Nhạc nềnThunderclap

Tử Thủ Trạm Mắt Trời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống đỉnh núi rác cao nhất Phân khu 4 không mang theo nước, chỉ có những dòng hóa chất xám xịt, khét lẹt mùi lưu huỳnh và mạt sắt rỉ. Bầu trời Kepler-7 như một vết thương mưng mủ khổng lồ, bị rạch nát bởi những tia sét lượng tử màu tím sẫm phát ra từ vành đai mây ion hóa.


Vy nghiến chặt răng, đôi ủng dã chiến bằng sợi carbon lún sâu vào lớp bùn kim loại nhão nhoét. Bả vai phải của cô chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể của Phong – người đội trưởng dân quân đang lịm đi vì mất máu. Vết thương do đạn pháo 20mm găm vào bả vai trái của ông vẫn rách rộng, rỉ ra dòng máu đỏ tươi nóng hổi, thấm đẫm vạt áo giáp bạt cũ nát và chảy dài xuống cánh tay cô. Bằng bàn tay trái còn lại, Vy dùng hết sức bình sinh để kéo lê Minh.


Minh vẫn chìm sâu trong cơn hôn mê. Gáy anh rách rưới, vết mổ cũ rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, lạnh ngắt và vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép.


“Sư phụ… cố lên… sắp tới rồi…”


Chú nhóc Tùng vừa khóc vừa vấp ngã liên tục phía sau. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu nhóc 12 tuổi run rẩy ôm chặt lấy chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh. Góc màn hình CRT cổ của thiết bị đã bị vỡ nát hoàn toàn sau trận oanh tạc ở tháp tần số, nhưng những mạch nơ-ron bán dẫn bên trong vẫn nhấp nháy những vệt sáng đỏ rực báo động – chỉ số nơ-ron của Minh đang chạm ngưỡng phân rã nguy hiểm.


Đi bên cạnh họ, Đạt “Mắt Kính” lảo đảo như một bóng ma. Cậu nhóc không còn ôm chiếc máy phát sóng nữa. Tay trái của Đạt ghì chặt vào bên tai trái đang rỉ máu xối xả. Sóng viba cực cao từ tiêm kích của đại úy Lâm đã thiêu cháy màng nhĩ của cậu. Đạt không còn nghe thấy tiếng bão gầm, không nghe thấy tiếng khóc của Tùng, cậu chỉ bước đi bằng bản năng sinh tồn duy nhất của một đứa trẻ thuộc địa bị ném vào lò sát sinh.


Trước mắt họ, Trạm Radar Mắt Trời hiện ra như một bộ xương khổng lồ của một con quái thú cơ khí cổ đại. Siêu công trình hình vành khuyên này đã bị bỏ hoang hơn năm mươi năm, lớp vỏ titan bọc ngoài đã bị mưa axit ăn mòn rỉ sét toàn bộ, để lộ ra những dầm thép chịu lực đen kịt và những cuộn dây cáp đồng khổng lồ chằng chịt bám đầy bụi phóng xạ. Nhưng đây là điểm cao nhất hành tinh, nơi duy nhất còn kết nối với lưới điện từ cổ đại của Kepler-7 dưới lòng đất.


“Vy! Vào đây! Nhanh lên!”


Một tiếng gọi xé gió vang lên từ phía cửa sập bọc thép của trạm radar.


Chị Năm Mắm bước ra, cánh tay thô ráp đầy vết bỏng hóa chất đang ra sức vẫy gọi. Phía sau chị, An đang quỳ sụp dưới nền đá lạnh, đôi bàn tay gầy guộc quờ quạng trong không khí vô vọng. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào nhau phát ra những tiếng lách cách dồn dập, đồng điệu với nhịp tim đang hoảng sợ tột độ.


“Chị Năm? Sao chị lại ở đây?” Vy xốc Phong vào bên trong hành lang tối tăm của trạm, khàn giọng hỏi.


“Phân khu 4 cháy rồi…” Chị Năm Mắm vừa khóa chặt chốt cửa sập cơ học, vừa thở dốc, gương mặt nhợt nhạt đi vì khói độc plasma. “Oanh tạc cơ của liên bang dội bom rải thảm xuống các giếng nước lọc. Lửa hóa chất thiêu rụi toàn bộ container ổ chuột. Chị không thể giấu An dưới hầm ngầm được nữa, đành liều mạng cõng con bé chạy lên đây tìm các em.”


