Nhạc nềnThunderclap

Vũ Điệu Trên Vách Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Vùng Lõm Chronon đặc quánh như dầu luyn nguội, nhưng trong võng mạc mắt phải của Minh, thế giới lại hiện lên dưới một lăng kính tàn khốc khác. Làn sương mù hạt Chronon màu xanh lục lơ lửng sát mặt đất bỗng chốc bị xé toạc bởi một tia laser màu đỏ rực, thẳng băng và lạnh lẽo.


Tia đỏ ấy dừng lại ngay sát mép đá nơi An đang nấp. Chỉ cách gấu áo nỉ cũ nát của cô bé đúng ba phân.


*Tẹt...*


Một tia lửa điện nhỏ xíu, mỏng mảnh như sợi chỉ xanh lam, lại rò rỉ ra từ vết nứt của Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy Minh. Tiếng tẹt điện cực nhỏ ấy va vào vách đá rỉ sét của hốc hầm, dội lại một âm thanh kim loại mảnh đến mức tai người thường không thể phát hiện. Nhưng Cường “Sói” thì khác. Khẩu súng bắn tỉa điện từ tầm xa “Sói Đêm” trên tay gã khẽ dịch chuyển. Nòng súng đen ngòm từ từ hạ xuống, hướng thẳng vào khe nứt đá tối tăm.


“Anh Minh...” An khẽ thì thầm, giọng nói mỏng như giấy bạt rách. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé mở to, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đang căng ra hết cỡ. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đang đập loạn xạ của cô. “Em nghe thấy tiếng... tiếng nạp năng lượng của cuộn cảm. Gã đang nhắm vào chúng ta.”


Minh không thể trả lời. Nhịp tim của anh đang bị cưỡng ép hạ xuống mức 32 nhịp/phút để vận hành Quy tắc Điều tần sóng não né quét. Cơ thể anh lờ đờ, lạnh ngắt và rệu rã. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn buông thõng, vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã cyborg đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay bỏng đen nhầy nhụa. Vết sẹo mổ gáy rỉ ra từng giọt dịch nơ-ron màu vàng nóng hổi, bò dọc sống lưng anh như một con rết lửa.


Đúng lúc đó, bầu không khí tĩnh mịch của Vùng Lõm Chronon đột ngột thay đổi. Một luồng gió nóng, mang theo những hạt bụi ion hóa phát quang màu xanh lục, ập vào từ phía cửa hang. Cơn bão bức xạ mặt trời nhân tạo ngoài kia đã tràn tới rìa Vùng Lõm. Sức nóng và điện từ trường cực cao bắt đầu bóp nghẹt bầu không khí nghèo oxy, khiến các thiết bị điện tử rỉ sét xung quanh rít lên những tiếng o o chói tai.


Cường “Sói” không chần chừ nữa. Gã biết con mồi đang ở ngay dưới chân mình.


*Đoàng!*


Một luồng đạn xuyên giáp điện từ xé toạc màn sương xanh lục. Viên đạn không nhắm vào Minh, cũng không nhắm vào An. Nó găm thẳng vào sợi xích sắt rỉ sét đang treo giữ giàn sắt dập dốc đứng – bục sàn kim loại duy nhất mà nhóm Minh đang đứng bám vách núi.


*Keng! Rắc!*


Sợi xích sắt khổng lồ bị bắn đứt lìa, bắn ra những tia lửa plasma đỏ rực. Giàn sắt treo leo nghiêng hẳn đi một góc bốn mươi lăm độ. Tùng, lúc này đang gượng dậy ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình, trượt dài trên mặt sàn sắt rỉ. Chú nhóc hét lên một tiếng thất thanh, hai tay quờ quạng trong không trung.


“Tùng!”


Minh nghiến chặt răng. Sức mạnh lạnh lùng từ bộ não bạo chúa Kaelen kích hoạt dòng điện nơ-ron cưỡng ép, ép các khớp cơ học của bộ khung xương trợ lực hông trái hoạt động bất chấp piston đang rỉ dầu đen kịt. Anh dùng bàn tay phải lành lặn giật mạnh chiếc đai da bảo hộ trên vai, quăng sợi cáp giữ chặt Tùng vào khung sắt sau lưng mình. Chú nhóc 12 tuổi bị kéo giật ngược lại, áp chặt vào lưng Minh, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc máy chẩn đoán nhấp nháy đèn đỏ báo động.


