Nhạc nềnThunderclap

Giao Điểm Tư Tưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ họng súng lục plasma của đặc vụ Vy từ từ hạ thấp xuống, nhưng họng súng vẫn duy trì một góc chếch ba mươi độ hướng về phía nền đất rỉ sét của Giếng Nước Phân Phố 4. Bầu không khí đêm muộn ở Phân khu Vực Rác 4 đặc quánh, nóng bức đến nghẹt thở dưới lớp rào chắn từ trường phong tỏa của Trung tá Bình. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi khí thải hóa học bốc lên từ các khe nứt container xung quanh, tạo thành một màn sương mờ mờ màu xám đục.


Minh quỳ khụy một gối trên nền thép rỉ, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Một cơn ho khan dồn dập ập đến, xé toạc cuống họng khô khốc. Anh khạc mạnh, phun ra một ngụm máu tươi lẫn những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng nhạt của vành đai hành tinh. Di chứng từ việc hít thở bức xạ Chronon đậm đặc trong lòng Goliath đang tàn phá phổi anh từng giây từng phút, khiến mỗi nhịp thở đều bỏng rát như có cát nóng chà xát bên trong.


Ngay dưới gáy anh, Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân rên rỉ những tiếng “tẹt tẹt” điện từ yếu ớt. Vết nứt trên vòng khóa gáy bị xé rộng thêm 1.2mm do luồng điện nạp ngược từ Goliath, liên tục rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa, nóng hổi và bốc mùi ozone nồng nặc. Khớp vai trái bị trật lệch rách cơ rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp bạt rách của bộ đồ bảo hộ lao động. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, tê liệt hoàn toàn và vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép chưa được lau sạch.


“Anh Minh… người anh nóng quá,” An quỳ bên cạnh anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn bám chặt vào vạt áo bảo hộ rách vai của Minh. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé hướng về phía anh đầy lo âu, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đang loạn nhịp.


Vy nhìn chằm chằm vào vết sẹo gáy rỉ dịch lượng tử của Minh. Đôi mắt sắc bén của nữ đặc vụ dời từ vết mổ sang đứa trẻ thuộc địa – Bé Mận – lúc này đã thở ổn định nhờ bộ lọc khí thở mà Minh vừa nhường lại. Bộ đồ bó sát bằng sợi carbon đen vô trùng của Vy lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, hoàn toàn đối lập với sự bẩn thỉu, rỉ sét của giếng lọc nước.


“Mày vừa nhường bộ lọc mạng sống của mày cho một đứa trẻ thuộc địa gen lỗi,” giọng Vy trầm xuống, không còn vẻ băng giá như lúc cô mới xuất hiện. “Một bạo chúa diệt chủng như Kaelen sẽ không bao giờ làm điều đó. Nhưng bộ não lượng tử trong gáy mày… thiết bị ổn định đó… không thể sai được. Mày là cái thứ gì?”


Minh gượng dậy trên chiếc chân trái gãy nẹp sắt rác bọc vải bạt bẩn thỉu. Khớp hông trái của bộ khung xương trợ lực rít lên một tiếng thủy lực rệu rã, rò rỉ dầu đen kịt xuống sàn đất. Anh nhìn Vy, mắt trái lượng tử phát sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp kính bảo hộ bám đầy bụi rỉ sét.


“Tôi là Minh. Một thợ máy của Kepler-7,” anh khàn giọng nói, nén cơn đau nơ-ron đang giật liên hồi ở gáy. “Còn bộ não này… nó là một bản án. Nhưng tôi không phải là hắn.”


Phong gượng dậy, một tay đỡ lấy khớp cổ tay bị dập nhẹ do đòn khóa của Vy lúc trước. Ông nhìn đặc vụ liên bang với ánh mắt đầy cảnh giác, khẩu súng trường xung lực cũ vẫn hờ hững hướng về phía cô: “Minh, cô ta là lính Aegis. Chúng ta không thể tin cô ta.”


“Ông Phong,” Minh đưa bàn tay phải lành lặn lên ngăn Phong lại. “Đưa chị Năm, Bé Mận và An lánh vào hầm ngầm trước đi. Ở đây không an toàn. Tôi cần nói chuyện với cô ta.”


“Nhưng anh Minh…” An níu chặt tay áo anh, giọng cô bé run rẩy.


“Đi đi, An. Anh sẽ ổn. Phong sẽ bảo vệ em,” Minh dùng giọng nói dịu dàng nhất có thể để trấn an em gái nuôi, cố gắng dùng Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng để ép giọng mình không phát ra âm điệu trầm lạnh của bạo chúa.


