Ảo Ảnh Của Goliath
Cường Sói kinh ngạc nhìn bóng Minh bay vút đi giữa không trung, tay Minh đang giương khẩu súng bắn đinh titan nhắm thẳng vào mũ giáp của hắn.
Trong khoảnh khắc kéo dài chưa đầy một phần mười giây ấy, trọng lực của hành tinh rác Kepler-7 như hoàn toàn biến mất. Sợi dây cáp của khẩu súng bắn móc kéo từ trường bên tay phải Minh rít lên một tiếng chói tai, căng ra đến mức tối đa, kéo toàn bộ cơ thể anh cùng hai đứa trẻ lao vút lên theo một đường cong dốc đứng. Gió axit thốc mạnh vào mặt, rát buốt. Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp dội lên từng cơn giật nảy, nóng bỏng như có ai đó đang đổ chì lỏng vào trong xương tủy của anh. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn buông thõng, vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục của gã đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay bỏng đen nhầy nhụa, tỏa ra một mùi khét lẹt đặc trưng.
Nhưng mắt trái lượng tử của Minh không hề chớp. Nhãn quan bạo chúa đã khóa chặt mục tiêu.
*Cạch! Đoành!*
Khẩu súng bắn đinh thủy lực bọc titan móp méo trên tay phải Minh rung lên bần bật. Áp lực nén khí thô bạo được giải phóng từ thỏi pin Chronon rác tạo ra một lực đẩy khủng khiếp. Thanh đinh titan dài mười phân xé toạc màn sương mù ion hóa màu xanh lục, lao đi với tốc độ của một viên đạn pháo cỡ nhỏ.
*Rắc! Choảng!*
Thanh đinh găm thẳng vào chính giữa kính ngắm quang học màu đỏ rực trên mặt nạ đầu sói của Cường Sói. Thấu kính lượng tử cường lực vỡ vụn thành trăm mảnh, bắn ra một loạt tia lửa điện chập mạch màu cam sáng lóa. Tiếng nổ nén khí dội vào vách đá rỉ sét của Vùng Lõm Chronon, vang vọng như một tiếng sấm rền.
“A!”
Cường Sói rống lên một tiếng căm phẫn qua bộ lọc khí. Hệ thống nạp đạn tự động của khẩu súng liên thanh điện từ trên tay gã bị gián đoạn đúng 1.5 giây do xung lực va đập quá mạnh. Gã lùi lại một bước, hai tay quờ quạng che lấy phần mặt nạ đang xì khói đen kịt. Hệ thống nơ-ron phản xạ bắn tỉa cấp 4 cấy ghép trong đầu gã liên tục gửi về những tín hiệu cảnh báo lỗi đỏ rực võng mạc.
*Uỳnh!*
Minh cùng An và Tùng đáp xuống bục đá dốc đứng của Cường Sói. Cú tiếp đất bằng chiếc chân trái gãy nẹp sắt bọc vải bạt khiến Minh quỵ xuống. Khung xương trợ lực hông trái rít lên tiếng xì hơi nước thủy lực nghẹn ngào, dầu đen rỉ ra dính dớp trên mặt đá rỉ sét. Nhưng anh không dừng lại. Dùng chút sức tàn từ cánh tay phải lành lặn, Minh ôm chặt lấy An, giật mạnh sợi cáp bảo hộ kéo theo Tùng đang lờ đờ, lao thẳng vào một hốc đá hẹp ngay phía sau bục bắn tỉa.
“Chạy vào đây! Nhanh!” Minh khàn giọng rống lên, giọng nói khô khốc phảng phất âm điệu lạnh lùng vô cảm.
Cường Sói, dù bị hỏng kính ngắm quang học, vẫn là một thợ săn tiền thưởng lão luyện. Gã giật phăng chiếc mặt nạ đầu sói bị hỏng, lộ ra gương mặt đầy sẹo bỏng axit và đôi mắt ti hí sát khí. Gã vung khẩu súng liên thanh, bắn bừa bãi một loạt đạn điện từ vào hốc đá.
