Vết Nứt Nhân Dạng
Ánh sáng xanh lam từ con mắt trái lượng tử của bạo chúa Kaelen chao đảo dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Minh không còn là những đường nét vector lạnh lẽo hay những dòng mã nhị phân tính toán điểm yếu vật lý nữa. Tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào của An dội vào màng nhĩ anh, kéo theo một luồng xung lực nơ-ron sinh học cực mạnh chống trả lại sự đồng hóa của thuật toán tự vệ tối hậu. Đôi tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt của cô bé mù ôm chặt lấy chân anh, chiếc vòng dây đồng tự chế trên cổ tay cô bé khẽ va vào bộ khung xương trợ lực rít lên những tiếng lách cách vô vọng.
“Anh Minh… xin anh… tỉnh lại đi… đừng nhìn em như vậy…”
Tiếng khóc của An như một dòng nước cất mát lạnh dội thẳng vào lò phản ứng lượng tử đang quá nhiệt trong đầu Minh. Vết sẹo mổ gáy của anh rít lên một tiếng o o chói tai, rỉ ra một dòng dịch vàng nơ-ron nhầy nhụa, nóng hổi dọc theo đốt sống cổ. Minh rùng mình một cái thật mạnh. Luồng ánh sáng xanh rực rỡ ở mắt trái đột ngột mờ đi, nhường chỗ cho ánh sáng trắng tự nhiên của con mắt phải sinh học.
Ngay khi ý thức gốc của Minh giành lại quyền kiểm soát cơ thể, toàn bộ hệ thống đóng băng thụ thể cảm giác của giao thức tự vệ lập tức sụp đổ.
“Á…!”
Minh gào lên một tiếng khàn đặc, ngã quỵ xuống vũng nước thải axit dưới chân hầm. Cơn đau đớn vật lý tột cùng dập dồn ập đến như hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống. Chân trái của anh – nơi vừa bị tấm dầm thép nặng nửa tấn đè gãy nát – bỏng rát và đau nhức đến mức da thịt anh co rút lại từng cơn. Xương bả vai trái bị rạn nứt nghiêm trọng do phản lực của cú đấm thủy lực một tấn cũng rung lên bần bật, khiến anh không thể nhấc nổi cánh tay trái lên. Đầu ngón tay trái của anh, nơi bám vết bỏng điện xém đen từ cuộc thách đấu cơ khí trước đó, nhức nhối tê dại.
“Minh! Nằm yên đó! Đừng cử động!” Chị Hoa hớt hải lao tới, chiếc ba lô y tế bám đầy bụi rỉ sét của cô va vào vách thép hầm phát ra tiếng keng lớn. Cô vội vã rút ra một ống tiêm dung dịch điện phân thô sơ, đâm thẳng vào bắp đùi Minh để giảm bớt cơn co giật cơ học.
Minh thở dốc, mồ hôi hòa lẫn với máu sinh học đỏ tươi và dịch nơ-ron vàng chảy ròng ròng trên gương mặt gầy gò bám đầy bụi dầu mỡ. Anh nhìn xuống bàn tay trần của mình. Nó đang run rẩy bần bật, bám đầy thứ mỡ máy sinh học màu xanh lục nhầy nhụa, bốc mùi khét lẹt đặc trưng của gã cyborg đao phủ Cốt Thép vừa bị anh siết cổ chết. Thứ mỡ máy màu xanh lục đó vẫn đang bốc khói nhẹ khi nhỏ xuống dòng nước thải axit dưới nền cống ngầm Mê Cung Sắt.
An quờ quạng đôi tay gầy guộc trong bóng tối, chạm vào khuôn mặt ướt đẫm của Minh. Đôi mắt mù bẩm sinh phủ màng đục xám mờ của cô bé tràn đầy nước mắt, bộc lộ sự sợ hãi tột độ trước luồng sát khí tàn bạo lạnh lùng mà anh trai nuôi vừa phát ra chỉ vài giây trước. Cô bé khẽ rụt tay lại một bước nhỏ trong vô thức, cơ thể mảnh khảnh run lên bần bật dưới bộ đồ bảo hộ bạt rách vai bị axit ăn mòn mảng lớn.
