Nhạc nềnThunderclap

Giao Kèo Ở Hoang Mạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng xanh lam từ thấu kính lượng tử của Vance-02 đứng im bất động trên nắp hầm ngầm rỉ sét, phát ra những tiếng bíp bíp định vị dồn dập.


Minh nằm áp sát người vào vách thép lạnh lẽo của lối vào hầm ngầm, lồng ngực phập phồng nín thở. Từng hạt mưa axit sunfuric rít lên ken két khi chạm vào lớp tôn mục nát che chắn phía trên, tỏa ra làn khói xám nhạt bốc mùi hôi thối đặc trưng của dải thuộc địa rác. Ngay bên cạnh anh, An khép chặt đôi mi mù bẩm sinh, hai tay siết chặt lấy vạt áo bảo hộ lao động rách vai của anh. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé khẽ run rẩy, phát ra những tiếng lách cách vô cùng nhỏ, nhưng đối với thính giác nhạy bén của cô lúc này, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử.


“Nó... nó đang đứng ngay trên đầu chúng ta,” An thì thầm bằng một âm lượng chỉ vừa đủ lọt vào tai Minh. “Tiếng cánh quạt titan của nó đang chém vào không khí... khoảng cách chưa đầy ba mét.”


Minh cảm nhận được sự rùng mình của em gái. Vết sẹo mổ gáy của anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhức, rò rỉ một vệt dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa, nóng bỏng dọc theo sống lưng. Mắt trái lượng tử của anh bắt đầu dao động mạnh, phát ra luồng ánh sáng xanh lam mờ nhạt xuyên qua lớp kính bảo hộ bám đầy bụi rỉ sét.


*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Sóng quét nơ-ron lượng tử liên bang đang thâm nhập kết cấu đất. Độ trùng khớp tần số: 88%. Thời gian định vị hoàn tất: 4 giây.”* AI Cổ Tự hiển thị các dòng mã nhị phân màu đỏ rực ngay trên võng mạc của anh.


Minh biết mình không thể chần chừ. Bàn tay trái của anh – hoàn toàn tê liệt và buông thõng sau cú sốc điện lượng tử từ trận chiến trước – vẫn còn bám đầy vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục khét lẹt của gã đao phủ Cốt Thép. Anh không thể dùng nó để thao tác. Bằng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, Minh thọc vào gáy, gạt mạnh công tắc xoay trên Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đang nứt rách sang nấc cuối cùng.


Anh vận hành Quy tắc Điều tần sóng não né quét.


Minh nhắm chặt mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí sinh học còn sót lại để cưỡng ép hạ nhịp tim xuống mức nguy hiểm – ba mươi hai nhịp mỗi phút. Dòng điện nơ-ron lượng tử chạy qua vết sẹo gáy đột ngột bị bóp nghẹt, hạ tần số dao động xuống mức tối thiểu, hòa lẫn hoàn toàn vào bước sóng bức xạ nền của hàng tỷ tấn sắt vụn rỉ sét đang phân rã xung quanh.


Cơn đau đầu dập dồn ập đến như muốn xé toạc đại não sinh học của anh. Minh cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, nén tiếng rên rỉ trong cổ họng.


Phía trên nắp hầm, con drone Vance-02 dừng lại thêm hai giây. Thấu kính lượng tử của nó xoay tròn, phát ra những tiếng rít vô tuyến ngắn để phân tích vệt nhiệt nơ-ron vừa đột ngột biến mất. Sau khi chỉ quét được sự rỉ sét vô hồn của đống phế liệu, con drone sinh học tự hành của liên bang phát ra một tiếng bíp dài vô cảm, sải cánh titan đen tuyền bay vút về phía phân khu lân cận.


“Nó đi rồi,” An khẽ thở phào, trán cô bé đẫm mồ hôi lạnh.


Minh gục đầu vào vách thép, thở dốc rệu rã. Khóe mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, nhưng ánh sáng xanh lam lượng tử đã tạm thời dịu xuống. Anh gượng dậy trên chiếc nẹp sắt rác bọc vải bạt ở chân trái, cố gắng điều hòa hơi thở.


“Chúng ta phải vào trong ngay,” Minh khàn giọng nói, giọng anh khô khốc và phảng phất một chút âm điệu lạnh lùng vô cảm của bạo chúa Kaelen. “Bão bức xạ sắp đạt đỉnh, và thiết bị gáy của anh không thể chịu đựng thêm một đợt quét nào nữa.”


