Mối Hàn Giữa Hư Không
Còi báo động từ hệ thống điều hành trung tâm AI Chronos vẫn rú lên từng đợt rát buốt, dội vào không gian ngột ngạt của Phân khu đáy số 9. Trên sàn thép lạnh lẽo, thi thể của Huy nằm bất động, gương mặt hốc hác bám đầy bụi dầu đen giờ đã xám ngoét. Người thợ sửa van áp trẻ tuổi đã dùng chút sức tàn cuối cùng để khóa chặt chốt phụ của đĩa van, đổi mạng sống của mình lấy sự an toàn tạm thời cho năm trăm con người ở Tổ Ong. Nhưng sự hy sinh ấy chỉ mới giải quyết được một nửa thảm họa.
*KÈTTTT... RẮC...*
Tiếng kim loại vặn xoắn rùng rợn vang lên từ phía vách ngăn kép chịu lực số 12. Vết nứt vỏ trạm số 09A đang xé rộng ra ngoài không gian tự do. Áp suất khí quyển khổng lồ của Sao Mộc—thứ quái vật đang chực chờ nuốt chửng trạm nghiên cứu quỹ đạo Aether-IV—đang điên cuồng hút sạch lượng dưỡng khí ít ỏi còn sót lại.
Bách quỳ bên thi thể đồng đội, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Vết bỏng nhiệt trên ngực anh, dù đã được Y tá Linh bôi gel làm mát, vẫn nhói lên từng cơn bỏng rát dưới lớp băng vô trùng. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm thía gì so với sự căm phẫn đang cuộn trào trong lồng ngực anh. Tập đoàn Helios đã bỏ mặc họ. Hệ thống AI Chronos đã khóa chết cửa sập cô lập phân khu này, biến nơi đây thành một chiếc kén tử thần.
"Bách! Chúng ta không còn thời gian nữa!" Sơn lao đến, bàn tay to bản bám đầy vết sẹo bỏng hồ quang siết chặt vai Bách. "Vết rách ngoài vỏ trạm đã lan rộng gần ba mét. Nếu không bịt kín nó ngay lập tức, lực uốn kết cấu sẽ bẻ gãy hoàn toàn Trục dầm số 12. Lúc đó, cả phân khu đáy sẽ rơi tự do vào tâm bão!"
Bách hít một hơi thật sâu, cố nén cơn ho đang chực chờ bùng phát từ lá phổi graphene bị lỗi. Anh đứng bật dậy, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ô kính chịu lực dày hướng ra khoảng không vũ trụ đầy mây cam đỏ cuồn cuộn.
"Sơn, chuẩn bị tấm hợp kim titan bọc polymer. Hùng Búa, mang đèn khò gia nhiệt công suất lớn ra phòng điều áp số 9. Chúng ta bước ra ngoài."
"Cậu điên rồi sao?" Lam từ góc tối bước ra, chiếc máy quét lượng tử cầm tay trên tay cô nhấp nháy liên tục các thông số ứng suất đỏ lừ. "Sức gió ngoài vỏ trạm lúc này đã vượt quá ba trăm cây số một giờ. Sấm sét điện từ từ bão Sao Mộc đang quét qua trục dầm dốc đứng. Với bộ đồ bảo hộ cũ nát rách vai của cậu, áp suất và khí độc sunfua sẽ nghiền nát lá phổi graphene trong vòng mười phút!"
Bách nhìn Lam, nụ cười nhạt xuất hiện trên gương mặt hốc hác: "Nếu tôi không ra, tất cả năm trăm người ở Tổ Ong, bao gồm cả cô, sẽ không có nổi mười phút để thở. Lam, cô là bộ não của chúng tôi. Hãy ở trong phòng điều khiển, giám sát áp suất vách ngăn và dẫn đường cho tôi qua bộ đàm. Phần còn lại, cứ để thợ hàn chúng tôi lo."
