Nhạc nềnThunderclap

Món Nợ Của Kẻ Nhặt Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống mái tôn rỉ sét của xưởng Bình Minh với những tiếng gõ lộp bộp, rền rĩ và buốt lạnh. Bầu trời ngoài kia xám xịt, bị bóp nghẹt bởi những đám mây hóa chất nặng trĩu độc tố của hành tinh rác Kepler-7. Trong lòng chiếc container phế thải rách nát được gia cố bằng những tấm thép chống bức xạ tự chế, không khí nồng nặc mùi gỉ sắt, dầu máy khét lẹt và cồn khử trùng rẻ tiền.


Minh chầm chậm mở mắt. Cơn nhức nhối từ vết mổ gáy vẫn âm ỉ cháy như một mảnh than hồng bị chôn vùi dưới da thịt. Anh đưa bàn tay thô ráp bám đầy bụi dầu mỡ lên, khẽ chạm vào nửa cổ bên trái của mình. Một khoảng trống rỗng vô hồn. Anh nhặt một con ốc vít bằng thép lạnh buốt từ sàn container, áp sát vào vùng da gáy trái. Không có gì. Không lạnh, không nóng. Dây thần kinh sinh học ở khu vực này đã bị thay thế hoàn toàn bằng những sợi nano bạc của bộ xử lý lượng tử bạo chúa Kaelen. Nhưng khi anh chuyển con ốc sang bên cổ phải, cái lạnh buốt của kim loại lập tức khiến anh rùng mình. Cái giá của sự sống sót thật tàn khốc, nó đang gặm nhấm nhân dạng sinh học của anh từng chút một.


“Anh Minh… anh tỉnh rồi sao?”


Tiếng khẽ gọi kéo Minh ra khỏi dòng suy nghĩ dằn vặt. An đang ngồi xếp bằng trên chiếc nệm bạt rách nát góc phòng. Cô bé 16 tuổi mặc chiếc áo nỉ cũ quá khổ bám đầy mạt sắt, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ hướng về phía anh, nhưng đôi tai thính nhạy vô song của cô bé đã bắt được nhịp thở thay đổi của Minh từ lâu. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé, chiếc vòng dây đồng tự chế khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh.


“Anh đây, An.” Minh cố gắng giữ giọng mình ôn hòa, dù cổ họng anh khô khốc như sa mạc cát rác. “Lão Sơn đâu rồi?”


“Lão đi từ sớm rồi anh. Lão bảo phải ra Chợ Rìa Ngoài tìm thêm vài liều thuốc ức chế thần kinh thô sơ và ít quặng Aegium thô để gia cố cái vòng gáy cho anh. Lão dặn anh không được cử động mạnh, khớp nơ-ron chi dưới của anh vẫn chưa đồng bộ xong.”


Minh khẽ thở dài. Anh nhìn xuống chân mình. Đúng như lời Lão Sơn nói, hai chân anh tê dại, mất đi cảm giác phản xạ tự nhiên. Trên võng mạc mắt trái của anh, một dòng cảnh báo đỏ chói vẫn nhấp nháy bướng bỉnh:


*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đang hoạt động quá tải ở mức 95%. Phát hiện vết nứt vi mô trên vòng khóa gáy. Thời gian tự sụp đổ dự kiến: 22 giờ.”*


Thời gian của anh đang trôi đi tính bằng phút. Quả bom nơ-ron ở gáy có thể nổ tung bất cứ lúc nào, trả tự do cho linh hồn tàn bạo của bạo chúa Kaelen chiếm đoạt thân xác này.


Rầm!


Cánh cửa container rỉ sét bị đá tung bởi một lực cực mạnh. Tiếng rít của bản lề khô dầu rít lên chói tai. Gió lạnh mang theo hơi nước axit tạt mạnh vào bên trong, làm tắt ngúm chiếc đèn dầu leo lét treo trên xà thép.


“Thằng thợ máy nghèo đâu rồi? Trốn nợ tao ba tuần nay, định để tao dỡ cái xưởng rách này bán sắt vụn hả?”


Một giọng nói ồm ồm, thô lỗ vang lên đầy sát khí.


