Cái Giá Của Ký Ức
“Mắt của mày… đó không phải là mắt của dân vực rác. Mày là cái thứ gì?” Hùng “Búa” lầm bầm, giọng nói run rẩy, tay siết chặt cây búa sắt.
Luồng ánh sáng xanh lam phát ra từ con mắt trái lượng tử của Minh vẫn tiếp tục rực cháy, rọi thẳng vào gương mặt đầy sẹo và mồ hôi của gã đại ca bảo kê. Trên vách container rỉ sét, ma trận ký tự cổ đại nhấp nháy liên hồi như một thực thể sống đang thở. Không khí bên trong xưởng Bình Minh bị nén chặt đến mức nghẹt thở, tiếng mưa axit bên ngoài dường như bị đẩy ra xa bởi một trường lực vô hình.
Minh gồng mình bám chặt vào cạnh bàn gỗ, móng tay găm sâu vào thớ gỗ mục để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Đôi chân anh vô lực, các khớp nơ-ron chi dưới vẫn chưa đồng bộ xong sau ca phẫu thuật cấy ghép lậu của Lão Sơn. Vết mổ gáy rách rỉ dịch vàng nơ-ron nóng hổi, chảy dọc xuống lưng áo bảo hộ sờn rách, mang theo cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào tủy sống.
“Hùng đại ca…” Minh khàn giọng nói, từng từ phát ra như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. “Máy phát điện… đã chạy. Nợ bảo kê tuần này… xóa sạch. Đúng như giao kèo.”
Hùng “Búa” nhìn chằm chằm vào máy phát điện Aegis-D4 đang rít lên êm ru trên bàn, tỏa ra năng lượng Chronon ấm áp. Gã thèm khát thứ công nghệ này, nhưng nỗi sợ hãi trước luồng ánh sáng lượng tử xanh lam – thứ ánh sáng của hạm đội diệt chủng mười năm trước – đang bóp nghẹt lòng tham của gã. Hai tên đàn em phía sau gã run rẩy, gậy điện trong tay chúng đã bị chập mạch hoàn toàn do xung lực từ trường phát ra từ mắt Minh.
“Mày… mày mang công nghệ của phe bạo chúa…” Hùng “Búa” nuốt nước bọt, giọng nói lạc đi. Gã từ từ nhấc cây búa sắt lên, bản năng của một kẻ sống sót qua cuộc chiến cũ gào thét rằng gã phải tiêu diệt sinh vật kỳ dị trước mặt để tự vệ.
Đúng lúc gã chuẩn bị vung búa, một tiếng bước chân nặng nề kèm theo tiếng ho húng hắng khàn đặc vang lên từ phía cửa container.
“Hùng! Thả cái đống sắt vụn đó xuống trước khi tao nướng chín cái lồng ngực xăm trổ của mày!”
Lão Sơn bước vào, gầy gò và bẩn thỉu trong bộ áo choàng y tế ngả màu cháo lòng. Gương mặt lão xám ngoét vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt mờ đục sau chiếc kính lúp dày cộp lại rực lên sát khí. Trên tay lão hờ hững cầm một khẩu súng cắt plasma dã chiến bọc sợi chì – thiết bị có thể dễ dàng cắt đôi một tấm thép bọc giáp titan trong vòng ba giây. Đầu súng rít lên tiếng nạp năng lượng, phát ra những tia lửa cam đỏ đầy đe dọa.
Hùng “Búa” khựng lại. Gã liếc nhìn khẩu súng cắt plasma của Lão Sơn, rồi nhìn lại Minh lúc này đang thở dốc, luồng sáng xanh ở mắt trái bắt đầu chập chờn rồi tắt ngúm, để lại một dòng máu sinh học đỏ thẫm rỉ ra từ khóe mắt.
“Lão Sơn…” Hùng “Búa” gầm gừ, hạ cây búa sắt xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi kỵ. “Con rể hờ của lão… nó không phải người thường. Lão biết luật liên bang mà. Tàng trữ tàn dư lượng tử của Kaelen là bị tru di cả khu mỏ này đấy.”