*Chát! Chát! Chát!*
Những viên đạn xung lực găm vào vách đá rỉ sét, bắn ra những mảnh vụn kim loại nóng bỏng sượt qua vai bảo hộ rách vai của Minh. Thế nhưng, gã thợ săn không biết rằng mình đã bước chân vào một cái bẫy chết chóc.
H hốc đá hẹp này chính là một điểm rò rỉ hạt Chronon tự do đậm đặc nhất của Vùng Lõm. Kính lọc hạt Chronon rỉ sét trên mắt phải của Minh nhấp nháy cảnh báo nồng độ bức xạ đã vượt ngưỡng an toàn 300%. Làn sương mù màu xanh lục ở đây đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, tỏa ra một luồng năng lượng thời-không bất ổn định cực độ.
Ngay khi Cường Sói bước chân vào hốc đá, bộ giáp ngụy trang tàng hình nhiệt bọc sợi carbon của gã lập tức phản ứng dữ dội với bức xạ Chronon. Những tấm phim phản quang nhấp nháy liên tục rồi bùng lên những tia lửa điện màu xanh lục.
*Xoẹt! Xoẹt! Bùm!*
Bộ ngụy trang quang học bị quá tải dòng điện lượng tử, phát nổ ngay trên người Cường Sói. Lớp giáp da của gã bốc cháy dữ dội dưới sức nóng của bức xạ Chronon. Đồng thời, kính ngắm nhiệt cấy ghép trực tiếp ở thái dương gã cũng bị dòng năng lượng thô thiêu rụi, khiến gã thét lên đau đớn, liên tục nổ súng điên cuồng vào khoảng không vô định.
“Thằng khốn! Tao sẽ lột da mày!” Cường Sói gào lên, gã vừa bắn trả vừa lùi dần ra khỏi hốc đá rò rỉ, cơ thể cháy sém loạng choạng biến mất vào màn sương axit ngoài rìa vực thẳm.
Đuổi được gã thợ săn đi, nhưng Minh cũng đã chạm tới giới hạn chịu đựng của cơ thể sinh học.
Sự cộng hưởng năng lượng mạnh mẽ giữa thỏi pin Chronon rác đang cắm trên gáy anh và bức xạ đậm đặc tại Vùng Lõm tạo ra một phản ứng ngược tàn khốc. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân rỉ sét ở gáy Minh rung lên bần bật. Tiếng tẹt điện cực nhỏ ban đầu giờ đây biến thành những tiếng rít vô tuyến chói tai, va vào vách đá rỉ sét xung quanh.
*Khực! Rắc!*
Vết sẹo mổ gáy chưa lành của Minh đột ngột nứt rách. Dòng dịch nơ-ron màu vàng nhầy nhụa lẫn với máu sinh học đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, bò dọc sống lưng anh như một con rết lửa nung đỏ.
“Á...!”
Minh gào lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi đổ gục xuống vũng bùn rác dưới nền hốc đá. Mắt trái lượng tử của anh bùng sáng xanh lam rực rỡ, lấn át hoàn toàn ánh sáng trắng tự nhiên của mắt phải sinh học. Cơ thể anh co giật liên hồi, các khớp cơ học của bộ khung xương trợ lực hông trái giật nảy, rít lên những tiếng rên rĩ vô vọng.
“Anh Minh! Anh Minh ơi!”
An hoảng sợ tột cùng. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé không thể nhìn thấy vết nứt rỉ máu trên gáy anh trai, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đã nghe thấy tiếng dịch nơ-ron nhỏ giọt xuống sàn đá rỉ sét và nhịp tim đang đập loạn xạ của Minh. Cô bé quờ quạng đôi tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt, ôm chặt lấy bả vai trật khớp của anh, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay khẽ va vào nhau phát ra những tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập.