Gương mặt bặm trợn của Hùng “Búa” hiện ra dưới ánh sáng xám xịt của cơn mưa axit. Gã là đại ca bảo kê khu mỏ rác phía Bắc, một kẻ khét tiếng tàn nhẫn với lồng ngực xăm hình đầu lâu đen kịt và một bên tai bị xém cháy do tia lửa plasma. Trên vai gã gác hờ một cây búa sắt rỉ sét khổng lồ, miệng nhai trầu rác đỏ lòm, nhổ một bãi nước bọt đỏ quạch xuống sàn tàu.


Theo sau gã là hai tên đàn em tay lăm lăm gậy điện cao áp phát ra tiếng xè xè đe dọa.


An hoảng sợ, quờ quạng tay tìm góc tường thép để trốn. Đôi tai cô bé co giật liên tục, nhận diện tiếng bước chân nặng nề của những kẻ xâm nhập.


“Hùng đại ca…” Minh cố gắng gượng dậy, hai tay bám chặt vào cạnh bàn gỗ sửa máy để giữ thăng bằng cho đôi chân vô lực. “Số tiền bảo kê tuần này… xưởng của tôi mấy hôm nay không có khách bẻ khóa drone. Cho tôi khất thêm ba ngày nữa.”


“Khất? Mày nghĩ tao vận hành cái băng đảng này bằng lòng trắc ẩn hả?” Hùng “Búa” bước tới, nện mạnh cây búa sắt xuống mặt bàn gỗ làm bụi gỉ sắt bắn tung tóe. “Năm trăm Scrap-Credit. Không thiếu một xu. Hôm nay không có tiền, tao sẽ kéo con em mù của mày đi. Giới thượng lưu Aegis ở khu vô trùng rất thích mua nội tạng sinh học của những đứa trẻ thuộc địa sạch sẽ không cấy ghép cơ khí như nó đấy.”


“Đừng chạm vào em ấy!”


Minh gầm lên. Mắt trái của anh đột ngột co thắt, phát ra một tia sáng xanh lam mờ nhạt. Luồng xung điện nơ-ron rò rỉ từ gáy làm chiếc vòng ổn định rít lên một tiếng o o chói tai.


Hùng “Búa” hơi khựng lại, đôi mắt hí sắc lạnh của gã nheo lại đầy nghi hoặc khi nhìn thấy đốm sáng xanh lam kỳ lạ ở mắt trái của Minh. Nhưng gã lập tức gạt sự nghi ngờ đó đi, nở một nụ cười nham hiểm.


“Muốn giữ con bé? Được thôi. Tao không phải kẻ tuyệt đường sống của người khác.”


Hùng “Búa” quay sang tên đàn em, giật lấy một khối kim loại nặng nề, đen kịt bám đầy bụi dầu hắc ín ném mạnh xuống bàn sửa máy. Khối kim loại va chạm với mặt gỗ phát ra tiếng “bịch” nặng nề. Đó là một chiếc máy phát điện lượng tử rác – model Aegis-D4 cũ nát, vỏ ngoài bị móp méo nghiêm trọng do va đập và rỉ sét nặng nề do axit ăn mòn.


“Cái máy phát này của xe bọc thép mỏ phía Bắc bị chập mạch trong trận bão cát hôm qua. Tao mang qua ba xưởng cơ khí lớn ở chợ phía Bắc, tụi nó đều bảo lõi nơ-ron bị cháy, vô phương cứu chữa. Sửa nó đi. Tao cho mày một tiếng. Nếu mày sửa được cho nó chạy lại, tao xóa nợ bảo kê tuần này và gia hạn cho mày thêm một tuần. Nếu không sửa được… con bé kia sẽ thuộc về tao.”


An run rẩy ôm lấy đầu gối, tiếng khóc sụt sùi của cô bé bị tiếng mưa axit bên ngoài nuốt chửng. Cô bé biết anh trai mình chỉ là một thợ sửa drone thô sơ, chưa bao giờ được chạm vào những thiết bị lượng tử cao cấp của liên bang Aegis.


