Nhạc nềnIrregular

Đánh Thức Vỏ Sò-7

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong đường ống thoát nước thải ngầm bốc lên mùi amoniac nồng nặc trộn lẫn với dầu nhớt rò rỉ từ các khoang máy tầng trên. Bách bò trườn một cách khó nhọc, từng khớp xương trên cơ thể rã rời sau cú rơi tự do suýt chết ngoài vỏ trạm. Dưới lồng ngực anh, lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc, rít lên từng hồi đau nhói. Màng lọc nano đã bị mài mòn đến hai mươi phần trăm dung tích vĩnh viễn sau khi hít phải khí độc sunfua ngoài không gian tự do. Mỗi nhịp thở của anh lúc này giống như đang kéo một dải giấy ráp qua cuống họng nóng bỏng.


Anh chỉ còn chiếc mặt nạ lọc khí graphene tự chế bám đầy bụi bẩn che nửa khuôn mặt hốc hác. Bình dưỡng khí nén cao áp sau lưng chiếc giáp bảo hộ cũ đã cạn kiệt, buộc anh phải dựa hoàn toàn vào khả năng lọc thụ động nghèo nàn của mặt nạ để hít thở luồng không khí tù đọng, thiếu oxy trong đường ống thải.


Bách áp tai vào vách thép rỉ sét của đường ống, lắng nghe độ rung tần số siêu âm truyền qua khung xương trạm. Tiếng kèn kẹt trầm đục của kết cấu kim loại chịu ứng suất lớn báo hiệu trạm nghiên cứu quỹ đạo Aether-IV vẫn đang tiếp tục chìm dần vào tầng khí quyển áp suất cao của Sao Mộc. Lực hút của hành tinh khí khổng lồ đang siết chặt lấy phân khu đáy số 9 như một gọng kìm vô hình.


Lách qua một co ống hẹp bám đầy bùn thải rỉ sắt, Bách tiếp cận bức tường thép chịu lực ngoài cùng của Kho phế liệu kỹ thuật. Đây là bãi rác thải công nghiệp khổng lồ, nơi tập đoàn Helios vứt bỏ các thiết bị hỏng, xác drone tuần tra và những bộ giáp bảo hộ lỗi thời. Theo thông tin từ An, bộ đồ hàn titan dòng "Vỏ Sò-7" đang nằm sâu trong góc tối của kho này.


Bách dùng chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh—tín vật truyền thừa duy nhất còn lại bên đai bảo hộ—nhẹ nhàng cạy chốt cửa sập thoát nước phụ. Chiếc mỏ lết bằng hợp kim titan-silic siêu nhẹ phát ra luồng sáng LED xanh lam nhạt từ màn hình cảm biến mô-men xoắn ở cán, hiển thị lực phản hồi cơ học chính xác. Khớp khóa rỉ sét bật mở không tiếng động. Bách khéo léo trườn ra ngoài, nấp sau một chồng dầm thép chữ H phế thải cao ngất.


Phía trước anh, dưới ánh đèn halogen vàng vọt chập chờn của kho phế liệu, lính gác Cường đang ngồi gác chân lên chiếc bàn kim loại rỉ sét. Hắn là một gã cao gầy, mặc bộ đồng phục lính gác Helios xộc xệch, tay quay quay chiếc dùi cui điện dòng "Stun-Pro" phát ra những tia chớp hồ quang xanh lét nhạt nhẽo. Cường nổi tiếng hách dịch, chuyên tịch thu linh kiện tự chế của thợ hàn để bán lại kiếm tiền chợ đen.


*Rè... rè...*


Tiếng đài liên lạc lượng tử cầm tay của Cường vang lên nhiễu hạt: "Cảnh báo... Toàn khu vực Tổ Ong vẫn đang bị phong tỏa... Đặc vụ Sâm yêu cầu kiểm tra nghiêm ngặt các vùng mù giám sát..."


Cường lầm bầm chửi thề, đặt chân xuống đất định đứng dậy đi tuần tra. Đúng lúc đó, từ phía cổng chính của kho phế liệu, tiếng cười nói hào sảng của Sơn và Hải vang lên phá tan bầu không khí ngột ngạt.


"Này, Cường! Làm một hớp không? Hàng hiếm từ quán ăn Sắt Gỉ của Bà Sáu đấy!" Sơn hét lớn, tay giơ cao một chai rượu tổng hợp từ tảo lọc khí màu xanh lục đậm.


Hải bước đi bên cạnh, cố tình tạo ra những tiếng bước chân nặng nề để thu hút sự chú ý. Gương mặt Hải đỏ gay giả vờ say xỉn, bộ đồ nghề cắt kim loại xách tay bên hông va đập vào nhau loảng xoảng. "Mẹ kiếp cái thời tiết Sao Mộc này, lạnh thấu xương! Chỉ có rượu của Bà Sáu mới sưởi ấm nổi cái phân khu đáy rách nát này thôi."


