Nhạc nềnThunderclap

Tiếng Rít Trong Bão Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rầm rầm từ vụ sập lở của hàng vạn tấn rác thải kim loại phía trên mái nhà kho bọc thép chì-titan đột ngột im bặt, để lại một khoảng không gian vô trùng, ngột ngạt đến nghẹt thở. Cánh cửa bọc thép khổng lồ bị bão axit ăn mòn đã sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi lối thoát duy nhất của nhóm Minh dưới đống phế liệu nén chặt. Tiếng mưa axit sunfuric gào rú bên ngoài giờ đây chỉ còn là những âm thanh xèo xèo âm ỉ, mờ nhạt vọng qua lớp tường chì dày cộp. Nhưng sự im lặng ấy không mang lại cảm giác an toàn. Nó chỉ làm nổi bật lên tiếng rít cơ khí chói tai, dồn dập phát ra từ lồng ngực của con robot chiến đấu Rỉ Sét đang khụy gối ngay giữa sàn nhà kho.


*“CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CỐ HỆ THỐNG TRỌNG YẾU… KÍCH HOẠT GIAO THỨC TỰ HỦY NHIỆT LƯỢNG TRONG HAI MƯƠI TÁM GIÂY…”*


Giọng nói tổng hợp bị lỗi âm thanh rè rè của con robot vang lên đều đặn, lạnh lùng như một bản án tử hình đang đếm ngược. Nhiệt độ bên trong nhà kho bắt đầu tăng lên nhanh chóng. Không khí vô trùng vốn lạnh lẽo giờ đây trở nên nóng bỏng, nồng nặc mùi dầu máy bảo trì quân sự bị nung sôi và mùi ozone khét lẹt phát ra từ các mạch điện bị chập của con quái vật thép.


Minh nằm gục dưới sàn rác rỉ sét, ngay sát cạnh khối động cơ tàu chiến cổ đại khổng lồ. Cơn đau đớn vật lý tột cùng dập dồn ập đến như muốn xé toạc cơ thể anh ra làm đôi. Chân trái bị gãy nẹp sắt rách da rỉ máu sinh học đỏ tươi đang co rút lại từng cơn dưới lớp vải bạt bẩn thỉu. Xương bả vai trái bị rạn nứt nghiêm trọng từ trận chiến trước rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc rệu rã. Đặc biệt là bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế dọc hông trái của anh đã bị kẹt hỏng hoàn toàn hệ thống thủy lực, liên tục rỉ ra thứ dầu đen kịt, dính dớp xuống sàn đất.


Anh nhìn xuống bàn tay trái của mình. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã cyborg đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay trái bỏng đen của anh chưa được lau sạch hoàn toàn. Thứ dịch nhờn nhầy nhụa ấy dính dớp vào lớp da sần sùi bị bỏng điện xém đen từ cuộc thách đấu cơ khí trước đó, nhức nhối tê dại. Minh biết, nếu con robot Rỉ Sét kia tự hủy nhiệt lượng, vụ nổ năng lượng Chronon rò rỉ sẽ biến nhà kho bọc chì này thành một lò luyện kim khổng lồ, thiêu rụi anh, An và Tùng thành tro bụi trong vòng một tích tắc.


“Anh Minh… có tiếng rít gì đáng sợ lắm… người anh nóng quá!”


Tiếng khẽ gọi hoảng sợ của An vang lên từ góc nhà kho. Cô bé 16 tuổi mặc chiếc áo nỉ cũ quá khổ bám đầy bụi rỉ sét đang dùng cả thân hình mảnh khảnh của mình để che chở cho chú nhóc Tùng đang bất tỉnh dã chiến, đầu rỉ máu nhẹ sát vách thép. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của An mở to trong vô vọng, nhưng đôi tai thính nhạy vô song của cô bé đã bắt được tần số dao động nhiệt lượng đang tăng cao của con robot. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, dồn dập theo nhịp tim đập loạn xạ.


“An… ôm chặt lấy Tùng! Nằm sát xuống sàn!” Minh khàn giọng hét lên, giọng nói khô khốc phảng phất âm hưởng trầm lạnh vô cảm của bạo chúa Kaelen.


Anh chầm chậm vận hành Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng trong đầu, liên tục lặp đi lặp lại hình ảnh xưởng cơ khí Bình Minh và nụ cười nhạt nhòa của Ông Ba để ép bản thân không được ngất đi. Anh không thể đầu hàng lúc này. Lão Sơn đã nuốt chất độc tự sát để bảo vệ bí mật gáy của anh, Bình Cụt thì bị bắn hỏng chân gỗ nặng nề để mở đường máu cho họ trốn chạy. Anh không thể để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa.


