Nhạc nềnThunderclap

Lưới Lửa Phân Khu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng máy khổng lồ 20mm của cỗ máy chiến tranh Sắt Máu #01 bắt đầu xoay tròn, tạo ra một tiếng rít gió cao tần buốt óc trước khi khạc ra luồng lửa đạn đầu tiên. Luồng đạn động năng cực mạnh xé toạc vách buồng lái bằng thép mỏng của buồng điều khiển trung tâm Kho Khí Thở Số 9, biến những tấm kim loại rỉ sét thành những mảnh vụn bay tứ tung. Tiếng nổ đanh gọn dội vào vách lò áp lực cao, tạo nên những tiếng vang rền rĩ như sấm động dưới lòng đất.


Minh đổ gục người sát bệ điều khiển, cố gắng dùng tay phải kéo chiếc máy tính bảng bọc titan vào lòng. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác sinh học sau cuộc chiến sinh tử với gã đao phủ Cốt Thép. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã cyborg vẫn bám chặt trên kẽ tay bỏng đen xém của Minh, nhầy nhụa và dính dớp dưới ánh đèn cảnh báo đỏ rực đang quay cuồng. Vết sẹo mổ gáy rách rộng rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc, chảy dọc sống lưng anh như một con rết lửa nung nấu tủy sống. Mỗi nhịp thở của Minh nghẹn lại, lồng ngực đau thắt khi anh cố kìm nén cơn ho, nhưng cuối cùng vẫn khạc ra một ngụm dịch lỏng lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng mờ.


“Nằm xuống! Minh!” Vy hét lên qua tiếng gầm rú của đạn pháo. Cô lao người qua một bồn chứa khí áp lực cao, khẩu súng lục plasma cầm tay rít lên liên tục, bắn ra những tia sáng xanh rực rỡ để áp chế lính tuần tra bọc thép đang tràn vào từ lối cửa phụ.


Ở phía bên kia hành lang, chú nhóc Tùng đang run rẩy ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT. Cậu nhóc bị kẹt giữa làn đạn súng máy, đôi mắt tròn xoe giãn ra vì hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy họng súng của Sắt Máu #01 đang chầm chập xoay trục về phía mình.


“Tùng! Tránh ra!”


Đội trưởng Phong gầm lên. Người đàn ông trung niên mang vết sẹo bỏng plasma khổng lồ trên cổ bất chấp hiểm họa, dùng bộ khung xương trợ lực chi dưới rệu rã đạp mạnh vào sàn thép, lao người ra che chắn trước mặt Tùng.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Loạt đạn 20mm xé rách không khí, găm thẳng vào bả vai trái của Phong. Lớp áo giáp bạt chống đạn cũ nát của ông rách bươm, máu đỏ tươi phun ra xối xả, bắn tung tóe lên khuôn mặt nhem nhuốc của Tùng. Lực động năng khủng khiếp hất văng cả hai người vào vách của bồn chứa khí hóa lỏng bọc chì. Phong quỵ xuống, một tay ôm chặt bả vai trái bị nát vụn rỉ máu xối xả, tay kia vẫn cố đẩy Tùng vào khe hẹp an toàn phía sau bồn chứa.


“Sư phụ… chú Phong… máu nhiều quá!” Tùng khóc thét lên, bàn tay nhỏ bé cố bịt vết thương cho Phong nhưng máu tươi cứ thế tràn qua kẽ tay cậu nhóc.


Chứng kiến Phong trọng thương, mắt trái lượng tử của Minh bùng lên luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ. Ma trận ký tự lượng tử cổ đại của bạo chúa Kaelen bắt đầu chạy dọc võng mạc nơ-ron với tốc độ chóng mặt, kích thích các dây thần kinh gáy giật lên từng hồi đau đớn. Ý thức bạo chúa gầm rú trong đầu anh: *“Thấy chưa? Lũ yếu đuối đó chỉ là bia đỡ đạn! Hãy để ta nắm quyền, ta sẽ nghiền nát cỗ máy sắt vụn kia và giết sạch lũ lính tuần tra!”*


“Câm miệng!” Minh rít qua kẽ răng rỉ máu. Anh dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, siết chặt lấy chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ của Ông Ba dắt bên hông. Cái chạm thô ráp của nhựa cứng và vết rỉ sét của chiếc tua vít là chiếc neo duy nhất giữ anh lại với nhân tính gốc, ngăn không cho dòng thác dữ liệu tàn tạo của Kaelen nuốt chửng linh hồn mình. Anh là một kỹ sư cơ khí nghèo của thuộc địa, anh chiến đấu để cứu người, không phải để trở thành một kẻ diệt chủng.