“Luật liên bang không quản đến cái hố rác này, Hùng ạ,” Lão Sơn ho khan một tiếng, bước tới chắn giữa Hùng Búa và Minh. Lão dùng bàn tay gầy guộc gạt nhẹ khối động cơ Aegis-D4 về phía gã đại ca. “Máy phát đã sửa xong. Chạy êm hơn cả lúc mới xuất xưởng. Mang nó đi, xóa nợ tuần này và gia hạn thêm một tuần cho xưởng Bình Minh. Nếu mày còn muốn sống để nhai trầu rác, thì ngậm cái miệng lại và biến khỏi đây.”
Hùng “Búa” nhìn khối động cơ phát sáng ấm áp, rồi nhìn vết mổ gáy rỉ máu của Minh. Gã biết Lão Sơn là một bác sĩ phẫu thuật lậu có số má ở phân khu này, và khẩu súng cắt plasma trên tay lão không phải để làm cảnh. Gã hừ lạnh một tiếng, giật lấy máy phát điện trên bàn.
“Được, hôm nay tao nể mặt Lão Sơn. Nhưng thằng nhãi này…” Hùng “Búa” chỉ cây búa sắt vào mặt Minh, “Tao sẽ mắt nhắm mắt mở một tuần. Sau một tuần, nếu không có đủ năm trăm Scrap-Credit, tao sẽ quay lại.”
Gã quay người, dẫn hai tên đàn em nhanh chóng biến mất vào cơn mưa axit xám xịt bên ngoài. Bản lề cửa container khẽ rít lên một tiếng rồi khép hờ, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho xưởng cơ khí.
Ngay khi bóng dáng Hùng Búa khuất hẳn, Minh không còn gượng nổi nữa. Hai đầu gối anh khuỵu xuống, cơ thể đổ sụp xuống sàn container lạnh buốt. Anh co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy gáy.
“Anh Minh!”
Từ dưới gầm bàn sửa máy, An quờ quạng lao ra. Đôi mắt phủ màng đục xám mờ của cô bé tràn ngập nước mắt. Cô bé bò trên sàn, đôi tay gầy guộc bám đầy mạt sắt run rẩy chạm vào bả vai Minh, ôm chặt lấy anh. “Anh có sao không? Người anh nóng quá… gáy anh lại chảy máu rồi.”
“Anh… anh không sao, An…” Minh thều thào, cố gắng gạt bàn tay trái bị bỏng điện xém đen ra sau để An không chạm vào vết thương hở ở gáy. Nhưng cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát, như có một mũi khoan bằng băng lạnh buốt đang xuyên thẳng vào bán cầu não trái của anh.
Lão Sơn bước tới, ném khẩu súng cắt plasma lên bàn, vội vã đỡ Minh lên chiếc giường gỗ rách nát góc phòng. Lão lật cổ áo bảo hộ của Minh lên, ánh mắt lão lập tức đông cứng lại khi nhìn vào vết mổ gáy.
Chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét cấy trực tiếp vào các đốt sống cổ gáy – Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân – đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo liên tục. Trên bề mặt vòng khóa, một vết nứt vi mô dài khoảng 2cm đang rỉ ra dịch nơ-ron màu vàng nhạt, phát ra tiếng rít điện từ o o chói tai.
“Mẹ kiếp!” Lão Sơn chửi đổng một tiếng, tay chân run rẩy lôi từ trong túi áo ra một ống tiêm chứa chất lỏng màu xám đục – liều thuốc ức chế thần kinh thô sơ cuối cùng lão vừa đổi được ở chợ. Lão cắm kim tiêm trực tiếp vào vùng da bên cạnh vết mổ, đẩy mạnh pít-tông.
Luồng thuốc lạnh buốt tràn vào tủy sống, tạm thời làm dịu đi cơn đau đang thiêu đốt não bộ của Minh. Dòng chữ cảnh báo đỏ trên võng mạc của anh khẽ dao động nhưng không biến mất:
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân bị nứt kết cấu nghiêm trọng. Hiệu suất kiềm chế ý thức bạo chúa giảm xuống còn 30%. Thời gian sụp đổ hoàn toàn dự kiến: 12 giờ.”*
“Thuốc ức chế thô sơ này không còn tác dụng lâu nữa đâu, Minh,” Lão Sơn trầm giọng, gương mặt lão hằn sâu những nếp nhăn lo âu dưới ánh đèn dầu leo lét. “Cú quá tải điện từ khi mày sửa máy phát đã làm nứt hoàn toàn vòng khóa gáy. Bộ não lượng tử của Kaelen đang đào thải mô sinh học của mày với tốc độ kinh hoàng. Nếu không gia cố chiếc vòng này trong vòng mười hai giờ tới, ý thức của bạo chúa sẽ nuốt chửng linh hồn mày.”