*“HAI MƯƠI BA GIÂY…”*


Con robot Rỉ Sét, dù bị thanh đinh titan của Minh găm chặt làm hỏng bánh răng khớp gối phải, vẫn điên cuồng gầm rít. Thấu kính camera đỏ rực trên đầu nó xoay tít, khóa mục tiêu vào Minh. Cánh tay cơ khí khổng lồ còn lại của nó vung lên bạo lực, quét ngang một đường dứt khoát nhằm đập nát khối động cơ tàu chiến cũ đang che chắn cho Minh.


*Rầm! Clang!*


Cú đập vật lý cực mạnh của con robot nặng hàng tấn khiến khối động cơ tàu chiến bằng thép dày bị móp méo, bắn ra hàng loạt tia lửa điện xanh lam chói mắt. Sức ép cơ học dội ngược lại khiến Minh phải lướt nhanh sang bên trái để né tránh. Piston thủy lực hông trái của bộ khung xương trợ lực rít lên tiếng xì hơi nước đen kịt, kẹt cứng hoàn toàn, khiến Minh ngã nhào xuống sàn rác, bả vai trái rạn nứt va đập mạnh phát ra tiếng rắc đau đớn.


Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu tủy, mắt trái lượng tử của anh đột ngột co thắt mạnh. Anh chủ động kích hoạt Nhãn quan bạo chúa (Mắt Trái Lượng Tử).


Ngay lập tức, mắt trái của Minh phát ra luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, xua tan bóng tối vô trùng của nhà kho. Võng mạc lượng tử của anh hoạt động hết công suất, hiển thị sơ đồ mạch điện 3D mờ nhạt chồng lên cơ thể khổng lồ của Rỉ Sét. Qua thấu kính lọc, Minh nhìn xuyên qua lớp vỏ giáp titan-carbide dày cộp loang lổ vết đạn của con robot. Sâu bên trong khoang ngực bọc thép của nó, một thỏi Pin năng lượng Chronon rác đang rò rỉ năng lượng cực mạnh, phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ nhưng cực kỳ bất ổn định. Các hạt Chronon tự do dao động hỗn loạn, nung nóng toàn bộ hệ thống dây dẫn xung quanh lên mức báo động đỏ.


“Lõi pin Chronon rác… nó nằm ngay sau tấm giáp ngực trái!” Minh nhận ra điểm yếu chí mạng trong tích tắc.


*“MƯỜI TÁM GIÂY…”*


Con robot Rỉ Sét lại nâng cánh tay cơ khí lên chuẩn bị cho cú đập tiếp theo để nghiền nát Minh.


Minh không còn súng bắn đinh bọc titan để tấn công tầm xa. Anh chỉ còn một lá bài duy nhất: khẩu Súng xung điện từ EMP phế liệu dắt ở hông phải. Đây là vũ khí tự chế từ cuộn cảm dây đồng phế liệu và pin rác mà anh luôn mang theo để tự vệ. Minh nén cơn đau ở bả vai, dùng cánh tay phải lành lặn rút khẩu súng EMP ra, gạt khóa an toàn cơ học.


Anh nhắm thẳng vào vệt mạch điện hở ngay sát khớp cổ của Rỉ Sét – nơi lớp giáp bảo vệ đã bị mưa axit ăn mòn rách nát. Minh bóp cò.


*Oành!*


Một luồng sóng điện từ cực mạnh, vô hình nhưng mang điện tích khổng lồ giải phóng từ cuộn cảm dây đồng của súng EMP, càn quét qua khoảng không gian vô trùng của nhà kho. Luồng sóng điện từ làm không khí xung quanh dao động mạnh, tạo ra những tia chớp xanh lam nổ tanh tách.


Sóng EMP đánh thẳng vào hệ thống mạch nơ-ron lượng tử nhạy cảm của Rỉ Sét. Thấu kính camera đỏ rực trên đầu con robot lập tức nhấp nháy liên tục rồi tắt ngấm. Toàn bộ cơ thể khổng lồ nặng nề của nó đông cứng lại ngay tại chỗ, cánh tay cơ khí đang vung lên lơ lửng giữa không trung. Tiếng rít tự hủy của động cơ khựng lại, đồng hồ đếm ngược nơ-ron lượng tử tạm thời bị đóng băng.


