Sắt Vụn Khởi Hành
Họng súng phóng lựu nhiệt lượng của Bão Cát rít lên tiếng nạp năng lượng đỏ rực, luồng nhiệt lượng tỏa ra thiêu đốt cả màn cát đỏ xung quanh, sẵn sàng hóa kiếp cabin chiếc xe tải bọc thép 'Quái Thú' thành một đống tro tàn nóng chảy. Bên trong buồng lái, An đang co rúm người lại, đôi tai thính nhạy của cô bé bắt được tiếng rít cao tần của lõi năng lượng đang quá tải sát sườn. Dũng Đen điên cuồng đập tay lên bảng điều khiển bị khóa cứng bởi lưới từ trường, miệng chửi thề liên tục khi các vòng xích bánh xe bị từ lực siết chặt đến mức bốc khói khét lẹt.
Minh đứng khập khiễng bên cạnh chiếc buggy bị anh đập nát trước đó. Khớp hông phải của bộ Khung xương trợ lực cơ khí tự chế đã bị cát rác rỉ sét lọt vào găm chặt, khiến mỗi nỗ lực nhấc chân của anh đều đi kèm tiếng rít kim loại ghê rợn và cơn đau nhói truyền thẳng vào xương chậu. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, hoàn toàn tê liệt sau cú sốc điện lượng tử từ trận chiến trước. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay bỏng đen nhầy nhụa của anh, lạnh ngắt và dính dớp.
*“CẢNH BÁO: Phát hiện nguồn nhiệt lượng nén đạt mức 1200 độ C. Thời gian kích nổ súng phóng lựu: 3 giây. Cabin Quái Thú chịu tải tối đa: 400 độ C.”* AI Cổ Tự hiển thị dòng chữ đỏ rực ngay trên võng mạc mắt trái lượng tử đang xuất huyết nhẹ của anh.
Minh biết mình không thể chần chừ. Bằng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, anh thọc vào túi áo bảo hộ rách vai, rút ra một mảnh Quặng Aegium Thô tinh khiết – khối hợp kim siêu dẫn tự nhiên lấp lánh ánh sáng xanh lục nhạt mà anh vừa khai thác từ hầm ngầm của Lão Sơn. Mảnh quặng chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng nó sở hữu khả năng dẫn truyền năng lượng lượng tử không hao tổn tuyệt đối.
Anh quan sát thấy sợi cáp từ trường khổng lồ của băng cướp đang truyền dòng điện cao áp khóa chặt bánh xích của Quái Thú được nối trực tiếp với bộ phát xung từ lực đặt ngay phía sau mui xe buggy chắp vá của Bão Cát. Mui xe được gia công bằng những tấm thép mỏng rỉ sét, các điểm nối hàn thủy lực lộ thiên vô cùng yếu ớt.
Minh nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chân phải đang nẹp gỗ bọc vải bạt. Anh ngã người về phía trước, lao thẳng về phía sợi cáp từ trường đang căng cứng. Bằng một động tác dứt khoát của bàn tay phải, Minh ấn mạnh mảnh quặng Aegium Thô vào kẽ hở giữa đầu nối cáp và khung thép mui xe buggy.
Một tiếng *XOẸT* chói tai bùng lên.
Quặng Aegium Thô với tính siêu dẫn tuyệt đối lập tức đóng vai trò như một cầu nối đoản mạch hoàn hảo. Nó hút toàn bộ dòng điện cao áp từ lưới từ trường bọc chì, bỏ qua mọi bộ phận bảo vệ điện trở của xe buggy, nạp ngược toàn bộ năng lượng lượng tử khổng lồ thẳng vào bộ phát xung của Bão Cát.
*ĐOÀNH!*
Bộ phát xung từ lực trên mui xe buggy của Bão Cát nổ tung thành một quầng lửa điện màu xanh lam rực rỡ. Sức ép từ vụ nổ đoản mạch hất văng thủ lĩnh Bão Cát ra khỏi bục bắn. Khẩu súng phóng lựu nhiệt lượng tự chế trên tay gã bị mất nguồn cung năng lượng đột ngột, tắt ngóm ánh sáng đỏ rực rồi xì ra luồng khói đen ngòm. Các điểm nối hàn thủy lực yếu ớt trên mui xe buggy của gã bị áp lực nổ xé toạc, khiến phần đầu xe sụp xuống cát rác.