“Lão Sơn…” Minh thầm thì, khóe mắt trái vẫn rỉ máu. “Lão không có bản thiết kế để sửa chiếc vòng này sao?”
Lão Sơn lắc đầu, ánh mắt lộ ra sự bất lực tột cùng. “Chiếc vòng này được chế tạo bởi một nhà khoa học lượng tử huyền thoại của liên bang mười năm trước theo đơn đặt hàng riêng của Kaelen. Tao chỉ là kẻ nhặt được nó từ xác tàu đắm và cấy ghép lậu vào gáy mày để giữ mạng cho mày. Tao không có bản vẽ gốc. Không có bản vẽ, tao không thể dùng máy in 3D hay kỹ nghệ cơ khí để gia cố nó được.”
Minh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh cảm nhận được một thực thể khổng lồ, lạnh lẽo đang cựa quậy. Đó là vong hồn của bạo chúa Kaelen. Hắn đang cười nhạo sự yếu ớt của anh. Những hình ảnh về những thành phố thuộc địa bốc cháy rực lửa, những tiếng gào thét của hàng triệu sinh mạng bị dội bom plasma mười năm trước bắt đầu tái hiện chập chờn trong tiềm thức Minh, đẩy anh sát vào bờ vực của một Sự cố Quá tải Thần kinh Lượng tử.
*“Giao thức Đọc ký ức Kaelen sẵn sàng,”* một dòng ký tự màu xanh lam đột ngột bùng lên trên võng mạc mắt trái của Minh. Đó là AI “Cổ Tự” – chương trình hướng dẫn quân sự phân rã tích hợp trong não bạo chúa. *“Phân vùng ký ức thứ nhất (10%) chứa bản thiết kế nguyên bản của Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân. Cần thực hiện giao thức kết nối trực tiếp để trích xuất.”*
Minh mở mắt ra, nhìn Lão Sơn. “Tôi biết bản thiết kế ở đâu.”
“Ở đâu?” Lão Sơn nhíu mày hỏi khẩn cấp.
“Trong não tôi. Trong phân vùng ký ức bị khóa của Kaelen. Tôi phải bẻ khóa nó.”
Lão Sơn nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến. Lão giật phắt vai Minh, giọng nói run lên vì hoảng sợ: “Mày điên rồi! Giải mã ký ức bạo chúa khi thiết bị ổn định đang bị nứt là tự sát! Dòng dữ liệu khổng lồ của hắn sẽ đè bẹp ý thức sinh học yếu ớt của mày. Mày sẽ quên sạch bản thân mình là ai trước khi kịp lấy được bản vẽ!”
“Nhưng nếu không thử, mười hai giờ nữa tôi cũng sẽ chết, hoặc biến thành hắn,” Minh nhìn thẳng vào mắt Lão Sơn, ánh mắt của một người kỹ sư nghèo nhưng kiên định đến đáng sợ. “Và An… em ấy sẽ bị Hùng Búa bắt đi. Tôi không còn lựa chọn nào khác.”
An đứng bên cạnh giường, nghe thấy những từ ngữ xa lạ như “não lượng tử”, “Kaelen”, “bẻ khóa”, cô bé hoang mang tột độ. Cô bé không hiểu họ đang nói gì, nhưng thính giác nhạy bén của cô nghe ra được sự nguy hiểm chết người trong giọng nói của hai người.
“Anh Minh… anh định làm gì? Đừng bỏ em lại…” An khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy cánh tay phải của Minh.
Minh khẽ vuốt mái tóc bù xù bám đầy bụi sắt của em gái, cố gắng nở một nụ cười ấm áp dù cơ mặt anh đang co rút đau đớn. “Anh không bỏ em đâu, An. Anh chỉ cần vào phòng tối sửa vài linh kiện drone quan trọng. Em ra ngoài giếng nước lọc giúp chị Năm Mắm lấy nước cất nhé? Lão Sơn sẽ ở đây với anh.”
