Bản Án Từ Trên Trời Rơi Xuống
Tiếng mưa Hải Phòng vào mùa này luôn mang theo cái vị mặn chát của muối biển và sự ẩm ướt kiên nhẫn bám lấy những bức tường vôi lở loét. Trong con hẻm nhỏ thuộc quận Hồng Bàng, Văn phòng luật Phương Nam nằm khép mình dưới bóng của những tán cây bằng lăng già nua. Bên trong, giọt cà phê phin rơi rất chậm. Từng giọt đen đặc, lách tách xuống chiếc ly thủy tinh đã mờ đục theo thời gian, đều đặn như nhịp thở của một ngôi nhà cổ đang tự gặm nhấm những ký ức của chính mình.
Phương Trinh ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ kỹ—di vật duy nhất còn nguyên vẹn của cha cô. Ngón tay mảnh mai của cô khẽ chạm vào chiếc huy hiệu cán cân công lý bằng bạc ghim trên ve áo vest đen thanh lịch. Chiếc huy hiệu đã xỉn màu, nhưng dưới ánh đèn bàn vàng vọt, nó vẫn giữ được cái dáng vẻ kiên định, lạnh lùng của một thời hoàng kim đã mất. Trinh năm nay hai mươi lăm tuổi, độ tuổi mà nhiều đồng nghiệp cùng khóa đang bận rộn làm trợ lý trong các văn phòng luật lớn ở thủ đô, nhận những khoản lương nghìn đô và mơ về những vụ sáp nhập doanh nghiệp triệu cảnh trị. Còn cô, cô chọn ở lại Hải Phong, ôm lấy cái văn phòng luật sư độc lập nghèo nàn này, nơi mà quỹ hoạt động hiện tại chỉ còn chưa đầy mười lăm triệu đồng.
Trinh khẽ thở dài, đưa tay đẩy gọng kính titan mảnh trên sống mũi. Trên bàn cô lúc này là một vài hồ sơ tranh chấp đất đai nhỏ nhặt của người dân lao động trong vùng. Những vụ kiện kéo dài đằng đẵng chỉ để đòi lại vài mét vuông đất ngõ đi chung, những khoản thù lao ít ỏi đôi khi được trả bằng một rổ trứng gà hay vài ký hải sản khô. Nhưng Trinh chưa bao giờ từ chối. Với cô, luật pháp không phải là công cụ để mưu cầu sự giàu sang, mà là lá chắn cuối cùng của những kẻ không có tiếng nói.
"Keng!"
Tiếng chuông gió treo ngoài cửa ra vào đột ngột reo vang, cắt đứt sự tĩnh lặng của văn phòng. Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh ra, luồng gió lạnh mang theo hơi mưa ẩm ướt thốc thẳng vào phòng, làm những tờ giấy tờ trên bàn bay xào xạc.
Một người phụ nữ ngã nhào vào trong. Chị ta ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc xơ xác bết chặt vào hai bên thái dương hốc hác, bộ đồ bộ sờn cũ bám đầy bùn đất đỏ ngầu của khu bến cảng. Đó là chị Lành. Gương mặt chị tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc nhiều ngày đêm. Ngay khi nhìn thấy Trinh, chị Lành như một kẻ đuối nước vớ được cọc, lao đến quỳ sụp xuống sàn nhà, hai bàn tay gầy guộc, run rẩy bám chặt lấy gấu quần suit của Trinh.
"Luật sư Trinh... cứu chồng tôi với! Cứu nhà tôi với! Họ sắp giết anh ấy rồi!"
Tiếng khóc nghẹn ngào của chị Lành vang lên, xé rách bầu không khí yên bình của văn phòng. Trinh giật mình, vội vàng cúi xuống đỡ người phụ nữ lam lũ đứng dậy. Sức nặng của sự tuyệt vọng đổ dồn lên đôi tay mảnh mai của cô. Trinh dìu chị Lành ngồi xuống chiếc ghế sofa giả da đã sờn rách góc, rồi rót một ly nước ấm đặt vào đôi bàn tay đang run bần bật của chị.
"Chị Lành, bình tĩnh lại đã. Uống ngụm nước ấm đi rồi nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra. Chồng chị... anh Nam làm sao?"