Ngay khi lưới từ trường khóa xích bị vô hiệu hóa, Dũng Đen lập tức chộp lấy thời cơ. Gã nhấn lút ga, động cơ phản lực tăng áp phía sau Quái Thú gầm rú dữ dội, xả ra luồng khí thải nóng bỏng quét sạch màn cát bụi. Chiếc xe tải khổng lồ chồm lên, bánh xích nghiền nát mảnh vỡ của chiếc buggy cản đường, lao thẳng về phía Bão Cát đang lồm cồm bò dậy.
“Lên xe mau, thợ máy!” Dũng Đen hét lớn qua loa phóng thanh, đẩy cửa cabin bọc thép.
Minh dùng súng bắn móc kéo đeo cổ tay phải – dù đã cạn kiệt pin Chronon rác – để móc chặt vào tay nắm cửa cabin, mượn lực kéo của xe để nhấc cơ thể khập khiễng của mình lên thùng xe bọc thép phía sau. Anh kéo sập cánh cửa bọc thép lại ngay khi loạt đạn súng máy của đám đàn em Bão Cát quất liên thanh vào vỏ xe phát ra những tiếng *KENG KENG* chói tai.
Chiếc Quái Thú rống lên một tiếng dữ dội, lao vút vào màn bão cát sa mạc mịt mù, bỏ lại băng cướp Bão Cát đang gào thét trong căm phẫn giữa đống đổ nát của những chiếc buggy chắp vá.
***
Bên trong thùng xe bọc thép tối tăm và ngột ngạt, tiếng gió bão gầm rú bên ngoài dội vào vỏ titan nghe như tiếng gầm của quái thú phương bắc. Minh ngồi bệt dưới sàn xe, bả vai trái bị trật khớp rách cơ rỉ ra vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp bạt rách của áo bảo hộ. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của anh gác lên đùi, vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục vẫn nhầy nhụa dính dớp.
An chầm chậm bò đến bên anh trong bóng tối. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé phủ một màng đục xám mờ, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt của cô lại vô cùng nhạy cảm. Cô bé quờ quạng chạm vào bả vai đang run rẩy của Minh, rồi rụt rè di chuyển ngón tay lên phía gáy anh.
“Anh Minh... gáy anh nóng quá,” An khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy đầy hoảng sợ. “Nó đang rít lên... tiếng điện o o nghe ghê rợn lắm. Lại có dịch gì đó ướt sũng nữa.”
Minh vội vàng né đầu tránh cái chạm tay của em gái, nhưng một cơn đau buốt nhói đột ngột phóng ra từ Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy khiến anh khuỵu xuống. Chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét cấy trực tiếp vào các đốt sống cổ của anh đang rung lên bần bật. Do cú va đập vật lý từ trận chiến và áp lực nạp ngược điện áp từ mảnh quặng Aegium, vết nứt trên vòng khóa gáy đã bị xé rộng thêm một khoảng đáng sợ.
Dịch nơ-ron lượng tử màu vàng nhầy nhụa rò rỉ ra liên tục, nóng hổi và bốc mùi ozone khét lẹt, bò dọc sống lưng anh như một con rết lửa nung đỏ.
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân bị nứt rộng 1.2mm. Độ rò rỉ điện từ: 45%. Tốc độ phân rã tế bào não sinh học tăng 300%. Thời gian duy trì ý thức gốc còn lại: 48 giờ.”* Giọng nói lạnh lùng của AI Cổ Tự vang vọng trong đại não anh, kèm theo những dải mã nhị phân màu xanh lam nhấp nháy liên tục trên võng mạc mắt trái.
“Anh không sao, An,” Minh cố gắng thốt ra từng từ, nhưng giọng nói của anh đã mất đi sự ấm áp thường ngày, trở nên khàn đặc, vô cảm và phảng phất âm điệu trầm lạnh của bạo chúa Kaelen. “Chỉ là... rung lắc cơ học của xe làm vết mổ cũ bị rách nhẹ.”
“Không phải! Anh đang nói dối em!” An khóc nấc lên, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé va vào nhau phát ra những tiếng lách cách dồn dập trong không gian hẹp. “Giọng anh nghe không giống anh Minh chút nào. Nó lạnh ngắt... như giọng của những tên lính tuần tra Aegis vậy. Anh ơi, em sợ lắm...”
Tùng ngồi ở góc thùng xe, ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT. Chú nhóc nhìn chằm chằm vào những đường sóng nơ-ron đỏ rực đang nhấp nháy báo động trên màn hình, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự lo lắng tột độ nhưng không dám nói lời nào vì sợ làm An hoảng loạn thêm.
Cơn đau đầu dập dồn ập đến như một trận bão điện từ thiêu rụi mọi khớp thần kinh sinh học của Minh. Mắt trái lượng tử của anh bùng sáng xanh lam rực rỡ, lấn át hoàn toàn ánh sáng trắng của mắt phải sinh học.