Anh dùng tay phải đẩy mạnh cánh cửa sập bằng thép của Hầm Ngầm Aegium Cổ. Cánh cửa rít lên tiếng kim loại rỉ sét nặng nề rồi mở ra một lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất.


***


Bên trong Hầm Ngầm Aegium Cổ, không khí ẩm ướt và nồng nặc mùi quặng thô lấp lánh. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ chiếc kính lọc hạt Chronon rỉ sét của Minh, năm mươi ký Quặng Aegium Thô tinh khiết được xếp gọn gàng trong các thùng gỗ cũ nát. Những khối hợp kim siêu dẫn tự nhiên tỏa ra một luồng hào quang màu xanh lục nhạt, dẫn truyền năng lượng lượng tử không hao tổn trong bóng tối.


“Lão Sơn đã để lại toàn bộ tài sản tích lũy hai mươi năm cho chúng ta,” Minh lầm bầm, quỳ xuống bên thùng quặng. Anh dùng tay phải bốc một nắm quặng thô. Sự mát lạnh của siêu dẫn lập tức xoa dịu vết bỏng điện xém đen ở đầu ngón tay anh. “Đây là chìa khóa duy nhất để gia cố Thiết bị ổn định thần kinh của anh và nâng cấp con tàu Sắt Vụn trước khi rời khỏi hành tinh rác này.”


An chầm chậm đi vòng quanh hầm ngầm, đôi tay nhỏ nhắn sờ soạng vách đá rỉ sét. “Anh Minh... em nghe thấy tiếng động cơ hạng nặng từ phía ngoài sa mạc rác. Tiếng xích sắt kéo lê và tiếng gầm rú của động cơ phản lực tăng áp. Đó không phải là lính tuần tra Aegis.”


“Là Dũng Đen,” Minh trả lời, mắt trái lượng tử khẽ nhấp nháy để phân tích tần số âm thanh vọng lại. “Anh đã liên lạc với anh ta qua tần số sóng ngắn lậu trước khi chúng ta xuống đây. Chỉ có chiếc xe tải bọc thép 'Quái Thú' của anh ta mới đủ sức vận chuyển năm mươi ký quặng siêu dẫn này vượt qua sa mạc rác tiến về xác tàu Goliath.”


Minh dùng dây cáp bảo hộ bọc chì buộc chặt các thùng quặng Aegium thô lên lưng. Đôi chân trái gãy nẹp sắt của anh run rẩy dưới sức nặng của quặng siêu dẫn, buộc anh phải khóa chặt các đai da của bộ Khung xương trợ lực cơ khí tự chế dọc hông phải để hỗ trợ di chuyển. Anh khập khiễng dắt An bước lên lối thoát hiểm dã chiến.


***


Ngoài sa mạc rác, bão cát kim loại đang gầm rú dữ dội, cuốn theo những mảnh kính phế liệu và bụi phóng xạ mài mòn mọi bề mặt. Giữa màn sương đỏ ngầu của bụi rác, chiếc xe tải bọc thép khổng lồ mang tên 'Quái Thú' đang nổ máy rầm rập. Chiếc xe được gia cố bằng những tấm thép titan chắp vá, động cơ phản lực tăng áp phía sau xả ra những luồng khí nóng bỏng rát.


Dũng “Đen” bước xuống từ buồng lái, dáng người cao lớn vạm vỡ như một khối đá tảng sa mạc. Gã mặc chiếc áo ba lỗ bẩn thỉu bám đầy dầu mỡ, miệng ngậm điếu thuốc lá rác tự cuốn đỏ lửa. Ánh mắt gã sắc sảo lướt qua Minh, dừng lại ở cánh tay trái buông thõng tê liệt và vết sẹo gáy rỉ dịch vàng của anh.


“Cậu vẫn còn sống sau cuộc càn quét của Nghĩa sao, thợ máy?” Dũng Đen khàn giọng nói, giọng gã vang lên như tiếng động cơ piston. Gã nhìn xuống các thùng hàng quặng siêu dẫn trên lưng Minh. “Và cậu thực sự đã đào được thứ quặng siêu dẫn đắt đỏ này từ hầm ngầm của Lão Sơn. Lão già đó thực sự biết cách giấu đồ.”