Trong phòng điều áp khẩn cấp số 9, tiếng rít của bơm hút chân không bắt đầu hoạt động, thực hiện giao thức cân bằng áp suất khoang đệm. Sương mù lạnh buốt bốc lên từ sàn thép, bao phủ lấy ba bóng người đang đứng im lặng. Bách kiểm tra lại các khớp nối trên bộ đồ bảo hộ cũ kỹ của mình. Ở bả vai trái, một vết rách nhỏ lộ ra do va chạm với dầm thép dốc đứng trước đó—một vết sẹo kỹ thuật chí mạng trong môi trường đầy khí độc sunfua ngoài kia. Anh dùng tạm một miếng băng dính chịu nhiệt bọc đè lên, biết rõ đây chỉ là giải pháp tâm lý.
*RÈ... RÈ...*
Tín hiệu lượng tử từ bộ đàm sóng ngắn chợt nhiễu loạn, rồi một giọng nói ngây thơ, đứt quãng vang lên bên tai Bách. Đó là Mã thư 04—bản dịch hoàn chỉnh từ con gái Mai gửi từ Trái Đất mà Lam vừa giải mã xong.
*"Bố ơi... con là Mai đây... Con nhớ bố lắm... Bố bảo trên Sao Mộc có nhiều ngôi sao sáng lắm đúng không bố? Ở đây bụi xám nhiều quá, con không thấy sao đâu... Phổi của con lại đau rồi, bà ngoại bảo chỉ cần bố gửi oxy về là con sẽ hết đau... Bố nhớ giữ ấm nhé... Con sẽ đợi bố về... đợi bố dắt con đi xem sao..."*
Tiếng ho khan yếu ớt của đứa con gái nhỏ ở Trái Đất xa xôi dội vào màng nhĩ, bóp nghẹt trái tim Bách. Đôi mắt anh đỏ hoe sau lớp kính bảo hộ phân cực màu xanh lam. Mai đang đợi anh. Cô bé đang chiến đấu với bụi mịn ở Trái Đất bằng niềm tin vào người bố thợ hàn trên quỹ đạo Sao Mộc. Anh không được phép chết ở đây. Anh phải sống, phải vá lại bầu trời này để đổi lấy từng bar oxy gửi về cho con.
"Bắt đầu xả áp khẩn cấp. Áp suất môi trường ngoài: 1.5 bar. Chuẩn bị mở cửa sập ngoài trời."
Giọng nói lạnh lùng của AI Chronos vang lên dập tắt mọi suy nghĩ. Cánh cửa sập bọc titan nặng nề từ từ hạ xuống, mở ra một khe hẹp dẫn thẳng vào lòng địa ngục khí quyển của Sao Mộc.
Một luồng gió rít kinh hoàng ập vào khoang đệm, mang theo những dải sương mù màu vàng cam đậm đặc mùi lưu huỳnh và axit. Sức gió ba trăm cây số một giờ gầm rú như tiếng gầm của vạn con thú dữ, cố gắng kéo tuột mọi thứ ra ngoài không gian tự do. Trước mắt Bách, hành tinh khí khổng lồ hiện ra với vẻ đẹp đáng sợ tột cùng: những dải mây màu đỏ gạch, cam và trắng xoáy vào nhau thành những dòng thác khí khổng lồ, sấm sét điện từ màu xanh lam phóng ra liên tục giữa các tầng mây, rạch đôi màn đêm quỹ đạo.
"Sơn, giữ chặt dây cáp bảo hiểm! Hùng Búa, gá chặt tấm vá!" Bách hét lớn qua bộ đàm, tiếng anh bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít.
Bách bước chân ra ngoài vỏ trạm. Ngay lập tức, kẹp mỏ neo từ trường cầm tay của anh rít lên kèn kẹt khi bám chặt vào dầm thép chịu lực chính của Trục D. Lực hút chân không cực mạnh từ Vết nứt vỏ trạm số 09A cách đó ba mét đang điên cuồng hút mọi luồng khí xung quanh, tạo ra một vùng xoáy áp suất âm cực kỳ nguy hiểm. Bộ đồ bảo hộ cũ kỹ của Bách uốn cong lại dưới sức ép, tiếng piston thủy lực rên rỉ chịu tải.