An ngập ngừng, nhưng trước sự kiên quyết của Minh, cô bé chỉ biết gật đầu gạt nước mắt, quờ quạng cầm chiếc xô nhựa bạt bước ra ngoài container dưới cơn mưa axit.
Khi cánh cửa container khép lại, Minh nhìn Lão Sơn. “Giúp tôi kết nối.”
Lão Sơn thở dài một tiếng dài đầy bất lực. Lão đỡ Minh ngồi dậy, dìu anh bước vào căn phòng tối chật hẹp phía sau xưởng – nơi chứa chiếc máy bẻ khóa lượng tử thô sơ do Lão Sơn tự chế từ các linh kiện máy quét y tế hỏng. Căn phòng tối tăm, ẩm ướt, chỉ có ánh sáng nhấp nháy màu xanh lá cây phát ra từ màn hình hiển thị nơ-ron.
Minh ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ sét, cởi bỏ áo bảo hộ để lộ tấm lưng gầy gò hằn sâu những vệt nứt phát ánh sáng xanh lượng tử dọc theo cột sống. Lão Sơn cầm lấy bó cáp kết nối nơ-ron thô sơ, luồn các đầu kim nano bạc trực tiếp vào vết sẹo mổ gáy của Minh.
“Nghe này, Minh,” Lão Sơn vừa cắm cáp vừa trầm giọng cảnh báo, “Khi giao thức bắt đầu, tao sẽ dùng máy bẻ khóa để can thiệp vào tường lửa sinh học của Kaelen. Mày phải giữ nhịp tim dưới mức bốn mươi nhịp một phút. Nếu nhịp tim mày tăng cao, não bộ sẽ tự động kích hoạt giao thức tự vệ, dòng dữ liệu tàn bạo của hắn sẽ thiêu rụi toàn bộ liên kết nơ-ron sinh học của mày. Và… mày sẽ phải trả giá. Để chứa được đống dữ liệu công nghệ cao cấp đó, bộ não sinh học của mày buộc phải xóa bỏ các phân vùng ký ức cũ để giải phóng băng thông. Mày có hiểu điều đó nghĩa là gì không?”
Minh nắm chặt chiếc tua vít nhựa đỏ của Ông Ba trong tay, cảm nhận lớp nhựa sần sùi ấm áp. “Tôi hiểu. Xóa bỏ ký ức cá nhân.”
“Đúng vậy. Mày sẽ quên đi những thứ thuộc về chính mình. Hãy sẵn sàng,” Lão Sơn gạt công tắc khởi động máy bẻ khóa.
O o o o o——
Tiếng rít điện từ cực lớn bùng lên bên trong màng nhĩ Minh. Một luồng xung điện lạnh buốt như nitơ lỏng phóng thẳng từ gáy chạy dọc tủy sống, khiến toàn thân anh co giật mạnh. Mắt trái lượng tử của anh rực sáng xanh lam cực độ, chiếu thẳng lên trần phòng tối.
Ý thức của Minh lập tức bị kéo tuột vào một không gian lượng tử vô tận.
Đó là một thế giới hoàn toàn tối tăm, không có trọng lực, không có âm thanh sinh học. Chỉ có những dòng thác mã nhị phân màu xanh lục và xanh lam chảy trôi như những dải ngân hà rực rỡ. Minh cảm thấy mình như một linh hồn nhỏ bé, trơ trọi giữa đại dương dữ liệu khổng lồ.
Đột nhiên, từ trong bóng tối sâu thẳm, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra.
Đó là ảo ảnh của bạo chúa Kaelen. Hắn xuất hiện dưới hình dạng một đại tướng quân uy nghiêm, khoác bộ quân phục bọc giáp titan đen kịt hằn sâu những vết xước lửa đạn chiến tranh. Gương mặt hắn lạnh lùng vô cảm như đúc từ thép nguội, mắt trái phát ánh sáng xanh lạnh lẽo rực cháy sát khí. Mỗi bước chân của hắn đi qua đều làm rung chuyển cả không gian lượng tử, tạo ra những gợn sóng dữ liệu rực lửa plasma.
