Bóng Đen Dưới Lòng Cát
Chiếc xe tải bọc thép Quái Thú khổng lồ rùng mình dữ dội khi chính thức đâm sầm vào bức tường sương mù ion hóa màu xanh lục của Vành Đai Chronon Dị Thường. Những hạt cát rác nhiễm từ quất liên tục vào lớp vỏ bọc chì dày của cabin, phát ra những tiếng rít chói tai như hàng vạn con dao găm cào xé kim loại. Luồng ánh sáng xanh đục ngầu, ma mị của vùng dị thường bao phủ lấy kính chắn gió, che khuất hoàn toàn tầm nhìn tự nhiên, buộc Dũng Đen phải căng mắt điều khiển xe dựa vào màn hình radar định vị chập chờn.
Phía sau thùng xe bọc thép tối tăm, Minh nằm gục sát sàn sắt rỉ. Cơn sốt lượng tử dâng cao khiến da thịt anh nóng bỏng như lửa đốt, nhưng nửa cổ bên trái của anh lại lạnh ngắt – một cảm giác vô hồn tê dại do các tế bào nơ-ron sinh học bị sợi nano bạc thay thế từ ca phẫu thuật lậu của Lão Sơn. Vết sẹo mổ gáy bị xé rộng thêm 1.2mm sau cuộc chiến đoản mạch với băng cướp Bão Cát, liên tục rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa, nóng hổi và bốc mùi ozone nồng nặc. Khớp vai trái bị trật lệch rách cơ rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp bạt rách của bộ đồ bảo hộ lao động. Cánh tay trái của anh buông thõng, tê liệt hoàn toàn và vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép chưa được lau sạch.
An quỳ bên cạnh, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ đẫm nước mắt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy bám chặt vào vạt áo Minh, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đang loạn nhịp của cô.
“Anh Minh... cố lên anh. Em nghe thấy tiếng động cơ xe dừng lại rồi. Chúng ta tới nơi rồi phải không anh?”
Tiếng rít phanh thủy lực nặng nề của Quái Thú vang lên, cắt đứt tiếng gầm rú của bão cát. Chiếc xe tải Grinds khựng lại. Cửa cabin bọc thép mở ra, Dũng Đen nhảy xuống thùng xe, gương mặt xạm đen đầy bụi rác của gã hiện rõ vẻ căng thẳng tột độ dưới ánh sáng xanh của vành đai dị thường.
“Tới tọa độ rồi, thợ máy!” Dũng Đen khàn giọng nói, chỉ tay ra ngoài cửa bọc thép. “Nhưng bão cát Chronon ngoài kia đang mạnh dần lên. Lớp giáp chì của Quái Thú chỉ chịu tải được thêm tối đa ba mươi phút trước khi bức xạ hạt Chronon tự do phân rã toàn bộ hệ thống mạch điều khiển của tao. Mày phải nhanh lên!”
Minh gượng dậy, nén cơn đau thấu tủy đang giật liên hồi ở gáy. Anh dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được để bám vào thành xe, chật vật lôi cơ thể khập khiễng của mình ra ngoài. Chân trái của anh, được cố định bằng chiếc nẹp sắt rác bọc vải bạt bẩn thỉu, kéo lê nặng nề trên mặt sàn sắt khi bộ Khung xương trợ lực cơ khí tự chế phát ra những tiếng rít thủy lực rệu rã.
Khi bước ra khỏi thùng xe, Minh hoàn toàn bị ngợp bởi sự khổng lồ của cảnh tượng trước mắt.
Hiện ra giữa màn sương mù ion hóa màu xanh lục nhạt của sa mạc rác độc hại là xác chiến hạm Goliath – soái hạm cũ của bạo chúa Kaelen bị bắn hạ mười năm trước. Con quái vật thép khổng lồ dài hàng cây số nằm nghiêng ngả, bị chôn vùi một nửa dưới lòng cát bụi rỉ sét như một bộ xương của con quái thú cổ đại. Lớp vỏ bọc bằng hợp kim titan-carbide siêu dày của nó bị xé rách nhiều mảng lớn do vụ nổ phản vật chất năm xưa, lộ ra những dầm thép khổng lồ hoen rỉ và hàng vạn đường ống dẫn năng lượng lòng thòng như những sợi gân chết. Bức xạ hạt Chronon tự do rò rỉ từ lò phản ứng rách nứt của nó tỏa ra một màn sương phát quang màu xanh lục đậm đặc xung quanh xác tàu, bẻ cong ánh sáng và tạo ra những vệt nhiễu từ trường liên tục nhấp nháy.