“Chúng ta không có nhiều thời gian, anh Dũng,” Minh nói, nén cơn đau gáy đang giật liên hồi. “Hạm đội tuần tra của Khánh đã khóa chặt không phận. Tôi cần anh chở chúng tôi đến tọa độ của xác chiến hạm Goliath dưới Bãi Rác Khu C. Năm mươi ký quặng Aegium thô này sẽ là tiền cước của anh.”


Dũng Đen nhướng mày, rít một hơi thuốc sâu rồi nhổ bọt xuống đất. “Xác tàu Goliath? Cậu điên rồi. Nơi đó đầy bẫy mìn lượng tử và là địa bàn của bọn Băng cướp Sa mạc Rác Bão Cát. Nhưng... nhìn đống Aegium tinh khiết này, tôi chấp nhận giao kèo. Lên xe!”


Minh đỡ An lên thùng xe bọc thép phía sau, nơi đã được lót sẵn những tấm bạt lọc khí dày. Anh cẩn thận xếp các thùng quặng siêu dẫn vào góc tối, rồi khóa chặt cửa bọc thép của thùng xe. Chiếc 'Quái Thú' rống lên một tiếng dữ dội, bánh xe xích khổng lồ nghiền nát những khối sắt rỉ, lao thẳng vào màn bão cát sa mạc mịt mù.


***


Chiếc xe tải bọc thép lao điên cuồng giữa những thung lũng rác khổng lồ. Mưa axit quất liên hồi vào vỏ titan của xe phát ra những tiếng rít chói tai. Bên trong thùng xe tối tăm, Minh ngồi tựa lưng vào vách thép, tay phải ôm chặt lấy đầu gối chân trái đang đau nhức.


An ngồi sát bên anh, đôi tai cô bé khẽ động đậy liên tục để theo dõi tiếng động cơ của xe và tiếng gió bão bên ngoài. Chiếc vòng dây đồng trên cổ tay cô bé khẽ chạm vào tấm hợp kim bọc quặng Aegium, tạo ra những tiếng vang nhỏ thanh mảnh.


“Anh Minh...” An khẽ nói, giọng cô bé nhỏ xíu giữa tiếng động cơ rầm rập. “Cánh tay trái của anh... nó lạnh ngắt. Vết mỡ máy màu xanh lục kia bốc mùi khét lắm. Anh thực sự không sao chứ?”


Minh vội vàng giấu cánh tay trái tê liệt vào sau lớp áo bảo hộ rách vai, cố gắng giữ giọng mình bình thản. “Anh không sao, An. Chỉ là khớp nơ-ron cơ học chưa tương thích hoàn toàn sau ca mổ của Lão Sơn thôi. Khi đến được Goliath, anh sẽ tìm được bộ làm mát nơ-ron để sửa chữa hoàn toàn.”


Ý thức gốc lương thiện của người kỹ sư nghèo trong anh lại quặn thắt một cơn dằn vặt tột cùng. Anh nhìn đôi mắt mù bọc màng đục xám mờ của em gái nuôi, tự hỏi liệu cô bé sẽ nhìn anh thế nào nếu biết rằng bộ não lượng tử trong gáy anh – thứ đang giúp anh bẻ khóa và chiến đấu – chính là kẻ đã ra lệnh dội bom thiêu rụi thành phố quê hương của cô mười năm trước.


*“CẢNH BÁO: Phát hiện dao động từ trường cực mạnh ở khoảng cách 500 mét phía trước. Tần số trùng khớp với bẫy lưới từ trường cơ giới.”* Giọng nói vô cảm của AI Cổ Tự đột ngột vang lên trong tâm trí Minh.


*RẦM! RẮC!*


Một tiếng nổ lớn vang lên ngay dưới gầm xe tải. Chiếc 'Quái Thú' khổng lồ đột ngột khựng lại, đuôi xe văng mạnh sang một bên khiến Minh và An bị hất văng vào vách thép khoang chứa. Tiếng xích sắt rít lên chói tai, động cơ phản lực phía sau rú lên điên cuồng nhưng chiếc xe không thể di chuyển thêm một mét nào.


“Chết tiệt! Chúng ta dính bẫy lưới từ trường rồi!” Tiếng gầm rú đầy căm phẫn của Dũng Đen vang lên qua hệ thống loa liên lạc nội bộ của cabin.


