Nhạc nềnIrregular

Kẻ Vá Trời Bị Săn Đuổi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn rơi tự do ngoài vỏ trạm Aether-IV kéo dài như một thiên niên kỷ nghẹt thở. Trọng lực vĩ mô của Sao Mộc rít lên bên tai Bách, kéo tuột cơ thể bọc trong bộ đồ bảo hộ rách nát của anh thẳng xuống tầng mây axit trung lưu màu vàng cam cuồn cuộn. Mặt kính phân cực màu xanh lam của chiếc mũ bảo hiểm nứt toác một đường dài, để lộ ra khoảng không gian khổng lồ đầy sấm sét điện từ rạch ngang dọc vòm trời khí quyển.


Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene dưới lồng ngực Bách rung lên bần bật, phát ra những tiếng click cơ khí dồn dập, lỗi nhịp. Áp suất môi trường ngoài đang tăng dần theo hàm số mũ khi anh rơi sâu hơn. Bình dưỡng khí nén cao áp sau lưng đã cạn kiệt hoàn toàn, kim chỉ số chỉ về mức không tròn trĩnh. Từng thớ thịt trên cơ thể nửa sinh học của anh co rút lại dưới lực ép của khí quyển. Máu tươi rỉ ra từ bả vai trái—nơi vết rách nhỏ lộ ra do va chạm dầm thép dốc đứng trước đó—nhanh chóng bị dòng khí axit sunfuric ăn mòn, bốc lên những vệt khói xám nhạt.


*Bố ơi... con sẽ đợi bố về...*


Tiếng nói ngây thơ của bé Mai từ Mã thư 04 vang lên trong tâm trí Bách như một mỏ neo lượng tử níu giữ chút ý thức cuối cùng đang dần tan rã. Anh không thể nhắm mắt. Anh phải sống.


*ẦM!*


Một bóng đen khổng lồ, rỉ sét và thô kệch đột ngột lao ra khỏi màn sương mù axit phía trên, cắt ngang quỹ đạo rơi tự do của Bách. Đó là tàu vận tải phế liệu Sắt Gỉ-3. Trên đài điều khiển ngoài trời, tài xế Phong—người sở hữu cánh tay cơ khí thủy lực bọc thép rỉ sét—đang gầm lên qua hệ thống loa ngoài của tàu. Chiếc cẩu trục thủy lực công suất lớn trên boong tàu vung ra, kẹp chặt lấy đai bảo hộ của Bách ngay trước khi anh bị áp suất Sao Mộc nghiền nát lồng ngực.


Phong giật mạnh tay cẩu, kéo Bách ngã sấp mặt xuống sàn tàu kim loại bám đầy bụi quặng. Nam thợ phụ lập tức lao ra, chụp chiếc mặt nạ lọc khí graphene tự chế lên mặt Bách, xả thẳng một dòng Oxy nén áp lực cao thô thô nhưng mát lạnh vào hệ hô hấp đang bốc cháy của anh.


"Hít thở đi, anh Bách! Hít sâu vào!" Nam hét lên, hai tay run rẩy giữ chặt chiếc mặt nạ.


Bách co rúm người, lồng ngực phập phồng dữ dội. Màng lọc graphene trong phổi anh rít lên kèn kẹt khi tiếp nhận dòng khí mới, lọc đi những phân tử lưu huỳnh độc hại cuối cùng bám trong phế quản. Anh sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt hoàn toàn của thể xác. Lá phổi nhân tạo đã bị mài mòn lên đến hai mươi phần trăm dung tích vĩnh viễn.


Khi tàu Sắt Gỉ-3 cập vào Sân ga Sắt Gỉ-3 ở phân khu đáy trạm, Bách còn chưa kịp đứng vững trên đôi chân run rẩy thì bầu không khí ngột ngạt của ga tàu đã bị xé toác bởi tiếng còi hú đỏ lừ của lực lượng an ninh.


"Đứng im! Tất cả đứng im tại chỗ!"


Đốc công Lôi bước ra từ sau hàng rào chắn an ninh bọc thép. Gương mặt mập mạp của hắn đỏ gay vì tức giận và rượu lậu, tay lăm lăm chiếc roi điện cao áp bọc da. Đi sau hắn là bốn sĩ quan an ninh bọc giáp titan đen nhám của tập đoàn Helios.


"Bách! Kẻ phản bội khốn khiếp!" Lôi chĩa thẳng roi điện vào mặt Bách, giọng rít lên đầy căm phẫn. "Mày đã cố ý kích nổ vách ngăn kép chịu lực số 12! Mày đã phá hủy đường ống xả áp chính hòng chôn vùi toàn bộ phân khu đáy này!"