Nghe thấy tiếng động cơ học rệu rã của bộ khung xương trợ lực dọc hông Minh, An lập tức bò tới. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé đẫm nước mắt. Cô chạm vào cánh tay trái lạnh ngắt của anh trai, rồi giật mình lùi lại khi ngón tay dính phải thứ mỡ máy sinh học màu xanh lục nhầy nhụa của Cốt Thép.


“Anh Minh… người anh lạnh quá… gáy anh lại rít lên rồi…” An ôm chặt lấy lồng ngực Minh, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào vang vọng giữa không gian ngột ngạt.


Minh chầm chập mở mắt. Ánh sáng xanh lam ở mắt trái lượng tử của anh tắt lịm, chỉ còn con mắt phải sinh học mờ đục nhìn thấy bóng tối chập chờn của trạm radar. Cơn đau từ khớp vai trái bị trật lệch và bả vai bị bỏng nhiệt do lửa plasma dội lên tủy sống như ngàn mũi kim nung đỏ. Phổi anh co thắt dữ dội, anh gập người ho khan, khạc ra một ngụm dịch lỏng lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng nhạt của đèn pin dã chiến.


“An… anh đây…” Giọng Minh khô khốc như cát hoang mạc. Anh cố bám vào bệ thép rỉ sét để gượng dậy, nhưng bộ khung xương trợ lực hông trái bị kẹt hỏng thủy lực hoàn toàn không thể nâng đỡ nổi cơ thể anh.


“Minh, đừng cử động!” Vy ấn vai anh xuống. Cô nhanh chóng dùng dao găm plasma rạch rách lớp áo giáp bạt của Phong, lộ ra bả vai trái nát vụn do đạn 20mm. “Phong mất máu quá nhiều. Nếu không kích hoạt được lưới phòng thủ điện từ rỉ sét của trạm radar này để ngăn chặn đợt oanh tạc tiếp theo, tất cả chúng ta sẽ chết ngạt trong khói plasma.”


Minh nhìn ra cửa sổ vỡ nát của trạm chỉ huy. Dưới chân núi rác, những vệt sáng đèn pha của xe bọc thép tuần tra Aegis đang xé toạc màn đêm mưa axit. Đại úy Khánh đang dẫn quân áp sát. Con robot hành hình khổng lồ Sắt Máu #01 bước từng bước nặng nề, tiếng xích sắt và piston thủy lực gầm rú vang vọng cả thung lũng rác.


“Tôi phải kết nối lò phản ứng…” Minh rít qua kẽ răng rỉ máu.


Anh dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, thọc vào túi áo bảo hộ rách vai, rút ra khối Tinh thể Chronon Tinh khiết. Khối tinh thể màu lục bảo phát ra thứ ánh sáng xanh rực rỡ, tỏa ra năng lượng lượng tử ấm áp nhưng cực kỳ bất ổn định. Đây là nguồn nhiên liệu tối thượng mà anh đã liều mạng cướp được từ xác chiến hạm Goliath.


Minh lết từng chút một về phía máy phát điện trung tâm của trạm radar cổ. Cổng kết nối nơ-ron gáy anh rò rỉ dịch vàng nơ-ron nhầy nhụa, phát ra tiếng tẹt điện liên tục khi anh cố gắng đồng bộ sóng não với hệ thống điều khiển của trạm.


“Tùng, giữ chặt Máy chẩn đoán! Vy, canh gác lối vào hành lang phụ!” Minh ra lệnh, giọng nói phảng phất một chút âm điệu lạnh lùng, vô cảm của bạo chúa Kaelen đang trỗi dậy dưới gáy.


Minh cắm khối Tinh thể Chronon Tinh khiết vào lõi nạp năng lượng của trạm radar.


*BÙNG!!!*


Luồng điện lượng tử thô từ tinh thể giải phóng đột ngột, chạy dọc theo các đường cáp đồng rỉ sét của trạm. Những cuộn cảm dây đồng cổ đại (cuộn cảm dây đồng cũ) đã rỉ sét hơn năm mươi năm không thể chịu nổi tải trọng điện áp khổng lồ này. Chúng bắt đầu bốc khói đen kịt, phát ra tiếng nổ lách tách dữ dội.


