Nhạc nềnThunderclap

Bước Vào Vùng Cấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới bóng tối dày đặc của Mê Cung Sắt, lối thoát hiểm dốc đứng mở ra một khoảng không gian xám xịt, ngột ngạt đến mức lồng ngực Minh thắt lại. Từng luồng gió mang theo vị chua loét của lưu huỳnh và mạt sắt li ti thổi thốc vào mặt anh, rát buốt. Minh bước một bước khập khiễng đầy đau đớn, khớp gối chân trái – nơi bị dầm thép nặng nửa tấn đè gãy nát vài tiếng trước – khẽ rít lên một tiếng khô khốc dưới lớp nẹp sắt rác bọc vải bạt của Chị Hoa. Bộ khung xương trợ lực cơ khí tự chế gắn dọc hông anh rung lên bần bật, các piston thủy lực rỉ sét rò rỉ dầu đen kịt, cố gắng gánh đỡ trọng lượng cơ thể đang rệu rã của người kỹ sư nghèo.


Minh giấu vệt máu sinh học đỏ tươi đang rỉ ra từ khóe mắt trái vào ống tay áo bảo hộ rách nát. Anh nhìn xuống bàn tay trần của mình. Vệt mỡ máy sinh học màu xanh lục bốc mùi khét đặc trưng của gã cyborg đao phủ Cốt Thép vẫn bám chặt trên kẽ tay trái bỏng đen của Minh chưa được lau sạch hoàn toàn. Thứ dịch nhờn nhầy nhụa ấy dính dớp vào lớp da sần sùi bị bỏng điện xém đen từ cuộc thách đấu cơ khí trước đó, nhức nhối tê dại theo từng nhịp tim đập.


“Anh Minh… người anh run quá. Anh đau lắm đúng không?”


Tiếng khẽ gọi nhỏ xíu của An vang lên bên cạnh. Cô bé 16 tuổi mặc chiếc áo nỉ cũ quá khổ bám đầy bụi rỉ sét, đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ không thể nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn xung quanh, nhưng đôi tai thính nhạy vô song của cô bé đã bắt được nhịp thở dốc rệu rã và tiếng khớp xương nẹp cơ học của anh trai. Chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách thanh mảnh, đơn độc giữa tiếng gió rít.


“Anh không sao, An,” Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như cát hoang mạc, phảng phất một chút âm hưởng trầm lạnh, vô cảm của bộ não bạo chúa Kaelen đang chôn sâu dưới gáy. “Chỉ là đường dốc hơi khó đi một chút.”


Minh chầm chậm vận hành Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng trong đầu, liên tục lặp đi lặp lại những hình ảnh về xưởng cơ khí Bình Minh cũ nát, về nụ cười nhạt nhòa của Ông Ba, để đẩy lùi những dòng mã lượng tử màu xanh lam đang chực chờ nuốt chửng ý thức gốc của mình. Anh không được phép ngã xuống lúc này. Lão Sơn đã hy sinh tự sát ngay trước mắt anh để bảo vệ bí mật gáy này, Bình Cụt thì bị bắn hỏng chân gỗ nặng nề, tính mạng của An và Tùng hoàn toàn phụ thuộc vào việc anh có tìm được xác tàu Goliath hay không.


“Sư phụ, nồng độ điện áp nơ-ron sinh học của thầy lại sụt thêm 2% rồi,” Tùng khẽ thì thầm từ phía sau, tay ôm khăng khăng chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh. Màn hình hiển thị CRT cổ của chiếc máy quét y tế hỏng nhấp nháy những đường sóng đỏ lòm, phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của chú nhóc 12 tuổi. “Vòng khóa gáy rò rỉ dịch vàng nơ-ron liên tục. Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân chỉ còn chịu tải được tối đa sáu ngày nữa thôi.”


Minh không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Anh đưa tay lên sờ vào vết sẹo mổ gáy, cảm nhận được thứ dịch vàng ấm nóng, nhầy nhụa đang rỉ ra dính dính vào ngón tay bỏng đen của mình. Anh lấy ra chiếc Kính lọc hạt Chronon rỉ sét đeo lên mắt phải sinh học, gạt nhẹ công tắc xoay bên gọng kính.


