Tháo Chạy Giữa Đêm Sa Mạc
Khói plasma mờ mịt và mùi ozone khét lẹt từ vụ nổ của quả tên lửa tầm nhiệt vẫn còn cuồn cuộn bốc lên, nuốt chửng những mét khối không khí hiếm hoi cuối cùng bên trong buồng chỉ huy của xác chiến hạm Goliath. Những dầm thép khổng lồ oằn mình rên rỉ dưới sức nóng hàng ngàn độ, liên tục đổ sụp xuống lối đi duy nhất nối liền với xe bọc thép Quái Thú của Dũng Đen ngoài sa mạc. Lối thoát đã biến thành một vực thẳm rực lửa xanh lam, cô lập ba mạng sống nhỏ bé vào góc chết.
Minh quỳ sụp dưới bệ điều khiển, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ khớp vai trái bị trật lệch rách cơ rỉ máu đỏ tươi dội lên từng đợt như búa bổ, thiêu đốt mọi dây thần kinh cảm giác. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, lạnh ngắt và hoàn toàn tê liệt, trên lớp da sần sùi vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép chưa được lau sạch. Vết sẹo phẫu thuật lậu sau gáy anh rách thêm một đường dài, liên tục rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa bốc mùi ozone nồng nặc. Mỗi nhịp tim đập là một lần dòng điện từ trường chạy dọc sống lưng, khiến mắt trái lượng tử bùng sáng xanh lam rực rỡ, xuất huyết nhẹ ở khóe mắt, nhỏ xuống sàn sắt những giọt máu thẫm màu.
“Anh Minh... cố lên anh. Em nghe thấy tiếng kim loại sụp đổ lớn lắm. Chúng ta bị kẹt rồi phải không anh?”
An quỳ bên cạnh anh, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ đẫm nước mắt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy bám chặt vào vạt áo bảo hộ lao động rách vai của Minh, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đang loạn nhịp của cô.
“An, bám chặt lấy anh,” Minh khàn giọng nói, giọng nói khô khốc phảng phất một chút âm điệu trầm lạnh, vô cảm của bộ não bạo chúa Kaelen đang chôn sâu dưới gáy. “Tùng, Máy chẩn đoán Bình Minh thế nào rồi?”
Ở góc buồng chỉ huy, chú nhóc Tùng 12 tuổi đang ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT. Gương mặt nhem nhuốc bụi than của chú nhóc tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên sự trung thành tuyệt đối. Chú nhóc nhìn vào màn hình đang nhấp nháy những vệt đỏ báo động, hiển thị sơ đồ nơ-ron lượng tử đang quá tải của Minh.
“Sư phụ, máy vẫn chạy! Nhưng chỉ số nơ-ron của người đang báo động đỏ! Vòng khóa gáy của người đang bị nứt rách thêm 1.2mm! Nếu không sạc năng lượng ngay, người sẽ...”
“Im lặng,” Minh cắt ngang, giọng nói lạnh lùng đến mức chính anh cũng phải giật mình. Anh không muốn An nghe thấy những lời này. Anh nén cơn đau bỏng rát ở bả vai trái, ôm chặt lấy An bằng cánh tay phải lành lặn duy nhất, gượng dậy trên chiếc chân trái gãy nẹp sắt rác bọc vải bạt bẩn thỉu. Bộ khung xương trợ lực cơ hông trái rít lên những tiếng thủy lực rệu rã, rò rỉ dầu đen kịt xuống sàn sắt. Anh kéo lê chiếc chân nẹp nặng nề, ra hiệu cho Tùng bám sát phía sau.
“Chúng ta phải nhảy qua vực thẳm này,” Minh nhìn xuống khe nứt sụp đổ đầy lửa plasma đang cháy rực dưới chân. Khoảng cách sang bờ bên kia chỉ tầm bốn mét, nhưng với một cơ thể tàn phế lúc này, đó là một khoảng cách không tưởng.
Minh dùng bàn tay phải lành lặn, nhấc khẩu súng bắn móc kéo từ trường đeo ở cổ tay phải. Dù sợi cáp siêu bền đã bị khí nóng plasma thiêu sém một phần ở tập trước, nhưng đây là cơ hội duy nhất. Anh kích hoạt nhãn quan bạo chúa ở mắt trái. Luồng ánh sáng xanh lam quét qua bóng tối, phân tích cấu trúc lực của một thanh dầm thép rỉ sét treo lơ lửng phía bờ bên kia trong vòng 0.1 giây. Điểm neo hoàn hảo hiển thị bằng vệt sáng xanh trên võng mạc.
