Nhạc nềnHesitation

Bức Tường Sắt Trại Tạm Giam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa Hải Phong về đêm không hề có dấu hiệu thuyên giảm, nó trút xuống những mái tôn rỉ sét của con hẻm Hồng Bàng những tiếng gầm rú điên cuồng. Phương Trinh bước ra khỏi cửa văn phòng, chiếc ô che trên đầu run rẩy trước từng luồng gió biển quật mạnh. Hơi nước lạnh buốt bám vào gọng kính titan mảnh của cô, làm mờ đi tầm nhìn hướng về phía hòm thư sắt đặt sát vách tường ngoài cổng.


Trinh hít một hơi sâu, đưa bàn tay gầy guộc mở chiếc khóa rỉ sét của hòm thư. Bên trong, nằm im lìm dưới đáy sắt ẩm ướt là một phong bì thư dày, phẳng phiu đến mức kỳ lạ giữa thời tiết bão bùng này. Trên mặt phong bì không có tem bưu điện, chỉ có một dòng chữ in bằng mực đen sắc sảo: *“Gửi Luật sư Phương Trinh - Văn phòng luật Phương Nam”*.


Trinh quay trở lại vòm mái hiên, xé mở phong bì. Bên trong là bản sao chính thức Quyết định phê chuẩn lệnh bắt giữ khẩn cấp và chuyển giao hồ sơ vụ án Nguyễn Văn Nam từ Cơ quan Cảnh sát điều tra sang Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phong. Ở góc dưới cùng của văn bản, chữ ký của Kiểm sát viên thụ lý chính hiện lên rõ ràng, dứt khoát: *Thẩm Duy*. Đính kèm phía sau là một tờ giấy ghi chú nhỏ, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bằng bút mực xanh: *“Trại tạm giam số 1. Ngày mai, 8 giờ sáng. Đừng đi muộn.”*


Nét chữ thanh mảnh nhưng tàn nhẫn, giống như một lời tuyên chiến chính thức được gửi đến từ đỉnh cao của hệ thống tư pháp bẩn thỉu này. Thẩm Duy không chỉ muốn khép tội chết cho Nam, anh ta còn muốn kéo cô vào phòng xử án để tự tay đập tan mọi lý tưởng ngây thơ của một nữ luật sư trẻ tuổi. Trinh siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, ánh mắt cô phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt ngoài ngõ hẻm. Cô không sợ hãi. Trái lại, một luồng ý chí lạnh lùng và kiên định đang dâng lên trong huyết quản.


***


Sáng hôm sau, bầu trời Hải Phong bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt, nặng nề như một tấm chì khổng lồ đè nặng lên thành phố cảng. Trại tạm giam số 1 Hải Phong nằm biệt lập ở vùng ngoại ô ven sông, được bao bọc bởi những bức tường bê tông cao vút, phía trên giăng kín những hàng rào kẽm gai rỉ sét. Những mảng tường loang lổ rêu xanh và vết ố của muối biển tạo nên một vẻ ngoài lạnh lẽo, uy nghiêm và đầy áp chế.


Phương Trinh bước xuống từ chiếc xe taxi cũ của anh Quân. Cô mặc một bộ suit đen cắt may sắc sảo, tóc đen buộc đuôi ngựa gọn gàng phía sau gáy, tay cầm chiếc cặp da đựng hồ sơ dày cộp. Trên ve áo vest, chiếc huy hiệu cán cân công lý bằng bạc—di vật của người cha quá cố—tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng, đối lập hoàn toàn với không gian u tối xung quanh.


Trinh bước qua cánh cổng sắt nặng nề, tiếng xích sắt lách cách dội vào tai cô như một lời cảnh báo. Bên trong sảnh tiếp dân của trại giam, không khí ngột ngạt và nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền cùng mùi ẩm mốc của những băng ghế gỗ cũ kỹ.