*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Quá tải dòng điện lượng tử thô. Cuộn cảm biến từ trường bị nứt vỡ 40%. Giao thức lọc điện từ thất bại.”*


Minh gào lên một tiếng đau đớn khi luồng điện dội ngược thẳng vào cổng nơ-ron gáy, thiêu sém một vạt da cổ trái của anh. Mắt trái lượng tử bùng sáng xanh lam rực rỡ, hiển thị sơ đồ mạch điện đang nóng chảy liên tục trên võng mạc.


“Không được ngắt! Nếu ngắt điện lúc này, tinh thể sẽ phát nổ phản vật chất thiêu rụi cả ngọn núi!” Minh nghiến răng gầm lên, tay phải siết chặt chiếc tua vít bọc nhựa đỏ của Ông Ba làm chiếc neo giữ vững ý thức gốc chống lại sự xâm lấn của Kaelen. Anh cố gắng dùng Kỹ thuật Sửa chữa bằng tay trần cảm nhận để nối tắt các mối hàn đang nóng chảy.


Bên ngoài trạm radar, tiếng loa phát thanh của hạm đội tuần tra Aegis vang dội dữ dội qua tiếng bão cát rác.


“Vy! Thằng thợ máy mang não bạo chúa kia! Các người đã bị bao vây hoàn toàn! Đầu hàng ngay lập tức để nhận sự thanh lọc nhân đạo của liên bang!” Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Đại úy Khánh vang lên từ xe bọc thép chỉ huy.


Khánh đứng trên mui xe bọc thép, thấu kính laser màu đỏ bên mắt phải co thắt lại liên tục khi hắn quan sát cấu trúc trạm radar. Hắn nhận thấy trạm chỉ có một cổng nạp năng lượng duy nhất nằm ở buồng máy phát phía sau.


“Sắt Máu #01! Tập trung toàn bộ hỏa lực vào cổng máy phát của trạm! Ép thằng thợ máy phải dừng thao tác bẻ khóa!” Khánh lạnh lùng ra lệnh.


*ROBOT SẮT MÁU #01 GẦM LÊN TIẾNG CƠ KHÍ RỢN NGƯỜI.*


Con quái vật bọc thép cao 4 mét vung họng súng máy 20mm khổng lồ, khạc ra luồng lửa đạn đầu tiên thiêu rụi hoàn toàn các rào chắn thép ngoài cùng của trạm radar.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Những viên đạn động năng nặng hàng ký xé rách các tấm tôn rỉ sét của hành lang ngoài, bắn tung tóe những mảnh vụn kim loại nóng bỏng vào buồng điều khiển trung tâm.


“Vy! Cản chúng lại!” Phong gượng dậy từ tấm nệm bạt rách. Người đội trưởng dân quân dùng một tay giữ chặt bả vai trái đang rỉ máu xối xả, tay kia vác khẩu súng trường xung lực cũ báng gỗ rách nát, lảo đảo tiến về phía cửa sổ vỡ.


“Đội trưởng! Nằm xuống!” Vy hét lên.


Cô lao người qua một dầm sắt đổ sập, khẩu súng lục plasma cướp được từ Trí rít lên liên tục. Những tia sáng xanh rực rỡ phóng ra từ họng súng của Vy, găm thẳng vào mũ giáp của hai lính bắn tỉa Aegis đang cố gắng leo lên vách đá rác phía Bắc để flank lối vào. Hai xác lính tuần tra bùng cháy plasma, rơi tự do xuống thung lũng rác.


Nhưng ngay lập tức, một tiếng rít điện từ xé rách không khí dội vào màng nhĩ Vy.


Cường “Sói” – gã sát thủ thợ săn tiền thưởng – đã khóa chặt mục tiêu từ đỉnh một núi rác đối diện. Khẩu súng bắn tỉa điện từ Sói Đêm của hắn khạc ra một viên đạn xuyên giáp titan bọc chì.


*PHẬP!*


Viên đạn găm thẳng vào bệ cửa sổ thép ngay sát hông Vy. Sức ép của vụ nổ động năng và nhiệt lượng plasma sượt qua hông trái của cô, thiêu cháy một vạt giáp sợi carbon và để lại một vết bỏng rách da rỉ máu nghiêm trọng. Vy grunts một tiếng đau đớn, lực chấn động hất văng cô lùi lại phía sau vách ngăn bọc chì, khẩu súng lục plasma suýt rơi khỏi tay.