“Anh Minh… vừa rồi… không phải là anh đúng không?” An thì thầm, giọng nói nhỏ xíu đầy tổn thương và hoang mang.
Nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt em gái nuôi, Minh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn hơn cả vết xương gãy. Anh cố gắng mở miệng để nói lời trấn an, nhưng trong đầu anh đột ngột xuất hiện một khoảng trống màu xám vô hồn. Anh cố gắng lục lọi ký ức để tìm lại hình ảnh xưởng cơ khí Bình Minh, tìm lại những lời dạy trầm lặng của Ông Ba, nhưng tất cả chỉ là những mảnh vỡ kỹ thuật số mờ nhạt bị các dòng code lượng tử đè chặt. Anh bàng hoàng nhận ra mình đang quên dần. Nhân dạng sinh học của anh đang bị bộ não bạo chúa Kaelen nuốt chửng từng chút một sau mỗi lần kích hoạt giao thức tự vệ.
“Tùng… Máy chẩn đoán… nhanh lên!” Chị Hoa hét lớn, cắt ngang sự dằn vặt của Minh.
Chú nhóc học việc 12 tuổi nhanh nhẹn lao ra từ góc tối đường hầm, tay ôm chặt chiếc Máy chẩn đoán vi mạch lượng tử Bình Minh – thiết bị do chính Minh tự chế tạo từ một máy quét y tế hỏng nhặt được ở phòng khám chui của Lão Sơn. Tùng cắm cáp cảm biến của máy trực tiếp vào vết sẹo mổ gáy đang rỉ dịch của Minh, khuôn mặt nhóc nhợt nhạt đi dưới ánh sáng nhấp nháy của màn hình CRT cổ.
“Sư phụ… điện áp nơ-ron sinh học của thầy đang sụt giảm nghiêm trọng!” Tùng khàn giọng nói, đôi mắt sáng lém lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự hoảng sợ. “Màn hình hiển thị các đường sóng nơ-ron sinh học đang bị các sợi nano bạc lượng tử đè chặt nuốt chửng. Nồng độ đào thải tế bào nơ-ron đã tăng vọt lên 85%, mức báo động đỏ! Nếu không có thiết bị ổn định thần kinh mới, thầy sẽ hoàn toàn mất trí nhớ trong vòng bảy ngày tới!”
Minh nhìn vào màn hình máy chẩn đoán. Những đường sóng màu xanh lục biểu thị ý thức gốc của anh đang bị những dải sóng màu xanh lam lượng tử của Kaelen bóp nghẹt, đứt gãy từng đoạn. Anh quay sang nhìn An. Khuôn mặt của em gái nuôi trước mắt anh bắt đầu nhòe mờ, các đường nét dịu hiền của cô bé bị thay thế bởi các ma trận tính toán cấu trúc xương và mật độ nơ-ron vô cảm.
Nỗi sợ hãi đánh mất chính mình, sợ hãi một ngày nào đó thức dậy sẽ biến thành bạo chúa Kaelen tàn bạo và ra tay sát hại chính những người yêu thương đã bóp nghẹt trái tim Minh. Anh điên cuồng nhặt một mảnh thép rỉ dưới đất, dùng đầu ngón tay bỏng điện xém đen cố gắng vẽ lại gương mặt của An lên tấm thép để lưu giữ ký ức. Nhưng đôi tay run rẩy do chấn thương nơ-ron và xương vai rạn nứt khiến anh chỉ vẽ ra những nét nghệch ngoạc, vô hồn và méo mó.
“Không… anh không được quên… An… Ông Ba…” Minh ôm lấy đầu gào khóc gầm rĩ, giọng nói khàn đặc đầy bất lực vang vọng khắp lòng cống ngầm Mê Cung Sắt tối tăm ẩm ướt.