Ngay lập tức, thế giới xám xịt của Bãi Rác Khu C hiện lên qua thấu kính lọc sắc xanh lam. Những ngọn núi rác thải quân sự khổng lồ cao hàng trăm mét, được tạo nên từ xác các chiến hạm cổ đại và robot chiến đấu bị vô hiệu hóa mười năm trước, sừng sững như những bóng ma khổng lồ dưới bầu trời đầy mây axit xám xịt. Giữa những thung lũng kim loại rỉ sét đó, những luồng bức xạ hạt Chronon tự do phát ra ánh sáng xanh lục nhạt nhòa, uốn lượn như những dải sương mù độc hại.


“Chúng ta đang bước vào Bãi Rác Khu C,” Minh khẽ cảnh báo, tay phải nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của An, dắt cô bé bước từng bước chậm rãi trên nền đất phủ đầy mạt sắt rỉ. “Tùng, đi sát vào anh. Đừng chạm vào bất kỳ mảnh vỡ kim loại nào có ánh sáng xanh lục. Đó là bẫy mìn từ trường rỉ sét tự kích nổ đấy.”


Bầu không khí đột ngột trở nên lạnh buốt, và những giọt mưa axit đầu tiên bắt đầu rơi xuống. Tiếng mưa rơi trên những tấm tôn rỉ sét xung quanh tạo ra một chuỗi âm thanh xèo xèo, bốc lên những làn khói độc màu xám có mùi chua nồng. Bộ đồ bảo hộ bạt rách của An bị axit ăn mòn mảng lớn ở bả vai trái khẽ bốc khói nhẹ, khiến cô bé khẽ rùng mình vì lạnh và bỏng rát.


“Cơn bão axit sunfuric đang mạnh lên,” Minh nhìn bầu trời đầy những tia chớp axit màu tím giật liên hồi, nhíu mày tính toán. “Với thể trạng của chúng ta lúc này, nếu bị kẹt ngoài trời quá mười phút, axit sẽ ăn mòn toàn bộ lớp nẹp xương và bộ khung xương trợ lực của anh. Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn ngay lập tức.”


“Anh Minh, hướng hai giờ có một tiếng vang kim loại rất dày,” An khẽ động đậy tai, chỉ tay về phía một khối xám xịt đổ nát nằm bên sườn núi rác. “Tiếng gió rít qua khe thép nghe rất đặc, không giống như những đống sắt rỗng xung quanh. Đó chắc chắn là một nhà kho bọc thép.”


Minh điều chỉnh tiêu cự của kính lọc hạt Chronon. Đúng như lời An nói, một nhà kho quân sự cũ nửa bị chôn vùi dưới đống phế liệu hiện ra. Lớp vỏ ngoài của nó được làm từ các tấm hợp kim chì-titan siêu dày, có khả năng chống bức xạ và mưa axit tuyệt đối.


“Đi thôi!” Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói ở bả vai trái rạn nứt, xốc nách An và cùng Tùng khập khiễng chạy về phía nhà kho.


Cánh cửa bọc thép của nhà kho bị rỉ sét nặng nề, hé mở một khe hẹp vừa đủ một người chui qua. Minh đẩy An vào trước, sau đó là Tùng với chiếc máy chẩn đoán, rồi anh mới nặng nề lách người qua khe cửa hẹp. Ngay khi bước vào bên trong, tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài lập tức bị dập tắt bởi lớp tường chì dày cộp. Không khí bên trong nhà kho lạnh lẽo, vô trùng và tối tăm như một ngôi mộ cổ.


“An toàn rồi…” Tùng thở phào nhẹ nhõm, đặt chiếc máy chẩn đoán xuống một hòm đạn rỉ sét, quẹt mồ hôi trên trán.