Minh nhìn khối động cơ rỉ sét trên bàn. Hàm răng anh cắn chặt đến mức bật máu bên khóe miệng. Anh không có lựa chọn nào khác.


“Được. Tôi sửa.”


Minh kéo chiếc ghế sắt lại gần, ngồi xuống để giảm bớt áp lực lên đôi chân chưa đồng bộ. Anh cầm lấy chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ – vật dụng duy nhất còn sót lại của người cha nuôi quá cố Ông Ba – cố gắng vặn những con ốc cố định vỏ máy. Nhưng các con ốc đã bị mưa axit ăn mòn, biến dạng và fused chặt vào khung hợp kim rỉ sét.


“Nhanh cái tay lên! Tao không có cả ngày để chờ mày gãi ngứa cho cái đống sắt đó đâu!”


Hùng “Búa” sốt ruột hét lớn. Để tạo áp lực đếm ngược, gã rút chiếc roi điện cao áp dắt bên hông ra, quất mạnh một phát vào chiếc tủ gỗ cũ nát của An ở góc container.


Chát!


Tiếng nổ điện lực phát ra chói tai. Chiếc tủ gỗ nứt toác, làm đổ nhào hộp thiếc đựng những đoạn dây đồng và đai ốc nhỏ mà An cẩn thận thu gom hằng ngày. Những mảnh kim loại rơi vãi, lăn lóc trên sàn container phát ra tiếng động rổn rảng rợn người.


An giật nảy mình, bịt chặt hai tai, thu mình nhỏ lại dưới gầm bàn.


“Một tiếng bắt đầu đếm ngược từ bây giờ, thằng nhãi!” Hùng “Búa” cười lớn, nhai trầu nhồm nhoàm.


Minh hít một hơi thật sâu. Cơn đau đầu nơ-ron lại ập đến, dữ dội như muốn xé rách màng tang của anh. Dòng chữ cảnh báo đỏ trên võng mạc vẫn nhấp nháy liên tục. Anh biết mình không thể dùng các phương pháp cơ học thông thường để tháo dỡ khối động cơ này trong vòng một giờ.


Anh nhắm mắt phải lại.


Chỉ còn lại mắt trái lượng tử. Minh tập trung ý chí, hướng dòng năng lượng lượng tử thô sơ từ gáy truyền thẳng lên võng mạc mắt trái.


*Nhãn quan bạo chúa kích hoạt.*


O o o…


Một tiếng rít điện từ cực nhỏ vang lên trong tai Minh. Thế giới xung quanh anh lập tức biến mất, thay thế bằng một ma trận vector màu xanh lam rực rỡ. Lớp vỏ thép rỉ sét của máy phát điện Aegis-D4 trở nên trong suốt dưới ánh nhìn quét của anh. Minh nhìn xuyên qua lớp vỏ hợp kim titan dày 3mm, đi sâu vào cấu trúc mạch nơ-ron phức tạp bên trong.


Anh nhìn thấy các đường dẫn năng lượng lượng tử chạy dọc như mạng nhện. Tại khu vực trung tâm, nơi đặt bộ tụ điện Chronon thô sơ, có một điểm đứt gãy đen kịt. Ba sợi cáp đồng mật độ cao dẫn truyền dòng điện chính đã bị chập cháy, dính chặt vào nhau tạo thành một điểm ngắn mạch nơ-ron cực kỳ nguy hiểm. Khớp nối cơ học của trục truyền động cũng bị kẹt cứng do bụi cát rác bám đầy.


Năng lượng từ mắt trái lượng tử đang tiêu hao cực nhanh. Minh cảm thấy một luồng chất lỏng ấm nóng rỉ ra từ khóe mắt trái – máu sinh học của anh đang bị xuất huyết do áp lực quét quá tải. Anh lập tức ngắt nhãn quan bạo chúa, thở dốc.


Anh đã tìm ra lỗi, nhưng làm thế nào để hàn lại những sợi cáp đồng siêu nhỏ kích thước micro đó mà không có máy hàn laser lượng tử chuyên dụng?