“Bám chặt!”
Minh bóp cò. Đầu móc nam châm điện phóng vút đi, xé toạc màn khói plasma, găm chặt vào thanh dầm thép phát ra tiếng “keng” đanh gọn. Anh khóa chặt vòng đai bảo hộ quanh người An và Tùng, rồi nhấn nút thu dây tốc độ cao.
*Uỳnh! Roành!*
Cú giật cơ học đột ngột từ động cơ piston thủy lực đeo vai kéo mạnh cơ thể cả ba bay vút qua vực thẳm rực lửa. Lực kéo cực đại dội thẳng vào bả vai trái trật khớp của Minh, rách cơ rỉ máu đỏ tươi dữ dội hơn. Minh nghiến chặt răng đến mức suýt vỡ vụn, không để tiếng hét đau đớn lọt ra ngoài. Họ lao qua làn khói nóng bỏng, va đập mạnh xuống bục sắt bờ bên kia ngay khi toàn bộ buồng chỉ huy Goliath phía sau đổ sụp hoàn toàn trong một tiếng nổ lớn, chôn vùi vĩnh viễn tàn tích cổ đại dưới đống đổ nát.
Họ đã thoát khỏi lòng Goliath, nhưng thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu.
Minh dẫn An và Tùng bò ra khỏi cửa thoát hiểm dã chiến của xác tàu, dấn thân vào Sa mạc rác hoang hoải giữa đêm tối của Kepler-7. Bầu trời đêm xám xịt không một ngôi sao, chỉ có những đám mây bụi kim loại nặng cuồn cuộn trôi và những cơn gió rít lạnh buốt mang theo hơi axit sunfuric ăn mòn da thịt. Cát ở đây không phải là cát tự nhiên, mà là hàng tỷ hạt mạt sắt rỉ sét, mảnh vụn đồng và bụi phóng xạ nén chặt qua hàng chục năm.
Cái lạnh của đêm sa mạc ập đến đột ngột, tương phản tàn khốc với sức nóng của đám cháy plasma vừa rồi. An run lên bần bật dưới chiếc áo nỉ cũ quá khổ bám đầy mạt sắt, đôi môi cô bé tái nhợt đi vì lạnh và thiếu oxy. Cô bé mù bẩm sinh chỉ có thể bám chặt vào vạt áo bảo hộ của Minh, bước đi khập khiễng trên những cồn cát rác nhấp nhô.
“Anh Minh... lạnh quá... Em không nghe thấy tiếng xe của chú Dũng nữa. Chúng ta đang ở đâu vậy anh?”
Minh kéo An áp sát vào người mình để chắn gió, chân trái kéo lê chiếc nẹp sắt rác nặng nề phát ra tiếng rền rĩ cơ học rệu rã. “Chúng ta đang ở sa mạc rác, An. Sắp về đến nhà rồi. Em cố chịu đựng một chút.”
Ngay khi vừa nói xong, Minh đột ngột khựng lại. Anh ho khan dữ dội, từng cơn ho rút ruột rút gan dội lên từ lồng ngực. Khi đưa tay lên che miệng, anh kinh hoàng nhìn thấy trong lòng bàn tay phải là những bệt đờm đen kịt trộn lẫn với máu sinh học đỏ tươi và những hạt bụi kim loại mịn lấp lánh dưới ánh sáng xanh của mắt trái. Sự điều tần sóng não liên tục và việc hít thở bầu không khí nhiễm độc đậm đặc của Vùng Lõm Chronon đang tàn phá phổi của anh từ bên trong.
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Phát hiện nồng độ bụi kim loại nặng trong phế nang vượt ngưỡng 45%. Chức năng hô hấp sinh học suy giảm 30%. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân gáy rò rỉ dịch vàng nơ-ron mức độ nặng.”* Giọng nói của AI Cổ Tự hiện lên lạnh lùng.
Trên bầu trời đêm, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt đột ngột quét qua các cồn cát rác cách vị trí của họ chưa đầy một trăm mét. Đó là luồng quét ảnh nhiệt của vệ tinh giám sát quỹ đạo thấp Ưng Đen của liên bang Aegis. Thiết bị bay khổng lồ này đang liên tục truyền hình ảnh độ phân giải cao về trung tâm chỉ huy của Khánh để truy quét vệt nơ-ron lượng tử của bạo chúa.
