Vết Sẹo Trên Gáy
Tiếng rít.
Đầu tiên là một tần số cực cao, buốt nhói như một mũi khoan điện từ cắm thẳng vào thùy chẩm, kéo theo một dải âm thanh rè rè của băng từ bị xước. Minh muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị hàn chặt bởi xỉ sắt. Mũi anh tràn ngập mùi máu tanh nồng trộn lẫn với dầu máy thủy lực và cồn sát trùng rẻ tiền.
“Minh! Anh Minh! Tỉnh lại đi anh…”
Giọng nói của An. Giọng nói ấy mờ nhạt, méo mó qua bộ lọc ù tai lượng tử, nghe như tiếng một chiếc radio cổ bị rò sóng giữa cơn bão cát. Minh cố cử động ngón tay, nhưng hệ thần kinh của anh hoàn toàn tê liệt. Cảm giác giống như ý thức của anh đang lơ lửng trong một khoảng không vô trọng lực, tách rời khỏi cỗ máy sinh học mang tên cơ thể.
Bất chợt, một luồng điện thế cực mạnh phóng thẳng từ đốt sống cổ lên đỉnh đầu. Minh giật nảy người, mắt trái trợn trừng.
Thế giới hiện ra trước mắt anh không phải là trần container rỉ sét quen thuộc của xưởng Bình Minh. Nó là một ma trận đường nét vector màu xanh lam lạnh lẽo chồng chéo lên nhau. Những đốm nhiệt lượng đỏ rực phát ra từ cơ thể người, những dòng mã nhị phân chạy dọc rìa võng mạc như một dòng thác dữ. Mắt trái của anh tự động co thắt, tiêu cự liên tục thay đổi, phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, chiếu thẳng lên vách thép tối tăm.
“Tránh ra, con bé mù kia! Đừng chạm vào nó!”
Tiếng quát khàn đặc của Lão Sơn vang lên đầy hoảng loạn.
Nhưng An không nghe. Đôi mắt phủ màng đục xám mờ của cô bé 16 tuổi đầy nước mắt. Bằng bản năng của một đứa trẻ mù lòa đã sống nương tựa vào anh trai suốt nhiều năm, An quờ quạng đôi tay nhỏ nhắn bám đầy mạt sắt về phía Minh. Cô bé muốn ôm lấy anh, muốn giữ chặt lấy người thân duy nhất còn lại của mình trên hành tinh rác Kepler-7 này.
“Anh Minh… người anh lạnh quá…”
Ngay khi những ngón tay gầy guộc của An chạm vào bả vai Minh, một luồng điện từ trường nhẹ đột ngột phóng ra từ vết sẹo mổ chưa lành ở gáy anh. Tiếng “tạch” khô khốc vang lên. Luồng lực đẩy vô hình hất văng cô bé ra xa. An ngã chúi xuống sàn container, tiếng đầu gối va chạm với những mảnh đai ốc rỉ sét vang lên đau đớn.
“An!”
Minh muốn hét lên, nhưng cổ họng anh nghẹn cứng. Dòng điện lượng tử trong não bộ đang nổi loạn, từ chối sự điều khiển của ý thức gốc. Cơ thể anh bắt đầu co giật dữ dội trên chiếc bàn gỗ sửa máy. Vết mổ gáy – nơi Lão Sơn vừa thực hiện ca cấy ghép lậu bộ não lượng tử của bạo chúa Kaelen – rách ra. Dịch nơ-ron màu vàng nhạt lẫn lộn với máu tươi rỉ ra, thấm đẫm tấm ga trải giường bạt rách nát.
“Đã bảo là không được chạm vào! Bộ xử lý nơ-ron của nó đang tự động xả điện áp dư thừa!” Lão Sơn rủa thầm một câu bằng tiếng lính cũ.
Gương mặt nhăn nheo bám đầy bụi than của lão thợ máy sinh học già hiện ra trong tầm nhìn quét của Minh. Đôi mắt lão mờ đục sau chiếc kính lúp dày cộp đeo lệch một bên càng. Lão Sơn vứt chiếc mỏ hàn xung xuống đất, lao tới dùng hai bàn tay thô ráp, cứng ngắc như kìm kẹp ghì chặt hai bả vai của Minh xuống mặt bàn gỗ.
“Nằm yên! Thằng ngu này, nếu mày không muốn tủy sống bị thiêu rụi thành tro!” Lão Sơn hét lên, bọt mép sủi ra bên khóe miệng nhăn nheo.
Sức nặng của lão già đè lên ngực khiến Minh càng thêm ngạt thở. Trong đầu anh, một giọng nói trầm lạnh, uy nghiêm và xa lạ bắt đầu thì thầm qua những tiếng nhiễu sóng: *“Lũ sinh vật sinh học yếu ớt… Hãy giao ra quyền kiểm soát…”*
Không! Đây là cơ thể của anh!
Ý thức gốc của Minh gầm lên trong đau đớn. Anh dùng hết chút sức lực sinh học ít ỏi còn sót lại để chống cự. Anh cố gắng co chân để đạp mạnh, nhưng các khớp nơ-ron chi dưới chưa hề đồng bộ với bộ não mới. Chân anh hoàn toàn vô lực, buông thõng và va đập vô hồn vào cạnh container.
“Chết tiệt, điện áp nơ-ron đã vượt ngưỡng 200 microvolt! Dung dịch đệm sinh học không chịu nổi nữa!” Lão Sơn nhìn vào màn hình hiển thị nhấp nháy trên chiếc máy chẩn đoán thô sơ bên cạnh, tay chân run rẩy. Lão quờ tay chụp lấy một ống xi-lanh tự chế làm bằng vỏ piston thủy lực cũ, bên trong chứa một thứ dung dịch màu xanh lục đục ngầu – Thuốc ức chế thần kinh thô sơ được chưng cất từ tảo rác.