Minh nhìn sang đống dây đồng phế liệu của An bị Hùng “Búa” quật đổ dưới sàn. Những đoạn dây đồng mảnh như sợi tóc, bọc lớp nhựa chống nhiễu thô sơ.


Anh nhặt hai sợi dây đồng mảnh lên, dùng răng tước bỏ lớp nhựa bọc ngoài để lộ ra lõi đồng đỏ rực.


“Mày định dùng cái đống rác đó để sửa công nghệ liên bang sao?” Hùng “Búa” cười khẩy đầy khinh bỉ. “Đúng là lũ chuột cống thuộc địa, chỉ biết nghịch rác thải.”


Minh phớt lờ lời chế giễu. Anh luồn ngón tay trỏ và ngón cái của bàn tay trái vào khe hở nhỏ hẹp của vỏ máy phát điện. Anh không dùng găng tay bảo hộ. Anh cần sự tiếp xúc trực tiếp của da thịt.


*Kỹ thuật Sửa chữa bằng tay trần cảm nhận.*


Ngay khi đầu ngón tay trần của Minh chạm vào mối nối vi mạch bị chập cháy, một luồng điện tích dư thừa rò rỉ từ bộ tụ điện Chronon lập tức phóng thẳng vào tay anh.


Tạch! Tạch!


“Ư…” Minh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.


Dòng điện lượng tử thô bạo cắn xé da thịt anh, chạy dọc theo cánh tay trái lên tận bả vai. Đầu ngón tay trỏ của anh bị bỏng điện, xém đen và bốc lên một làn khói mỏng mùi da thịt cháy khét. Cơn đau nhói buốt khiến toàn thân anh run rẩy, nhưng Minh không rụt tay lại.


Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào đầu ngón tay trái. Nhờ những sợi nano bạc đã tích hợp vào hệ thần kinh, Minh có thể cảm nhận được dòng điện siêu nhỏ chạy qua các mối nối vi mô như những nhịp đập của mạch máu. Anh cảm nhận được điểm đứt gãy của hai sợi cáp đồng nano nằm sâu bên trong lõi máy.


Anh luồn sợi dây đồng phế liệu của An vào, khéo léo dùng đầu ngón tay trỏ bọc sợi nano bạc để uốn cong và nối hai đầu mạch bị đứt lại với nhau.


Nhưng nhiệt độ từ mỏ hàn thông thường không đủ làm nóng chảy hợp kim siêu dẫn Aegium để cố định mối nối. Minh cần một nguồn nhiệt lượng và dòng điện cực mạnh tức thời.


Anh nhìn sang thỏi Pin năng lượng Chronon rác đặt trên bàn sửa máy – nguồn năng lượng thô sơ duy nhất còn lại của xưởng. Thỏi pin rác này chỉ còn giữ khoảng 5% dung lượng, nhưng điện áp của nó cực kỳ kém ổn định.


Minh dùng tay phải cầm thỏi pin rác, đấu trực tiếp hai cực của nó vào hai sợi cáp đồng dẫn dòng của máy phát điện.


“Mày điên rồi! Đấu trực tiếp như vậy sẽ gây nổ nhiệt đấy!” Hùng “Búa” kinh ngạc hét lên, lùi lại một bước, giơ cây búa sắt lên che chắn trước ngực.


Minh không màng đến lời cảnh báo. Anh biết cấu trúc của chiếc máy phát điện Aegis-D4 này sử dụng thuật toán nạp năng lượng tương tự như công nghệ quân sự thô sơ của hạm đội bạo chúa Kaelen cũ. Não lượng tử trong đầu anh đang tự động phân tích và đưa ra giải pháp tối ưu nhất.


Anh nhắm mắt phải, kích hoạt Nhãn quan bạo chúa lần thứ hai.


*“CẢNH BÁO: Độ đồng bộ lượng tử tăng vọt lên 6%. Băng thông thần kinh quá tải.”*


Mắt trái của Minh bùng sáng xanh lam rực rỡ, chiếu sáng rực một góc tối tăm của container. Dưới tầm nhìn vector, anh nhìn thấy dòng điện từ thỏi pin rác bắt đầu quá tải, tạo ra các tia lửa điện màu xanh lục nổ tanh tách trên các mối nối đồng.