“Sư phụ... con mang Máy chẩn đoán Bình Minh theo rồi,” Tùng gượng dậy từ góc thùng xe, đầu vẫn quấn băng trắng rỉ máu nhẹ sau chấn thương trước đó. Chú nhóc ôm chặt chiếc máy chẩn đoán bị vỡ nát một góc màn hình CRT, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi xen lẫn nể phục nhìn về phía xác tàu Goliath.
“Tùng, mày ở lại xe với Dũng Đen,” Minh khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh khô khốc như cát hoang mạc, phảng phất một chút âm điệu trầm lạnh, vô cảm của bộ não bạo chúa Kaelen đang chôn sâu dưới gáy. “An sẽ đi cùng tao. Thính giác của nó là thứ duy nhất có thể giúp tao định vị các bẫy mìn từ trường rỉ sét ẩn dưới lòng cát trong tầm nhìn bị nhiễu này.”
An kiên cường gật đầu, cô bé nắm chặt lấy cánh tay phải lành lặn của Minh, bước từng bước nhỏ dứt khoát bên cạnh anh. Minh khập khiễng di chuyển, mắt phải sinh học của anh nheo lại dưới lớp thấu kính của chiếc Kính lọc hạt Chronon rỉ sét, trong khi mắt trái lượng tử phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt, liên tục co thắt để lọc các vệt nhiễu bức xạ nền.
“Anh Minh... phía trước ba mét, hơi lệch về bên trái,” An khẽ thì thầm, đôi tai thính nhạy của cô bé khẽ động đậy theo tiếng o o tần số cao phát ra từ lòng đất. “Em nghe thấy tiếng rít điện từ cực nhỏ... rất giống tiếng cuộn cảm của mìn từ trường rỉ sét.”
Minh dừng bước, gạt công tắc xoay bên gọng kính lọc. Qua màng lọc sắc xanh lam lượng tử, anh nhìn thấy một luồng từ trường nhẹ hình xoắn ốc đang tỏa ra từ dưới lớp cát rác ngay vị trí An vừa chỉ. Đó là một quả mìn từ trường chống bộ binh của phe Kaelen vẫn còn hoạt động ngầm sau mười năm. Nếu anh bước thêm một bước, luồng từ lực sẽ kích hoạt kíp nổ và xé toạc bộ khung xương trợ lực yếu ớt của anh.
“Giỏi lắm, An,” Minh khẽ nói, dắt cô bé lách qua bên phải, tiếp cận cửa sập phụ dẫn vào buồng lái tối mật của Goliath.
Lối vào buồng lái là một cánh cửa bọc thép dày nửa mét bám đầy bụi cát độc hại. Khi Minh áp sát, một màn hình cảm biến sinh học lượng tử cổ xưa đã mờ đục đột ngột bùng sáng lên một dải ánh sáng đỏ nhạt.
*“CẢNH BÁO AN NINH: Phát hiện xâm nhập trái phép. Yêu cầu xác thực ID lượng tử của Đại tướng chỉ huy tối cao hoặc kích hoạt giao thức sinh trắc học nơ-ron.”* Giọng nói tổng hợp vô cảm của hệ thống an ninh Goliath vang lên qua loa phát thanh rỉ sét, rợn người và lạnh lẽo.
Minh biết đây chính là rào cản đầu tiên. Anh không có thẻ ID lượng tử của Kaelen, cách duy nhất là dùng chính bộ não bạo chúa trong đầu mình để bẻ khóa. Nhưng anh vô cùng sợ hãi. Mỗi lần anh đồng bộ sâu với bộ não lượng tử của Kaelen để lấy tri thức hoặc bẻ khóa công nghệ, ý thức gốc của anh lại bị xói mòn, anh sẽ quên đi nhiều ký ức quý giá của chính mình, giống như cách anh đã vĩnh viễn quên mất gương mặt của Ông Ba.
