Tháp Tần Số Bốc Cháy
Nước thải axit nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống lòng cống ngầm Mê Cung Sắt, nhưng không thể làm dịu đi cái nóng hầm hập như thiêu đốt đang tỏa ra từ gáy của Minh. Anh lết đi từng bước khập khiễng, cơ thể gầy gò đổ rạp về phía trước. Bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế dọc hông trái đã hoàn toàn hỏng hệ thống thủy lực sau trận chiến tại Kho Khí Thở Số 9, rỉ ra thứ dầu đen kịt dính dớp lên chiếc quần bạt rách nát.
Cánh tay trái của Minh buông thõng vô lực. Trên các kẽ ngón tay, vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục của gã đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt, rỉ dịch nhờn khét lẹt chưa được lau sạch. Vết sẹo mổ gáy của anh rách rộng, dịch nơ-ron vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc liên tục rỉ ra, thấm đẫm vai áo bảo hộ. Mỗi nhịp thở của Minh nghẹn lại, lồng ngực đau thắt như bị kìm kẹp. Anh cúi đầu, cố kìm nén cơn ho dâng lên trong cổ họng, nhưng cuối cùng vẫn khạc ra một ngụm dịch lỏng lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng mờ của đèn pin dã chiến.
“Cố lên, Minh. Sắp tới rồi.”
Vy khàn giọng nói. Một bên vai cô đang xốc đỡ Phong – người đội trưởng dân quân đang lịm đi vì mất máu quá nhiều. Vết thương do đạn pháo 20mm găm vào bả vai trái của Phong vẫn rỉ máu đỏ tươi, nhuộm thẫm cả vạt áo giáp bạt cũ nát. Đi bên cạnh cô, chú nhóc Tùng ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT, đôi mắt tròn xoe đầy nước mắt nhưng không dám khóc thành tiếng.
Nhóm người vượt qua nhánh cống cụt, trèo lên lối thoát hiểm dốc đứng dẫn thẳng lên đỉnh ngọn núi rác cao nhất Phân khu 4. Trước mắt họ, Tháp Tần Số Tự Do sừng sững hiện ra giữa màn sương mù ion hóa xám xịt. Cột anten viễn thông rỉ sét cao 100 mét này chao đảo trong những luồng gió mạnh của sa mạc rác, nhưng chân tháp vẫn bám chặt vào hàng triệu tấn phế liệu nén chặt.
“Lũ trẻ rỉ sét cuối cùng cũng tới nơi rồi sao?”
Một giọng nói ồn ào, khàn đặc vang lên từ buồng máy phát dưới chân tháp. Bà Tám “Mạng” bước ra, thân hình béo tròn quấn hàng chục sợi dây cáp và anten thu phát quanh người. Đôi mắt bà nheo lại sau lớp kính bảo hộ dày cộm, nhìn lướt qua vết thương của Phong rồi dừng lại ở vết sẹo gáy đang rò rỉ điện của Minh.
“Bà Tám, chúng tôi cần phát tán tài liệu này ngay lập tức,” Vy vừa đặt Phong nằm xuống tấm nệm bạt rách, vừa rút chiếc máy tính bảng bọc titan cướp được từ Trí ra. “Đây là Kế hoạch Thanh trừng Sinh học của liên bang. Chúng muốn dùng virus nano để xóa sổ toàn bộ Kepler-7.”
Đạt “Mắt Kính” – liên lạc viên trẻ tuổi của dân quân – lập tức lao tới bên chiếc ba lô chứa đầy dây dợ của mình. Cậu nhóc gạt chiếc kính cận dày cộm dán băng keo ở gọng, giọng run rẩy nhưng kiên định: “Cháu đã thiết lập sẵn tần số phát sóng ngắn dã chiến. Nhưng tường lửa của Aegis quá mạnh, máy phát vô tuyến thô sơ của chúng ta không thể bẻ gãy băng thông của chúng.”
“Để tôi.”
Minh chầm chậm ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ sét bên cạnh máy phát điện phụ. Mắt trái lượng tử của anh bùng lên luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, ma trận ký tự cổ chạy dọc võng mạc nơ-ron với tốc độ chóng mặt. Ý thức bạo chúa Kaelen gầm rú trong đầu anh, cám dỗ bằng một giọng nói trầm lạnh: *“Hãy để ta đồng bộ hoàn toàn! Ta sẽ bẻ gãy mạng lưới liên bang trong chớp mắt! Chỉ cần mày giao ra quyền kiểm soát cơ thể!”*
“Không bao giờ,” Minh rít qua kẽ răng rỉ máu. Anh dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, siết chặt lấy chiếc tua vít bọc nhựa đỏ của Ông Ba dắt bên hông làm chiếc neo giữ lại nhân tính gốc. Anh nhìn Đạt Mắt Kính: “Cắm cáp kết nối nơ-ron trực tiếp vào gáy tôi. Tôi sẽ dùng não lượng tử làm cầu dẫn, kích hoạt Hack luồng truyền thông lậu.”