Trinh tiến thẳng đến quầy thủ tục hành chính, đặt tấm thẻ luật sư và Đơn yêu cầu luật sư bào chữa đã được ký nhận xuống mặt bàn kính đầy vết xước.


“Tôi là Luật sư Phương Trinh, đại diện bào chữa hợp pháp cho bị can Nguyễn Văn Nam. Tôi yêu cầu được tiếp xúc và lấy lời khai trực tiếp của bị can theo quy định tại Điều 73 Bộ luật Tố tụng hình sự.”


Người cảnh sát trực ban không thèm nhìn vào xấp hồ sơ của cô. Gã thản nhiên lật một trang báo thể thao, rít một hơi thuốc dài rồi phả khói thẳng về phía kính ngăn cách.


“Nguyễn Văn Nam? Vụ án mạng Thẩm gia đúng không? Không có lịch gặp. Hồ sơ đang trong giai đoạn điều tra đặc biệt, có lệnh cấm tiếp xúc từ cấp trên.”


“Lệnh cấm tiếp xúc?” Trinh hạ giọng, nhưng từng từ cô phát ra đều đặn và đanh thép như tiếng búa gõ xuống bàn nghị án. “Theo Bộ luật Tố tụng hình sự Việt Nam hiện hành, chỉ có các vụ án xâm phạm an ninh quốc gia mới được áp dụng biện pháp hạn chế quyền tiếp cận của người bào chữa trong giai đoạn điều tra. Vụ án của Nguyễn Văn Nam là vụ án hình sự thông thường về tội Giết người và Cướp tài sản. Cơ quan điều tra không có quyền hạn pháp lý nào để ngăn cản tôi gặp thân chủ.”


“Ở đây chúng tôi làm việc theo lệnh, không làm việc theo sách luật của cô,” một giọng nói ồm ồm, hách dịch vang lên từ phía sau hành lang.


Thượng tá Trần Long bước ra. Gã mặc bộ cảnh phục nghiêm chỉnh với quân hàm Thượng tá sáng loáng trên vai, nhưng gương mặt bạnh quai hàm dữ dằn và đôi mắt ti hí đầy vẻ gian giảo đã tố cáo bản chất lạm quyền của gã. Trần Long thong thả bước đến, hai tay chắp sau lưng, nhìn Trinh bằng ánh mắt khinh bỉ của một kẻ đã quen đứng trên luật pháp.


“Luật sư Trinh đúng không? Con gái của cố luật sư Phương Nam?” Trần Long khẽ nhếch mép, nhắc đến tên cha cô với một sự cợt nhả cố ý. “Cha cô năm xưa cũng thích nói chuyện luật pháp với chúng tôi lắm. Và cô biết kết cục của ông ấy rồi đấy. Tôi khuyên cô nên thu dọn đồ đạc và quay về thủ đô mà làm mấy vụ tranh chấp đất đai vặt vãnh đi. Đừng tự chuốc họa vào thân.”


Trinh cảm nhận được một cơn giận dữ lạnh buốt đang dâng lên trong lồng ngực khi nghe gã nhắc đến cha mình, nhưng lý trí cực hạn đã giúp cô giữ vững cơ mặt không hề biến động. Cô dùng kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô, quan sát thấy khóe mắt Trần Long khẽ giật nhẹ khi gã nhìn vào chiếc huy hiệu bạc trên ngực cô. Gã đang lo sợ. Chiếc huy hiệu này, hoặc chính sự xuất hiện của cô, đang đánh động vào một bóng ma quá khứ mà gã muốn chôn vùi.


“Thượng tá Trần Long,” Trinh đứng thẳng, ánh mắt cô xoáy thẳng vào mắt gã như hai mũi dao sắc lẹm. “Tôi không đến đây để thảo luận về cha tôi. Tôi đến đây với tư cách là người bào chữa hợp pháp của Nguyễn Văn Nam. Đây là Đơn yêu cầu đã được ký nhận hợp lệ. Nếu ông tiếp tục ngăn cản, tôi sẽ lập tức gửi văn bản kiến nghị khẩn cấp lên Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Ủy ban kiểm tra Đảng ủy công an trung ương về hành vi lạm quyền, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự của ông.”