Tùng, lúc này đang gượng dậy ôm khư khư chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình, nhìn vào các thông số hiển thị đỏ rực báo động.
“Sư phụ! Độ đồng bộ lượng tử... độ đồng bộ đang tăng vọt lên 15%! Sóng não của bạo chúa Kaelen đang đè lên sóng não gốc của người! Sư phụ!” Chú nhóc 12 tuổi hét lên trong nước mắt.
Nhưng ý thức của Minh đã không còn ở đó nữa.
Linh hồn anh đang rơi tự do vào một khoảng không gian tối tăm vô tận của mạng nơ-ron lượng tử. Xung quanh anh, những dòng mã nhị phân màu xanh lục chạy dọc như một dòng thác dữ, liên tục vỡ vụn và tái thiết lập thành những hình khối đa diện kỳ dị.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của tiềm thức, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một ác quỷ bọc giáp đen uy nghiêm, đôi mắt đỏ rực ánh lửa plasma lạnh lùng vô cảm, tay cầm thanh kiếm năng lượng rỉ máu nồng nặc mùi chết chóc.
Bạo chúa vũ trụ Kaelen.
“Ngươi vẫn muốn dùng lòng trắc ẩn ngu xuẩn của một kẻ nhặt rác để đối đầu với hạm đội của liên bang sao?” Giọng nói của Kaelen vang lên trong đầu Minh, trầm nặng, uy nghiêm và mang sức nặng của một vị vua diệt chủng. “Hãy nhìn xem, những kẻ yếu đuối mà ngươi cố bảo vệ... chúng chỉ là phế thải sinh học dưới chân Aegis. Chỉ có bạo lực tối cao, chỉ có sức mạnh của Goliath mới có thể cứu rỗi thế giới rỉ sét này!”
Kaelen vung thanh kiếm năng lượng, chém mạnh xuống linh hồn của Minh. Một ảo ảnh lượng tử chân thực bùng lên. Minh nhìn thấy hình ảnh những chiến hạm khổng lồ màu xám tro của Aegis dội bom plasma rải thảm xuống một thành phố vệ tinh mười năm trước. Những tiếng gào thét căm hờn, tiếng da thịt bị thiêu rụi, và tiếng đổ sập của những tòa tháp lọc khí khổng lồ dồn dập dội vào tâm trí anh.
“Hãy giao cơ thể này cho tao! Tao sẽ cho mày sức mạnh để nghiền nát lũ tuần tra Aegis!” Kaelen gầm rít, xông tới định nuốt chửng ý thức gốc của Minh.
Minh gầm lên, cố gắng dùng bạo lực ý chí để đấm vỡ ảo ảnh của Kaelen. Nhưng mỗi cú đấm của anh vào bóng đen chỉ khiến vết nứt nơ-ron ở gáy ngoài đời thực rách rộng hơn, dịch vàng rỉ ra nhiều hơn. Linh hồn anh run rẩy, những vệt nứt phát ánh sáng xanh lượng tử trên cơ thể tinh thần của anh bắt đầu lan rộng.
*“CẢNH BÁO: Băng thông thần kinh quá tải 120%. Nguy cơ sụp đổ hoàn toàn ý thức gốc sinh học trong vòng 120 giây.”*
Đúng lúc Minh chuẩn bị bị nuốt chửng, một luồng ánh sáng xanh lam dịu mát đột ngột xuất hiện, chen vào giữa anh và Kaelen. Những ký tự cổ chạy dọc liên tục tạo thành một bức tường bảo vệ nơ-ron sinh học vững chắc.
AI “Cổ Tự”.
*“Giao thức Đọc ký ức Kaelen chưa được hoàn thiện. Đối đầu bạo lực với bản ngã tàn bạo sẽ dẫn đến tự hủy nơ-ron. Hãy sử dụng Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng. Hãy hạ nhịp tim ý thức. Cảm nhận nỗi đau của hắn, đừng chống lại nó.”* Giọng nói máy móc vô cảm nhưng đáng tin cậy của AI Cổ Tự vang lên bên tai Minh.