Bà Tám Mạng nhìn Minh với ánh mắt kinh ngạc, nhưng bà hiểu thời gian không còn nhiều. Bà giật lấy sợi cáp bạc siêu dẫn, cắm mạnh vào vết sẹo mổ gáy rách rưới của Minh.
*“CẢNH BÁO: Kích hoạt kết nối trực tiếp công suất lớn. Điện áp dội ngược: 400V. Tốc độ suy giảm tế bào não sinh học tăng 15%.”*
Một luồng điện cao tần dội thẳng vào tủy sống Minh. Cơ thể anh co giật dữ dội, mắt trái lượng tử phát sáng xanh lam rực rỡ lấn át cả không gian tối tăm của buồng máy. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt trái và tai của anh, nhỏ xuống nền đất rỉ sét. Nhưng trên màn hình CRT cổ của Bà Tám, những dòng mã độc lượng tử màu xanh lục bắt đầu tràn ra như thác đổ, bẻ gãy từng lớp tường lửa bảo mật của hạm đội tuần tra liên bang.
“Tín hiệu đã thông! Dữ liệu đang được phát tán đến toàn bộ các máy thu vô tuyến của thuộc địa!” Đạt Mắt Kính hét lên đầy phấn khích, đôi tay gầy gò gõ phím liên tục trên chiếc máy thu phát vô tuyến tự chế.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Bầu trời Phân khu 4 đột ngột rền rĩ bởi tiếng động cơ phản lực gầm rú. Kính lọc hạt Chronon rỉ sét trên mắt phải của Minh hiển thị một vệt sáng đỏ rực đang lao xuống từ quỹ đạo thấp với tốc độ kinh hoàng.
Đại úy Lâm – phi công tiêm kích oanh tạc cơ của hạm đội tuần tra Aegis – đã nhận được lệnh truy quét trực tiếp từ Khánh. Qua chiếc mũ bảo hiểm tích hợp kính ngắm mục tiêu lượng tử, Lâm nhìn thấy cột sóng phát xạ khổng lồ phát ra từ đỉnh Tháp Tần Số Tự Do. Gương mặt trẻ tuổi của hắn lạnh lùng vô cảm khi ngón tay nhấn nút kích hoạt hệ thống vũ khí.
“Phát hiện nguồn phát sóng lậu tại tọa độ 44-12. Tiến hành ném bom plasma rải thảm để suppressed luồng truyền thông.” Lâm lạnh lùng báo cáo về trung tâm chỉ huy.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Loạt tên lửa plasma đầu tiên vạch những đường sáng xanh chết chóc trên bầu trời đêm xám xịt, lao thẳng xuống chân tháp tần số.
“Nằm xuống!” Vy gào lên, lao người che chắn cho Phong đang bất tỉnh.
*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*
Những vụ nổ plasma kinh hoàng bùng phát dữ dội quanh chân tháp rác. Nhiệt lượng cực cao lên tới hàng ngàn độ C thiêu rụi toàn bộ các công sự phòng thủ bằng tôn mục của dân quân. Sức ép của vụ nổ hất văng những mảng sắt rỉ nặng hàng tấn bay tứ tung trong không khí, khói độc axit bốc lên nghi ngút bóp nghẹt buồng phổi của Minh. Anh quỵ xuống, phổi ho ra từng ngụm bụi kim loại lấp lánh do di chứng Chronon dâng cao.
“Không được ngắt kết nối! Dữ liệu mới truyền được 40%!” Bà Tám Mạng gào lên giữa tiếng gầm rú của đạn pháo. Bà lao ra phía cửa buồng máy, hai tay kéo chặt các tấm thép chống bức xạ chì-titan để che chắn cho Minh.
Trên bầu trời, tiêm kích của Đại úy Lâm tiếp tục lượn vòng, xả loạt đạn súng máy plasma 20mm xuống thân tháp. Những luồng nhiệt lượng cực cao làm nóng chảy các dầm sắt rỉ sét của Tháp Tần Số Tự Do, khiến cấu trúc thép cao 100 mét bắt đầu nghiêng ngả, rên rỉ những tiếng cơ khí rợn người dưới sức nặng của chính nó.
Đạt Mắt Kính cố gắng xoay các núm điều tần trên máy phát sóng ngắn dã chiến để chuyển hướng tín hiệu, tránh luồng nhiễu viba cực mạnh từ tiêm kích địch. Nhưng Lâm đã kích hoạt hệ thống nhiễu viba cực cao của tiêm kích.