Cường nhìn thấy chai rượu, đôi mắt tham lam lập tức sáng lên. Hắn giật lấy chai rượu từ tay Sơn, ngửi thử mùi cồn nồng nặc rồi cười híp mắt. "Hai thằng bay biết điều đấy. Nhưng lệnh thiết quân luật của đặc vụ Sâm đang gắt gao lắm, uống nhanh rồi biến đi."


Nhân lúc Sơn và Hải đang lôi kéo Cường vào cuộc nhậu đánh lạc hướng, Bách thu mình lại, nín thở hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để giảm thiểu bức xạ nhiệt tỏa ra từ lồng ngực đang viêm phổi, tránh né các camera quét nhiệt tự động trên trần kho. Anh di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma qua các chồng xác drone Sweeper-V3 rỉ sét, tiến sâu vào khu vực chứa thiết bị bảo hộ bỏ hoang.


Trong góc tối nhất của kho, bên dưới một tấm bạt bọc chì dày cộp chống bức xạ, Bách tìm thấy mục tiêu. Anh giật phăng tấm bạt, để lộ ra một khối titan khổng lồ, xám xịt và phủ đầy bụi sắt rỉ.


Đó chính là bộ đồ hàn titan "Vỏ Sò-7".


Bộ giáp nặng một trăm hai mươi ký đứng sừng sững như một hộ pháp kim loại cổ xưa. Khung xương trợ lực thủy lực của nó được thiết kế bằng các dầm titan dày chịu áp lực cao, các khớp nối bọc cao su chịu axit sunfuric dày cộp. Trên ngực giáp có một van xả áp ngực tự chế bằng đồng thau—dấu vết cải tiến độc quyền của chú Ba Đạt trước khi bị trục xuất khỏi trạm. Bộ giáp này là một kiệt tác cơ khí của nghiệp đoàn cũ, được thiết kế để thợ hàn có thể làm việc ngoài không gian tự do dưới áp suất khí quyển lên đến năm mươi bar.


Tuy nhiên, bảng điều khiển chính trên ngực giáp đang hiển thị một biểu tượng khóa màu đỏ lừ.


Khóa lượng tử cơ học.


Đây là hệ thống bảo mật kép gồm một vòng xoay cơ học sáu khấc kết hợp với chip mã hóa lượng tử cổ điển. Nếu nhập sai mật mã quá ba lần, hệ thống an toàn tự động sẽ kích hoạt một khối nhiệt lượng nhỏ bên trong để nung chảy toàn bộ bảng mạch điều khiển chính, biến bộ giáp thành một khối sắt phế liệu vô dụng vĩnh viễn.


Bách nén cơn ho đang cuộn trào trong phế quản, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc trán. Anh không có mật mã lượng tử gốc. Anh chỉ có chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh.


"Bố dượng từng nói... mọi khóa cơ học đều có tiếng nói riêng của nó," Bách thì thầm trong đầu, nhớ lại những bài học rèn thép và lắng nghe kim loại nóng chảy thuở nhỏ.


Bách áp sát tai vào vỏ titan dày của bộ giáp, đặt đầu chiếc mỏ lết siêu dẫn tiếp xúc trực tiếp với casing của ổ khóa lượng tử. Anh kích hoạt cảm biến mô-men xoắn kỹ thuật số của mỏ lết, truyền một dòng điện siêu dẫn tần số thấp vào lõi khóa để đo ứng suất lực xoắn của lò xo khóa bên trong.


*Cạch...*


Khấc khóa thứ nhất xoay nhẹ. Màn hình LED trên mỏ lết hiển thị biên độ dao động từ trường cực nhỏ. Bách nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác vào độ rung siêu âm truyền qua cán mỏ lết vào xương tai của mình.


*Click.*


Một tiếng click siêu nhỏ, trầm đục vang lên trong tai Bách. Khấc thứ nhất đã khớp. Biên độ lực xoắn giảm xuống ba phần mười bar.


*Click.*


Khấc thứ hai mở ra dễ dàng. Nhưng đến khấc thứ ba, đĩa xoay cơ học bị kẹt cứng do rỉ sét lâu ngày bám chặt vào ren khóa. Bách cố gắng dùng lực cổ tay để xoay nhưng đĩa khóa không hề dịch chuyển.


"Mẹ kiếp, rỉ sét bám quá dày," Bách lầm bầm. Anh vội vàng thọc tay vào túi bảo hộ lấy ra một lọ dầu bôi trơn thô sơ do Nam chế tạo từ mỡ máy thải, nhỏ vài giọt vào khe hở của ren khóa.


