Thợ Săn Rình Rập
Tiếng bíp đơn điệu, lạnh lùng từ mạch định vị khẩn cấp của con robot Rỉ Sét vừa gục xuống vẫn đều đặn dội vào không gian vô trùng của nhà kho bọc chì. Mỗi tiếng *bíp* vang lên là một nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Minh. Ánh sáng xanh lục phát ra từ thỏi Pin năng lượng Chronon rác trong tay phải anh lập lòe, hắt lên những vệt sáng ma mị, chập chờn trên gương mặt nhợt nhạt của chú nhóc Tùng và đôi mắt phủ màng đục xám mờ của An.
“Chúng ta phải đi ngay,” Minh khàn giọng nói, giọng anh khô khốc như cát sa mạc rác, phảng phất một chút âm hưởng trầm lạnh vô cảm của bạo chúa Kaelen.
Anh cố gượng dậy, nhưng bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế dọc hông trái rít lên một tiếng rền rĩ đau đớn. Piston thủy lực bị kẹt hỏng hoàn toàn, rỉ ra thứ dầu đen kịt, dính dớp xuống sàn đất rỉ sét. Chân trái gãy nẹp sắt rách da rỉ máu đỏ tươi nhức nhối thấu xương. Tệ hơn cả, cánh tay trái của anh giờ đây buông thõng, tê liệt hoàn toàn không có một chút cảm giác sinh học nào sau cú sốc điện lượng tử khi tháo pin. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã cyborg đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay trái bỏng đen của anh, nhầy nhụa và dính dớp.
“Sư phụ… để con đỡ người,” Tùng gượng dậy, đầu vẫn rỉ máu nhẹ sau cú va đập vào vách thép hầm. Chú nhóc ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT, cố gắng dùng bờ vai gầy guộc của mình làm điểm tựa cho Minh.
An chầm chậm bò tới, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy bám chặt vào vạt áo bảo hộ lao động rách vai của Minh. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé mở to trong vô vọng, nhưng đôi tai thính nhạy vô song đang căng ra hết cỡ để định vị môi trường xung quanh. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đập loạn xạ.
“Anh Minh… em nghe thấy tiếng động cơ phản lực tầm thấp,” An khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên cường. “Tiếng rít tần số cao… không phải của drone tuần tra thông thường. Nó nặng hơn, chậm hơn. Và… có tiếng xích sắt va vào đá ở phía ngoài.”
Minh biến đổi sắc mặt. Nhãn quan bạo chúa ở mắt trái co thắt mạnh, phát ra luồng ánh sáng xanh lam mờ nhạt nhấp nháy liên tục. Anh biết tiếng bíp định vị của Rỉ Sét đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Hạm đội tuần tra của Đại úy Khánh và có thể là cả những thợ săn tiền thưởng nguy hiểm nhất thế giới ngầm đang đổ bộ xuống Bãi Rác Khu C.
Không thể chần chừ thêm nữa. Minh dùng bàn tay phải lành lặn, clutching thỏi Pin Chronon rác vừa thu hoạch được, ép mạnh nó vào cổng sạc thô sơ của Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy.
*Xèo xèo! Clang!*
Một luồng điện lượng tử thô bạo, chưa qua bộ lọc, phóng thẳng vào tủy sống của Minh. Cơn đau đớn tột cùng dập dồn ập đến như muốn xé toạc đại não anh ra làm đôi. Minh gào lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, mắt trái lượng tử rực sáng xanh lam cực độ lấn át cả mắt phải sinh học. Trong một tích tắc, một mảng ký ức tuổi thơ nghèo khó của anh – mùi xỉ hàn nóng bỏng và tiếng ho húng hắng của Ông Ba trong xưởng cơ khí cũ – bỗng chốc nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn vào một khoảng trống màu xám vô hồn. Cái giá của sự sống sót thật tàn khốc, nơ-ron lượng tử đang thiêu rụi nhân dạng sinh học của anh từng chút một để đổi lấy năng lượng duy trì.