Minh biết mình không thể dùng súng bắn đinh titan bọc đồng để cận chiến với Sắt Máu #01. Lớp giáp bảo vệ bằng hợp kim titan-carbide siêu dày của con robot hành hình bọc thép nặng nề kia hoàn toàn chống đạn tuyệt đối trước vũ khí cá nhân. Anh đã thử bắn một phát đinh titan vào khớp vai của nó, nhưng thanh đinh chỉ tạo ra một tia lửa nhỏ rồi gãy vụn vô hại.


Anh phải dùng đến Súng xung điện từ EMP phế liệu – thứ vũ khí tự chế cuối cùng mà anh đã quấn cuộn cảm dây đồng mật độ cao xung quanh một thỏi pin Chronon rác quá nhiệt. Nhưng để kích hoạt nó đạt hiệu suất tối đa nhằm vô hiệu hóa Sắt Máu #01, anh cần một nguồn điện lượng tử cực cao từ bảng điều khiển trung tâm.


“Vy! Kéo dài thời gian cho tôi năm giây!” Minh hét lớn, cố gắng dùng chân phải và bộ khung xương trợ lực hỏng thủy lực hông trái lết người về phía bảng điện hở của thiết bị xả khí trung tâm.


Vy không trả lời bằng lời nói. Cô hiểu ý định của Minh ngay lập tức. Nữ đặc vụ đào ngũ lướt đi giữa các bồn chứa khí áp lực cao với sự nhanh nhẹn đáng sợ của một chiến binh thực thụ. Cô áp sát vào một binh lính Aegis đang nổ súng phòng thủ tầm gần, vung dao găm plasma chém đứt khớp nối tay súng của hắn, cướp lấy khẩu súng lục xung lực liên bang rồi quay người xả đạn liên tục vào hệ thống cảm biến quang học của Sắt Máu #01 để đánh lạc hướng.


Đúng lúc đó, từ phía đường ống ngầm dẫn xuống khu hầm ngầm của Phân khu 4, tiếng la hét và tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một tiểu đội lính tuần tra Aegis dưới sự chỉ huy của Trung úy Nghĩa đã phát hiện ra lối vào hầm ngầm nơi em gái An đang lẩn trốn dưới sự bảo vệ của chị Năm Mắm.


“Bắt lấy con bé mù đó! Nó là em gái của tên tội phạm mang não lượng tử!” Tiếng một tên lính gào lên qua bộ đàm.


Vy khựng lại. Ánh mắt cô lạnh đi khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của An đang quờ quạng đôi tay mảnh khảnh bám đầy mạt sắt dưới hầm tối, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé va vào nhau phát ra tiếng lách cách hoảng loạn. Lính tuần tra Aegis đã chĩa họng súng xung lực về phía cô bé vô tội.


Không một chút do dự, Vy chĩa thẳng khẩu súng lục cướp được về phía đồng đội cũ của mình.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Ba tia sáng plasma găm thẳng vào lồng ngực tên lính tuần tra, thiêu rụi lớp giáp carbon và khiến hắn ngã gục ngay trước cửa hầm ngầm. Vy đứng lừng lững trước lối vào hầm, khẩu súng trong tay vẫn bốc khói ozone khét lẹt. Cô kích hoạt kênh liên lạc vô tuyến nội bộ của hạm đội tuần tra, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang vọng khắp Kho Khí Thở Số 9:


“Tôi là Đặc vụ chiến thuật Vy. Tôi chính thức đào ngũ liên bang Aegis. Kẻ nào dám bước qua ranh giới này để chạm vào thường dân vô tội, tôi sẽ tiễn hắn về với hư không.”


