Đột Kích Kho Khí Thở
Bóng tối dưới lòng Phân khu Vực Rác 4 không bao giờ thuần khiết. Nó luôn bị pha tạp bởi những dải sáng lân tinh màu xanh lục của rác thải hóa chất rò rỉ và thứ ánh sáng vẩn đục phát ra từ những đường ống dẫn áp lực cao. Minh bò rạp người bên trong đường ống dẫn khí thải cũ nát chạy dọc sườn ngoài của Kho Khí Thở Số 9. Khớp hông trái của bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế liên tục rít lên những tiếng kim loại mài mòn khô khốc, mỗi nhịp di chuyển là một lần chất dầu thủy lực đen kịt rỉ ra, nhỏ xuống sàn ống thép lạnh lẽo.
Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác sinh học. Trên kẽ tay bỏng đen xém – di chứng từ cuộc thách đấu cơ khí trước đó – vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt, dính dớp và nhầy nhụa như một lớp ký sinh trùng không thể tẩy xóa. Gáy anh bỏng rát. Vết nứt trên Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân bị xé rộng thêm sau luồng điện lượng tử dội ngược từ Goliath, liên tục rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc. Mỗi nhịp thở của Minh nặng nề như kéo búa tạ. Anh cố kìm nén một cơn ho đang dâng lên trong lồng ngực, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn mình khạc nhẹ ra một ngụm dịch lỏng lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng mờ của vành đai hành tinh.
“Minh, nín thở. Chúng ta đang đi qua vùng xả áp của bồn chứa phụ,” tiếng Vy thì thầm qua máy bộ đàm áp sát màng nhĩ. Cô bò phía trước anh, bộ đồ bó sát bằng sợi carbon đen vô trùng của đặc vụ liên bang hoàn toàn chìm vào bóng tối của đường ống. Vy không còn đeo chiếc phù hiệu đặc vụ Aegis mạ chrome bạc trước ngực nữa; vết bẻ gãy nham nhở trên lớp giáp sợi carbon là minh chứng cho sự đào ngũ dứt khoát của cô.
Phong đi bọc hậu phía sau Minh. Người đàn ông trung niên mang vết sẹo bỏng plasma khổng lồ kéo dài trên cổ đang siết chặt khẩu súng trường xung lực cũ nát được gia cố báng gỗ rác. Ông ghé sát tai Minh, giọng trầm đặc đầy lo âu: “Dân quân đã bao vây các họng xả ngoài của phân khu 4. Chỉ cần cậu mở được van khí trung tâm, hàng vạn người dân ổ chuột sẽ có oxy để thở. Nhưng chúng ta phải nhanh lên, trung tá Bình đã tăng cường tuần tra vòng ngoài.”
Minh gật đầu, mắt trái lượng tử của anh nhấp nháy luồng sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp kính bảo hộ bám đầy bụi rỉ sét. Anh đã gửi An lánh tạm vào hầm ngầm sâu dưới lòng đất dưới sự bảo vệ của chị Năm Mắm. Chiếc neo nhân tính duy nhất của anh đã an toàn, giờ là lúc anh phải đối mặt với bản án khắc lên não trạng của chính mình.
Đường ống dẫn áp lực cao hẹp dần, dẫn họ đến sát vách thép của buồng điều khiển trung tâm Kho Khí Thở Số 9. Qua khe hở của lưới tản nhiệt rỉ sét, Minh nhìn thấy Giám sát viên Trí đang ngồi ngả ngốn trên chiếc ghế đệm da sang trọng – một thứ xa xỉ phẩm hoàn toàn lạc lõng giữa vực rác nghèo khổ này. Trí gầy nhom, đeo kính gọng vàng sáng bóng, tay cầm chiếc máy tính bảng kiểm kê bọc hợp kim titan phẳng phiu. Gã chốc chốc lại nhấp một ngụm nước cất tinh khiết từ chiếc cốc thủy tinh vô trùng, ánh mắt khinh khỉnh nhìn bảng điện tử hiển thị lượng khí thở đang bị cắt giảm của Phân khu 4.
“Lũ chuột bẩn thỉu,” Trí lẩm bẩm, ngón tay gõ gõ lên màn hình máy tính bảng. “Không nộp đủ chỉ tiêu quặng Aegium thô thì cứ việc ngạt thở mà chết. Để xem chúng mày chịu được bao lâu.”