Nhưng hiệu quả đến ngay lập tức. Tiếng rít điện từ o o âm ỉ ở gáy dịu đi, cơn sốt nơ-ron tạm thời được đóng băng. Minh cảm thấy một luồng sức mạnh lạnh lùng chạy dọc sống lưng, ép các khớp cơ học của bộ khung xương trợ lực hông trái hoạt động cưỡng ép dù piston vẫn rỉ dầu.
“Chúng ta không thể ra ngoài bằng lối cũ. Cửa bọc chì đã bị sập,” Minh nói nhanh, nhãn lực quét qua vách nhà kho đổ nát. “Tùng, nhìn sang góc tường phía sau khối động cơ tàu chiến cổ. Có một khe nứt địa chất do bão axit ăn mòn. Nó dẫn thẳng xuống Vùng Lõm Chronon. Chúng ta phải trốn vào đó.”
“Vùng Lõm Chronon?” Chị Hoa gạt vội vệt mồ hôi bám đầy bụi rỉ sét trên trán, xách chiếc ba lô y tế lên. “Đó là cấm địa! Bức xạ hạt Chronon tự do ở đó đậm đặc đến mức có thể phân rã tế bào sinh học của chúng ta trong vòng vài phút!”
“Nhưng đó là nơi duy nhất có thể ngụy trang sóng não của tôi khỏi radar quét của Khánh,” Minh dứt khoát nói. “Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ làm mồi cho súng bắn tỉa. Đi!”
Minh khập khiễng bước từng bước đầy đau đớn, kéo theo cánh tay trái tê liệt hoàn toàn. Anh dùng súng bắn móc kéo từ trường đeo trên cổ tay phải, bắn một đầu móc nam châm điện mạnh vào khe nứt vách đá, mượn lực kéo cơ học để giảm bớt tải trọng cho chân trái gãy nẹp. An và Tùng bám sát phía sau, luồn lách qua khe hẹp tối tăm, dấn thân vào vùng đất chết.
Ngay khi nhóm Minh vừa lọt qua khe nứt, một tiếng nổ lớn chấn động vang lên từ phía cửa nhà kho bọc chì bị sập.
*Rầm! Đoàng!*
Một luồng ánh sáng đỏ rực của đạn xuyên giáp điện từ bắn nát tấm cửa thép chì-titan dày cộp, bắn ra hàng vạn mảnh vụn kim loại nóng bỏng. Qua khe nứt nhỏ, Minh nhìn ngược lại. Một bóng người gầy guộc, khoác chiếc áo choàng da rách nát màu xám tro bước vào giữa làn khói bụi. Khuôn mặt gã che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc hình đầu sói gớm ghiếc, mắt quét hồng ngoại trên kính ngắm nhấp nháy luồng sáng đỏ rực lạnh lùng.
Cường “Sói” – thợ săn tiền thưởng chuyên nghiệp của thế giới ngầm.
Gã chầm chậm nhấc khẩu súng bắn tỉa điện từ tầm xa “Sói Đêm” lên, thấu kính laser đỏ quét qua xác con robot Rỉ Sét đã mất lõi pin. Gã đưa ngón tay bọc găng da vuốt nhẹ lên vũng mỡ máy sinh học màu xanh lục còn ấm dưới đất, rồi hướng mắt quét hồng ngoại về phía khe nứt vách đá.
“Vệt nhiệt sinh học vẫn còn mới,” giọng gã trầm đục qua bộ lọc khí, lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát. “Mày không thoát được đâu, con mồi lượng tử.”
Minh rùng mình, lập tức tắt ánh sáng phát ra từ mắt trái lượng tử, kéo An và Tùng chạy sâu vào bóng tối của Vùng Lõm Chronon.