Phong do dự một chút, nhìn vết thương rỉ máu của Minh rồi nhìn sang Vy. Nhận thấy nữ đặc vụ không có ý định nổ súng, ông chầm chậm hạ súng, đỡ lấy An và giúp chị Năm Mắm bế Bé Mận di chuyển sâu vào bóng tối của lối thoát hiểm ngầm dưới chân tháp lọc nước. An bước đi khập khiễng, đôi tai thính nhạy của cô bé vẫn căng ra để nghe ngóng, chiếc vòng dây đồng trên cổ tay khẽ reo lên một tiếng cô độc trước khi khuất dạng.


Khi tiếng bước chân của họ hoàn toàn biến mất dưới lòng đất, chỉ còn lại Minh và Vy dưới gầm cầu sắt rỉ bên cạnh giếng nước hỏng.


“Mày muốn nói gì với tao?” Vy khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào Minh. “Mày có biết tao chỉ cần gửi một tín hiệu lượng tử lên quỹ đạo, hạm đội của Khánh sẽ san phẳng khu vực này trong vòng ba phút?”


“Cô sẽ không làm thế,” Minh khập khiễng bước lại gần vách thép rỉ sét của gầm cầu. “Nếu cô muốn giết tôi, cô đã bắn ngay khi nhìn thấy tôi nhường bộ lọc khí thở. Cô đang hoài nghi, đặc vụ. Cô nghi ngờ lý tưởng của liên bang mà cô đang phục vụ.”


Vy im lặng. Lời nói của Minh đâm trúng vào nỗi dằn vặt nội tâm mà cô đang cố che giấu. Sự tàn bạo của Trung tá Bình khi cắt nguồn khí thở của dân nghèo để ép Minh lộ diện đã bẻ gãy niềm tin của cô vào công lý của Aegis.


“Tao phục vụ cho trật tự vũ trụ,” Vy lạnh lùng đáp. “Kaelen đã tàn sát hàng triệu người mười năm trước. Hắn là một con quái vật.”


“Kaelen đúng là một con quái vật,” Minh nói, mắt trái lượng tử của anh đột ngột bùng sáng xanh lam rực rỡ. “Nhưng ai đã tạo ra con quái vật đó? Cô có muốn nhìn thấy chân tướng không?”


Không đợi Vy trả lời, Minh dùng bàn tay phải lành lặn cắm cáp kết nối nơ-ron từ cổng gáy của mình vào một bộ trình chiếu lượng tử cầm tay cũ nát nhặt từ phế liệu Goliath. Mắt trái của anh co thắt mạnh, tiêu cự thay đổi liên tục. Một luồng ánh sáng lượng tử xanh lam phóng ra từ mắt anh, chiếu thẳng lên vách thép rỉ sét của gầm cầu sắt, tái hiện lại những dòng dữ liệu lượng tử được giải mã từ Xác chiến hạm Goliath.


Màn hình ánh sáng xanh lam nhấp nháy hiển thị một tập tài liệu mật đóng dấu đỏ của Hội đồng Tối cao Aegis mười năm trước: *Kế hoạch Thanh trừng Sinh học thuộc địa Kepler-7*.


Vy bước lại gần, thấu kính quang học nơ-ron cấp 3 trên mắt cô tự động quét và phân tích các ký tự hiển thị. Gương mặt cô dần trở nên tái nhợt dưới ánh sáng xanh.


“Đây là… chữ ký bảo mật của Chủ tịch tối cao Orlok và Đô đốc Vance,” Vy thì thào, giọng cô run rẩy chưa từng có. “Không thể nào… Bản báo cáo chiến tranh nói rằng Kaelen là kẻ chủ mưu tự phát động cuộc diệt chủng.”


“Nhìn kỹ đi, đặc vụ,” Minh khàn giọng, ho khan một tiếng ra vệt máu đỏ sẫm. “Mười năm trước, Kaelen thực chất chỉ là một kỹ sư cơ khí nghèo của thuộc địa Kepler-7 này, giống như tôi. Ông ta bị Aegis bắt cóc vào phòng thí nghiệm tối mật của Orlok. Họ đã xóa sạch ký ức của ông ta, cấy ghép bộ não lượng tử chứa thuật toán chiến tranh cưỡng ép để biến ông ta thành một cỗ máy diệt chủng vô cảm.”


Vy nhìn trân trân vào màn hình. Những dòng nhật ký lượng tử của Kaelen hiện lên chân thực: hình ảnh chàng kỹ sư trẻ gào khóc trong phòng thí nghiệm vô trùng, bị trói chặt trên giường phẫu thuật nơ-ron, và tiếng rít điện từ của vòng khóa gáy khi thuật toán chiến tranh bắt đầu ghi đè lên nhân dạng sinh học của ông.