“Ba giây! Mình chỉ có đúng ba giây trước khi hệ thống điều khiển dự phòng của nó tự động kích hoạt!” Minh thầm tính toán với tốc độ của một thợ máy thực chiến.


Anh dùng hết sức lực còn lại của đôi chân nẹp sắt và bộ khung xương trợ lực kẹt hỏng, chầm chậm bò trườn về phía con robot đang bị tê liệt. Chân trái gãy nẹp kéo lê trên nền đất rỉ sét rách da rỉ máu đỏ tươi, nhưng Minh không mảy may quan tâm.


Minh rút chiếc tua vít đa năng bọc nhựa đỏ từ đai lưng ra, cố gắng cắm vào khe hở của tấm giáp ngực trái robot để bẻ khóa cơ học. Thế nhưng, lớp giáp titan-carbide của con robot chiến đấu quân sự quá cứng và được khóa chặt bởi hệ thống chốt chặn từ trường áp lực cao. Chiếc tua vít thông thường bị trượt lực liên tục trên bề mặt kim loại trơn trượt bám đầy mỡ máy sinh học màu xanh lục của Cốt Thép trên tay Minh.


*“MƯỜI BA GIÂY… HỆ THỐNG DỰ PHÒNG ĐANG KÍCH HOẠT…”*


Thấu kính camera của Rỉ Sét bắt đầu có dấu hiệu lóe sáng đỏ trở lại. Thời gian đã hết. Minh không thể dùng công cụ thông thường để bẻ khóa tấm giáp ngực này.


“Chết tiệt! Phải dùng tay trần!”


Minh vứt bỏ chiếc tua vít rỉ sét. Anh quyết định vận dụng Kỹ thuật Sửa chữa bằng tay trần cảm nhận – phương pháp cơ khí dã chiến nguy hiểm nhất mà anh từng tự học. Minh luồn những ngón tay gầy guộc của bàn tay trái – bàn tay đang bị bỏng điện xém đen và bám đầy thứ mỡ máy sinh học màu xanh lục nhầy nhụa của Cốt Thép – trực tiếp vào khe hở nhỏ hẹp của tấm giáp ngực robot.


Thứ mỡ máy sinh học màu xanh lục của Cốt Thép lúc này đóng vai trò như một chất dẫn điện hữu cơ kỳ lạ. Ngay khi các đầu ngón tay của Minh chạm vào mạch điện tử ẩn bên dưới lớp giáp, một luồng điện lượng tử rò rỉ cực mạnh phóng thẳng vào tay anh. Minh nhắm nghiền mắt, không nhìn bằng nhãn lực mà tập trung toàn bộ ý thức cảm nhận dòng điện siêu nhỏ chạy qua các đầu ngón tay.


Da đầu ngón tay của anh, vốn được mài mỏng qua hàng ngàn lần dập dỡ linh kiện, nhạy cảm nhận biết được sơ đồ điện áp: 24 volt, tần số dao động 50Hz của chốt chặn từ trường.


“Nó đây rồi!”


Minh dùng ngón tay trỏ bọc sợi nano bạc sinh học dưới da, chủ động tạo ra một điểm chập mạch trực tiếp giữa hai đầu solenoid điều khiển chốt chặn.


*Cạch!*


Tiếng khóa từ trường nhả ra khô khốc vang lên bên trong lồng ngực robot. Tấm giáp ngực trái bọc titan bật mở, lộ ra thỏi Pin năng lượng Chronon rác đang tỏa ra ánh sáng xanh lục chói mắt và luồng nhiệt lượng nung nấu cực độ.


*“TÁM GIÂY…”*


Con robot Rỉ Sét đột ngột rung lắc mạnh, thấu kính camera đỏ rực bùng sáng trở lại. Cánh tay cơ khí khổng lồ của nó bắt đầu hạ xuống với tốc độ nhanh hơn, hướng thẳng về phía đầu Minh.


Minh không màng đến bàn tay trái đang bị dòng điện lượng tử rò rỉ thiêu đốt đến cháy sém da thịt. Anh thọc sâu bàn tay trần vào khoang ngực nóng bỏng, nắm chặt lấy thỏi Pin Chronon rác đang sôi sùng sục. Luồng bức xạ hạt Chronon tự do phóng thẳng vào hệ thần kinh của Minh qua cổng nơ-ron tay trái, dội một cơn đau đầu nơ-ron dữ dội trực tiếp vào vết sẹo mổ gáy của anh. Dịch vàng nơ-ron rỉ ra nhiều hơn, nóng hổi dọc theo cổ Minh.