Anh nhìn về phía An. Nhưng trong tầm nhìn võng mạc nơ-ron của anh lúc này, gương mặt thanh tú đầy nước mắt của em gái nuôi bắt đầu bị nhòe mờ, thay thế bằng những dải code màu xanh lục chạy dọc và các thông số phân tích sinh học vô cảm của Kaelen.
*“Mục tiêu: Sinh vật sinh học thuộc địa. Thể trạng: Suy dinh dưỡng mức độ 3. Nhạy cảm âm học: 95%. Mức độ đe dọa: 0%.”*
“An...” Minh thầm gào thét trong lòng, cố gắng bám víu vào Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng để đẩy lùi dòng dữ liệu bạo chúa đang tràn ngập đại não. Anh nhắm chặt mắt trái, cố gắng lục lọi hình ảnh gương mặt em gái trong ký ức tuổi thơ nghèo khó của mình tại xưởng Bình Minh. Nhưng mỗi khi anh cố gắng nhớ lại, một khối dữ liệu đen lạnh lẽo của Kaelen lại ập xuống, đè nén và xóa nhòa các nơ-ron cảm xúc gốc.
Cơn sốt lượng tử dâng cao khiến nhiệt độ cơ thể Minh tăng vọt. Anh gục đầu vào thành xe tải bọc thép, hơi thở đứt quãng rệu rã. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn không thể nâng đỡ cơ thể, khiến anh trượt dài xuống sàn xe đầy bụi rỉ sét.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng để giữ lại chút nhân dạng sinh học cuối cùng, Minh dùng tay phải run rẩy quờ quạng vào chiếc ba lô bạt rách bên hông. Anh lôi ra một vật dụng cũ kỹ bám đầy bụi dầu mỡ – chiếc mặt nạ hàn cổ lỗ sĩ dán đầy băng keo đen và những vết xước lửa hàn sâu hoắm.
Đây là di vật duy nhất còn sót lại của Ông Ba, người cha nuôi thợ hàn nghèo khó đã nhặt anh về nuôi từ bãi rác và dạy anh những bài học cơ khí đầu đời.
Minh ôm chặt chiếc mặt nạ hàn cổ vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Anh áp lòng bàn tay phải vào những vết sẹo bỏng xỉ hàn thô ráp trên mặt nạ, cố gắng lục lọi trong ký ức hình ảnh gương mặt hiền từ, nụ cười bao dung và giọng nói trầm ấm của cha nuôi lúc sinh thời.
“Bố... Bố Ba...” Minh thì thầm, khóe mắt trái rỉ ra một vệt máu sinh học đỏ tươi nóng hổi.
Nhưng đáp lại sự cầu cứu tuyệt vọng của anh chỉ là một khoảng trống màu xám vô hồn trong tâm trí. Dòng dữ liệu quân sự khổng lồ của bạo chúa Kaelen – những thuật toán hủy diệt chiến hạm, những bản đồ chiến thuật lượng tử lạnh lẽo – đã hoàn toàn đè lên phân vùng ký ức tuổi thơ của anh.
Anh nhớ rõ cấu trúc vi mạch của một lò phản ứng phản vật chất, nhớ rõ cách vận hành một khẩu pháo plasma hạng nặng, nhưng anh không thể nào nhớ nổi nụ cười của người cha nuôi đã nuôi nấng mình suốt mười mấy năm qua. Gương mặt của Ông Ba trong đầu anh giờ đây chỉ là một vệt mờ nhạt nhòa bị nhiễu sóng kỹ thuật số xóa sạch vĩnh viễn.
Minh nhìn trân trân vào vết sẹo bỏng xỉ hàn trên chiếc mặt nạ cũ trong tay, lòng ngực quặn thắt một nỗi đau đớn dằn vặt tột cùng mà không thể cất lên thành tiếng khóc. Bản án khắc nghiệt lên não trạng đang gặm nhấm linh hồn anh từng chút một, tước đoạt đi những thứ quý giá nhất để đổi lấy thứ sức mạnh cơ khí tàn bạo vô hồn.
Chiếc xe tải Quái Thú vẫn lao điên cuồng trong đêm sa mạc rác, rít lên những tiếng gầm rú cơ khí nặng nề khi bắt đầu tiến vào Vành Đai Chronon Dị Thường bao quanh xác chiến hạm Goliath, bỏ lại sau lưng một linh hồn kỹ sư nghèo đang chết dần trong sự lãng quên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!