Anh bắt đầu vận hành Phương pháp Tự ám thị giữ nhân dạng, liên tục lặp đi lặp lại trong đầu: *“Tên tôi là Minh. Tôi là thợ máy nghèo của phân khu 4. Em gái tôi là An. Cha nuôi tôi là Ông Ba. Tôi không phải là Kaelen. Tôi không phải là kẻ diệt chủng.”*
Luồng ánh sáng xanh lam ở mắt trái khẽ dịu đi, dòng điện lượng tử trong tủy sống bắt đầu rút lui, trả lại cho anh sự tỉnh táo đau đớn tối thiểu.
Chị Hoa vừa băng bó vết thương chân gãy cho Minh vừa thở dài, giọng cô trầm xuống đầy lo âu: “Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, Minh. Cơn càn quét của Nghĩa đã san phẳng phòng khám chui. Bình Cụt cũng bị thương nặng ở chân gỗ khi cố chặn họng súng của lính Aegis để cứu chúng ta. Lão Sơn thì đã hy sinh… Nếu cậu không tìm cách gia cố vòng khóa gáy, tất cả sự hy sinh của họ sẽ trở nên vô nghĩa.”
Minh im lặng chịu đựng cơn đau khi Chị Hoa nẹp lại xương chân trái bằng các thanh sắt rác bọc vải bạt. Anh biết cô nói đúng. Sự rình rập của hệ thống quét sóng não Aegis và băng đảng thế giới ngầm của Lão Hắc đang siết chặt vòng vây quanh họ. Cái chết của Cốt Thép sẽ khiến Lão Hắc điên cuồng hơn, ban bố lệnh truy sát đỏ toàn thế giới ngầm đối với anh.
Trong lúc ý thức của Minh đang dao động giữa ranh giới sinh tử, AI “Cổ Tự” đột ngột bùng sáng trên võng mạc mắt trái lượng tử của anh, hiển thị một bản vẽ thiết kế kỹ thuật cổ đại phức tạp. Đó là bản vẽ giải mã từ phân vùng ký ức thứ nhất của Kaelen, chỉ ra Vị trí Lò phản ứng phản vật chất cổ của chiến hạm Goliath đang ngủ đông sâu 100 mét dưới lòng sa mạc cát của Bãi Rác Khu C.
*“Phát hiện nguồn năng lượng Chronon tinh khiết mật độ cao tại lõi lò phản ứng Goliath. Đây là nguồn sạc duy nhất có khả năng khôi phục hoạt động cho Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân gáy của ký chủ, ngăn chặn sự phân rã não bộ sinh học.”* Dòng chữ chạy dọc rìa mắt trái của Minh.
Minh nhìn về phía đường hầm dốc dẫn thẳng ra ngoài. Anh biết Bãi Rác Khu C là cấm địa nguy hiểm nhất Kepler-7, nơi đầy rẫy bẫy mìn từ trường rỉ sét và robot tự vệ lỗi chương trình. Nhưng đó là con đường sống duy nhất của anh, của An, và của tất cả những người đang che chở cho anh.
Nén cơn đau tột cùng ở chân và bả vai, Minh dùng tay phải bám vào vách đá rỉ sét để gượng dậy, đôi chân vô lực phải dựa hoàn toàn vào bộ khung xương trợ lực cơ khí đang rít lên tiếng xì thủy lực yếu ớt. Anh nhìn An và Tùng, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo để che giấu vệt máu xanh lục của Cốt Thép vẫn còn bám chặt trên kẽ tay trái bỏng đen chưa lau sạch.
“Chúng ta phải đi thôi,” Minh khàn giọng nói, cánh tay phải gầy guộc của anh lặng lẽ chỉ tay về phía lối thoát hiểm dốc đứng dẫn thẳng ra sa mạc rác rực lửa bão axit của Bãi Rác Khu C.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!