"Hắn nói láo!" Sơn bước lên chắn trước mặt Bách, hai tay bóp chặt súng phun plasma bám đầy vết cháy xém. "Chính Huy đã hy sinh để khóa chốt phụ! Anh Bách đã bước ra ngoài vỏ trạm để vá vết nứt 09A cứu sống toàn bộ Tổ Ong!"


"Câm miệng!" Lôi hét lớn, mắt trợn trừng. "Báo cáo tự động của AI Chronos đã ghi nhận: Can thiệp vật lý trái phép vào hệ thống van chính dẫn đến quá tải áp suất vách ngăn 12. Giấy phép làm việc của thằng Bách chính thức bị tước vĩnh viễn! Lệnh truy nã đỏ đã được ban hành từ cao tầng!"


Bách nhìn thẳng vào mắt Lôi qua lớp kính bảo hộ bám đầy bụi lưu huỳnh. Anh hiểu ra tất cả. Tập đoàn Helios cần một vật tế thần để che đậy sự rò rỉ trọng lực của lò phản ứng Ares và sự mục nát của kết cấu trạm. Lôi đang cố gắng đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu một thợ hàn cấp thấp để giữ lấy chiếc ghế đốc công của hắn.


"Chạy đi, Bách!" Phong thầm thì qua bộ đàm liên lạc nội bộ của tàu Sắt Gỉ-3. Cánh tay cơ khí của Phong đột ngột điều khiển tay cẩu trục gạt phăng hàng rào chắn an ninh, tạo ra một tiếng va đập kim loại chói tai.


"Bắt lấy chúng nó!" Lôi gào lên.


Nhân lúc hỗn loạn, Sơn và Hải lao lên chặn đường các sĩ quan an ninh. Bách bám chặt lấy vai Nam, dùng chút sức tàn cuối cùng lết thân hình rã rời chạy thoát vào mê cung đường ống rác thải ngầm dẫn thẳng về phía khu ổ chuột Tổ Ong. Phía sau lưng anh, tiếng roi điện phóng ra những tia chớp xanh lét và tiếng đập phá tàn bạo vang lên từ Xưởng hàn cơ khí số 09. Căn cứ địa của tổ thợ hàn chính thức bị an ninh Helios niêm phong và đập nát hoàn toàn.


Tổ Ong đón Bách bằng bầu không khí xám xịt, ngột ngạt và đầy tiếng ho khan của những đứa trẻ nhiễm độc phổi. Những container phế liệu xếp chồng lên nhau như những chiếc tổ ong khổng lồ bám vào khung xương rỉ sét của trạm. Nhưng hôm nay, Tổ Ong im lặng một cách đáng sợ. Cư dân ở đây đã biết chuyện. Họ đứng dọc các lối đi hẹp, ánh mắt đầy lo âu và kính trọng nhìn thợ hàn Bách—người vừa vá lại bầu trời ngoài kia để giữ cho họ không bị hút bay vào hư không.


Trong một góc tối bên dưới container bốc xếp, An—nữ công nhân bốc xếp mạnh mẽ với đôi găng tay trợ lực thủy lực cũ—đang đứng đợi sẵn. Cô nhanh chóng kéo Bách vào vùng mù của hệ thống camera giám sát.


"Anh Bách, bộ đồ bảo hộ cũ của anh hỏng hoàn toàn rồi, màng lọc vai đã rách nát," An nói nhanh, đôi mắt sắc sảo nhìn quanh cảnh giác. "Nhưng tôi có một tin này. Trong Kho phế liệu kỹ thuật của phân khu đáy, có một bộ đồ hàn áp lực cao bọc titan dòng 'Vỏ Sò-7' bị bỏ hoang từ thời nghiệp đoàn cũ. Nó nặng một trăm hai mươi ký, bọc giáp titan dày chịu được áp suất lên đến năm mươi bar. Đó là thứ duy nhất giúp anh sống sót ngoài mây axit và đột nhập phòng giam cứu kỹ sư Lam."


"Vỏ Sò-7..." Bách thào thào, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau dữ dội. Anh cần bộ giáp đó. Nhưng trước khi anh kịp trả lời, tiếng còi hú báo động đỏ của lực lượng đặc nhiệm lại vang dội khắp Tổ Ong.


*RÈ... RÈ...*


"Chú ý! Tất cả cư dân Tổ Ong!" Giọng nói lạnh lùng, tàn bạo của Đặc vụ Sâm—Phó chỉ huy an ninh—vang lên từ hệ thống loa phóng thanh công cộng. "Chúng tôi đang truy quét một tội phạm công nghiệp nguy hiểm mang tên Bách. Bất kỳ ai che giấu hắn sẽ bị cắt định mức oxy ngay lập tức!"


