Vòng Vây Bóp Nghẹt
Bức tường từ trường khổng lồ phát ra thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, chắn ngang tầm mắt của Minh như một nhát chém tàn nhẫn chia đôi thế giới.
Phía sau lưng anh là sa mạc rác hoang hoải với những cồn cát mạt sắt rỉ sét vừa vượt qua; phía trước mặt, Phân khu Vực Rác 4 đang rên xiết dưới bầu không khí đặc quánh, nóng bức và ngột ngạt tột cùng. Lệnh phong tỏa của Trung tá Bình đã biến thung lũng kim loại này thành một cái lò áp suất khổng lồ không lối thoát. Không có điện, không có gió, nguồn cung cấp khí thở sạch từ Kho Khí Thở Số 9 bị cắt đứt hoàn toàn. Cả phân khu ổ chuột đang chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng thở rít yếu ớt của hàng vạn con người đang lịm dần đi vì thiếu oxy.
Minh khụy gối xuống mặt đất rỉ sét, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Một cơn ho kéo đến, rút cạn chút sức lực tàn tạ còn sót lại. Anh khạc mạnh, lòng bàn tay phải hứng trọn những bệt đờm đen kịt lẫn máu tươi và những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng nhạt của vành đai hành tinh. Di chứng của việc hít thở bức xạ Chronon đậm đặc trong lòng Goliath đang tàn phá phổi anh từng giây từng phút.
Ngay dưới gáy, Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân rên rỉ những tiếng “tẹt tẹt” điện từ yếu ớt. Vết nứt trên vòng khóa bị xé rộng thêm, rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc. Cơn đau từ khớp vai trái bị trật lệch và bả vai bị bỏng nhiệt do lửa plasma dội lên tủy sống như ngàn mũi kim nung đỏ, khiến nửa người bên trái của anh tê dại hoàn toàn. Cánh tay trái buông thõng vô lực, vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép chưa được lau sạch.
“Anh Minh… người anh run quá. Anh lại ho ra bụi sắt rồi đúng không?”
An quỳ bên cạnh anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn bám chặt vào vạt áo bảo hộ rách vai của Minh. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé hướng về phía anh đầy lo âu, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đang loạn nhịp.
“Anh không sao, An,” Minh khàn giọng nói, cố gắng dùng Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng để ép giọng mình không phát ra âm điệu trầm lạnh, vô cảm của bạo chúa Kaelen. Anh gượng dậy trên chiếc chân trái gãy nẹp sắt rác bọc vải bạt bẩn thỉu. Bộ khung xương trợ lực cơ hông trái rít lên những tiếng thủy lực rệu rã, rò rỉ dầu đen kịt xuống sàn đất. “Tùng, Máy chẩn đoán thế nào?”
Chú nhóc Tùng đi sát phía sau, hai tay ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT. Gương mặt nhợt nhạt nhem nhuốc bụi than của chú nhóc đầy vẻ lo sợ: “Sư phụ, chỉ số nơ-ron của người vẫn báo động đỏ. Độ đồng bộ đang ở mức 18%. Nếu không có thuốc ức chế, người sẽ…”
“Đi tiếp đi,” Minh cắt ngang, ánh mắt trái lượng tử phát sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp kính bảo hộ. Anh không muốn An nghe thấy những lời này. Họ phải đến Giếng Nước Phân Phố 4. Nơi đó có chị Năm Mắm, và quan trọng hơn, đó là điểm tụ họp duy nhất của dân quân Phong để tìm kiếm lối thoát hiểm ngầm.
Ba bóng người khập khiễng luồn lách qua những con hẻm container rỉ sét của Phân khu 4. Bầu không khí ở đây nóng bỏng và nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi rác thải hóa học bị nung nóng dưới lớp rào chắn từ trường. Những cư dân ổ chuột nằm la liệt bên đường, gương mặt xám ngoét, môi tím tái, cố gắng hớp từng ngụm khí nóng nghẹt thở. Không có một tiếng động nào ngoài tiếng gió rít khô khốc va vào các tấm tôn mục.
Khi họ tiếp cận Giếng Nước Phân Phố 4, cảnh tượng càng trở nên thảm khốc. Tháp lọc nước khổng lồ rỉ sét đứng im lìm như một bóng ma khổng lồ. Hệ thống màng lọc cơ khí đã ngừng hoạt động hoàn toàn do trung tá Bình cắt nguồn điện lượng tử lậu. Chị Năm Mắm gầy gò, cánh tay thô ráp đầy vết bỏng hóa chất đang điên cuồng dùng tay trần quay chiếc cần gạt thủ công của máy bơm lọc thô, nhưng thứ nước chảy ra chỉ là một dòng bùn axit xám xịt bốc mùi nồng nặc.
“Không ra nước sạch… Không có điện làm sao màng lọc sợi titan hoạt động được!” Chị Năm Mắm gào khóc trong tuyệt vọng, mồ hôi trộn lẫn bụi đỏ chảy ròng ròng trên trán.