“Lại là ngươi, thằng nhãi nhặt rác yếu ớt,” giọng nói của Kaelen vang lên trong tâm trí Minh, trầm hùng và đầy sự khinh bỉ tột cùng. “Ngươi nghĩ ngươi có thể dùng cái vòng xích rỉ sét của lũ kiến cỏ thuộc địa để giam cầm một vị thần? Cơ thể sinh học của ngươi đang phân rã từng giây. Hãy dâng hiến thân xác này cho tao, tao sẽ dùng sức mạnh hủy diệt để san phẳng liên bang Aegis, trả tự do cho hành tinh rác này.”
Kaelen vung tay, một luồng thác dữ liệu tàn bạo – hình ảnh của hàng vạn chiến hạm dội bom thiêu rụi các thành phố vệ tinh, những xác người cháy đen nằm la liệt trên sa mạc rác mười năm trước – bùng lên dữ dội, lao thẳng về phía linh hồn của Minh. Cơn điên loạn lượng tử đe dọa bóp nghẹt ý thức gốc của anh, đẩy nhịp tim cơ thể thực của anh tăng vọt lên mức báo động đỏ.
“Nhịp tim tăng lên sáu mươi! Dừng lại, Minh! Mày sẽ chết não mất!” Tiếng hét hoảng loạn của Lão Sơn vang lên mờ nhạt từ thế giới thực.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử, một khối đa diện xoay tròn phát ra ánh sáng xanh lam dịu mát đột ngột hiện ra chắn giữa Minh và Kaelen. Đó là AI “Cổ Tự”.
*“Kích hoạt Giao thức Đọc ký ức Kaelen. Cô lập vùng dữ liệu bạo lực phân vùng 0x01. Khóa cảm xúc phản hồi,”* giọng nói máy móc, lạnh lùng của AI Cổ Tự vang lên, phát ra hàng vạn dòng lệnh nhị phân bao bọc lấy linh hồn Minh, đẩy lùi luồng thác dữ liệu diệt chủng của bạo chúa.
“Thực hiện bẻ khóa nơ-ron. Chủ thể phải hạ nhịp tim xuống dưới mức bốn mươi,” AI Cổ Tự chỉ dẫn.
Minh cắn chặt răng trong tiềm thức. Anh tập trung toàn bộ ý chí sinh học còn sót lại, chủ động buông bỏ mọi cảm xúc căm thù, sợ hãi hay đau đớn. Anh nghĩ về An, nghĩ về tiếng cười trong sáng của cô bé dưới mái container rỉ sét, nghĩ về những lời dạy trầm lặng của người cha nuôi quá cố Ông Ba. Anh dùng những ký ức ấm áp đó làm chiếc neo giữ vững linh hồn mình.
Nhịp tim của Minh bắt đầu hạ xuống.
Năm mươi…
Bốn mươi lăm…
Bốn mươi.
Cơ thể thực của anh trên ghế sắt lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như ngừng tuần hoàn. Nhưng trong không gian lượng tử, dòng chảy nơ-ron của anh đã đạt đến trạng thái đồng bộ hoàn hảo với tần số sóng não của Kaelen.
Rắc!
Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên trong không gian tiềm thức.
Mã khóa phân vùng ký ức thứ nhất của bạo chúa Kaelen chính thức bị phá vỡ.
Hàng vạn dải dữ liệu ánh sáng xanh lam bùng nổ, tuôn trào như một dòng thác khổng lồ, cuốn phăng linh hồn Minh. Đó là bản thiết kế chi tiết của Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân, sơ đồ mạch nạp năng lượng lượng tử, các công thức bẻ khóa và ngụy trang tần số điện từ cao cấp của liên bang.
Nhưng dòng thác dữ liệu đó quá khổng lồ so với băng thông của bộ não sinh học 22 tuổi của Minh. Để chứa đựng đống tri thức lượng tử khổng lồ này, bộ não của anh bắt đầu tự động kích hoạt giao thức dọn dẹp bộ nhớ.
Minh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng bùng phát từ sâu trong linh hồn. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là cảm giác một phần linh hồn của mình đang bị xé toạc, bị xóa sạch một cách tàn nhẫn.
Anh nhìn thấy phân vùng ký ức tuổi thơ nghèo khó nhưng ấm áp của mình bị dòng thác dữ liệu đè lên.
Hình ảnh người cha nuôi quá cố Ông Ba – người thợ hàn điện nghèo với dáng người còng, gương mặt xạm đen đầy vết sẹo bỏng lửa hàn đang mỉm cười xoa đầu anh dưới mái tôn rột nát – bắt đầu mờ nhạt dần.