Chị Lành không kịp uống nước, chiếc ly thủy tinh run rẩy trên tay chị làm nước ấm bắn cả ra ngoài. Chị nấc lên từng hồi, giọng nói đứt quãng vì hoảng loạn:
"Nhà tôi... nhà tôi bị bắt rồi! Đêm kia, họ ập vào nhà trọ ven sông Cấm, còng tay anh Nam đi trước mặt bé Bo. Họ bảo anh ấy giết người... bảo anh ấy mưu sát quản gia của biệt thự Thẩm gia để cướp tài sản! Nhưng không phải thế đâu luật sư ơi! Anh Nam nhà tôi hiền lành lắm, cả đời chỉ biết đi làm thuê cuốc mướn kiếm tiền mua sữa cho con, làm sao dám giết người! Họ đang đổ oan cho anh ấy!"
Nghe đến ba chữ "biệt thự Thẩm gia", ngón tay đang cầm bút của Trinh khẽ khựng lại. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô. Thẩm gia—gia tộc tài phiệt đứng đầu đế chế kinh tế đất cảng, thế lực sở hữu tập đoàn Thẩm thị khổng lồ, kẻ mà chỉ cần một cái hắt hơi cũng đủ làm rung chuyển cả hệ thống chính trị và tư pháp của thành phố Hải Phong này.
"Chị Lành, chị nghe tôi hỏi," Trinh hạ giọng, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc, "Anh Nam làm việc ở biệt thự Thẩm gia từ khi nào? Đêm xảy ra vụ án, anh ấy ở đâu?"
"Anh Nam làm tá điền, dọn dẹp vườn tược và làm thuê tự do trong khuôn viên biệt thự được nửa năm nay," chị Lành vừa khóc vừa run rẩy mở chiếc túi nilon đen ướt sũng đeo bên hông, lôi ra một xấp tài liệu bị thấm nước loang lổ. "Đêm đó, anh ấy đi làm về muộn. Anh ấy bảo với tôi là vô tình chứng kiến một cuộc giao dịch gì đó rất lạ ở sân sau biệt thự giữa quản gia và một người đàn ông sang trọng. Anh ấy sợ quá nên lén bỏ về. Nhưng vừa về đến nhà trọ chưa đầy hai tiếng thì cảnh sát ập vào. Họ lục soát khắp nơi, rồi lôi từ trong túi đồ nghề của anh ấy ra một chiếc dao găm mạ vàng có dính máu... Họ bảo đó là hung khí! Nhưng anh Nam chưa từng thấy chiếc dao đó bao giờ!"
Trinh đón lấy tập tài liệu từ tay chị Lành. Đó là bản sao Quyết định khởi tố bị can và Lệnh tạm giam khẩn cấp đối với Nguyễn Văn Nam về tội Giết người và Cướp tài sản. Bản văn bản có dấu đỏ chói của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hải Phong, ký bởi Thượng tá Trần Long.
Trinh lật nhanh từng trang giấy, đôi mắt sắc sảo sau tròng kính bắt đầu phân tích với tốc độ cực nhanh nhờ trí nhớ siêu phàm thiên bẩm. Chỉ trong vài giây, cô đã phát hiện ra những điểm bất thường đến nghẹt thở. Lệnh bắt giữ khẩn cấp được thực hiện vào lúc 2 giờ sáng, ngay sau khi vụ án mạng xảy ra chưa đầy hai tiếng. Không có biên bản khám nghiệm hiện trường ban đầu được đính kèm hợp thức, không có sự xuất hiện của kiểm sát viên phê duyệt lệnh bắt giữ tại chỗ, và quan trọng nhất: một vụ án đặc biệt nghiêm trọng có khung hình phạt cao nhất đến tử hình, nhưng trong hồ sơ khởi tố lại hoàn toàn trống không ở phần luật sư chỉ định bào chữa.
Đây không phải là một quy trình tố tụng bình thường. Đây là một cuộc bắt giữ bịt đầu mối được dàn dựng với tốc độ khủng khiếp.
"Rầm!"
Tiếng động lớn vang lên từ phía gian trong văn phòng. Trinh ngẩng đầu lên.
Bà Thanh Mai đứng chết trân ở ngưỡng cửa nối giữa phòng làm việc và gian nhà trong. Trên tay bà, chiếc khay gỗ đựng đĩa bánh cuốn nóng hổi—bữa tối bà chuẩn bị cho con gái—rơi tự do xuống đất. Đĩa sứ vỡ tan tành, những lát bánh cuốn trắng tinh trộn lẫn với nước mắm và những mảnh sứ vỡ loang lổ trên nền gạch bông cổ điển.