Đột nhiên, bảng điều khiển trung tâm trước mặt Trí phát ra tiếng bíp bíp dồn dập. Một dải đèn cảnh báo màu cam nhấp nháy liên tục.
“Cảnh báo rò rỉ lượng tử định vị. Phát hiện dao động sóng nơ-ron lạ trong bán kính mười mét.”
Trí giật mình, chiếc cốc thủy tinh suýt rơi khỏi tay. Gã đẩy gọng kính vàng, mắt trợn trừng nhìn vào sơ đồ quét sinh học: “Cái gì thế này? Sóng nơ-ron lượng tử cấp cao? Chẳng lẽ…”
Minh nghiến răng. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy anh lại rò rỉ điện áp, phát ra tiếng tẹt điện nhỏ va vào vách ống thép. Sóng não của bạo chúa Kaelen đang bị hệ thống quét tự động của kho khí thở phát hiện.
“Hắn phát hiện ra rồi! Đột kích!” Vy ra lệnh qua bộ đàm.
Phong dùng báng súng trường xung lực dập mạnh vào lưới tản nhiệt rỉ sét. Miếng thép rách văng ra, Phong lao xuống trước, khẩu súng trường cũ nát lập tức hướng thẳng về phía Trí. Nhưng Trí phản xạ cực nhanh của một kẻ luôn sống trong sự phòng vệ nghiêm ngặt. Gã không bỏ chạy mà lao thẳng về phía nút bấm khẩn cấp màu đỏ bọc kính cường lực bên cạnh bàn điều khiển – hệ thống tự hủy van khóa khí trung tâm.
“Đứng yên!” Phong hét lên, nhưng vết thương ở bả vai trái bị dập từ trận chiến trước khiến ông mất thăng bằng, cú bắn xung lực tầm trung bị lệch hướng, găm thẳng vào trần thép tạo ra một quầng lửa plasma xẹt điện.
Trí cười nhe răng tàn nhẫn, ngón tay gã chỉ còn cách nút tự hủy van khí đúng hai phân. Nếu gã nhấn xuống, toàn bộ hệ thống van xả trung tâm sẽ bị khóa chết vĩnh viễn bằng keo nén áp lực, biến Kho Khí Thở Số 9 thành một nấm mồ vô dụng.
*Hưu! Đoành!*
Một tia sáng plasma xanh rực xé rách không khí. Khẩu súng lục plasma cầm tay của Vy rít lên. Viên đạn năng lượng không nhắm vào Trí, mà găm thẳng vào hệ thống camera giám sát trên trần và bảng mạch phụ của nút bấm khẩn cấp. Tiếng nổ chập điện bùng phát, mảnh kính cường lực vỡ vụn bắn tung tóe. Luồng nhiệt lượng cực cao thiêu rụi hoàn toàn đường dây dẫn của nút tự hủy ngay trước khi ngón tay Trí chạm vào.
Vy lướt tới như một bóng ma đen kịt. Động tác cận chiến quân đội Aegis của cô chính xác đến đáng sợ. Chỉ trong một nhịp thở, cô đã áp sát Trí, vung tay khóa chặt khớp vai gã ra sau lưng, đè nghiến gương mặt gầy nhom của gã xuống mặt bàn điều khiển bằng thép lạnh buốt. Chiếc kính gọng vàng của Trí văng ra sàn, vỡ đôi.
“A! Đặc vụ Vy? Cô… cô phản bội liên bang!” Trí gào lên trong đau đớn, hai chân giãy giụa đạp vào gầm bàn. “Khánh sẽ treo cổ cô! Cả lũ chuột thuộc địa này sẽ bị robot Sắt Máu nghiền nát!”
“Câm miệng,” Vy lạnh lùng ấn mạnh khớp vai Trí xuống, lưỡi dao găm plasma ở cổ tay cô bật ra, áp sát vào động mạch cổ của gã, hơi nóng nồng nặc mùi ozone khiến da cổ Trí bắt đầu rộp đỏ. “Giao máy tính bảng điều khiển ra đây.”
“Không bao giờ! Tường lửa an ninh của máy tính bảng có 3 lớp bảo mật lượng tử liên bang! Chúng mày không bao giờ bẻ khóa được!” Trí khạc nhổ, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và hận thù.