*BÙNG!*
Chiếc máy phát sóng ngắn dã chiến trước mặt Đạt phát nổ, bắn ra một luồng sóng viba cực cao trực diện vào mặt cậu nhóc. Đạt Mắt Kính thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai tay ôm chặt lấy tai trái khi dòng máu đỏ tươi xối xả tràn qua kẽ tay. Luồng sóng viba đã thiêu cháy hoàn toàn màng nhĩ tai trái của cậu nhóc 18 tuổi, khiến cậu ngã gục xuống sàn cát rác, điếc hoàn toàn tai trái.
“Đạt!” Tùng khóc thét lên, lao tới đỡ lấy liên lạc viên trẻ tuổi.
“Bà Tám! Nguồn điện chính của tháp đang sụt giảm! Chúng ta sắp mất tín hiệu!” Vy hét lên khi nhìn thấy các màn hình CRT nhấp nháy tắt dần. Dữ liệu mới truyền được 60%.
Bà Tám Mạng nhìn cột anten đang nghiêng ngả dữ dội ngoài cửa sổ, rồi nhìn sang Minh đang quỳ sụp dưới đất, máu tươi chảy tràn khắp nửa khuôn mặt trái lượng tử của anh. Ánh mắt bà lão béo tròn đột ngột trở nên tĩnh lặng và kiên định đến lạ lùng. Bà chầm chậm tháo hàng chục sợi dây cáp quanh người, quay sang nhìn Vy và Minh:
“Lũ trẻ rỉ sét… hãy sống cho đáng kiếp dân thuộc địa rác thải. Đừng để liên bang bóp nghẹt hơi thở của chúng ta.”
Nói rồi, Bà Tám lao thẳng về phía buồng chứa lò phản ứng rác phụ dưới lòng đất – nguồn sạc năng lượng thô duy nhất còn lại của tháp. Bà đóng sầm cánh cửa bọc chì dày bản lại, khóa chặt chốt cơ học từ bên trong để bảo vệ bộ truyền phát khỏi sức ép của đợt oanh tạc tiếp theo.
“Bà Tám! Mở cửa ra!” Vy điên cuồng lao tới, dùng báng súng lục plasma đập liên tiếp vào cửa thép nhưng vô hiệu.
Bên trong buồng lò phản ứng, Bà Tám Mạng mỉm cười. Bà dùng tay trần giật đứt các thanh chì điều khiển lò phản ứng rác, chấp nhận luồng bức xạ nhiệt độ cao thiêu rụi da thịt. Bà kích hoạt chế độ quá tải cực hạn của lò phản ứng để dồn toàn bộ nguồn năng lượng tối hậu lên đỉnh tháp.
*“CẢNH BÁO: Lò phản ứng rác phụ quá tải 150%. Thời gian tự hủy: 10 giây.”*
Nguồn điện lượng tử khổng lồ dội ngược lên cột anten. Trên màn hình CRT, con số truyền tải dữ liệu nhảy vọt: 70%... 75%... 80%... Bản tài liệu mật về Kế hoạch Thanh trừng Sinh học của Aegis đã được phát tán rộng rãi đến từng máy thu vô tuyến của Phân khu 4, vạch trần tội ác diệt chủng của liên bang trước hàng vạn thợ mỏ.
Trên bầu trời, Đại úy Lâm nhận thấy luồng phát sóng vẫn tiếp tục tăng công suất bất chấp đợt oanh tạc. Hắn nghiến răng, kích hoạt quả bom plasma hạng nặng cuối cùng.
“Tiêu diệt mục tiêu hoàn toàn.”
Quả bom plasma khổng lồ vạch một đường cong tử thần, đâm thẳng vào đỉnh Tháp Tần Số Tự Do.
*UỲNH!!!*
Một vụ nổ nhiệt lượng lượng tử kinh hoàng bùng phát. Cột anten 100 mét đổ sập dữ dội dưới sức ép của quả bom plasma và vụ nổ quá tải của lò phản ứng rác phụ dưới chân tháp. Cả ngọn núi rác rung chuyển như một trận động đất lớn, những mảng thép nóng chảy đỏ rực đổ sụp xuống như một cơn mưa lửa, chôn vùi buồng lò phản ứng và Bà Tám Mạng trong ngọn lửa plasma vĩnh viễn.
Sức ép của vụ nổ hất văng Minh, Vy và Tùng ra khỏi buồng máy phát đang sụp đổ. Minh rơi tự do xuống sườn núi rác, bộ khung xương trợ lực hông trái bị va đập mạnh gãy rời kết cấu, tai phải rỉ máu dữ dội. Anh nằm gục giữa đống phế liệu nóng bỏng, mắt trái lượng tử nhấp nháy ánh xanh mờ nhạt rồi tắt lịm, chìm vào bóng tối vô tận giữa tiếng gầm rú của hạm đội tuần tra đang khép chặt vòng vây xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!