Minh rùng mình. Anh nhìn vào mắt trái rực lửa plasma của Kaelen. Anh không nhìn bằng lòng căm thù của một kẻ bị truy sát, mà nhìn bằng nhãn quan của một người kỹ sư cơ khí nghèo khổ – người luôn nhìn thấu điểm nứt gãy ẩn giấu bên trong những cỗ máy phức tạp nhất.
“Kaelen... ông không phải sinh ra đã là bạo chúa,” Minh thầm thì trong tâm trí.
Anh nhắm mắt lại, hạ nhịp tim ý thức xuống mức 40 nhịp/phút. Anh lặp đi lặp lại hình ảnh của em gái An, tiếng lách cách của chiếc vòng dây đồng tự chế, và những lời dạy trầm lặng của Ông Ba trước khi mất. Chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ – vật dụng đầu tiên Ông Ba tặng – hiện lên rực rỡ như một chiếc neo giữ chặt lấy linh hồn anh.
Sự tĩnh lặng nhân đạo ấy bắt đầu bẻ gãy luồng sóng bạo lực của Kaelen. Bức tường bảo vệ của AI Cổ Tự bùng sáng, ép bản ngã tàn bạo của bạo chúa phải lùi lại.
Dưới sự hỗ trợ của Giao thức Đọc ký ức Kaelen, Minh bắt đầu thâm nhập sâu vào phân vùng ký ức thứ nhất bị khóa kín. Những dòng dữ liệu đen kịt của bạo lực diệt chủng bị bóc tách từng lớp, lộ ra một chân tướng lịch sử chấn động đã bị chôn vùi suốt mười năm qua.
Trong thế giới ký ức lượng tử mờ ảo, Minh không nhìn thấy một hoàng cung lộng lẫy hay một soái hạm Goliath uy nghiêm.
Anh nhìn thấy một xưởng cơ khí rỉ sét, nhỏ bé và bẩn thỉu nằm sâu dưới lòng đất của một hành tinh thuộc địa nghèo khổ – bối cảnh giống hệt như xưởng Bình Minh của anh.
Tại đó, một chàng kỹ sư trẻ gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ lao động rách vai bám đầy bụi dầu mỡ, đang cặm cụi sửa chữa những con drone phế liệu để đổi lấy từng bình oxy rác cho gia đình. Gương mặt của chàng kỹ sư ấy đầy những vệt nứt phát ánh sáng xanh lượng tử nhạt nhòa, đôi mắt tràn ngập lòng trắc ẩn và sự lương thiện thô mộc.
Đó là Kaelen trước khi trở thành bạo chúa.
Ảo ảnh đột ngột chuyển sang một phòng thí nghiệm vô trùng, lạnh lẽo của liên bang Aegis. Những tên lính bọc thép Aegis tàn nhẫn kéo lê chàng kỹ sư trẻ Kaelen đặt lên bàn phẫu thuật cơ khí hạng nặng. Chúng cắm hàng chục sợi cáp nano bạc vào gáy anh, ép anh phải chịu đựng ca phẫu thuật cấy ghép nơ-ron cưỡng bức.
Minh bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng Chủ tịch tối cao Orlok đứng bên cạnh giường bệnh, lạnh lùng ra lệnh xóa sạch toàn bộ ký ức tuổi thơ lương thiện của Kaelen, lập trình lại bán cầu não phải của anh bằng những thuật toán chiến tranh tàn bạo nhất để biến anh thành một công cụ diệt chủng vô cảm dưới danh nghĩa bạo chúa Goliath.
Minh nhìn thấy hình ảnh một chàng kỹ sư trẻ Kaelen hiền lành gào khóc trong phòng thí nghiệm của Aegis, gương mặt ấy giống hệt như anh lúc này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!