Bầu không khí bên trong Vùng Lõm Chronon hoàn toàn khác biệt với phần còn lại của Kepler-7. Không có những tiếng gió rít gào rú của bão mưa axit, chỉ có một sự im lặng tĩnh mịch, vô trùng và lạnh lẽo đến rợn người. Một làn sương mù màu xanh lục nhạt, phát quang mờ ảo do bức xạ hạt Chronon đậm đặc, lơ lửng sát mặt đất, bao phủ lên những xác chiến hạm cổ đại bị chôn vùi một nửa dưới lòng sa mạc rác.
Cái lạnh ở đây không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh buốt của sự ngưng đọng thời-không, thấm qua lớp áo bảo hộ rách vai, ăn mòn da thịt sinh học của họ. Minh đeo Kính lọc hạt Chronon rỉ sét lên mắt phải bằng bàn tay phải lành lặn, gạt công tắc xoay bên gọng kính để vận hành Quy tắc Đo liều lượng Chronon bằng kính.
Qua thấu kính lọc sắc xanh lam, không khí xung quanh hiển thị các luồng sương mù màu xanh lục đậm nhạt khác nhau. Những vùng có màu xanh lục đậm đặc là nơi bức xạ Chronon vượt ngưỡng an toàn, chỉ cần bước vào đó, tế bào da sẽ bị hoại tử và biến đổi thành dạng rỉ sét cơ khí ngay lập tức.
“Đi theo vệt sương mù nhạt phía bên trái,” Minh thì thầm chỉ dẫn, tay phải giữ chặt bả vai rạn nứt đang đau nhức dữ dội. “Tránh xa các khối tinh thể phát quang dưới chân hầm.”
“Sư sư phụ… Máy chẩn đoán của con đang báo động đỏ,” Tùng run rẩy nói, chỉ vào màn hình CRT bị vỡ góc. Những đường nơ-ron lượng tử của Minh đang dao động hỗn loạn, liên tục vượt ngưỡng an toàn 15% do ảnh hưởng của bức xạ Chronon tự do dội vào não bộ. “Nếu không ngụy trang sóng não ngay, bộ quét vệ tinh của liên bang và kính ngắm nhiệt của Cường Sói sẽ phát hiện ra chúng ta trong vòng ba phút nữa.”
Minh biết Tùng nói đúng. Sóng nơ-ron lượng tử phát ra từ não bạo chúa Kaelen trong đầu anh đang cộng hưởng mạnh mẽ với bức xạ nền của Vùng Lõm, tựa như một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối không gian.
Anh dừng lại dưới một hốc đá dốc đứng của một xác tàu chiến cổ. Minh dùng bàn tay phải lành lặn rút chiếc Hộp nhiễu tần số sóng não Bà Tám từ trong túi áo bảo hộ ra. Chiếc hộp thiếc đựng kẹo rỗng rỉ sét, bọc đầy dây đồng và vi mạch tự chế, trông thô mộc đến tội nghiệp giữa cấm địa công nghệ cao này. Minh gạt công tắc bên hông hộp.
*O... O... O...*
Một tiếng vô tuyến o o nhỏ, liên tục phát ra từ chiếc hộp, giải phóng một màn sương điện từ ma mị, trùng tần số với bức xạ nền của rác thải kim loại xung quanh.
Nhưng thế vẫn chưa đủ để che giấu hoàn toàn bộ não lượng tử của bạo chúa. Minh phải thực hiện bước cuối cùng, bước đi nguy hiểm nhất: Quy tắc Điều tần sóng não né quét.
Minh nhắm mắt lại, nén cơn đau đầu đang giật liên hồi ở gáy. Anh tập trung toàn bộ ý chí sinh học vào Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân vừa được nạp pin. Minh chủ động ép thiết bị ổn định phát ra các xung điện cực nhỏ, cưỡng ép hạ tần số dao động lượng tử của đại não xuống mức tối thiểu, trùng khớp hoàn toàn với sóng nền của sa mạc rác.