*“Cảnh báo: Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân gáy đang rò rỉ điện từ mức 48%. Độ đồng bộ nơ-ron lượng tử hiện tại: 15%. Nếu không sạc năng lượng khẩn cấp trong vòng 24 giờ, hệ thần kinh sinh học sẽ sụp đổ hoàn toàn.”* Dòng mã nhị phân màu đỏ của AI Cổ Tự hiển thị trên võng mạc mắt trái của anh.
“Không còn đường lui nữa rồi,” Minh thầm nghĩ. Anh nhìn xuống bàn tay trái tê liệt bám đầy vệt mỡ máy màu xanh lục của Cốt Thép. Anh dùng bàn tay phải lành lặn của mình, khó nhọc nhấc cánh tay trái vô lực lên, áp mạnh lòng bàn tay bẩn thỉu vào thấu kính quét sinh trắc học của cánh cửa bọc thép.
*“Bắt đầu quét sinh trắc học nơ-ron lượng tử. Độ tương thích ban đầu: 8%... Không khớp hoàn toàn. Yêu cầu tăng cường độ dao động nơ-ron đạt mức tối thiểu 15% để vượt qua tường lửa an ninh.”*
Minh nghiến răng, cố gắng bẻ khóa vật lý bằng cách rút chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ dắt bên hông ra, định cạy hộp điều khiển mạch hở bên cạnh thấu kính quét để đoản mạch rào chắn điện từ.
*Failed attempt:* Ngay khi mũi thép của tua vít chạm vào kẽ hở của hộp điện, một luồng điện lượng tử cao áp màu xanh lam từ hệ thống tự vệ của Goliath phóng ra cực mạnh. Luồng sét từ trường giật mạnh khiến Minh rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể khập khiễng của anh bị hất văng ra xa, đập mạnh bả vai trái đang bị trật khớp vào vách thép rỉ sét của hành lang. Chiếc tua vít nhựa đỏ văng ra sàn, phát ra tiếng keng lạnh lẽo.
“Anh Minh!” An hoảng hốt gào lên, cô bé quờ quạng chạy lại trong bóng tối, ôm chầm lấy cơ thể đang run rẩy của anh.
Cú sốc điện lượng tử dội ngược thẳng vào vết sẹo mổ gáy của Minh, khiến vòng khóa gáy rò rỉ điện áp mạnh mẽ, phát ra tiếng tẹt điện cực nhỏ va vào vách đá rỉ sét xung quanh. Dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa chảy ra nhiều hơn, nóng hổi dọc theo cổ anh. Cơn đau nửa đầu dập dồn ập đến như muốn nổ tung đại não sinh học, khiến mắt trái lượng tử của anh bùng sáng xanh lam rực rỡ lấn át hoàn toàn mắt phải sinh học.
*“Minh! Cậu không thể dùng các công cụ thô sơ để bẻ gãy tường lửa của một chiến hạm cấp tối cao. Cậu phải chấp nhận đồng bộ hóa sóng não với Kaelen, kích hoạt Nhãn quan bạo chúa để bẻ gãy ma trận an ninh từ bên trong!”* Giọng nói trầm lạnh, uy nghiêm của AI Cổ Tự vang lên dồn dập trong tâm trí anh.
Minh cắn chặt môi đến mức rỉ máu đỏ tươi, vị sắt tanh nồng tràn ngập khoang miệng giúp anh giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng của ý thức gốc. Anh biết cái giá phải trả là sự lãng quên, nhưng nếu anh không mở được cánh cửa này, cả anh, An và Tùng sẽ chết dưới bức xạ của vành đai dị thường hoặc họng súng của hạm đội tuần tra đang lùng sục.
“Kích hoạt... Nhãn quan bạo chúa,” Minh thầm ra lệnh trong đầu.