Nhưng Minh không hề nới lỏng cảnh giác. Mắt trái lượng tử của anh đột ngột co thắt mạnh, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo nhấp nháy liên tục do nơ-ron dao động. Anh ngửi thấy một mùi hương lạ trong không khí – không phải mùi rỉ sét thông thường, mà là mùi dầu máy bảo trì quân sự đậm đặc và mùi ozone khét lẹt của mạch điện bị chập.


“Tùng, An, đứng im đó. Đừng cử động,” Minh thì thầm, giọng lạnh đi.


Anh chầm chậm hướng nhãn lực của mắt trái lượng tử về phía khoảng tối sâu thẳm của nhà kho. Dưới thấu kính lọc sắc của kính bảo hộ, một vệt nhiệt lượng đỏ rực khổng lồ đột ngột bùng sáng từ đống đổ nát góc nhà kho.


*Rắc… rắc…*


Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau nặng nề vang lên, phá vỡ sự im lặng vô trùng. Một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét chầm chập đứng dậy từ đống phế liệu. Đó là Rỉ Sét – con robot chiến đấu bọc thép hạng nặng cũ nát của phe Kaelen bị lỗi hệ điều hành. Lớp vỏ thép của nó loang lổ vết đạn và rỉ sét đỏ quạch, một bên cánh tay cơ khí khổng lồ bị kéo lê dưới đất rền rĩ, nhưng thấu kính camera laser trên đầu nó đột ngột nhấp nháy một luồng ánh sáng đỏ rực lạnh lẽo.


*“PHÁT HIỆN ĐỐI TƯỢNG XÂM NHẬP KHÔNG CÓ ID QUÂN SỰ… KÍCH HOẠT GIAO THỨC PHÒNG THỦ KHU VỰC…”*


Giọng nói tổng hợp bị lỗi âm thanh rè rè của con robot vang lên, kèm theo tiếng xoay tít rợn người của nòng súng máy hạng nặng 12.7mm rỉ sét gắn trên cánh tay phải của nó. Họng súng đen ngóm chĩa thẳng về phía nhóm Minh, khóa chặt mục tiêu.


“Nằm xuống!”


Minh hét lớn, dùng hết sức lực của bộ khung xương trợ lực, lao tới ôm chặt lấy An và Tùng ngã nhào sau một khối động cơ tàu chiến cổ đại khổng lồ nằm ngay giữa sàn nhà kho.


*Đoành! Đoành! Đoành! Đoành!*


Loạt đạn súng máy 12.7mm xé toạc không khí chân không của nhà kho, bắn nát bét chiếc hòm đạn rỉ sét nơi Tùng vừa đặt máy chẩn đoán. Những mảnh đạn găm vào khối động cơ tàu chiến che chắn phát ra những tiếng “keng keng” chói tai, bắn ra những tia lửa điện xanh lam rực rỡ. Sức ép của loạt đạn mạnh đến mức Minh cảm thấy bả vai trái rạn nứt của mình như muốn vỡ ra làm đôi, cơn đau thấu xương tủy khiến anh suýt nữa ngất đi.


“Sư phụ! Máy chẩn đoán bị bắn trúng rồi!” Tùng gào lên trong tiếng đạn nổ rền rĩ, nhìn chiếc máy Bình Minh bị mảnh đạn sượt qua làm vỡ nát một góc màn hình hiển thị.


“Giữ chặt lấy An!” Minh hét lớn đáp lại, tay phải anh mò xuống đai hông, rút ra khẩu Súng bắn đinh thủy lực bọc titan – vũ khí cận chiến đáng tin cậy duy nhất của anh lúc này.


Con robot Rỉ Sét kéo lê cánh tay cơ khí hỏng, bước từng bước nặng nề về phía khối động cơ. Tiếng xích sắt rên rĩ trên sàn nhà kho nghe như tiếng đao phủ đang tiến gần. Khi khoảng cách thu ngắn lại còn mười mét, con robot nâng cánh tay trái lên, mỏ hàn plasma hỏng gắn trên vai nó đột ngột phụt ra một luồng lửa plasma tầm ngắn màu cam rực rỡ, thiêu rụi toàn bộ đống bạt lọc khí thải xung quanh, nhiệt độ trong nhà kho tăng lên chóng mặt.