Qua khe hở bọc thép của thùng xe, Minh nhìn ra ngoài. Giữa màn bão cát đỏ ngầu, bốn chiếc xe buggy bọc thép tốc độ cao của Băng cướp Sa mạc Rác Bão Cát đã áp sát từ các ngả. Chúng quăng ra những sợi dây cáp từ trường khổng lồ bám chặt vào bánh xích của 'Quái Thú', truyền dòng điện cao áp khóa chặt toàn bộ hệ thống truyền động của xe.


Những tên cướp sa mạc mặc giáp bạt dán đầy xương thú và mảnh kim loại rỉ sét nhảy xuống từ các xe buggy, tay cầm gậy điện và xích sắt điện vây chặt lấy chiếc xe tải.


“Dũng Đen! Giao nộp toàn bộ quặng siêu dẫn và linh kiện cấm trên xe ra, nếu không tao sẽ thiêu rụi cái buồng lái của mày!” Một tên cướp gào lên qua bộ lọc khí, tay vung cây xích sắt điện phát ra những tia lửa xanh lam nổ tanh tách.


Minh biết họ đã rơi vào tuyệt lộ. Nếu mất đi năm mươi ký quặng Aegium thô này, anh sẽ không còn nguyên liệu để gia cố vòng khóa gáy, và đại não sinh học của anh sẽ hoàn toàn bị ý thức bạo chúa Kaelen đồng hóa trong vòng vài ngày tới. Anh phải chiến đấu.


“An, trốn chặt ở góc hầm này, tuyệt đối không được ra ngoài!” Minh ra lệnh, giọng anh trầm lạnh vô cảm đầy uy quyền.


Anh khóa chặt các vòng đai da bộ Khung xương trợ lực cơ khí tự chế vào lưng và hai chân. Khớp piston thủy lực hông phải rít lên một tiếng xì hơi nước cơ học mạnh mẽ khi anh gạt van xả áp lực tối đa đeo hông. Minh dùng bàn tay phải đẩy toang cánh cửa bọc thép của thùng xe, nhảy xuống bãi cát rác dốc đứng.


***


Cơn bão cát rác quất mạnh vào mặt Minh, nhưng chiếc kính lọc hạt Chronon rỉ sét trên mắt phải giúp anh định vị chính xác vị trí của từng tên cướp. Mắt trái lượng tử của anh rực sáng xanh lam mờ nhạt, Nhãn quan bạo chúa tự động quét và phân tích điểm yếu cấu trúc của những chiếc xe buggy trước mặt.


*“Phát hiện mui xe buggy thứ nhất sử dụng thép mỏng rỉ sét chắp vá. Điểm nối hàn thủy lực chịu lực kém. Khả năng phá hủy cơ học đạt 95%.”* AI Cổ Tự hiển thị sơ đồ cấu trúc 3D của mục tiêu.


Một tên cướp sa mạc cao lớn nhìn thấy Minh nhảy xuống, gã cười lên một tiếng tàn bạo rồi vung cây xích sắt điện lao tới tấn công. Sợi xích sắt xé gió quất thẳng vào bả vai trái bị thương của Minh.


Minh không lùi bước. Anh chủ động nâng cánh tay trái hoàn toàn tê liệt của mình lên – cánh tay đã được khóa chặt vào lớp giáp bọc thép titan dày cộp của bộ khung xương trợ lực dã chiến.


*KENG!*


Sợi xích sắt điện quấn chặt lấy khung thép bọc ngoài cánh tay trái của Minh, phóng ra một loạt tia lửa điện cao áp nổ tung tóe. Minh hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ cơn đau sinh học hay cảm giác nóng lạnh nào ở cánh tay trái bị liệt, nhưng lực giật cơ học cực mạnh từ cú quất vẫn dội ngược lại, làm rạn nứt thêm khớp xương bả vai trái đau đớn của anh.


Nghiến chặt răng để nén cơn đau vai, Minh dùng tay phải giật mạnh súng bắn móc kéo từ trường đeo cổ tay, bắn đầu móc nam châm điện hướng thẳng về phía chiếc xe buggy thứ hai để cố gắng kéo đổ nó.