“Không… dừng lại!” Minh gào lên trong tiềm thức, cố gắng quơ tay giữ lấy bóng hình của cha nuôi.
Nhưng dòng thác dữ liệu lượng tử lạnh lùng không có lòng trắc ẩn. Nó quét qua, xóa nhòa giọng nói khàn khàn ấm áp của Ông Ba khi dạy anh cách hàn ghép kim loại thủ công. Nó xóa sạch nụ cười bao dung của ông khi chia sẻ cho anh mẩu bánh mì khô cuối cùng trong những ngày xưởng không có khách. Nó xóa sạch hoàn toàn gương mặt của người đàn ông duy nhất đã cho anh một gia đình giữa vực rác lạnh lẽo này.
Ký ức về Ông Ba bị phân rã thành những mảnh vỡ vô hồn, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không, thay thế bằng những công thức toán học lượng tử phức tạp và sơ đồ mạch điện từ lạnh lẽo.
“A!!!”
Minh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng ở thế giới thực, cơ thể anh nảy mạnh lên trên ghế sắt rồi đổ gục xuống, ngất lịm đi. Các sợi cáp nơ-ron gáy tự động rơi rụng, máy bẻ khóa lượng tử phát ra tiếng xèo xèo rồi tắt ngúm.
…
Khi Minh mở mắt ra lần nữa, cơn mưa axit bên ngoài container đã ngớt. Ánh sáng xám xịt của buổi trưa muộn lọt qua khe nứt của vách thép, chiếu thẳng vào gương mặt bợt nhạt của anh.
Cơn đau đầu dữ dội đã biến mất. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy anh đã yên lặng trở lại, vết nứt vi mô trên vòng khóa đã được tạm thời vá lành bằng dòng năng lượng lượng tử tự phục hồi vừa giải mã được. Dòng cảnh báo đỏ trên võng mạc đã chuyển sang màu xanh ổn định:
*“HỆ THỐNG ỔN ĐỊNH: Hoạt động bình thường ở mức 90%. Bản vẽ Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân cấp 1 đã được trích xuất thành công.”*
Minh chầm chậm ngồi dậy. Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn, nhưng lồng ngực anh lại trống rỗng, lạnh buốt đến đáng sợ. Anh cảm giác như mình vừa đánh mất một phần nội tạng quan trọng nhất của cơ thể.
Anh bước ra ngoài xưởng cơ khí. Lão Sơn đang ngồi bên bàn sửa máy, lặng lẽ hút chiếc tẩu thuốc cũ kỹ bốc khói khét lẹt. Nhìn thấy Minh bước ra, lão thở phào một tiếng nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lão lập tức chuyển sang sự lo âu khi nhìn vào biểu cảm của anh.
“Mày… mày sửa được vòng gáy rồi chứ?” Lão Sơn hỏi, giọng khàn khàn.
“Sửa được rồi. Tôi đã có bản vẽ cấp một,” Minh trả lời, giọng nói phẳng lặng, thiếu đi sự ấm áp thường ngày.
Anh bước tới góc phòng, nơi đặt chiếc tủ gỗ cũ nát của An bị Hùng Búa đập phá lúc sáng. Trên mặt đất, chiếc mặt nạ hàn cổ lỗ sĩ dán đầy băng keo đen của Ông Ba nằm trơ trọi giữa đống dây đồng rơi vãi.
Bên cạnh chiếc mặt nạ là một tấm ảnh hologame cũ nát, mờ ảo chụp ba người: Ông Ba, Minh lúc nhỏ và bé An.
Minh chầm chậm nhặt tấm ảnh lên. Anh nhìn vào gương mặt của người đàn ông trung niên trong ảnh.
Đó là một người đàn ông có nụ cười hiền hậu, đôi mắt đầy những nếp nhăn chân chim ấm áp. Nhưng khi Minh nhìn vào gương mặt ấy, anh không cảm nhận được bất kỳ một luồng cảm xúc nào. Không có sự nhớ thương, không có sự ấm áp, không có cả nỗi đau buồn của một đứa con mất cha.
Minh nhìn vào tấm ảnh cũ của Ông Ba, nhưng trong đầu anh chỉ còn là một khoảng trống màu xám vô hồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!