“Họ biến ông ta thành bạo chúa để có cớ phát động cuộc thanh trừng thuộc địa, dọn sạch hành tinh rác này để thu hoạch quặng siêu dẫn Aegium,” Minh tiếp tục, giọng anh trầm lạnh nhưng đầy căm phẫn. “Và bây giờ, họ đang làm điều tương tự với tôi. Bản án khắc lên não trạng này… nó không phải để cứu mạng tôi. Nó là để biến tôi thành công cụ tiếp theo của họ.”


Sự sụp đổ lý tưởng ập đến như một cú đấm cực mạnh vào tinh thần của Vy. Toàn bộ cuộc đời phục vụ liên bang, những nhiệm vụ ám sát cô từng thực hiện để bảo vệ cái gọi là 'hòa bình vũ trụ' thực chất chỉ là bảo vệ cho một guồng quay diệt chủng tàn bạo của giới tinh hoa. Cô lùi lại một bước, hai tay run rẩy chạm vào phù hiệu đặc vụ Aegis đeo trước ngực.


“Chúng ta… chỉ là những quân cờ bị tẩy não,” Vy lẩm bẩm, giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má lạnh lùng của cô.


“Cô có thể chọn dừng lại,” Minh nhìn thẳng vào mắt cô. “Trung tá Bình đang chuẩn bị tiêu hủy toàn bộ lượng oxy dự trữ tại Kho Khí Thở Số 9 để xóa sạch dấu vết phong tỏa tàn sát này. Hàng vạn thợ mỏ nghèo ngoài kia, bao gồm cả em gái tôi, sẽ chết ngạt trong vòng mười hai giờ tới nếu chúng ta không hành động.”


Vy nhìn Minh, rồi nhìn sang chiếc Bộ lọc không khí đeo tai mini đang phát sáng trên tai Bé Mận đằng xa. Sự đồng điệu kỳ lạ giữa hai tâm hồn kỹ sư – một Kaelen bị hủy hoại trong quá khứ và một Minh đang kiên cường giữ gìn nhân tính ở hiện tại – đã đưa ra quyết định tối hậu cho cô.


Vy đưa tay lên ngực, dứt khoát bẻ gãy chiếc phù hiệu đặc vụ Aegis mạ chrome bạc, ném mạnh xuống vũng nước thải axit dưới chân. Chiếc phù hiệu rít lên một tiếng chập mạch rồi chìm nghỉm trong dòng bùn xám ăn mòn.


“Tao chính thức đào ngũ,” Vy nói, giọng cô lấy lại sự quyết đoán nhưng đã mang một sinh khí mới. Cô thọc tay vào túi giáp carbon, rút ra một chiếc thẻ từ màu bạc lấp lánh ánh sáng lượng tử. “Đây là thẻ từ chứa mã bảo mật truy cập trực tiếp vào hệ thống van khóa khí trung tâm của Kho Khí Thở Số 9. Không có cái này, dân quân của Phong có dùng thuốc nổ phá bồn chứa cũng chỉ tạo ra một vụ nổ áp lực hủy diệt cả phân khu.”


Minh đón lấy chiếc thẻ từ bằng bàn tay phải lành lặn. Lớp kim loại lạnh buốt của chiếc thẻ mang lại một tia hy vọng mong manh giữa đêm tối thuộc địa.


“Cảm ơn cô, Vy,” Minh nói.


“Đừng cảm ơn tao,” Vy lạnh lùng quay đi. “Tao làm điều này vì bản thân tao, không phải vì mày. Chúng ta đột kích vào ngày mai. Tao sẽ dẫn đường.”


Nhưng ngay khi Vy vừa trao chiếc thẻ từ cho Minh dưới gầm cầu sắt rỉ tối tăm, ở phía sau đống phế liệu rỉ sét cách đó mười mét, một bóng người gầy gò đang nín thở lẩn lút.


Kiên – gã thợ máy phản bội – đang nấp sau một container hỏng. Đôi mắt la mày lém của hắn sáng rực lên dưới ánh sáng của kính bảo hộ thô sơ khi nhìn thấy chiếc thẻ từ bảo mật liên bang nằm trong tay Minh. Hắn biết phòng khám của Lão Sơn đã bị Nghĩa san phẳng, và đây là cơ hội duy nhất để hắn lập công chuộc tội, đổi lấy liều thuốc lọc phổi và tấm vé rời khỏi hành tinh rác bẩn thỉu này.


Kiên nở một nụ cười gian xảo, chầm chậm lùi lại vào bóng tối, tránh né tiếng bước chân rệu rã của khung xương trợ lực của Minh, rồi lập tức chạy điên cuồng về phía đồn trú tuần tra để báo tin cho Trung úy Nghĩa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!