*PHỰT! RẮC!*


Trọng lượng của chiếc xe buggy bọc thép quá nặng, vượt quá giới hạn tải trọng lực kéo của súng móc dã chiến. Sợi cáp thép căng ra hết cỡ rồi đứt phăng, lực giật phản lực cực mạnh kéo giật bả vai trái bị thương của Minh suýt chút nữa rách rời ra khỏi khớp vai. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào tủy sống khiến mắt trái lượng tử của anh nhấp nháy ánh sáng đỏ báo động.


*“CẢNH BÁO: Khớp bả vai trái tổn thương nghiêm trọng. Súng bắn móc kéo cạn kiệt pin Chronon rác. Vận hành thất bại.”*


Ngay lúc đó, chiếc xe buggy thứ nhất rống ga, húc trực diện về phía Minh với tốc độ cao nhằm nghiền nát anh dưới bánh xe bọc thép rỉ sét.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Minh nương tựa vào bộ Khung xương trợ lực chân phải để đạp mạnh xuống bãi cát rác, cơ thể anh lướt nhanh sang một bên né tránh cú húc trực diện trong gang tấc. Gầm xe buggy lướt sát qua nẹp nẹp sắt rác chân trái của anh, kéo lê một vệt lửa điện trên cát.


Ngay khi chiếc buggy lướt qua bên cạnh, Minh gạt van xả áp lực thủy lực tối đa hông trái của bộ khung xương trợ lực cánh tay. Toàn bộ lượng nước cất làm mát động cơ trong piston cơ học sôi sùng sục, rít lên tiếng xì hơi nước áp lực cực lớn.


Anh khóa chặt cánh tay trái tê liệt vào nắm đấm titan khổng lồ của bộ khung xương, mượn phản lực cơ học xoay người dứt khoát.


Anh tung ra Cú đấm thủy lực bọc titan.


*UỲNH!*


Nắm đấm bọc thép titan nặng hàng trăm ký đập thẳng vào mui xe buggy chắp vá của địch. Sức mạnh phá hoại một tấn của cú đấm thủy lực bẻ gãy hoàn toàn các điểm nối hàn yếu ớt, đập móp méo hoàn toàn mui xe bọc thép, găm sâu vào buồng động cơ chính. Tiếng nổ cơ học lớn vang lên, động cơ chiếc buggy bùng lên một đám cháy dầu đen kịt, chiếc xe lộn nhào một vòng trên cát rác rồi nằm im lifeless.


Cú đấm cực mạnh khiến khớp piston thủy lực chân phải của bộ khung xương trợ lực của Minh bị kẹt chặt bởi bụi cát rác rỉ sét. Nước cất làm mát động cơ bốc hơi nghi ngút qua các kẽ hở kim loại, tỏa ra làn khói trắng khét lẹt (Cái giá phải trả).


Minh khập khiễng lùi lại một bước, tay phải bám chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu sinh học đỏ tươi. Anh đã vô hiệu hóa thành công hai xe buggy dẫn đầu băng cướp, nhưng khớp chân phải bị kẹt khiến anh không thể di chuyển cơ động được nữa.


Giữa màn bụi cát đỏ ngầu đang tan dần, chiếc xe buggy chỉ huy của băng cướp từ từ tiến lại gần.


Thủ lĩnh độc nhãn Bão Cát bước xuống từ buồng lái. Gương mặt gã cháy nắng đỏ rực hằn sâu vết sẹo dài qua mắt trái đeo băng đen, bộ giáp bạt của gã dán đầy những mảnh xương thú dã chiến. Gã nhìn mui chiếc xe buggy bị đập nát dưới chân Minh, ánh mắt hiện lên một sự kinh ngạc xen lẫn tàn nhẫn tột cùng.


“Thằng nhóc thợ máy mang khung xương rỉ sét kia... mày có tay nghề khá đấy,” Bão Cát rít lên qua kẽ răng, giọng gã khàn đặc đầy sát khí. “Nhưng trò chơi kết thúc ở đây.”


Gã chầm chậm giơ khẩu súng phóng lựu nhiệt lượng tự chế khổng lồ làm từ vỏ đạn pháo cũ lên, nòng súng rực lên ánh sáng đỏ rực của năng lượng nhiệt lượng nén, nhắm thẳng vào buồng lái xe tải bọc thép Quái Thú của Dũng Đen – nơi em gái An đang mù lòa trốn chạy phía sau lớp kính chắn gió.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!