Nghĩa nhìn thấy Vy nổ súng bắn hạ lính của mình qua màn hình giám sát chiến thuật dã chiến. Gương mặt xương xẩu của gã vặn vẹo vì kinh ngạc rồi chuyển sang căm phẫn tột độ. Gã rít lên qua máy bộ đàm cầm tay, giọng khàn đặc đầy sát khí:


“Vy! Con khốn phản quốc! Tao ra lệnh truy nã đỏ mày toàn phân khu! Sắt Máu #01, kích hoạt chế độ tiêu diệt không nương tay! Quét sạch toàn bộ lũ chuột trong buồng điều khiển!”


Con robot khổng lồ Sắt Máu #01 nhận lệnh, hệ thống mạch quét hồng ngoại trên đầu nó bùng sáng đỏ rực. Họng súng máy 20mm xoay tít, chuẩn bị xả loạt đạn hủy diệt thiêu rụi cả buồng điều khiển lẫn bồn chứa khí hóa lỏng xung quanh.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Minh đã lết được đến bảng điện hở. Bằng bàn tay phải rỉ máu, anh cắm trực tiếp sợi cáp đồng của Súng xung điện từ EMP phế liệu vào dòng điện lượng tử cao áp 220V đang rò rỉ từ máy tính bảng bẻ khóa của Trí.


*“CẢNH BÁO: Quá tải dòng điện nạp nơ-ron lượng tử. Độ đồng bộ tăng lên 19%. Rủi ro thiêu rụi khớp thần kinh gáy.”* Dòng chữ đỏ rực cảnh báo của AI Cổ Tự nhấp nháy điên cuồng trên võng mạc mắt trái.


Minh nghiến răng chịu đựng luồng điện cao áp dội ngược trực tiếp vào vết sẹo mổ gáy rỉ dịch vàng nơ-ron nhầy nhụa. Anh gạt khóa an toàn của súng EMP, bóp cò cơ học.


*UỲNH!!!*


Một luồng sóng điện từ khổng lồ, vô hình bùng phát từ họng súng EMP phế liệu. Luồng sóng mạnh đến mức tạo ra một quầng sáng màu xanh lam hình vành khuyên lan tỏa cực nhanh trong bán kính 15 mét, làm chập cháy toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng và màn hình hiển thị trong Kho Khí Thở Số 9. Cuộn cảm dây đồng mật độ cao trên súng EMP của Minh bùng cháy dữ dội, nóng chảy thành một mảng đồng đen kịt vô dụng.


Nhưng hiệu quả của nó là tức thì.


Toàn bộ hệ thống mạch quét hồng ngoại và cảm biến mục tiêu của Sắt Máu #01 bị chập mạch liên tục, phát ra những tiếng nổ điện từ lách tách bên trong lồng ngực bọc thép dày của nó. Họng súng máy 20mm đang xoay tít đột ngột khựng lại, rên rỉ những tiếng cơ khí bất lực khi hệ điều hành của robot bị cưỡng ép thiết lập lại tạm thời.


“Vy! Đỡ lấy Phong! Chạy mau!” Minh gào lên, ho ra một ngụm bụi kim loại lấp lánh do phổi bị quá tải áp lực.


Vy lướt tới, một tay xốc nách Phong đang bất tỉnh nhân sự rỉ máu xối xả, tay kia kéo chặt lấy Tùng. Minh dùng bộ khung xương trợ lực hỏng hông trái cố gắng lết theo sau, mắt trái lượng tử của anh mờ hẳn đi vì kiệt quệ năng lượng thần kinh. Họ nhanh chóng chui vào lối thoát hiểm dã chiến – một đường ống xả áp dẫn thẳng xuống hệ thống cống ngầm Mê Cung Sắt tối tăm ngay khi cửa sập bọc thép của buồng điều khiển bắt đầu rên rỉ hoạt động trở lại.


Phía sau họ, Nghĩa đứng giữa đống đổ nát của Kho Khí Thở Số 9 bốc khói nghi ngút. Gã nhìn con robot Sắt Máu #01 đang chập chờn mạch điện và lối thoát hiểm dã chiến đã bị đóng sập, gã rít lên qua máy bộ đàm cầm tay với sự điên cuồng tột độ:


“Nghĩa nghe đây! Ra lệnh phong tỏa toàn diện Phân khu 4! Huy động trực thăng oanh tạc tháp tần số! Tao muốn đầu của con khốn Vy và thằng thợ máy mang não bạo chúa kia treo trên cổng an ninh trước khi bình minh lên!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!