Nhạc nềnThunderclap

Bản Đồ Da Của Lão Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những tiếng rít xé gió của loạt đạn hai mươi ly từ con robot bọc thép Sắt Máu #01 dội vào vách đá nghĩa địa tạo nên những cơn chấn động liên hồi. Đàn drone Tí Hon đang bay đan chéo nhau trước mặt Minh, tạo thành một đĩa từ trường Lá Chắn Sắt xanh lam rực rỡ nhưng mỏng manh. Những dòng cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên tục trên võng mạc mắt trái của anh: lõi pin của bầy drone đã vượt ngưỡng nhiệt độ an toàn, sẵn sàng phát nổ bất cứ lúc nào. Minh nghiến chặt răng, nén cơn đau thấu tủy từ bả vai trái bị trật khớp và cánh tay trái hoàn toàn tê liệt, nhầy nhụa vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục của Cốt Thép chưa kịp lau sạch.


“Sư phụ! Chúng ta không chịu nổi nữa đâu!” Tùng hét lên trong nước mắt, hai tay ôm chặt lấy chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT. Sát bên cạnh cậu nhóc, An đang run rẩy bám chặt lấy vạt áo bảo hộ rách vai của Minh, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ mở to trong hoảng loạn, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé va vào nhau phát ra những tiếng lách cách dồn dập.


Minh biết mình không thể chần chừ. Anh dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, kích hoạt súng bắn móc kéo từ trường đeo ở cổ tay. Đầu móc nam châm điện phóng vút đi, găm chặt vào một thanh dầm thép rỉ sét phía trên lối thoát hiểm dã chiến dẫn xuống cống ngầm Mê Cung Sắt mà Chị Hoa vừa mở sẵn.


“Bám chặt lấy anh!” Minh gầm lên.


Anh giật mạnh dây cáp, kéo theo cả An và Tùng lao thẳng vào lòng giếng dốc đứng tối tăm ngay khi đĩa từ trường của bầy drone quá nhiệt hoàn toàn. Một tiếng nổ điện từ EMP dữ dội bùng phát phía sau lưng họ, thiêu rụi các cảm biến của Sắt Máu #01 trong vài giây ngắn ngủi, chôn vùi lối vào nghĩa địa dưới hàng tấn phế liệu sụp đổ.


***


Dưới lòng cống ngầm Mê Cung Sắt ẩm ướt và ngột ngạt, tiếng nước thải axit chảy róc rách hòa lẫn với tiếng thở dốc rệu rã của nhóm người trốn chạy. Ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình CRT nhấp nháy của máy chẩn đoán Bình Minh và mắt trái lượng tử phát ánh sáng xanh lam mờ của Minh.


Chị Hoa nhanh nhẹn dùng băng gạc y tế bọc chì băng bó vết thương rỉ máu trên đầu Tùng, khuôn mặt gầy gò của cô lấm lem bụi than và mồ hôi. Chờ cho nhịp thở của Tùng ổn định trở lại, cô chầm chậm thọc tay vào túi chiếc áo blouse ngả màu cháo lòng, rút ra một cuộn vật liệu màu nâu xám dính đầy dầu mỡ máy.


“Lão Sơn đã lường trước việc phòng khám bị đột kích,” Chị Hoa nói, giọng cô khàn đặc vì hít phải khí độc axit. “Trước khi bị Nghĩa bắt đi, lão đã giao cái này cho tôi. Lão bảo, nếu lão không còn nữa, hãy đưa nó cho cậu. Đây là Bản đồ da của Lão Sơn.”


Minh đón lấy cuộn vật liệu bằng bàn tay phải run rẩy. Khi chạm vào, anh nhận ra đây không phải là da động vật thông thường, mà là một tấm da sinh học nhân tạo tích hợp các sợi nano siêu dẫn siêu mỏng. Vết sẹo mổ gáy của anh đột ngột nhói lên, rò rỉ một vệt dịch nơ-ron màu vàng nóng hổi dọc sống lưng. Đồng tử mắt trái lượng tử của anh co thắt mạnh, tự động kích hoạt Nhãn quan bạo chúa dưới sự chỉ dẫn âm thầm của các dòng code màu xanh lam từ AI Cổ Tự.


*“Phát hiện luồng dữ liệu lượng tử ẩn mật độ thấp. Đang tiến hành quét phân tích cấu trúc cấu tạo sinh học.”*


Qua lăng kính thấu kính lượng tử của mắt trái, bề mặt tấm da sinh học nhạt nhòa bỗng bùng lên những đường vân mạch máu phát quang màu xanh lục, dệt thành một sơ đồ địa hình ba chiều phức tạp. Đó là bản đồ chi tiết dẫn đến một khu vực chưa từng được công bố: Hầm Ngầm Aegium Cổ, nằm sâu dưới lòng đất sa mạc rác thải phía Bắc bãi rác Khu C.


“Kho quặng Aegium cổ của Lão Sơn...” Minh lầm bầm, giọng anh khô khốc như cát hoang mạc. “Lão đã âm thầm tích lũy năm mươi ký Quặng Aegium Thô tinh khiết ở đó suốt hai mươi năm qua. Đây chính là nguyên liệu siêu dẫn duy nhất có thể sửa chữa Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy của tôi.”


“Anh Minh...” An khẽ gọi, bàn tay gầy guộc của cô bé quờ quạng chạm vào cánh tay trái tê liệt lạnh ngắt của anh. “Em đi cùng anh. Em nghe thấy tiếng gió rít từ phía Bắc bãi rác Khu C rất mạnh. Không có thính giác của em, anh không thể né tránh các bẫy mìn từ trường rỉ sét trong bóng tối đâu.”