“Ráng chịu đựng, con trai. Ca mổ này là lậu, thuốc này cũng là đồ thải, nhưng không có nó thì mày chết chắc!”
Lão Sơn không cần khử trùng. Lão đâm thẳng mũi kim tiêm thô to vào ngay rìa vết sẹo mổ đang rách ở gáy Minh.
“Aaa!!!”
Một tiếng thét xé lòng vang lên từ lồng ngực Minh. Tiếng thét không còn giống giọng của một thanh niên 22 tuổi bình thường, nó mang theo âm hưởng kim loại rền rĩ, sắc lạnh của một cỗ máy chiến đấu bị chập mạch. Cơn đau từ vết tiêm trực tiếp vào tủy sống giống như có ai đó đổ chì nóng chảy dọc theo cột sống của anh. Toàn bộ các mạch máu trên cổ Minh bỗng chốc phát quang ánh sáng xanh lam, bò loang lổ như những rễ cây cơ khí dưới lớp da cổ gầy gò.
Nhưng hiệu quả của thuốc ức chế xuất hiện ngay lập tức.
Dòng điện lượng tử nổi loạn trong đầu Minh bắt đầu bị cưỡng ép đóng băng. Những đường nét vector màu xanh lam trên võng mạc của anh vỡ vụn, trả lại tầm nhìn sinh học bình thường, dù vẫn nhòe nhoẹt bóng tối. Luồng từ trường xung quanh dịu xuống. Chiếc mắt trái phát sáng xanh lam từ từ giảm cường độ, chỉ còn lại một đốm sáng mờ nhạt, lạnh lẽo dưới hàng mi bám đầy bụi dầu mỡ.
Minh đổ ập xuống bàn gỗ, thở dốc như một kẻ vừa ngoi lên từ hồ axit. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh và dịch nơ-ron.
“Anh Minh… Anh có sao không?”
Tiếng khóc sụt sùi của An vang lên bên cạnh sàn tàu. Cô bé quờ quạng bò dậy, men theo cạnh bàn gỗ để tìm tay anh. Lần này, không còn luồng điện nào đẩy cô ra nữa. Minh run rẩy nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em gái nuôi. Cảm giác ấm áp từ da thịt của An giống như một chiếc neo tinh thần tối thượng, giật phăng anh ra khỏi những tiếng thì thầm tàn bạo của bạo chúa Kaelen đang lẩn khuất trong bóng tối não bộ.
“Anh… anh đây…” Giọng Minh khản đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau.
Lão Sơn buông bả vai Minh ra, lùi lại vài bước, tựa lưng vào tủ linh kiện cũ nát đầy tiếng rơ-le nhảy lạch cạch. Lão thở hắt ra, dùng vạt áo bảo hộ lao động bẩn thỉu lau mồ hôi trên trán.
“Mạng mày lớn đấy, thằng thợ máy nghèo.” Lão Sơn lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn vết sẹo mổ gáy của Minh vẫn đang rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt. “Nhưng tao phải cảnh báo mày. Ca mổ này đã vét sạch chút danh tiếng và tài nguyên cuối cùng của tao ở Phân khu 4 này. Bộ não lượng tử của bạo chúa Kaelen quá mạnh so với cơ thể phàm trần không có gen cải tiến của mày. Thuốc ức chế của tao chỉ giúp mày đóng băng sự đào thải trong vòng 48 giờ. Sau thời gian đó, nếu mày không tìm được cách ổn định nơ-ron, bộ não đó sẽ tự động thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh sinh học của mày.”
Minh khẽ quay đầu sang trái. Cơn đau nhói buốt lập tức ập đến, nhưng điều đáng sợ hơn là anh không hề cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo của chiếc bàn gỗ áp sát vào da cổ bên trái nữa.
“Cổ của cháu… không có cảm giác.” Minh thì thào.
“Cái giá của việc đồng bộ lượng tử cưỡng ép.” Lão Sơn thản nhiên nhặt chiếc mỏ hàn lên, kiểm tra đầu kim. “Mày vĩnh viễn mất đi cảm giác nóng lạnh ở nửa cổ bên trái rồi. Tế bào nơ-ron sinh học ở đó đã bị sợi nano bạc của bộ xử lý thay thế hoàn toàn. Và đó mới chỉ là khởi đầu thôi, Minh ạ. Mỗi lần mày cố sử dụng tri thức hay sức mạnh của bộ não đó, mày sẽ phải trả giá bằng một phần ký ức cá nhân.”
Minh im lặng. Anh siết chặt tay An. Anh mới 22 tuổi, chỉ là một kỹ sư cơ khí nghèo sống bằng nghề sửa drone phế liệu ở khu ổ chuột bẩn thỉu này. Anh không muốn trở thành bạo chúa, càng không muốn đánh mất chính mình. Nhưng ngoài kia, bầu khí quyển xám xịt của Kepler-7 đang ngày càng nghẹt thở dưới ách thống trị của Liên bang Aegis, và em gái An của anh cần được sống.
Bất chợt, một dòng cảnh báo đỏ chói bùng lên ở góc dưới tầm nhìn mắt trái của Minh, đè nát võng mạc đang mỏi mệt.
*“CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Thiết bị ổn định thần kinh hạt nhân đang hoạt động quá tải ở mức 95%. Phát hiện vết nứt vi mô trên vòng khóa gáy. Thời gian tự sụp đổ dự kiến: 24 giờ.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!