Gương mặt bà Thanh Mai không còn một giọt máu. Đôi môi bà run rẩy, ánh mắt u uất, ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ có chữ "Thẩm gia" trên bàn làm việc của Trinh. Nỗi ám ảnh kinh hoàng từ ba mươi năm trước—đêm mà chồng bà, cố luật sư Phương Nam, bước ra khỏi nhà và không bao giờ trở về sau khi tuyên bố sẽ vạch trần sai phạm đất đai của Thẩm thị—đột ngột sống dậy, bóp nghẹt lấy lồng ngực bà.
"Mẹ..." Trinh lo lắng đứng lên, định bước về phía mẹ mình.
Nhưng bà Thanh Mai đã nhanh hơn. Bà lao đến chiếc bàn làm việc như một người điên. Bằng một động tác dứt khoát và đầy hoảng loạn, bà giật phắt tập hồ sơ vụ án của Nguyễn Văn Nam từ tay Trinh, vo tròn lại và ném mạnh vào sọt rác góc phòng.
"Không được nhận! Trinh, mẹ cấm con! Con không được chạm vào vụ này!" Giọng bà Mai rít lên qua kẽ răng, khàn đặc và run rẩy. Bà nắm chặt lấy hai vai Trinh, lắc mạnh như muốn đánh thức con gái khỏi một cơn mộng mị nguy hiểm. "Con có biết mình đang làm gì không? Thẩm gia... con dám đối đầu với Thẩm gia sao? Con quên cha con đã chết thế nào rồi à? Con muốn mẹ phải chôn cất thêm một đứa con gái nữa thì con mới vừa lòng sao?!"
Chị Lành kinh hoàng trước phản ứng dữ dội của bà Mai. Chị sợ hãi thối lui vào góc ghế sofa, nước mắt lại trào ra, miệng lắp bắp không thành tiếng.
Trinh đứng yên, để mặc cho đôi vai gầy của mình bị mẹ lắc mạnh. Ánh mắt cô không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn nước mắt và sự hoảng loạn của mẹ. Trong thâm tâm cô, một nỗi đau nhói buốt dâng lên. Cô hiểu nỗi sợ của mẹ. Ba mươi năm qua, bà Thanh Mai đã sống như một chiếc bóng, trốn tránh mọi mối quan hệ xã hội, giấu kín hai đứa con gái trong khu nhà trọ nghèo nàn, chỉ vì lo sợ bàn tay đen tối của Thẩm thị sẽ tìm đến. Cái chết của cha cô được kết luận là "tai nạn giao thông do mất lái" dưới trời mưa bão, nhưng ai cũng biết, đó là một bản án im lặng dành cho kẻ dám lên tiếng.
"Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi. Con xin mẹ," Trinh nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của bà Mai, cố gắng truyền vào đó sự ấm áp và kiên định của mình. "Con không quên cha đã chết thế nào. Chưa một ngày nào con quên chiếc đồng hồ cổ của cha đã dừng lại đúng vào khoảnh khắc chiếc xe của ông ấy lao xuống vực. Nhưng mẹ ơi, nếu cha còn sống, cha sẽ làm gì khi thấy một người nghèo khổ như anh Nam bị đổ tội chết oan?"
"Cha con đã chết rồi!" Bà Mai hét lên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn thời gian. Bà quỳ sụp xuống trước mặt Trinh, hai tay ôm lấy gối con gái, cầu xin trong tuyệt vọng. "Mẹ van con, Trinh ơi. Nhà mình chỉ còn có ba mẹ con thôi. Con có học thức, con có thể đi làm việc khác. Kiếm ít tiền cũng được, sống nghèo khổ một chút cũng được, nhưng phải sống! Con đối đầu với họ, con khác nào đem trứng chọi đá? Họ có tiền, họ có quyền lực, họ có thể biến trắng thành đen trong nháy mắt! Con nhìn người phụ nữ này đi," bà Mai chỉ tay về phía chị Lành đang khóc nghẹn, "Họ chỉ là những con kiến hôi dưới chân Thẩm thị. Con cứu được họ không, hay tự ném mình vào hố lửa?"
Không khí trong văn phòng trở nên ngột ngạt đến mức cực hạn. Tiếng mưa ngoài kia vẫn gầm rú, đập liên hồi vào cửa kính như tiếng gõ cửa của định mệnh.
Từ góc phòng, Phương Anh—em gái của Trinh, cô sinh viên luật năm cuối vừa trở về từ thư viện trường—lẳng lặng bước đến. Cô không nói một lời nào, chỉ cúi xuống nhặt tập hồ sơ bị vo tròn trong sọt rác lên. Phương Anh vuốt phẳng lại từng trang giấy bị ướt, rồi lặng lẽ đi về phía góc bàn làm việc, mở chiếc máy tính xách tay cũ kỹ dán đầy sticker của mình lên. Đôi mắt sáng thông minh của cô em gái lướt nhanh trên màn hình, ngón tay gõ phím thoăn thoắt để tra cứu các quy định về thủ tục bắt giữ khẩn cấp và các tiền lệ xét xử liên quan đến Thẩm thị tại Hải Phong.