*Đoàng!*


Viên đạn thứ hai của Cường “Sói” găm nốt vào mắt xích đối diện. Giàn sắt hoàn toàn đứt gãy, đổ sụp xuống vách đá dốc đứng chín mươi độ.


Phía dưới họ là Vực Thẳm Vô Tận – một khe nứt địa chất khổng lồ cắt đôi hành tinh rác Kepler-7, nơi những luồng khí nóng axit bốc lên liên tục từ đáy sâu ngập rác phóng xạ. Rơi xuống đó đồng nghĩa với việc cơ thể sinh học sẽ bị phân rã hoàn toàn trong vài giây.


“Bám chặt lấy anh, An!” Minh hét lớn.


Anh dùng cánh tay trái tê liệt – lúc này được cố định chặt vào ngực bằng một vòng đai thép trợ lực của bộ khung xương – để ép chặt An vào lòng. Bàn tay phải của anh đưa lên, súng bắn móc kéo từ trường đeo trên cổ tay phải bíp sáng xanh lam, nạp năng lượng lượng tử thô từ thỏi pin Chronon rác vừa thu hoạch.


*Phụt! Keng!*


Minh bắn đầu móc từ trường hướng thẳng vào vách đá dốc đứng phía đối diện. Anh muốn mượn lực bám để giữ cả ba người lại. Thế nhưng, đầu móc nam châm điện vừa chạm vào vách đá cát đã trượt dài, bắn ra một loạt tiếng rít chói tai của kim loại mài vào đá.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


“Không có từ tính! Vách đá cát không bám được!” Minh thầm rống lên trong đầu. Trọng lực kéo cả ba người rơi tự do với tốc độ chóng mặt vào lòng vực thẳm tối tăm. Gió axit rít gào bên tai, ăn mòn lớp vải bạt rách vai trên bộ đồ bảo hộ của anh.


Trong khoảnh khắc sinh tử, mắt trái lượng tử của Minh rực sáng xanh lam mờ. Nhãn quan bạo chúa tự động kích hoạt dưới áp lực cận tử, quét qua vách vực thẳm trong vòng 0.01 giây. Giữa hàng triệu tấn rác và đất đá trôi dạt, mắt trái anh phát hiện ra một dầm thép rỉ sét khổng lồ của một chiến hạm cổ đại bị chôn vùi dưới lòng đất mười năm trước, nhô ra khỏi vách đá dốc đứng khoảng hai mét.


“Đó rồi!”


Minh vận hành Kỹ thuật Đu dây từ trường Chín Dây Cáp – kỹ năng sinh tồn thực địa góc cao mà anh đã học được từ người thầy quá cố Chú Chín. Anh không bắn móc trực tiếp vào dầm thép, mà bắn lệch sang một góc ba mươi độ để tận dụng lực quán tính rơi tự do tạo thành một đường cong đu mình hoàn hảo.


*Phụt! Clang!*


Đầu móc găm chặt vào dầm thép rỉ sét. Sợi dây cáp siêu bền bọc sợi carbon căng ra kêu rền rĩ như một dây đàn đại hồ cầm bị kéo căng quá mức.


*Khực! Rắc!*


Một tiếng động rùng rợn vang lên từ khớp vai trái của Minh. Lực kéo giật cơ học quá tải từ cú giật đột ngột của sợi cáp dội ngược lại toàn bộ cơ thể, giật lệch khớp vai trái tê liệt của anh ra khỏi socket. Cơn đau đớn tột cùng dội thẳng vào đại não, khiến mắt phải sinh học của anh nhòe đi vì nước mắt, nhưng cánh tay phải lành lặn vẫn siết chặt lấy đầu dây thu hồi.