Minh khập khiễng bước ra từ đường ống, bộ khung xương trợ lực bên chân trái rít lên nặng nề. Mắt trái lượng tử của anh phát sáng xanh lam rực rỡ dưới lớp kính bảo hộ. Anh không nói một lời, chầm chậm nhặt chiếc máy tính bảng bọc titan của Trí lên.
Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của Minh buông thõng, nhưng bàn tay phải của anh lại cực kỳ ổn định. Anh rút sợi cáp nơ-ron bọc bạc siêu dẫn từ vết mổ gáy rỉ dịch vàng của mình, cắm thẳng vào cổng kết nối dữ liệu của chiếc máy tính bảng.
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Phát hiện xâm nhập tường lửa cấp 3 liên bang Aegis. Kích hoạt giao thức tự hủy dữ liệu nơ-ron trong vòng 60 giây.”* Dòng chữ đỏ rực nhấp nháy hiển thị trực tiếp trên võng mạc mắt trái của Minh.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến như một búa tạ gõ thẳng vào đại não Minh. Nhiệt độ cơ thể anh tăng cao, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ khóe mắt trái chảy dài xuống má. Ý thức bạo chúa Kaelen trong đầu anh bắt đầu rít lên đầy cám dỗ: *“Hãy để ta kiểm soát. Ta biết mã khóa của Orlok. Chỉ cần một ý nghĩ, ta sẽ bẻ gãy cả hệ thống này và thiêu rụi linh hồn tên giám sát viên kia.”*
“Cút đi,” Minh nghiến răng lẩm bẩm trong đầu. Anh bám chặt lấy chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ dắt bên hông – di vật của Ông Ba – để giữ vững nhân dạng gốc của mình. Anh không cần bạo lực của Kaelen. Anh có kỹ nghệ của riêng mình.
Minh nhắm mắt phải sinh học lại, chỉ dùng mắt trái lượng tử để nhìn sâu vào ma trận dòng code bảo mật đang chạy dọc màn hình máy tính bảng. Anh vận hành Thuật toán Bẻ khóa ID Aegis Khoa Chập mà gã hacker lập dị Khoa Chập đã truyền thụ.
Các dòng mã nhị phân màu xanh lục bắt đầu chạy dọc võng mạc của Minh với tốc độ chóng mặt. Minh sử dụng dòng điện sinh học thô từ tay trần chạm trực tiếp vào các mối nối mạch nạp của máy tính bảng. Anh chủ động tạo ra một vòng lặp code vô hạn, liên tục gửi hàng vạn yêu cầu truy cập giả lập trùng tần số với ID đặc vụ cũ của Vy vào bộ nhớ đệm của thiết bị.
“Mày đang làm cái gì thế?” Trí trợn tròn mắt nhìn Minh. Gã nhìn thấy các dòng ký tự lượng tử trên máy tính bảng của mình đang nhảy loạn xạ, các dải đèn báo động của thiết bị chuyển từ đỏ sang vàng rồi xanh lục liên tục. “Không thể nào… một tên thợ máy rác rưởi không thể bẻ gãy tường lửa của Aegis!”
“Một tên thợ máy rác rưởi có thể sửa được mọi thứ bị hỏng,” Minh khàn giọng nói.
Bộ nhớ đệm của máy tính bảng bắt đầu bị quá tải nhiệt lượng. Lớp vỏ titan nóng bỏng tay. Minh nén cơn đau bỏng rát ở đầu ngón tay phải, đẩy mạnh dòng xung điện nơ-ron cuối cùng vào cổng kết nối.
*Bíp!*
Tường lửa lớp thứ nhất sụp đổ.
*Bíp!*
Tường lửa lớp thứ hai bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
*Bíp bíp bíp!*
Màn hình máy tính bảng bùng sáng xanh lam rực rỡ, hiển thị giao diện tối cao của hệ thống phân phối khí thở Kho Khí Thở Số 9. Toàn bộ 3 lớp bảo mật liên bang đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi thuật toán tràn bộ nhớ đệm Khoa Chập.
Minh đưa ngón tay phải run rẩy, nhấn mạnh vào nút lệnh màu xanh lục hiển thị trên màn hình: *KÍCH HOẠT XẢ KHÍ TRUNG TÂM – PHÂN KHU 4*.