“Sư phụ! Nhìn kìa!” Tùng thì thầm đầy sợ hãi, chỉ tay lên bầu trời đêm nơi thấu kính khổng lồ của Ưng Đen đang xoay tròn nhấp nháy đỏ.
“Nằm xuống!” Minh đè An và Tùng nằm rạp xuống lòng một rãnh cát rác sâu, kéo một tấm thép chống bức xạ chì-titan cũ nát bị chôn vùi một nửa lên che chắn cho cả ba.
*Failed attempt:* Đúng lúc đó, Tùng vì quá hoảng sợ và muốn tìm đường tắt thoát khỏi sa mạc nhanh nhất, đã lén lấy chiếc máy định vị dã chiến cầm tay trong ba lô ra và bật lên. Chiếc máy vừa khởi động, phát ra một vệt sóng vô tuyến ngắn định vị yếu ớt. Nhưng trong môi trường vô trùng điện từ của sa mạc rác, vệt sóng đó lập tức tạo ra một vệt nhiễu lượng tử sắc nét trên radar của Ưng Đen.
*“Phát hiện nguồn phát sóng vô tuyến lạ tại tọa độ 44-12. Chuyển hướng quét ảnh nhiệt lượng tử.”* Hệ thống tự động của Ưng Đen lập tức phản hồi. Luồng ánh sáng quét xanh lam từ trên trời cao bắt đầu dịch chuyển nhanh chóng về phía hốc đá của họ.
Minh nhìn thấy vệt đỏ định vị của vệ tinh đang di chuyển trên võng mạc mắt trái. Anh quay ngoắt lại, giật phắt chiếc máy định vị khỏi tay Tùng bằng bàn tay phải lành lặn và đập nát vụn nó xuống một thanh dầm thép rỉ sét.
“Sư phụ... con xin lỗi, con chỉ muốn...” Tùng run rẩy, nước mắt giàn giụa trên gương mặt nhem nhuốc bụi than.
“Im lặng nếu muốn sống,” Minh gằn giọng, ánh mắt trái lượng tử phát sáng xanh lam lạnh lùng khiến chú nhóc im bặt vì sợ hãi. Anh biết Khánh và sát thủ Cường "Sói" đang bám sát phía sau. Một tiếng nổ điện từ đanh gọn “đoành” vang lên từ khoảng cách một cây số, viên đạn bắn tỉa xuyên giáp của khẩu Sói Đêm găm thẳng vào một đỉnh đống rác gần đó, bắn tung tóe những mảnh đồng rỉ sét.
Cường Sói đã nổ súng thăm dò địa hình cát rác sau khi nhận được tín hiệu nhiễu vô tuyến.
Luồng quét ảnh nhiệt xanh lam của Ưng Đen đang lướt sát qua lưng tấm thép chì-titan của họ. Chỉ cần vệt nhiệt sinh học từ cơ thể họ bị ghi nhận, một loạt đạn pháo plasma từ quỹ đạo thấp sẽ thiêu rụi tọa độ này trong vài giây.
Minh biết mình phải hành động ngay lập tức. Anh đeo chiếc Kính lọc hạt Chronon rỉ sét lên mắt phải. Qua thấu kính lọc sắc xanh lam lượng tử, sa mạc rác hiện lên như một mạng lưới các dòng sông năng lượng phát quang màu xanh lục đậm nhạt—đó là những hạt Chronon tự do rò rỉ từ các vết nứt địa chất của Vùng Lõm Chronon.
Anh quyết định vận hành Quy tắc Điều tần sóng não né quét. Anh áp bàn tay phải vào vết mổ gáy đang rỉ dịch vàng nơ-ron nhầy nhụa bốc mùi ozone, chủ động can thiệp vào Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đang bị nứt rách thêm 1.2mm.
“Hạ tần số dao động nơ-ron lượng tử xuống mức 15Hz. Đồng bộ hóa với bức xạ nền Chronon của sa mạc rác,” Minh thầm ra lệnh cho AI Cổ Tự.
*“CẢNH BÁO: Việc điều tần sóng não cưỡng ép không có chất làm mát Nano-3 sẽ làm hạ nhịp tim xuống mức nguy hiểm 30 nhịp/phút. Nhiệt độ cơ thể giảm sâu. Nguy cơ xuất huyết võng mạc và mất trí nhớ gốc vĩnh viễn.”*
“Làm đi!” Minh nghiến răng.