Bầu không khí Tổ Ong đông cứng lại. Sâm đang dẫn đầu đội truy quét đỏ bọc giáp điện từ xông vào khu ổ chuột. Trên tay Sâm là thiết bị quét nhiệt độ nhạy cao Mắt Quỷ, chùm tia laser đỏ rực của nó bắt đầu quét dọc các vách container kim loại để lùng sục từng nguồn nhiệt bất thường.


"Vào đây nhanh!" Bà Sáu—chủ quán ăn Sắt Gỉ—đột ngột đẩy cánh cửa gỗ mục nát của quán, vẫy tay gọi Bách.


Bách lẻn vào trong, nằm áp sát người xuống sàn gỗ rỗng phía dưới quầy rượu tổng hợp, ngay trên những hòm linh kiện vũ khí tự chế bọc chì chống bức xạ mà Quốc đã giấu từ trước. Lam đang ở trong phòng giam biệt lập chịu áp lực cao, anh không thể bị bắt ở đây.


*CỘP... CỘP...*


Tiếng ủng thép của Đặc vụ Sâm gõ xuống sàn quán ăn Sắt Gỉ vang lên đều đặn, rợn người. Ánh sáng đỏ từ camera nhiệt Mắt Quỷ lướt qua các khe hở sàn gỗ, quét thẳng vào lồng ngực Bách.


Trên màn hình của Sâm, nguồn nhiệt lượng tỏa ra từ lá phổi graphene đang bị viêm nặng của Bách bắt đầu sáng rực lên như một lò phản ứng mini chịu áp lực cao. Sâm dừng bước chân ngay trên đầu Bách.


"Bà Sáu," Sâm lạnh lùng nói, tay đặt lên báng súng trường điện từ. "Nhiệt độ dưới sàn quán của bà hơi cao đấy."


Bách nằm bên dưới, hai tay bóp chặt lồng ngực. Anh áp dụng Quy tắc di chuyển trong ống thông gió kết hợp mặt nạ lọc khí graphene tự chế để điều tiết nhịp thở. Anh hít vào thật sâu, nín thở nén khí trong phế quản, cố gắng ép nhịp tim tụt xuống dưới mức năm mươi lần mỗi phút để hạ nhiệt độ khí thở tỏa ra cơ thể.


"Chỉ là đống pin dự phòng cũ của quán thôi, đặc vụ," Bà Sáu cười xòa, tay vẫn lau chùi chiếc ly thủy tinh ố vàng. "Anh biết phân khu đáy này lạnh thế nào mà."


Sâm không tin. Hắn rút chiếc dao găm rung điện tử ra, chuẩn bị cắm mạnh xuống khe sàn gỗ.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía Trạm sạc oxy trung tâm ngoài phố. Ánh sáng toàn khu vực Tổ Ong vụt tắt ngấm, dìm tất cả vào bóng tối hoàn toàn.


"Báo cáo! Có sự cố chập điện lớn tại trạm sạc khí! Hệ thống sạc bị quá tải!" Tiếng lính gác báo cáo gấp gáp qua bộ đàm của Sâm.


Đó là Nam. Thợ phụ trẻ tuổi đã cố tình dùng mỏ lết lực bọc nhựa tạo ra một vụ chập mạch điện lượng tử tại trạm sạc oxy để đánh lạc hướng đội tuần tra.


"Mẹ kiếp!" Sâm chửi thề, lập tức quay lưng lao ra ngoài quán cùng đội đặc nhiệm.


"Bách! Đi lối này!" Lâm—thợ bảo dưỡng ống—thì thầm qua bộ đàm sóng ngắn. "Đừng đi đường ống thông gió chính trục đứng, Sâm đã cho lính khóa chặt van xả phụ và đặt bẫy áp suất ở đó rồi! Hãy đi theo đường ống thoát nước thải ngầm hướng về phía kho phế liệu!"


Bách bò ra khỏi sàn gỗ, gật đầu cảm ơn Bà Sáu rồi lao thẳng vào bóng tối của đường ống thoát nước bùn thải rỉ sét. Toàn bộ Tổ Ong hiện đã bị phong tỏa thiết quân luật, lính gác bọc giáp titan đứng dày đặc ở các lối ra vào.


Anh phải thâm nhập thành công vào Kho phế liệu kỹ thuật để lấy bộ đồ Vỏ Sò-7 trước khi Sâm kịp lập lại nguồn điện và định vị được vị trí của anh trong mê cung gỉ sét này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!