Ngay lập tức, mắt trái lượng tử của anh co thắt cực hạn, phát ra luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ chiếu thẳng lên thấu kính quét sinh trắc học. Một ma trận đường nét vector 3D màu xanh lam lạnh lẽo hiện lên chồng chéo lên hộp điều khiển của cánh cửa bọc thép, hiển thị chi tiết hàng vạn sợi cáp nơ-ron nano siêu dẫn ẩn sâu bên trong kết cấu titan.
Đồng thời, độ đồng bộ lượng tử của anh tăng vọt lên mức 15%. Một luồng dữ liệu khổng lồ, lạnh lẽo của bạo chúa Kaelen tràn vào đại não anh. Minh nhìn thấy hình ảnh những hạm đội chiến hạm khổng lồ xếp đội hình chiến thuật trên quỹ đạo, nghe thấy những mệnh lệnh tàn sát vô cảm vang vọng trong đầu. Anh cảm nhận được cánh tay trái tê liệt của mình đột ngột giật mạnh, các sợi nơ-ron lượng tử dưới da bắt đầu phát sáng xanh lam nhấp nháy, tự động co bóp các khớp ngón tay theo một tần số rung động đặc thù trùng khớp hoàn toàn với dấu vân tay sinh học lượng tử của Kaelen.
*“Nhận diện thành công ID lượng tử của Đại tướng chỉ huy tối cao Kaelen. Bắt đầu bẻ khóa tường lửa an ninh.”* AI Cổ Tự hiển thị các dòng mã nhị phân màu xanh lam chạy dọc võng mạc Minh với tốc độ chóng mặt để can thiệp trực tiếp vào hệ thống điều hành của Goliath.
Cánh cửa bọc thép khổng lồ rùng mình rền rĩ, các chốt khóa thủy lực nặng nề từ từ rút lại, phát ra những tiếng xì hơi áp lực lớn. Cánh cửa trượt sang bên, mở toang lối vào buồng chỉ huy tối mật của Goliath, lộ ra một không gian rộng lớn, vô trùng nhưng lạnh lẽo và đầy bụi bặm.
Ở chính giữa căn phòng, bên trong một lồng bảo vệ bằng kính lực lượng lượng tử đã bị nứt vỡ, là Lò phản ứng phản vật chất cổ đại của Goliath. Bên trong lò phản ứng, một khối Tinh thể Chronon Tinh khiết khổng lồ đang phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ, ấm áp và thuần khiết – nguồn năng lượng tối thượng có thể sạc đầy cho thiết bị gáy của anh và vận hành lưới phòng thủ thuộc địa.
Nhưng ngay khi cánh cửa mở ra, luồng sóng nơ-ron bộc phát mạnh mẽ từ mắt trái của Minh cộng hưởng trực tiếp với tinh thể Chronon khổng lồ, tạo ra một luồng xung lực điện từ mạnh mẽ phát tán xuyên qua lớp vỏ tàu Goliath, xuyên qua cả màn sương mù ion hóa của vành đai dị thường, bắn thẳng lên bầu trời quỹ đạo thấp.
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Phát hiện rò rỉ năng lượng lượng tử cấp tối cao tại tọa độ Goliath. Hệ thống báo động khẩn cấp đã tự động kích hoạt.”* Giọng nói vô cảm của hệ thống an ninh Goliath vang lên dồn dập.
Cùng lúc đó, trên quỹ đạo thấp của Kepler-7, bên trong buồng chỉ huy của chiến hạm tuần tra Aegis Prime, màn hình giám sát của Đại úy Khánh đột ngột bùng sáng đỏ rực. Một tiếng bíp bíp định vị lượng tử vang lên dồn dập, sắc lạnh và chính xác tuyệt đối.
Khánh chầm chậm bước lại gần màn hình, thấu kính laser màu đỏ bên mắt phải của hắn co thắt lại, phản chiếu sơ đồ định vị chính xác vị trí của bộ não bạo chúa Kaelen vừa bộc phát sóng nơ-ron ngay tại tọa độ xác tàu Goliath dưới lòng sa mạc cát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!