn con tàu vận tải rác Sắt Vụn ở bãi phóng dã chiến phía sau núi rác,” Vy dứt khoát đứng dậy, đeo ba lô y tế lên vai, một tay xốc đỡ Phong vẫn đang hôn mê rỉ máu. “Tùng, em mang theo Máy chẩn đoán Bình Minh. An, bám chặt lấy vai tôi. Chúng ta phải vượt qua hệ thống cống ngầm trước khi lính bọc thép của Khánh quay lại vây quét sườn núi.”


Minh gượng dậy bước từng bước khập khiễng đầy đau đớn, bộ khung xương trợ lực thủy lực kẹt cứng rít lên những tiếng cơ học nặng nề theo mỗi nhịp di chuyển của anh. Anh đi đầu dẫn đường, mắt phải sinh học trống rỗng nhìn thẳng vào bóng tối của lối thoát hiểm dốc đứng, trong khi mắt trái lượng tử xám xịt không còn phát sáng.


Họ bước đi giữa đống đổ nát bốc khói của Trạm Radar Mắt Trời, bỏ lại sau lưng lưới phòng thủ điện từ rỉ sét đang rực sáng rực rỡ bảo vệ khu ổ chuột nghèo khổ – di sản vĩ đại đầu tiên của người kỹ sư cơ khí nghèo mang bộ não bạo chúa.


Nhưng cuộc chiến sinh tồn thực sự của họ chỉ mới bắt đầu.


Cùng lúc đó, sâu thẳm trong không gian tối tăm, lạnh lẽo ngoài rìa hệ sao Kepler, cách hành tinh rác Kepler-7 hàng vạn năm ánh sáng.


Một hạm đội chiến hạm tàng hình khổng lồ, đen kịt và uy nghiêm như những bóng ma khổng lồ trôi dạt giữa các tiểu hành tinh, đang lơ lửng trong bóng tối của vành đai rác phóng xạ. Trên vỏ thép của chiếc soái hạm chỉ huy khổng lồ, biểu tượng hình một chiếc đầu lâu bọc trong mạch điện tử lượng tử – ký hiệu tối mật của Tướng quân Boran, đồng phạm phản bội cũ của bạo chúa Kaelen – khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt.


Bên trong phòng điều khiển tối tân của soái hạm, một màn hình radar lượng tử khổng lồ đột ngột nhấp nháy ánh sáng xanh lam rực rỡ. Một tần số dao động nơ-ron lượng tử đặc trưng, trùng khớp hoàn toàn với sóng não của bạo chúa Kaelen mười năm trước, đang vang vọng từ phía hành tinh rác Kepler-7.


Tiếng còi báo động dồn dập vang lên khắp các khoang tàu chiến hạm.


Một giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên từ hệ thống điều hành tự động của hạm đội:


“Phát hiện tần số sóng nơ-ron lượng tử bạo chúa Kaelen. Tọa độ định vị: Kepler-7. Trạng thái: Đồng bộ hóa đạt 18%. Bắt đầu kích hoạt bước nhảy không gian lượng tử khẩn cấp.”


Những chiếc chiến hạm tàng hình khổng lồ đồng loạt bùng lên những luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ từ động cơ phản vật chất cổ đại, bẻ cong không gian xung quanh chúng thành những vết nứt lượng tử khổng lồ, chuẩn bị lao thẳng về phía hành tinh rác Kepler-7 để bắt đầu một cuộc săn lùng tàn bạo quy mô toàn vũ trụ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!