Dưới chân chị, trên tấm bạt lọc khí thải rách nát, Bé Mận năm tuổi đang nằm co giật dữ dội. Lồng ngực nhỏ bé của cô bé co thắt lại từng cơn, tiếng thở rít lên yếu ớt và ngắt quãng do ngộ độc khí thải tích tụ trong phổi mà không có bình oxy rác tái chế để hỗ trợ.
“Chị Năm!” Đội trưởng Phong từ bóng tối của tháp lọc bước ra, gương mặt hằn sâu vết sẹo bỏng plasma xám ngoét vì mệt mỏi và thiếu oxy. Khẩu súng trường xung lực Aegis đời cũ gác hờ trên vai ông. “Đừng bơm nữa! Nước nhiễm axit nặng lắm, uống vào là cháy ruột ngay!”
“Nhưng con Mận sắp chết ngạt rồi ông Phong ơi! Nó không thở được nữa!” Chị Năm Mắm quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy Bé Mận vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của giếng nước.
Minh bước tới, chiếc chân nẹp sắt rác kéo lê nặng nề trên nền thép rỉ. Anh nhìn Bé Mận đang lịm dần, đôi mắt tròn xoe trong veo của cô bé giờ đây nhắm chặt, khóe môi tím ngắt. Lòng trắc ẩn trong ý thức gốc của người kỹ sư nghèo trỗi dậy, lấn át cả nỗi đau đớn đang thiêu đốt tủy sống anh.
“Để tôi xem,” Minh khàn giọng, khụy chiếc chân lành xuống cạnh tấm bạt.
“Minh? Cậu còn sống sao?” Phong kinh ngạc nhìn Minh, ánh mắt ông lướt qua vết mổ gáy đang rỉ dịch vàng và cánh tay trái tê liệt bám mỡ máy xanh lục của anh. “Cậu bị thương nặng thế này… Lão Sơn đâu?”
Minh im lặng, không muốn nhắc lại cái chết của người cha tinh thần. Anh dùng bàn tay phải lành lặn, chầm chậm tháo bộ lọc không khí đeo tai mini bọc sợi titan đang kẹp sát vành tai mình ra. Đây là thiết bị bảo vệ đường hô hấp duy nhất giúp anh không bị hoại tử phổi trước bụi kim loại mịn của sa mạc rác.
“Cậu điên rồi sao, Minh?” Phong giữ tay anh lại. “Không có bộ lọc đó, phổi cậu sẽ bị phá hủy trong vòng mười phút dưới bầu không khí này!”
“Nó là trẻ con,” Minh lạnh lùng nói, gạt tay Phong ra. Giọng nói của anh phẳng lặng, không một chút dao động, nhưng ẩn chứa một quyết tâm tuyệt đối của ý thức gốc sinh học lương thiện.
Đúng lúc Minh chuẩn bị gắn bộ lọc lên tai Bé Mận, một luồng gió lạnh vô trùng đột ngột quét qua gáy anh.
Một bóng đen carbon cực nhanh lướt ra từ bóng tối của tháp lọc nước rỉ sét.
*Keng! Xoẹt!*
Trước khi Phong kịp phản ứng, một lưỡi dao găm năng lượng plasma rực sáng xanh lam đã găm chặt sát cổ họng Minh, hơi nóng từ lưỡi dao thiêu sém vài sợi tóc mai của anh. Vy xuất hiện như một bóng ma, bộ đồ bó sát bằng sợi carbon đen chống đạn của đặc vụ Aegis hoàn toàn vô trùng, tương phản tàn khốc với sự bẩn thỉu rỉ sét của giếng nước.
“Đứng im. Kẻ đào tẩu lượng tử,” giọng Vy lạnh lùng như băng tuyết dải ngân hà. Ánh mắt sắc bén của cô khóa chặt vào mắt trái đang phát sáng xanh lam mờ của Minh.
“Vy!” Phong gầm lên, giương khẩu súng trường xung lực cũ nhắm thẳng vào đầu cô.
Nhưng phản xạ của một đặc vụ chiến thuật cao cấp cấy ghép nơ-ron cấp 3 là quá nhanh. Vy không thèm nhìn, cô xoay người quét một cú đá sấm sét vào khớp gối Phong, đồng thời dùng tay trái bẻ khóa nòng súng trường của ông chỉ trong 0.5 giây. Phong đau đớn quỵ xuống, khớp cổ tay bị dập nhẹ kêu lên răng rắc dưới đòn khóa của cô.
“Đừng cử động, dân quân,” Vy chĩa khẩu súng lục plasma ở tay còn lại vào đầu Phong. “Tôi không muốn lãng phí năng lượng plasma vào các người.”
An nghe thấy tiếng kim loại va chạm và tiếng rên rỉ của Phong, cô bé hoảng sợ ôm lấy Bé Mận, chiếc vòng dây đồng trên cổ tay run rẩy dữ dội: “Anh Minh! Ai vậy anh? Đừng làm hại anh tôi!”