“Cô dám đe dọa tôi?” Trần Long sa sầm nét mặt, cơ mặt gã giật giật dữ dội vì giận dữ. Gã chưa từng bị một luật sư trẻ tuổi nào chỉ thẳng mặt hăm dọa ngay trên địa bàn của mình.


Đúng lúc đó, cửa phòng làm việc bên cạnh mở ra, Đại úy Nguyễn Hùng bước xộc ra ngoài. Gã là điều tra viên trực tiếp thụ lý vụ án của Nam, gương mặt xương xẩu sắc lạnh và ánh mắt hung hãn đầy sát khí. Nguyễn Hùng tiến sát lại gần Trinh, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi khói thuốc và hơi thở nóng hực của gã. Gã giơ một ngón tay thô bạo chỉ thẳng vào mặt cô.


“Cô Trinh, cô có tin là tôi có thể lập biên bản bắt giữ cô ngay tại đây vì hành vi cản trở người thi hành công vụ và gây rối trật tự tại cơ sở giam giữ không? Ở Hải Phong này, chúng tôi mới là luật!”


Sự đe dọa vật lý của Nguyễn Hùng tạo nên một áp lực ngột ngạt bao trùm cả sảnh tiếp dân. Người trực ban dừng việc lật báo, ánh mắt của những cảnh sát xung quanh đều đổ dồn về phía Trinh, sẵn sàng ra tay khống chế cô nếu gã Đại úy phát lệnh.


Trinh không hề lùi bước. Cô đứng im, hai tay siết chặt tệp hồ sơ trước ngực, đôi mắt sau tròng kính vẫn giữ được sự lạnh lùng đến đáng sợ. Cô biết, nếu cô thể hiện bất kỳ sự sợ hãi nào lúc này, phòng tuyến pháp lý của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn trước những kẻ lạm quyền này.


“Đại úy Nguyễn Hùng,” Trinh nói, giọng cô không hề run rẩy, ngược lại còn mang theo một sự chế giễu điềm tĩnh. “Thiết bị ghi âm trong túi áo tôi đang hoạt động. Mọi lời đe dọa bắt giữ không căn cứ của ông vừa rồi đã được ghi lại đầy đủ. Nếu tôi không bước ra khỏi trại giam này trong vòng một tiếng nữa, file ghi âm này sẽ tự động được gửi đến ba tòa soạn báo lớn tại Hà Nội bởi trợ lý của tôi ngoài xe. Ông muốn thử xem ngòi bút của báo chí trung ương hay quyền lực của Thượng tá Long nhanh hơn?”


Nguyễn Hùng khựng lại, ngón tay gã run lên vì giận dữ nhưng không dám tiến thêm bước nào. Gã quay sang nhìn Trần Long để tìm kiếm sự hỗ trợ, nhưng gã Thượng tá cũng đang cắn chặt răng, nhận ra cô gái trước mặt không phải là một luật sư tập sự dễ bị bắt nạt.


“Trại tạm giam là nơi tôn nghiêm của pháp luật, không phải cái chợ bến cảng để các người đứng đây lớn tiếng đe dọa lẫn nhau.”


Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng và mang theo một uy áp tuyệt đối đột ngột vang lên từ phía cửa sảnh chính.


Cánh cửa kính lớn bị đẩy ra. Thẩm Duy bước vào.


Anh mặc một chiếc măng tô tối màu cắt may thủ công phẳng phiu, khoác ngoài bộ trang phục công tố viên chỉnh tề. Dáng người cao lớn, bờ vai rộng vững chãi của anh lập tức chiếm trọn không gian của sảnh tiếp dân. Gương mặt góc cạnh của Duy như được tạc từ đá lạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự cô độc đáng sợ nhưng lại sắc bén đến mức có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Trên tay anh là chiếc cặp tài liệu bằng da cao cấp mạ vàng khắc gia huy Thẩm thị—biểu tượng quyền lực tối cao của dòng họ đang chi phối cả thành phố này.