Minh nghiến răng đến bật máu môi, dùng toàn bộ lực cánh tay phải hỗ trợ, giật mạnh thỏi pin ra ngoài.


*Rắc! Xèo xèo!*


Những sợi dây cáp đồng dẫn truyền năng lượng bị đứt gãy hoàn toàn, bắn ra những tia lửa điện xanh lục rực rỡ. Minh ngã ngửa ra sau sàn rác nhà kho, ôm chặt thỏi pin Chronon rác trong lòng ngực.


Ngay lập tức, luồng ánh sáng đỏ rực trên đầu con robot Rỉ Sét tắt ngấm hoàn toàn. Tiếng rít tự hủy chói tai của động cơ lịm dần rồi im bặt. Thân hình bọc thép khổng lồ cao ba mét của con robot đổ sụp về phía trước như một phế tích không còn sự sống, tạo ra một tiếng động cơ học nặng nề vang dội vách thép nhà kho bọc chì.


Nhiệt độ bên trong nhà kho bắt đầu hạ xuống. Nguy cơ nổ tung nhiệt lượng thiêu rụi cả nhóm đã được giải quyết hoàn toàn.


Minh nằm lọt thỏm giữa đống phế liệu, thở dốc rệu rã. Cánh tay trái của anh giờ đây tê dại hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác sinh học do dòng điện lượng tử rò rỉ phóng qua khi tháo pin. Lớp da tay trái của anh chuyển sang màu xám ngoét của kim loại rỉ, các sợi nano bạc dưới da phát sáng xanh lam mờ nhạt rồi mờ dần. Khẩu súng EMP phế liệu rơi bên cạnh anh đã bị cháy đen cuộn cảm dây đồng, bốc lên làn khói khét lẹt vô dụng.


Nhưng trong lòng bàn tay phải của anh, thỏi Pin năng lượng Chronon rác vẫn tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, lộng lẫy và ấm áp. Nguồn năng lượng Chronon dồi dào này chính là thứ duy nhất có thể nạp lại cho Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đang quá tải ở gáy của anh.


“Sư phụ… thầy làm được rồi…”


Tiếng thì thầm yếu ớt của Tùng vang lên. Chú nhóc 12 tuổi đã tỉnh lại từ lúc nào, đầu vẫn rỉ máu nhẹ nhưng đôi mắt sáng lém lỉnh đang nhìn Minh với sự nể phục tột cùng. Tay Tùng vẫn ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh bị vỡ nát một góc màn hình CRT.


An chầm chậm bò tới bên cạnh Minh, đôi tay nhỏ nhắn run rẩy sờ lên khuôn mặt bám đầy bụi dầu mỡ và vệt mỡ máy xanh lục của anh trai. Khi những ngón tay của cô bé chạm vào vết sẹo mổ gáy rỉ dịch vàng nơ-ron của Minh, An khóc nức nở.


“Anh Minh… người anh lạnh quá… gáy anh vẫn đang rít lên kìa…”


“Anh không sao, An,” Minh khẽ mỉm cười, giọng nói mộc mạc ấm áp của người kỹ sư nghèo đã quay trở lại, xua tan đi vẻ lạnh lùng của bạo chúa. “Anh đã lấy được pin năng lượng rồi. Chúng ta sẽ sống sót.”


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp kéo dài thì một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ đống đổ nát của con robot Rỉ Sét vừa gục xuống.


*Bíp… Bíp… Bíp…*


Một âm thanh vô tuyến tần số cao, sắc lạnh và đều đặn vang lên từ mạch quét dự phòng nằm sâu trong hộp sọ bọc thép của Rỉ Sét. Mắt trái lượng tử của Minh co thắt, quét nhanh nguồn phát âm thanh.


Đó là một mạch định vị khẩn cấp tự động (passive emergency beacon) của quân đội liên bang Aegis tích hợp sẵn trong robot. Sóng vô tuyến cực ngắn đang được phóng thẳng xuyên qua lớp trần nhà kho bị sập, truyền tọa độ trực tiếp lên vệ tinh quét quỹ đạo thấp.


Tín hiệu định vị đã được gửi đi.


Hạm đội tuần tra của Đại úy Khánh hiện giờ đã biết chính xác vị trí ẩn náu của họ tại Bãi Rác Khu C.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!