Lưỡi dao plasma của Vy vẫn ép sát vào cổ họng Minh, chỉ cần một cử động nhỏ của cô, động mạch cổ của anh sẽ bị thiêu rụi. Nhưng Minh không hề nhìn vào lưỡi dao. Mắt phải sinh học của anh vẫn khóa chặt vào Bé Mận đang có một cơn co thắt lồng ngực dữ dội, hơi thở của cô bé đã hoàn toàn dừng lại.
“Tránh ra,” Minh nói, giọng nói khàn đặc vì bụi kim loại bám trong phế quản, anh ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu nhỏ sượt qua tay áo bọc carbon của Vy.
“Mày nghĩ mày đang ra lệnh cho ai?” Vy nheo mắt, tay siết chặt chuôi dao. “Mày là kẻ mang bộ não bạo chúa Kaelen. Mày là mối đe dọa cấp độ 1 đối với liên bang.”
“Tôi bảo cô… tránh ra,” Minh gằn giọng, mắt trái lượng tử đột ngột bùng sáng xanh lam rực rỡ, ma trận ký tự cổ đại chạy dọc rìa võng mạc. Anh dùng bàn tay phải lành lặn, đẩy nhẹ lưỡi dao plasma của Vy ra, bất chấp việc cạnh sắc của năng lượng nhiệt làm cháy sém lòng bàn tay anh.
Vy sững sờ trước hành động không màng sống chết của anh. Cô có thể dễ dàng cắt đứt cổ họng anh lúc này, nhưng sự tự tin của một đặc vụ tinh nhuệ bỗng chốc bị lung lay bởi ánh mắt điên cuồng nhưng đầy lòng trắc ẩn của người kỹ sư nghèo trước mặt.
Minh không thèm nhìn cô nữa. Anh nhoài người tới, dùng bàn tay phải run rẩy gắn chiếc Bộ lọc không khí đeo tai mini vào sát vành tai nhỏ nhắn của Bé Mận, áp sát màng lọc nano vào lỗ mũi cô bé.
Chiếc bộ lọc mini rít lên một tiếng cơ học nhỏ, tự động kích hoạt chế độ hút lọc khí khẩn cấp bằng nguồn năng lượng lượng tử còn sót lại bên trong.
Một giây.
Hai giây.
Lồng ngực của Bé Mận đột ngột phập phồng trở lại. Cô bé hít vào một hơi thật sâu, dòng khí thở sạch không còn bụi kim loại tràn vào phổi giúp xoa dịu các phế quản đang bị co thắt. Sắc môi tím tái của cô bé chầm chậm chuyển sang màu hồng nhạt, tiếng thở rít biến mất, thay vào đó là một nhịp thở đều đặn, bình yên.
“Mận! Con tôi thở lại rồi!” Chị Năm Mắm ôm chầm lấy con gái, khóc nức nở trong sự nhẹ nhõm tột cùng.
Vy đứng lặng người trong bóng tối rỉ sét của giếng nước. Trên thấu kính quang học nơ-ron cấp 3 của cô, chỉ số nồng độ oxy và nhịp tim của đứa trẻ thuộc địa hiển thị màu xanh lá cây ổn định. Máy quét sinh học của cô chứng minh một sự thật thực tế: kẻ mang bộ não bạo chúa vừa cứu sống một đứa trẻ vô danh bằng cách nhường đi thiết bị bảo vệ sự sống duy nhất của chính mình.
Không khí xung quanh Minh trở nên nóng bỏng và độc hại cực độ. Thiếu bộ lọc, Minh lập tức ho rũ rượi, lồng ngực anh đau đớn như bị xé rách, những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh rỉ ra từ khóe môi anh. Nhưng anh vẫn mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy nhân tính sinh học của người kỹ sư nghèo xưởng Bình Minh.
Vy nhìn chầm chập vào Minh. Cô từ từ hạ khẩu súng lục plasma xuống, ánh mắt sắc sảo đầy hoài nghi dời từ gương mặt nhem nhuốc của anh xuống phía sau gáy.
Dưới ánh sáng xanh lam mờ ảo của tháp lọc nước, vết mổ gáy của Minh đang rỉ ra thứ dịch nơ-ron lượng tử phát sáng màu vàng nhạt, bao quanh một vòng khóa kim loại bị nứt rách nghiêm trọng. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân của anh đang quá tải, phát ra những tiếng kêu rền rĩ vô vọng.
Vy nhận ra chiếc vòng gáy đó. Cô nhận ra thứ công nghệ lượng tử cổ đại chỉ có trên soái hạm Goliath của bạo chúa mười năm trước.
Cô từ từ hạ súng, ánh mắt sắc sảo nhìn vết mổ gáy rỉ dịch lượng tử của Minh, nhận ra anh chính là kỹ sư mang bộ não bạo chúa Kaelen mà cô được phái đi săn lùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!