“Nó chuẩn bị thiêu cháy chúng ta đấy!” Tùng điên cuồng nhìn xung quanh, nhặt một khối gạch sắt nặng nề ném mạnh về phía đầu con robot.


Khối gạch sắt đập trúng thấu kính camera của Rỉ Sét phát ra một tiếng “cốp” khô khốc, nhưng chỉ làm đầu nó khẽ lệch đi một chút. Luồng lửa plasma từ mỏ hỏng quét ngang qua khối động cơ, tàn lửa nóng bỏng bắn tung tóe, găm vào cánh tay trái của Minh khiến lớp da sần sùi bị bỏng điện của anh cháy sém, bốc lên mùi khét lẹt. Minh nghiến răng không thốt ra một tiếng rên rỉ, anh biết mình phải hành động ngay lập tức trước khi luồng lửa plasma thiêu rụi bộ khung xương trợ lực thủy lực của mình.


Anh đeo Kính lọc hạt Chronon rỉ sét sát vào mắt, cố gắng kích hoạt Nhãn quan bạo chúa ở mắt trái lượng tử để quét tìm điểm yếu cấu trúc của con robot khổng lồ. Tuy nhiên, luồng bức xạ từ mỏ hàn plasma và bụi rác mù mịt bốc lên từ đống đổ nát khiến tầm nhìn qua thấu kính lọc bị nhòe đi, hiển thị những dải nhiễu sóng nơ-ron màu xanh lam chập chờn lỗi nhịp.


“Không được… mắt trái bị nhiễu quá mạnh…” Minh thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng làm nhòe cả mắt phải sinh học.


“Sư phụ, để em gài bẫy nó!”


Tùng liều lĩnh bò ra khỏi khối động cơ, tay cầm một sợi dây cáp đồng lõi mật độ cao nhặt được dưới đất. Chú nhóc cố gắng luồn lách qua đống sắt vụn, tìm cách quấn sợi cáp quanh khớp chân rỉ sét của con robot để gài bẫy vấp chân.


“Tùng! Quay lại ngay! Nguy hiểm!” Minh hét lên trong vô vọng.


Nhưng đã quá muộn. Con robot Rỉ Sét phát hiện chuyển động của Tùng, nó không hề bước đi mà vung cánh tay cơ khí khổng lồ bị kéo lê dưới đất quét ngang một đường bạo lực. Cánh tay thép nặng hàng trăm ký đập trúng sợi dây cáp đồng Tùng đang giữ. Lực kéo giật cơ học cực mạnh từ con robot khổng lồ truyền qua sợi cáp, kéo bay cả thân hình nhỏ bé của Tùng văng mạnh vào vách thép nhà kho. Chú nhóc ngã quỵ xuống đất, chiếc máy chẩn đoán tuột khỏi tay lăn lóc trên sàn rác.


“Tùng!” An gào lên, đôi tay quờ quạng trong bóng tối đầy tuyệt vọng.


Con robot Rỉ Sét chầm chậm quay đầu về phía Tùng đang bất tỉnh, nòng súng máy 12.7mm lại bắt đầu xoay tít nạp đạn.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Minh biết mình không thể lùi bước được nữa. Anh chầm chập đứng dậy, dựa hoàn toàn vào bộ khung xương trợ lực đang rít lên tiếng xì thủy lực tối đa hông trái. Anh quan sát qua thấu kính lọc hạt Chronon, tập trung toàn bộ nhãn lực còn sót lại của mắt trái lượng tử để phân tích chuyển động của con robot.


Nhờ thuật toán dự đoán lượng tử tích hợp trong não bạo chúa Kaelen, Minh phát hiện ra một chi tiết chiến thuật cực kỳ quan trọng: Khớp gối chân phải của Rỉ Sét đã bị mưa axit ăn mòn nghiêm trọng qua hàng chục năm, lớp rỉ sét đỏ dày đặc bám chặt vào các bánh răng thủy lực khiến tốc độ xoay người của nó bị chậm đi đúng hai giây mỗi khi chuyển hướng.