Một luồng cảm giác lạnh buốt như băng đăng từ gáy dội thẳng vào tủy sống, lan tỏa ra khắp các chi. Nhịp tim của Minh đột ngột chậm lại, lồng ngực anh gần như đứng im không phập phồng. Cơ thể anh run lên bần bật vì cái lạnh thấu xương của sự suy kiệt nhiệt lượng sinh học. Mắt trái lượng tử của anh mờ đi nhanh chóng do xuất huyết võng mạc nhẹ, những vệt máu đỏ thẫm rỉ ra nhiều hơn từ khóe mắt, nhòe mờ cả tầm nhìn xanh lam lượng tử.
Cơn đau đớn tột cùng từ vết thương bả vai trái bị rách rộng rỉ máu đỏ tươi và vết bỏng nhiệt do lửa plasma dường như bị đóng băng tạm thời bởi cái lạnh lượng tử. Minh gục đầu vào tấm thép chì-titan, ôm chặt lấy An dưới lớp cát rác rỉ sét.
Luồng ánh sáng quét xanh lam của vệ tinh Ưng Đen lướt qua ngay phía trên tấm thép chì-titan của họ. Cảm biến nhiệt lượng tử của vệ tinh hoàn toàn bị đánh lừa bởi bức xạ nền của tấm thép chì và dòng chảy hạt Chronon tự do đậm đặc xung quanh. Trên màn hình hiển thị của Ưng Đen, vị trí ẩn nấp của họ chỉ là một đống rác rỉ sét lạnh ngắt vô hồn.
Cường Sói đứng trên một cồn cát rác cách đó một cây số, thấu kính quét nhiệt trên mặt nạ đầu sói của gã nhấp nháy vệt nhiễu màu xám. Gã mất dấu vệt nhiệt sinh học của con mồi.
“Mất dấu mục tiêu lượng tử tại tọa độ 44-12. Bức xạ Chronon quá cao gây nhiễu cảm biến,” Cường Sói khàn giọng báo cáo qua bộ đàm, gã siết chặt khẩu súng bắn tỉa Sói Đêm đầy tiếc nuối rồi chầm chậm rút lui vào bóng tối sa mạc.
Minh gồng mình duy trì trạng thái điều tần sóng não thêm năm phút nữa cho đến khi luồng ánh sáng quét của Ưng Đen hoàn toàn dịch chuyển ra xa. Khi anh chủ động ngắt kết nối điều tần, nhịp tim từ từ tăng trở lại, dội lên một cơn buồn nôn dữ dội và những tiếng ho khan rên rỉ ra bụi kim loại mịn khét lẹt.
“Anh Minh... anh lạnh quá... người anh như một xác chết vậy,” An khóc nức nở, dùng đôi tay nhỏ bé xoa lên gương mặt lạnh ngắt bám đầy bụi rác của anh.
“Anh không sao, An,” Minh thở dốc, mắt trái mờ mịt máu đỏ nhấp nháy ánh xanh lam yếu ớt. “Chúng ta vượt qua sa mạc rồi.”
Minh gượng dậy, nén cơn đau thấu xương ở khớp gối chân trái gãy nẹp, dẫn An và Tùng khập khiễng bước ra khỏi Vùng Lõm Chronon. Họ đã vượt qua sa mạc rác thành công, tiếp cận rìa Phân khu Vực Rác 4—ngôi nhà của họ.
Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
Khi chạm đến rìa Phân khu Vực Rác 4, cả ba đứng lặng người trong kinh hoàng. Trước mặt họ không còn là lối vào quen thuộc của khu ổ chuột, mà là một hàng rào rào chắn từ trường phong tỏa toàn diện khổng lồ phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, cao hàng chục mét cắt đôi bầu trời xám xịt.
Trung tá Bình đã thiết lập thiết quân luật phong tỏa tuyệt đối phân khu. Phía sau rào chắn từ trường, những bồn chứa oxy hóa lỏng của Kho Khí Thở Số 9 bị khóa chặt van xả trung tâm. Nguồn cung cấp khí thở sạch và nước cất lọc axit duy nhất của hàng vạn cư dân nghèo khổ đã bị cắt đứt hoàn toàn, đẩy toàn bộ khu ổ chuột vào thảm cảnh ngạt thở tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!