*Thịch… Thịch…*
Nhịp tim của Minh đột ngột giảm mạnh. Từ 80 nhịp xuống 40 nhịp, rồi dừng lại ở mức nguy hiểm 32 nhịp/phút. Toàn bộ cơ thể anh rơi vào trạng thái lờ đờ, phản xạ chậm chạp cực độ. Một cơn buồn nôn dữ dội và chóng mặt dồn dập ập đến, khiến Minh lảo đảo suýt ngã quỵ. Anh cảm thấy như linh hồn mình đang bị tách rời khỏi thể xác, các đầu ngón tay của bàn tay phải lành lặn cũng bắt đầu tê dại vì thiếu oxy.
“Anh Minh… anh lạnh quá… đừng bỏ em,” An khẽ khóc, cô bé ôm chặt lấy cánh tay trái tê liệt của Minh, cố gắng dùng hơi ấm nhỏ bé của mình để giữ anh lại với thực tại. Chiếc vòng dây đồng trên cổ tay cô bé chạm vào lớp da xám ngoét rỉ sét của Minh, phát ra tiếng lách cách thanh mảnh.
“Anh… anh vẫn ở đây, An,” Minh thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. “Nín thở… gã đang đến.”
Tiếng bước chân nặng nề, cơ học của Cường Sói vang lên ngay phía trên nóc hốc đá rỉ sét của họ.
*Két… Két…*
Tiếng đế ủng bọc thép của tên thợ săn dẫm lên các tấm tôn rỉ sét phát ra những âm thanh rợn người. Gã di chuyển chầm chậm, kiên nhẫn như một con sói đang đánh hơi con mồi trong đêm tối sa mạc. Tiếng hít thở qua bộ lọc khí của gã – nhịp nhàng, vô cảm – dội vào tai An khiến cô bé phải lấy tay bịt chặt miệng để tránh phát ra tiếng động.
Qua thấu kính lọc của kính bảo hộ, Minh nhìn thấy một tia laser đỏ rực từ kính ngắm nhiệt của khẩu súng bắn tỉa “Sói Đêm” quét qua làn sương mù Chronon màu xanh lục. Luồng ánh sáng đỏ quét ngang dọc vách đá, chỉ cách đỉnh đầu họ chưa đầy một mét.
Cường Sói dừng lại ngay sát mép đá phía trên hốc ẩn nấp của nhóm Minh. Gã chĩa nòng súng bắn tỉa xuống phía dưới, kính quét nhiệt lượng tử trên mũ giáp nhấp nháy liên tục để phân tích vệt nhiệt sinh học xuyên qua sương mù.
*Tít… Tít… Tít…*
Tiếng còi báo động định vị trên mũ giáp của Cường Sói kêu lên những tiếng ngắn, ngắt quãng. Gã đang hoài nghi. Màn sương điện từ phát ra từ Hộp nhiễu Bà Tám và Quy tắc Điều tần sóng não của Minh đang tạo ra một vùng mù nhiệt hoàn hảo, biến cơ thể ba người họ thành những khối sắt rỉ vô hồn dưới mắt quét của gã.
Thế nhưng, bức xạ hạt Chronon đậm đặc của Vùng Lõm bắt đầu dội ngược lại, tạo ra một phản ứng phụ tàn khốc lên Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân ở gáy của Minh. Vòng gáy rỉ sét của anh bắt đầu nóng lên, rỉ ra những tia lửa điện cực nhỏ màu xanh lam lỗi nhịp.
*Tẹt…*
Một tia lửa điện nhỏ xíu bắn ra từ gáy Minh, va vào vách đá rỉ sét phát ra một tiếng động cơ học cực nhỏ.
Tiếng động ấy, đối với người thường, hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng gió rít của bão cát bên ngoài. Nhưng đối với thính giác nhạy bén của một thợ săn chuyên nghiệp như Cường Sói, nó tựa như một tiếng sấm nổ giữa đêm tĩnh mịch.
Cường Sói đột ngột xoay họng súng bắn tỉa “Sói Đêm” xuống dưới. Kính ngắm nhiệt của gã nhấp nháy luồng quét đỏ rực, quét thẳng vào khe nứt mép đá tối tăm, ngay sát vị trí An đang nín thở lẩn trốn trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!