Trinh nhìn mẹ đang quỳ dưới chân mình, trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Cô quỳ xuống bên cạnh bà, ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của mẹ. Giọng cô trầm ấm, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển:
"Mẹ, con đã học luật năm năm. Con đã lập lời thề trước cán cân công lý khi nhận tấm thẻ luật sư này. Phương châm hành nghề của cha, mẹ vẫn nhớ đúng không? 'Sự im lặng trước tội ác là bản án tự giam cầm linh hồn'. Nếu hôm nay con ngoảnh mặt làm ngơ trước tiếng kêu cứu của chị Lành, con sẽ sống cả đời trong sự dằn vặt hèn nhát. Con sẽ tự giam cầm linh hồn mình trong bóng tối của sự im lặng bẩn thỉu đó. Con không đi tìm cái chết, mẹ ạ. Con đi tìm công lý bằng luật pháp. Con sẽ bảo vệ bản thân, bảo vệ mẹ và Phương Anh. Con hứa với mẹ, con sẽ không để mình gặp nguy hiểm."
Bà Thanh Mai nhìn con gái. Trong ánh mắt kiên định sau cặp kính gọng mảnh của Trinh, bà nhìn thấy hình bóng của chồng mình năm xưa—một luật sư Phương Nam chính trực, người chưa bao giờ biết cúi đầu trước bất kỳ thế lực đen tối nào. Nỗi sợ hãi trong lòng bà không giảm đi, nhưng sự bất lực đã chiếm lấy cơ thể bà. Bà buông tay khỏi gối Trinh, quay mặt đi, tiếng khóc nghẹn ngào dần biến thành sự im lặng lạnh lẽo.
Trinh đứng dậy, bước về phía bàn làm việc. Cô cầm chiếc điện thoại bàn cố định lên, bấm số của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hải Phong, quyết định thực hiện bước đi thực chiến đầu tiên.
"Alô, tôi là luật sư Phương Trinh, đại diện bào chữa hợp pháp cho bị can Nguyễn Văn Nam. Tôi muốn đăng ký lịch gặp mặt bị can tại Trại tạm giam số 1 để phục vụ công tác bào chữa..."
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, chỉ có tiếng thở mạnh đầy khó chịu của viên cảnh sát trực ban.
"Nguyễn Văn Nam nào? Vụ án mạng biệt thự Thẩm gia đúng không?" Giọng nói thô lỗ, hách dịch vang lên qua loa thoại. "Không có lịch gặp mặt nào hết. Hồ sơ vụ án đang trong giai đoạn điều tra đặc biệt bảo mật. Luật sư muốn gặp thì nộp đơn lên Thượng tá Trần Long chờ duyệt."
"Tôi trích dẫn Điều 73 Bộ luật Tố tụng hình sự," Trinh đĩnh đạc nói, giọng nói sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ kẽ hở pháp lý. "Luật sư có quyền gặp bị can ngay sau khi có quyết định khởi tố bị can. Cơ quan điều tra không có quyền dùng các thủ tục hành chính để hạn chế quyền bào chữa của công dân..."
"Cạch!"
Tiếng cúp máy thẳng thừng từ đầu dây bên kia vang lên lạnh lùng. Cuộc gọi bị cắt đứt.
Trinh từ từ hạ điện thoại xuống. Đôi mắt cô híp lại sau làn kính. Đúng như cô dự đoán, mạng lưới cảnh sát bẩn dưới quyền Thượng tá Trần Long đã bắt đầu phong tỏa mọi ngả đường tiếp cận bị can. Chúng muốn cô lập Nguyễn Văn Nam, dùng nhục hình và đe dọa để ép anh phải ký vào bản tự thú giả trước khi bất kỳ luật sư nào kịp can thiệp.
"Chị Trinh," Phương Anh ngẩng đầu lên từ màn hình máy tính, giọng nói nhỏ nhưng vô cùng khẩn trương. "Em vừa hack... à không, em vừa tra cứu được lịch trình thụ lý án trên cổng thông tin nội bộ của Viện kiểm sát thành phố nhờ tài khoản nghiên cứu của Giáo sư Triết cấp cho. Có một thông tin cực kỳ tồi tệ."
Trinh bước nhanh đến bên cạnh em gái: "Thông tin gì?"