Sự xuất hiện của Duy khiến cả phòng im lặng phăng phắc. Trần Long và Nguyễn Hùng lập tức thu hồi thái độ hống hách, cúi đầu chào vị Kiểm sát viên cao cấp nhỏ tuổi hơn mình nhưng sở hữu vị thế pháp lý và gia thế áp đảo.


“Kiểm sát viên Thẩm,” Trần Long vội vàng nở một nụ cười giả lả, bước lên chào hỏi. “Anh đến sớm thế. Chúng tôi đang giải quyết một chút rắc rối với một luật sư không hiểu chuyện từ nơi khác đến.”


Thẩm Duy không nhìn Trần Long. Ánh mắt anh lướt qua gã Thượng tá, rồi dừng lại trên gương mặt của Phương Trinh.


Đó là lần đầu tiên hai người đối mặt trực tiếp kể từ khi vụ án mạng xảy ra. Một luồng điện lý trí cực hạn nổ ra giữa hai ánh mắt chạm nhau trong không gian ngột ngạt. Trinh nhìn thấy trong mắt Duy sự lạnh lùng của một công tố viên bách chiến bách thắng, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự dằn vặt tối tăm mà cô chưa thể giải mã. Còn Duy, anh nhìn cô gái mảnh mai đứng trước mặt, cài chiếc huy hiệu bạc của người cha quá cố—người mà mẹ anh từng mang ơn sâu sắc năm xưa.


“Luật sư Phương Trinh,” Duy lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh nhưng mang theo sức nặng của một phán quyết. “Cô đến đây để gặp Nguyễn Văn Nam?”


“Đúng vậy, Kiểm sát viên Thẩm,” Trinh đáp, cô bước lên một bước, đứng ngang hàng với anh. “Tôi đã ký đơn nhận bào chữa chính thức cho bị can. Nhưng Thượng tá Long và Đại úy Hùng đang cố tình vi phạm Điều 73 Bộ luật Tố tụng hình sự để ngăn cản quyền bào chữa hợp pháp của tôi.”


Duy khẽ liếc mắt sang Trần Long. Chỉ một cái liếc nhìn lạnh lẽo đó cũng đủ làm gã Thượng tá đổ mồ hôi hột.


“Thượng tá Long,” Duy nói, giọng anh đều đều nhưng chứa đựng sự đe dọa không thể chối từ. “Viện kiểm sát đang kiểm sát trực tiếp vụ án này. Mọi hành vi vi phạm thủ tục tố tụng của Cơ quan điều tra làm ảnh hưởng đến tính pháp lý của bản cáo trạng sau này đều sẽ bị quy trách nhiệm trực tiếp cho người đứng đầu. Ông muốn tôi ghi nhận việc này vào biên bản kiểm sát hôm nay?”


“Không... không dám, Kiểm sát viên Thẩm,” Trần Long vội vàng xua tay, gương mặt gã xám ngoét lại. Gã không ngờ Thẩm Duy—con trai nuôi của Thẩm Thế Vinh, người đáng lẽ phải muốn khép tội chết cho Nam nhất—lại đứng ra nói lý lẽ vào lúc này. “Chúng tôi chỉ lo ngại vấn đề an ninh của bị can thôi. Nếu anh Duy đã nói vậy, chúng tôi sẽ sắp xếp ngay.”


Trần Long quay sang nháy mắt với Nguyễn Hùng. Gã Đại úy hậm hực giật lấy tấm thẻ luật sư của Trinh, gầm gừ qua kẽ răng:


“Đi theo tôi vào phòng làm việc làm thủ tục.”