Lợi dụng lúc Vy bị áp chế, robot Sắt Máu #01 bước tới. Nó phun ra một luồng lửa plasma dài hàng chục mét từ mỏ hàn hỏng gắn trên vai. Luồng lửa thiêu rụi hoàn toàn các dầm sắt chống đỡ hành lang ngoài, tạo ra những đám khói hóa học đen kịt, nồng nặc mùi ozone khét lẹt bóp nghẹt bầu không khí bên trong trạm.


Một con robot tuần tra cỡ nhỏ của Aegis bám theo làn khói, bò qua khe nứt cửa sập lao thẳng vào buồng điều khiển trung tâm nơi An và Tùng đang trốn.


“Tránh xa lũ trẻ ra!”


Phong gầm lên một tiếng căm phẫn. Người đội trưởng dân quân dùng hết chút tàn lực cuối cùng, vung mạnh báng khẩu súng trường cũ nát đập thẳng vào khớp camera quang học của con robot tuần tra.


*RẮC!!!*


Thấu kính camera của robot vỡ vụn dưới cú đập thô bạo. Con robot tuần tra mất phương hướng, xoay tròn điên cuồng rồi tự nổ tung mạch điện. Nhưng cú đập quá mạnh cũng khiến vết thương bả vai trái của Phong bị rách toạc hoàn toàn. Máu đỏ tươi phun ra xối xả, Phong kiệt sức gục xuống sàn đá lạnh, hơi thở đứt quãng yếu ớt bên cạnh vũng máu của chính mình.


“Chú Phong!” Tùng khóc thét lên, cố gắng dùng giẻ lau dầu mỡ để bịt vết thương cho ông.


Sắt Máu #01 đã tiến sát buồng máy phát trung tâm. Sức nóng từ súng phun lửa của nó làm nóng chảy các tấm tôn rỉ sét bọc ngoài buồng máy, trần nhà bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, trút xuống đầu Minh những mảnh sắt nóng đỏ.


Minh quỳ dưới đất, tay phải vẫn ghì chặt vào cuộn cảm đồng đang nóng đỏ để giữ vững dòng điện lượng tử của Tinh thể Chronon. Mắt trái lượng tử của anh bộc phát ánh sáng xanh lam rực rỡ, phản chiếu sơ đồ nơ-ron đang chập cháy liên tục.


“Không kịp nữa rồi… Lưới phòng thủ chỉ mới tích năng lượng được 60%…” Minh khàn giọng, máu tươi từ tai phải chảy dọc xuống cổ, hòa vào dịch nơ-ron vàng nhầy nhụa.


*RẦM!!!*


Cánh cửa bọc thép cuối cùng của buồng máy phát bị một lực đập khủng khiếp từ bên ngoài húc móp méo hoàn toàn. Con robot hành hình Sắt Máu #01 dùng đôi bàn tay cơ khí khổng lồ bọc giáp titan dày cộp, bẻ gãy chốt khóa cơ học và giật phăng cánh cửa bọc thép ra khỏi khung bản lề.


Sức ép từ vụ nổ cửa hất văng An ngã nhào xuống sàn đá lạnh. Cô bé mù bẩm sinh hoảng loạn quờ quạng đôi tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt trong không khí tối tăm đầy khói độc. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé bị đứt rời, những hạt đồng nhỏ rơi rớt lách cách xuống sàn đá rỉ sét.


“Anh Minh! Anh Minh ơi!” An gào khóc trong tuyệt vọng, cô bé không thể định vị được lối thoát khi tai trái bị ù đi vì tiếng đạn pháo.


Con robot Sắt Máu #01 bước qua đống đổ nát của cánh cửa bọc thép, thấu kính lượng tử màu đỏ rực trên đầu nó xoay tít, khóa chặt mục tiêu sinh học nhỏ bé đang nằm bất lực dưới sàn đá.


Nó vung cánh tay cơ khí khổng lồ bọc thép titan dày cộp dọc theo lưng, chuẩn bị dẫm nát An để tiêu diệt hoàn toàn ý chí kháng cự cuối cùng của người kỹ sư nghèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!