Phương Anh xoay màn hình máy tính về phía chị gái. Trên đó hiển thị một dòng trạng thái hồ sơ vụ án được cập nhật cách đây chưa đầy ba mươi phút:
"Hồ sơ vụ án Nguyễn Văn Nam giết người, cướp tài sản tại biệt thự Thẩm gia đã được Cơ quan Cảnh sát điều tra hoàn tất kết luận điều tra thần tốc trong vòng bốn mươi tám tiếng. Toàn bộ tài liệu đã được chuyển giao khẩn cấp sang Phòng kiểm sát hình sự Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phong để phê duyệt cáo trạng truy tố."
Trinh nín thở. Bốn mươi tám tiếng để kết thúc điều tra một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng? Đây không phải là tốc độ phá án kỳ tích, đây là một cuộc bức tử tư pháp được lên kịch bản hoàn hảo.
"Ai là người nhận thụ lý hồ sơ phê duyệt cáo trạng bên Viện kiểm sát?" Trinh hỏi, giọng cô đã run lên vì sự phẫn nộ tột cùng.
Phương Anh chỉ tay vào dòng chữ in đậm màu xanh dưới cùng của trang hồ sơ số:
"Kiểm sát viên cao cấp thụ lý chính: Thẩm Duy."
Thẩm Duy.
Cái tên đó như một tiếng sét đánh ngang tai Trinh. Công tố viên bách chiến bách thắng của Viện kiểm sát Hải Phong, người mang danh "ngôi sao sáng giá nhất của ngành tư pháp đất cảng", và cũng chính là con trai nuôi của chủ tịch tập đoàn Thẩm thị—Thẩm Thế Vinh. Kẻ đứng đầu cơ quan buộc tội sắp tới sẽ là người của chính gia tộc nạn nhân.
Trinh quay lại nhìn chị Lành đang ngồi co rúm trên ghế, rồi nhìn sang bà Thanh Mai đang ngồi bất động trên sàn nhà bên cạnh những mảnh sứ vỡ. Cô biết, nếu cô ký tên vào đơn nhận bào chữa này, cô sẽ chính thức tuyên chiến với cả một đế chế bẩn thỉu, chấp nhận đặt bản thân và gia đình vào tầm ngắm của những kẻ có thể giết người không ghê tay.
Nhưng cô cũng nhìn thấy chiếc huy hiệu cán cân công lý bằng bạc trên ngực mình đang phản chiếu ánh sáng.
Trinh hít một hơi thật sâu để lấy lại sự điềm tĩnh cực hạn của mình. Cô bước đến bàn làm việc, cầm cây bút máy lên, lật trang cuối cùng của Đơn yêu cầu luật sư bào chữa do chị Lành mang đến.
Trước mặt người mẹ đang tuyệt vọng và người vợ đang khóc nghẹn, Phương Trinh đặt bút ký một nét sắc sảo, dứt khoát dưới dòng chữ: *Luật sư bào chữa chính thức: Phương Trinh.*
Bức màn im lặng của Hải Phong đã bao phủ gia đình cô ba mươi năm qua. Hôm nay, cô quyết định sẽ là người đầu tiên xé rách nó.
"Chị Lành," Trinh bước đến nắm lấy tay người phụ nữ khốn khổ, giọng nói của cô đĩnh đạc và đầy sức nặng bảo chứng. "Tôi đã nhận vụ án của anh Nam. Từ bây giờ, tôi là luật sư của anh ấy. Tôi sẽ đi gặp Thẩm Duy. Tôi sẽ không để họ kết án tử hình chồng chị một cách dễ dàng như vậy."
Ngay khi câu nói của Trinh vừa dứt, chiếc điện thoại di động của cô đặt trên bàn đột ngột rung lên bần bật. Một số điện thoại lạ hoắc hiển thị trên màn hình. Trinh nhíu mày, nhấn nút nghe.
Giọng nói lạnh lùng, xa cách của một người đàn ông vang lên qua loa thoại, mang theo cái uy áp nghẹt thở của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực tư pháp:
"Luật sư Phương Trinh? Tôi là Thẩm Duy từ Viện kiểm sát thành phố. Tôi khuyên cô nên kiểm tra hòm thư văn phòng của mình ngay lập tức trước khi đưa ra bất kỳ quyết định ngu ngốc nào."
"Cạch."
Cuộc gọi bị ngắt. Trinh đứng lặng người giữa văn phòng, tiếng mưa bão ngoài kia dường như đã bị lấn át bởi tiếng đập dồn dập của trái tim cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!