Minh nhìn gương mặt nhợt nhạt nhưng kiên cường của em gái nuôi. Ý thức gốc lương thiện của người kỹ sư cơ khí nghèo trong anh quặn thắt vì dằn vặt. Anh đang giấu cô bé một bí mật tàn khốc: bộ não lượng tử trong gáy anh chính là thứ đã ra lệnh hủy diệt gia đình cô mười năm trước. Nhưng lúc này, thiết bị ổn định thần kinh của anh đang tẹt điện rò rỉ liên tục, cảnh báo thời gian sống sót của anh chỉ còn được tính bằng giờ. Anh cần quặng siêu dẫn đó để tiếp tục sống, tiếp tục bảo vệ cô.


“Được rồi, An. Đi với anh,” Minh khẽ nói, gượng dậy trên chiếc nẹp sắt rác bọc vải bạt ở chân trái. Anh quay sang Chị Hoa. “Chị ở lại đây chăm sóc Tùng. Chúng tôi sẽ quay lại trước khi bão bức xạ đạt đỉnh.”


***


Bầu trời đêm của Bãi Rác Khu C bị bao phủ bởi những đám mây axit xám xịt, trút xuống những cơn mưa hóa chất ăn mòn vách kim loại rít lên ken két. Minh khập khiễng bước đi trên đống đổ nát dốc đứng, nương tựa vào sức kéo của bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế bên hông phải và sự dẫn đường của An.


“Tránh bên trái ba bước, anh Minh,” An thì thầm, tai cô bé khẽ động đậy. “Có tiếng rít tần số cao của mìn từ trường rỉ sét dưới lớp tôn mục.”


Minh nín thở bẻ hướng di chuyển, chiếc kính lọc hạt Chronon rỉ sét trên mắt phải giúp anh nhìn thấy những luồng bức xạ màu xanh lục nhạt nhòa bốc lên từ lòng đất. Sau hơn một giờ luồn lách qua những thung lũng rác phóng xạ hiểm trở, họ đã tiếp cận được tọa độ được chỉ dẫn trên bản đồ da. Đó là một hầm lò bỏ hoang được ngụy trang hoàn hảo dưới một đống tôn rỉ sét khổng lồ.


*U... u... u...*


Đột ngột, một tiếng rít vô tuyến cực nhỏ dội xuống từ tầng khí quyển thấp, cắt ngang tiếng mưa axit rơi.


Minh giật mình, lập tức kéo An áp sát vào vách hầm ngầm rỉ sét bên cạnh nắp hầm ngầm bằng thép. Anh đeo kính lọc hạt Chronon nhìn lên bầu trời tối tăm. Qua màn mưa axit nhạt nhòa, một bóng đen hình chim ưng sải cánh một mét rưỡi bọc thép titan đen tuyền đang chầm chậm lướt qua đỉnh tháp rác.


Drone sinh học tự hành Vance-02 của liên bang Aegis.


“Nó đang quét tìm vệt nơ-ron lượng tử của Kaelen,” Minh truyền âm qua kẽ răng, tim anh đập dồn dập lên mức nguy hiểm.


Con drone săn mồi công nghệ cao phát ra những luồng sóng quét sinh học lượng tử vô hình xuyên thấu lớp không khí. Thiết bị ổn định thần kinh ở gáy Minh bỗng phát ra một tiếng tẹt điện rò rỉ nhỏ do quá tải nhiệt lượng từ trận chiến trước.


*“CẢNH BÁO: Phát hiện sóng quét nơ-ron lượng tử liên bang. Độ trùng khớp tần số đạt 85%. Nguy cơ định vị mục tiêu trong vòng 10 giây.”* AI Cổ Tự hiển thị dòng cảnh báo đỏ rực trên võng mạc mắt trái.


Minh muốn giương súng bắn đinh titan bọc đồng lên bắn hạ con drone, nhưng anh lập tức nhận ra khoảng cách quá xa, và tiếng động nổ nén khí của súng sẽ ngay lập tức thu hút trực thăng tuần tra của Đại úy Khánh đang lùng sục gần đó.


Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất: vận hành Quy tắc Điều tần sóng não né quét.


Minh thọc tay phải vào gáy, gạt công tắc xoay trên thiết bị ổn định thần kinh đã bị nứt rách sang chế độ ngụy trang điện từ dã chiến. Anh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ ý thức gốc để hạ tần số dao động lượng tử của bộ não bạo chúa xuống mức tối thiểu, ép nó cộng hưởng trùng khớp hoàn toàn với bức xạ nền của đống rác kim loại rỉ sét xung quanh.


*“Khực... Khực... Rắc...”*


Cơn đau đầu dữ dội như hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống khiến Minh suýt chút nữa ngã quỵ. Vết sẹo mổ gáy rách rỉ ra từng giọt dịch nơ-ron vàng nhầy nhụa, nóng bỏng như lửa đốt. Mắt trái của anh mờ đi, xuất huyết nhẹ ở khóe mắt, nhưng anh vẫn cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, tay phải ôm chặt lấy An để che chở cho cô bé dưới lớp đất cát bám đầy bụi chì.


Con drone Vance-02 từ từ hạ độ cao, lơ lửng ngay phía trên đầu họ. Mắt quét thấu kính lượng tử khổng lồ của nó bắt đầu xoay tròn rền rĩ, phát ra luồng sáng xanh lam lạnh lẽo, quét xuyên qua lớp đất mỏng và đống tôn rỉ sét bảo vệ... chiếu thẳng vào nắp hầm ngầm ngụy trang bằng đống tôn rỉ sắt ngay sát cạnh nơi hai anh em đang nín thở lẩn trốn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!