Sợi cáp giữ chặt lấy họ, kéo ba cơ thể bay vút đi theo một quỹ đạo hình vòng cung ngoạn mục ngay trên vách đá dốc đứng chín mươi độ. An ôm chặt lấy ngực Minh, chiếc vòng dây đồng trên cổ tay cô bé va đập liên tục vào khung sắt phát ra những tiếng lách cách dồn dập. Cô bé không khóc, nhưng Minh có thể cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của em gái đang run lên bần bật vì áp lực gió và nỗi sợ hãi tột cùng.


Từ phía trên bục đá, Cường “Sói” kinh ngạc nhìn bóng Minh bay vút đi giữa không trung. Gã không ngờ một tên kỹ sư nghèo, mang theo một đứa con nít bất tỉnh và một cô bé mù, lại có thể thực hiện một cú đu dây từ trường ngoạn mục đến thế trong môi trường không trọng lực cục bộ của Vùng Lõm.


Nhưng gã là một sát thủ chuyên nghiệp. Sự kinh ngạc chỉ kéo dài đúng nửa giây. Cường “Sói” lập tức buông khẩu súng bắn tỉa “Sói Đêm”, rút khẩu súng liên thanh điện từ đeo sau hông ra.


*Xoạch!*


Gã quét một loạt đạn liên thanh bám đuổi theo quỹ đạo bay của Minh. Những viên đạn xung lực vạch ra những đường sáng màu đỏ cam trong đêm tối, bắn nát những mảng đá rỉ sét xung quanh vị trí Minh vừa bay qua, tạo ra những cơn mưa mảnh vụn nóng bỏng dội xuống đầu họ.


Minh nén cơn đau thấu xương ở bả vai trái bị trật khớp. Nhãn quan bạo chúa của anh liên tục phân tích vệt đạn của Cường “Sói”.


“Gã quét đạn theo nhịp... Có độ trễ 1.5 giây giữa các loạt bắn để nạp lại áp lực từ trường của súng điện từ,” Minh suy luận chiến thuật nhanh chóng. “Đó là kẽ hở duy nhất.”


Anh không chọn cách đu mình trốn chạy xuống đáy vực sâu. Anh chọn cách phản công.


“Tùng, giữ chặt lấy máy chẩn đoán!” Minh hét lên.


Minh dùng ngón tay phải bấm mạnh vào nút kích hoạt Xung lực móc kéo từ trường trên súng bắn móc. Động cơ piston thủy lực đeo vai rít lên một tiếng rền rĩ, cuộn cáp siêu bền co rút lại với tốc độ chóng mặt, kéo ngược cơ thể ba người bay thẳng lên phía trên, hướng trực diện về phía bục đá của Cường “Sói”.


Trong lúc cơ thể đang bay vút đi giữa không trung dốc đứng, Minh dùng bàn tay phải lành lặn rút khẩu súng bắn đinh thủy lực bọc titan dắt ở hông ra. Khẩu súng này đã bị robot Rỉ Sét đập móp méo nòng từ trận chiến trước, nhưng trong những tiếng nấp dưới hốc đá, Minh đã dùng chiếc tua vít bọc nhựa đỏ của Ông Ba để đấu tắt một đường dẫn khí nén thủy lực trực tiếp từ thỏi pin Chronon rác vào buồng chứa đinh. Nó không thể bắn liên thanh được nữa, nhưng áp lực tích tụ bên trong đủ để phóng đi một thanh đinh titan duy nhất với lực tác động lên tới nửa tấn.


Cường “Sói” nhìn thấy bóng đen của Minh đang lao vút lên từ phía dưới vực thẳm, nhanh như một con chim ưng sắt. Gã vội vã xoay nòng súng liên thanh để khóa mục tiêu, nhưng luồng sáng xanh lam rực rỡ từ mắt trái lượng tử của Minh đã chiếu thẳng vào thấu kính quang học trên mặt nạ đầu sói của gã, làm nhiễu loạn hệ thống ngắm bắn hồng ngoại.


Minh giương khẩu súng bắn đinh titan móp méo bằng bàn tay phải duy nhất, ngón tay siết chặt vào lẫy cò tự chế.


Cường Sói kinh ngạc nhìn bóng Minh bay vút đi giữa không trung, tay Minh đang giương khẩu súng bắn đinh titan nhắm thẳng vào mũ giáp của hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!