Trinh chuẩn bị bước đi, nhưng Thẩm Duy đã đưa tay ra chặn trước mặt cô. Bàn tay anh đeo găng tay da đen tuyền, lạnh lẽo và dứt khoát.


“Khoan đã, Luật sư Trinh,” Duy nhìn cô, khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng. “Quyền gặp bị can của cô là hợp pháp, tôi không phủ nhận. Nhưng với tư cách là Kiểm sát viên buộc tội, tôi phải nhắc nhở cô một điều. Hồ sơ bào chữa hiện tại của cô... hoàn toàn trống rỗng.”


Trinh khựng lại, cô quay đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh muốn nói gì?”


Duy thong thả mở chiếc cặp da của mình, rút ra một tệp tài liệu mỏng rồi đặt lên mặt bàn kính trước mặt cô. Đó là bản sao báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của nạn nhân—quản gia biệt thự Thẩm gia—do Giám định viên Ngô Trọng thực hiện.


“Cô dùng luật tố tụng để bẻ gãy rào cản của cảnh sát, đó là một chiến thuật tốt,” Duy nói, giọng anh vang lên trầm ấm nhưng sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ kịch bản bào chữa của cô. “Nhưng trên tòa án, luật tố tụng không cứu được một bị can khi trên hung khí có dấu vân tay duy nhất của anh ta, và có nhân chứng trực tiếp nhìn thấy anh ta bỏ chạy khỏi hiện trường. Cô không có bất kỳ chứng cứ vật lý nào để phản bác cáo trạng của tôi. Sự kiên trì của cô lúc này... chỉ là một sự ngoan cố vô ích.”


Trinh nhìn tệp tài liệu trên bàn. Trí nhớ siêu phàm của cô lập tức ghi lại từng dòng chữ ký khống và mốc thời gian chết được ghi trong báo cáo. Cô ngẩng đầu lên, đối mặt trực diện với tư duy chiến thuật công tố của Thẩm Duy.


“Kiểm sát viên Thẩm, một cáo trạng hoàn hảo được xây dựng trên những chứng cứ bị làm giả thì chỉ là một lâu đài cát trước gió. Tôi sẽ tìm ra kẽ hở trong lâu đài của anh, ngay tại trại tạm giam này.”


“Tôi sẽ chờ xem,” Duy đáp, ánh mắt anh tối sầm lại.


Anh thu hồi tệp tài liệu, nhưng ngay trước khi quay lưng bước đi, Duy khẽ nghiêng người về phía Trinh. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong tích tắc, đủ để Trinh cảm nhận được mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo bám trên áo măng tô của anh.


Duy hạ giọng xuống mức chỉ đủ cho hai người nghe, đưa ra một câu hỏi đầy ẩn ý, một câu hỏi gợi mở kẽ hở chí mạng đầu tiên của vụ án mạng:


“Luật sư Trinh, nếu cô thực sự muốn tìm kiếm sự thật... hãy tự hỏi tại sao một thi thể được tìm thấy trong phòng điều hòa nhiệt độ thấp của biệt thự Thẩm gia, lại có tốc độ đông máu của một môi trường nhiệt độ thường ngoài trời?”


Câu hỏi lửng lơ của Thẩm Duy rơi vào không gian ngột ngạt của trại giam như một quả bom nổ chậm. Trinh đứng lặng người, đôi mắt cô mở to khi nhận ra ý nghĩa kinh hoàng đằng sau câu nói đó. Nhiệt độ phòng lạnh đã bị thay đổi để làm giả thời gian tử vong thực sự của nạn nhân.


Trước khi cô kịp lên tiếng hỏi rõ, Thẩm Duy đã xoay người bước đi, bóng dáng cao lớn của anh nhanh chóng biến mất sau cánh cửa sắt nặng nề của khu vực biệt giam, để lại Phương Trinh đứng một mình giữa sảnh tiếp dân với câu hỏi đang xoáy sâu vào tâm trí cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!