*Ù… Ù… OÀNH!*
Một tiếng xì khổng lồ rền rĩ vang lên từ sâu trong lòng đất Kho Khí Thở Số 9, làm rung chuyển cả buồng điều khiển bằng thép. Tiếng động cơ phản lực nén áp lực thủy lực hoạt động hết công suất dội vào màng nhĩ. Qua các ô cửa kính lớn của buồng điều khiển, Minh nhìn thấy những luồng khí thở tinh khiết, mát lạnh bùng ra từ các họng xả khổng lồ, tạo thành những làn sương mù màu trắng xóa bao phủ khắp các ngõ hẻm nghèo khổ của Phân khu Vực Rác 4.
Hàng vạn bình oxy rác tái chế rỉ sét treo trên vách container của người dân thuộc địa bắt đầu được nạp đầy dưỡng khí tự do. Tiếng reo hò, khóc nghẹn ngào của những người thợ mỏ nghèo khổ và tiếng thở dốc nhẹ nhõm của trẻ em vang vọng từ xa, dội ngược vào buồng điều khiển như một khúc nhạc cứu thế.
Gương mặt Trí hoàn toàn xám ngoét như tro tàn. Gã nhìn lượng oxy quý giá – thứ vũ khí gã dùng để bóc lột và bóp nghẹt thuộc địa – đang bị xả miễn phí ra ngoài môi trường rác rưởi, lòng căm phẫn và sợ hãi tột độ hiện rõ trong đôi mắt ti hí.
“Chúng mày… chúng mày đã tự ký vào bản án tử hình của mình,” Trí run rẩy nói, giọng lạc đi. “Nghĩa… trung úy Nghĩa đã biết trước…”
Minh chưa kịp rút sợi cáp nơ-ron ra khỏi máy tính bảng thì đột nhiên, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng màu trắng của buồng điều khiển trung tâm vụt tắt.
Thay vào đó, một luồng ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy điên cuồng bùng lên từ các góc tường. Tiếng còi báo động khẩn cấp quân sự rú lên những tiếng rít chói tai, rợn người.
“CẢNH BÁO: Phát hiện đột nhập vũ trang cấp độ 1. Kích hoạt giao thức bình định bạo loạn của hạm đội tuần tra.”
Cửa sập bọc thép dày nửa mét của buồng điều khiển tự động hạ xuống từ phía trên, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất dẫn ra đường ống dẫn áp lực cao.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Những tiếng bước chân cơ khí khổng lồ, nặng nề làm rung chuyển cả sàn thép buồng điều khiển. Những tiếng động cơ thủy lực rền rĩ vang lên từ phía sau các bồn chứa khí áp lực cao khổng lồ bọc chì ở cuối hành lang.
Từ trong làn khói xám đục của hệ thống xả khí phụ, Trung úy Nghĩa chầm chậm bước ra. Gã mặc bộ giáp chống đạn Aegis mở cúc ngực đầy ngạo nghễ, một bên tay trái đeo chiếc roi điện cao áp đang nổ những tia lửa điện xanh lam tanh tách. Khuôn mặt xương xẩu của gã hằn lên một nụ cười tàn bạo, nham hiểm.
“Vy, tao biết mày sẽ phản bội mà,” Nghĩa rít lên qua làn kẹo cao su đang nhai dở, giọng nói đầy sự đắc ý. “Mã bảo mật của mày đã bị Đại úy Khánh vô hiệu hóa ngay khi mày bẻ gãy phù hiệu. Thằng thợ phụ Kiên đã khai hết sạch kế hoạch đột kích này cho tao để đổi lấy liều thuốc lọc phổi.”
Vy nghiến răng, giơ khẩu súng lục plasma lên hướng thẳng về phía Nghĩa, nhưng cô lập tức khựng lại khi nhìn thấy thứ vũ khí khổng lồ đang chầm chậm tiến ra từ phía sau gã.
Một cỗ máy chiến tranh bọc thép hạng nặng cao bốn mét, vỏ thép sơn màu xám tro lạnh lẽo của quân đội Aegis xuất hiện. Robot hành hình Sắt Máu #01 bước từng bước lừng lững, làm móp méo cả những tấm sàn thép. Họng súng máy hạng nặng 20mm khổng lồ gắn trên cánh tay phải của nó bắt đầu xoay tròn rít gió, mắt quét laser màu đỏ rực của nó khóa chặt vào lồng ngực của Minh.
“Chào mừng đến với mồ chôn của chúng mày,” Nghĩa cười lớn, vung roi điện ra phía trước. “Tiêu diệt không nương tay!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!