Enduring cơn đau đớn tột cùng như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào tủy sống gáy, Minh dùng tay trần giữ chặt hai đầu mối nối, chấp nhận để dòng điện cao áp chạy qua cơ thể mình làm vật dẫn truyền.


Xẹt! Xẹt! Xèèè…


Lớp hợp kim Aegium quanh mối nối bắt đầu nóng chảy dưới dòng điện quá tải của pin rác, tự động gắn kết hai sợi cáp đồng nano lại với nhau một cách hoàn hảo.


Minh buông tay ra, đổ gục xuống bàn sửa máy, thở dốc dồn dập. Đầu ngón tay trỏ trái của anh đã bị cháy đen hoàn toàn, máu tươi lẫn dịch nơ-ron màu vàng nhạt rỉ ra từ vết mổ gáy thấm đẫm vai áo bảo hộ.


“Sắp… sắp hết giờ rồi.” Tiếng của Tùng nhóc học việc đứng ngoài cửa run rẩy báo tin.


Hùng “Búa” bước tới, nhìn khối động cơ vẫn im lìm trên bàn, nở nụ cười đắc thắng.


“Hết giờ rồi, thằng nhãi. Cái máy phát này vẫn là đống sắt vụn. Đàn em, kéo con bé mù kia đi cho tao!”


“Khoan đã…”


Minh khàn đặc ra lệnh. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn, đập mạnh vào nút khởi động cơ học ở hông máy phát điện.


O o o… Rừừừ…


Khối động cơ Aegis-D4 bỗng chốc rung lắc dữ dội. Trục truyền động bị kẹt cơ học rít lên một tiếng chói tai, rồi đột ngột quay tít với tốc độ chóng mặt. Tiếng nổ cơ học rền vang khắp lòng container. Bộ tụ điện Chronon bùng sáng ánh sáng xanh lục ổn định, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp xua tan cái lạnh buốt của mưa axit.


Chiếc máy phát điện lượng tử rác – thứ mà ba xưởng cơ khí lớn ở chợ phía Bắc tuyên bố vô phương cứu chữa – đã hoạt động trở lại một cách hoàn hảo dưới tay một thợ máy nghèo 22 tuổi.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc khối động cơ khởi động, một hệ quả lượng tử ngoài ý muốn đã xảy ra.


Luồng điện tích dư thừa từ bộ tụ điện dội ngược lại cổng nơ-ron gáy của Minh. Mắt trái lượng tử của anh bỗng chốc bùng sáng một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, chói mắt lấn át hoàn toàn ánh sáng tự nhiên của mắt phải sinh học. Luồng sáng lượng tử phóng ra từ đồng tử co thắt của anh, chiếu lên vách thép rỉ sét của container tạo thành một ma trận đường nét vector và ký tự lượng tử cổ đại của phe bạo chúa Kaelen nhấp nháy liên tục.


Không khí bên trong container bỗng chốc bị nén chặt bởi một luồng áp lực từ trường nhẹ, khiến gậy điện của hai tên đàn em tự động chập mạch phát ra tiếng xì xì rồi tắt ngúm.


Hùng “Búa” đóng băng tại chỗ. Nụ cười nham hiểm trên gương mặt gã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một sự kinh ngạc tột độ và nỗi hoảng sợ vô hình. Gã nhìn chằm chằm vào mắt trái phát sáng xanh lam của Minh, rồi nhìn ma trận ký tự cổ đại trên vách thép.


Là một cựu lính mỏ từng sống sót qua cuộc chiến tranh diệt chủng mười năm trước, gã không thể nào quên được thứ ánh sáng lượng tử xanh lam đặc trưng này – thứ ánh sáng từng thuộc về hạm đội hủy diệt của bạo chúa vũ trụ Kaelen.


“Mắt của mày… đó không phải là mắt của dân vực rác.” Hùng “Búa” lầm bầm, giọng nói run rẩy, tay siết chặt cây búa sắt lùi lại một bước đầy cảnh giác. “Mày… mày là cái thứ gì?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!