*Rè... rè...*


Bộ đàm sóng lượng tử tầm ngắn của Sơn đột ngột vang lên tiếng rít chói tai: "Bách! Chạy đi! Lính đặc nhiệm của Sâm... chúng đã lập lại nguồn điện... tụi nó đang tiến vào kho phế liệu!"


Tiếng còi báo động đỏ rú lên vang dội khắp phân khu đáy số 9. Ánh đèn halogen trong kho phế liệu vụt chuyển sang màu đỏ nhấp nháy liên tục. Tiếng ủng thép dồn dập vang lên từ phía hành lang ngoài.


Bách cắn chặt môi, tay vẫn giữ chặt mỏ lết siêu dẫn. Anh không thể dừng lại. Nếu không có bộ giáp này, anh sẽ chết ngạt trong vòng hai giờ nữa, và kỹ sư Lam sẽ bị ép nát lồng ngực trong phòng giam biệt lập của Helios.


Anh xoay khấc thứ tư. Một cảm giác nặng nề truyền qua cán mỏ lết. Tiếng click của bánh răng thứ tư hơi trầm hơn bình thường, lực phản hồi tăng lên đột ngột.


"Lực cản này... không phải do rỉ sét," Bách suy luận nhanh trong đầu. "Đệm cao su bảo vệ của ren khóa đã bị lão hóa dưới áp suất khí quyển rò rỉ, nó đang bị phình ra và kẹt vào lò xo khóa."


Nếu anh cố tình dùng lực mạnh để bẻ khóa, lò xo sẽ bị gãy và kích hoạt hệ thống tự hủy nung chảy bảng mạch. Bách hít một hơi thật sâu, nín thở để giữ đôi tay hoàn toàn tĩnh lặng. Anh không dùng lực thô bạo mà chủ động tăng lực xoắn cổ tay một cách từ từ, đồng thời điều chỉnh dòng điện siêu dẫn từ mỏ lết để làm ấm cục bộ lớp đệm cao su bị phình, khiến nó co lại.


*Click.*


Bánh răng thứ tư bật mở hoàn hảo.


"Đứng im! Tất cả đứng im!" Tiếng gầm của Đặc vụ Sâm vang lên ngay sát cửa kho phế liệu.


Bách nghe thấy tiếng Sơn và Hải hét lên, tiếp theo là tiếng nổ đanh gọn của súng trường điện từ bắn trúng dầm thép. Sơn và Hải đã bị đặc vụ Sâm khống chế.


"Sâm! Thằng Bách không có ở đây!" Hải hét lớn, cố tình tạo tiếng ồn để cảnh báo cho Bách. "Chúng tôi chỉ đến đây uống rượu với Cường thôi!"


"Câm miệng!" Sâm lạnh lùng ra lệnh. "Thiết bị quét nhiệt Mắt Quỷ đã ghi nhận nguồn nhiệt lượng từ phổi graphene của thằng Bách xuất hiện trong kho này từ năm phút trước. Lục soát từng chồng phế liệu cho tôi!"


Tiếng bước chân của đội đặc nhiệm bọc giáp titan đen tiến sát vào khu vực chứa giáp bảo hộ thế hệ cũ. Ánh sáng đỏ từ camera quét nhiệt bắt đầu quét dọc các khe hở dầm thép.


Bách chỉ còn khấc khóa cuối cùng.


Anh áp mỏ lết vào khấc thứ sáu. Trực giác cơ khí của anh hoạt động ở cường độ cực hạn. Anh cảm nhận được độ rung của bánh răng cuối cùng đang dao động ở tần số hai mươi hertz dưới sức ép của bão Sao Mộc bên ngoài.


*Click.*


Khấc khóa cuối cùng bật mở.


Bách lập tức nhấn mạnh vào van áp suất ngực bằng đồng thau trên ngực bộ giáp Vỏ Sò-7.


*XÌIIIIII...*


Một tiếng rít thủy lực trầm đục, kéo dài vang lên từ hệ thống ống dẫn khí nén của bộ giáp. Lớp vỏ titan dày cộp mở ra làm đôi như một chiếc vỏ sò khổng lồ bọc thép. Bách nhanh chóng bước lùi vào trong khoang giáp, các khớp khóa cơ học lập tức đóng sập lại kèn kẹt, ôm chặt lấy thân hình gầy gò của anh.


Đồng thời, hệ thống năng lượng siêu dẫn của Vỏ Sò-7 khởi động. Đôi mắt cảm biến quang học màu xanh lam trên chiếc mũ bảo hiểm titan vụt sáng rực rỡ trong bóng tối của góc kho phế liệu, chiếu thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Đặc vụ Sâm vừa bước qua chồng dầm thép chịu lực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!