“Hai giây… là quá đủ rồi,” Minh thầm nghĩ, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán lạnh lùng của một thợ máy thực chiến.


Anh nâng khẩu Súng bắn đinh thủy lực bọc titan lên bằng cánh tay phải lành lặn, tay trái bỏng đen bám đầy mỡ máy xanh lục của Cốt Thép ép chặt vào báng súng để giữ thăng bằng dù bả vai rạn nứt đau nhức dữ dội.


“An, bịt chặt tai lại!” Minh hét lớn.


Anh dùng bộ khung xương trợ lực chân đạp mạnh vào khối động cơ, lao mình ra khỏi vị trí che chắn dã chiến. Chân trái gãy nát nẹp sắt của anh kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng rền rĩ cơ học đau đớn, nhưng anh vẫn cắn chặt răng áp sát cận chiến vào sườn phải của con robot khổng lồ.


Rỉ Sét phát hiện mục tiêu di chuyển, thấu kính camera đỏ rực xoay chuyển hướng, nhưng khớp gối rỉ sét của nó khựng lại, rít lên một tiếng kim loại chói tai. Đúng hai giây chậm trễ định mệnh.


Minh đã áp sát được sát sườn con robot, họng súng bắn đinh thủy lực bọc titan của anh dí thẳng vào khớp nối thủy lực chân phải đầy rỉ sét của nó. Anh bóp cò đôi cơ học.


*Phụt! Đoành!*


Áp lực thủy lực nén khí cực mạnh giải phóng, phóng ra thanh đinh titan dài 10 cm găm thẳng vào khe hở của bánh răng gối robot. Những tia lửa điện và dầu thủy lực đen kịt phụt mạnh ra ngoài, con robot khổng lồ mất thăng bằng khụy gối xuống sàn nhà kho rền rĩ.


Nhưng con robot chưa hề bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Cánh tay cơ khí khổng lồ của nó vung ngược trở lại, đập trúng khẩu súng bắn đinh của Minh phát ra một tiếng “keng” lớn. Khẩu súng bắn đinh bọc titan bị móp méo hoàn toàn nòng súng, văng khỏi tay Minh và trượt dài trên sàn rác.


Minh bị chấn động mạnh dội ngược lại, văng ngã xuống đống phế liệu, bộ khung xương trợ lực thủy lực bên hông trái của anh phát ra tiếng xì hơi nước lớn rồi hoàn toàn kẹt cứng do va đập cơ học. Anh bất lực nằm dưới sàn, chân trái gãy nẹp bỏng rát đau đớn, không thể tự gượng dậy được nữa.


Con robot Rỉ Sét, dù bị hỏng khớp gối phải, vẫn điên cuồng dùng cánh tay cơ khí còn lại chống đỡ cơ thể đứng dậy. Thấu kính camera của nó nhấp nháy luồng sáng đỏ rực cực độ, và một tiếng rít quá tải nhiệt lượng rợn người bắt đầu vang lên từ khoang ngực bọc thép của nó.


*“PHÁT HIỆN SỰ CỐ HỆ THỐNG TRỌNG YẾU… KÍCH HOẠT GIAO THỨC TỰ HỦY NHIỆT LƯỢNG TRONG BA MƯƠI GIÂY…”*


Cùng lúc đó, từ bên ngoài nhà kho, một tiếng *Rầm* khổng lồ vang lên dữ dội. Cánh cửa nhà kho bằng hợp kim chì-titan, sau nhiều giờ bị bão axit sunfuric gặm nhấm ăn mòn rệu rã, đột ngột đổ sập xuống dưới sức nặng của đống rác thải sạt lở phía trên.


Tấm cửa thép khổng lồ đổ ập xuống, khóa chặt nhóm Minh bên trong không gian tối tăm vô trùng cùng con robot Rỉ Sét đang nạp đạn súng máy và rít lên tiếng động cơ quá tải tự hủy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!