Anh bò chậm rãi trên dầm dốc đứng, từng bước một, bám chặt kẹp từ trường để không bị gió bão thổi bay vào hư không. Ngay phía sau, Hùng Búa—với thân hình hộ pháp bọc trong giáp gia nhiệt—đang chật vật đẩy tấm hợp kim titan bọc polymer nặng hơn tám mươi ký tiến về phía vết nứt. Sơn ở cửa khoang đệm, hai tay siết chặt cuộn cáp bảo hiểm titan, mắt không rời bóng lưng của Bách.
"Tôi đã tiếp cận được vết nứt!" Bách báo cáo.
Vết rách vỏ trạm dài hơn ba mét, rộng mười phân, mép thép titan chịu lực bị xé toác ra ngoài như một vết thương hở đang chảy máu dưỡng khí. Luồng khí áp suất cao từ bên trong trạm thoát ra tạo thành một vệt sương trắng xóa giữa màn sương axit của Sao Mộc.
"Hùng! Đưa tấm vá vào!" Bách ra lệnh.
Hùng Búa gầm lên một tiếng qua bộ đàm, dùng đôi tay lực lưỡng đẩy mạnh tấm hợp kim titan bọc polymer đè lên vết nứt.
*HÚUUUUU!*
Một hiện tượng vật lý kỳ lạ xảy ra. Lực hút chân không cực mạnh từ lỗ rò rỉ ngay lập tức hút chặt lấy tấm vá titan, kéo nó ép sát vào vỏ trạm chịu áp lực. Đây là một lợi thế chiến thuật ngắn hạn (lực hút chân không giúp giữ chặt tấm vá tạm thời), nhưng Bách biết rõ rủi ro chí mạng: nếu anh hàn lệch ren hoặc không cân bằng được ứng suất uốn, áp suất khí quyển 5 bar bên ngoài khi trạm chìm sâu hơn sẽ ngay lập tức xé toác mối hàn, tạo ra một vụ nổ áp suất ngược nghiền nát cả ba người.
"Tôi bắt đầu hàn đè lực hút chân không! Sơn, giám sát dòng điện!" Bách nâng khẩu súng hàn hồ quang plasma cải tiến lên.
Anh bóp cò nấc một. Luồng hồ quang plasma màu xanh lam chói lòa phóng ra từ đầu súng, nung chảy mép tấm hợp kim titan bọc polymer ở nhiệt độ năm ngàn độ C, hòa lẫn nó vào lớp vỏ thép rỉ sét của trạm. Bách tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển tay hàn di chuyển theo những đường vảy cá đều đặn.
Nhưng Sao Mộc không dễ dàng để họ chiến thắng.
Một tia sét điện từ khổng lồ phóng ra từ tầng mây cam phía dưới, đánh thẳng vào tháp viễn thông phía trên Trục D. Luồng xung điện từ (EMP) cực mạnh lan truyền dọc theo khung xương kim loại của trạm.
*XÈÈÈÈ! OÀNG!*
Màn hình hiển thị trên kính bảo hộ phân cực màu xanh lam của Bách lập tức bị nhiễu loạn hoàn toàn, biến thành một vệt sáng trắng xóa rồi tắt ngấm. Hệ thống cảm biến đo áp suất và đo khoảng cách của bộ đồ bảo hộ bị tê liệt. Anh hoàn toàn bị mù trong sương mù điện từ.
"Sơn! Robot hàn tự động! Deploy robot hỗ trợ khẩn cấp!" Lam gào lên từ phòng điều khiển.
Sơn lập tức nhấn nút kích hoạt robot hàn tự động từ cửa khoang đệm. Nhưng con robot bốn chân vừa bước ra ngoài vỏ trạm được nửa mét thì một luồng sét điện từ thứ hai quét qua, kích nổ toàn bộ bảng mạch silicon-titan của nó. Robot bốc cháy xém, rít lên một tiếng kim khí rồi bị gió bão giật phăng, cuốn bay vào lòng hành tinh khí khổng lồ.
"Không được rồi! Thiết bị tự động bị cháy mạch hoàn toàn!" Sơn hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.
Bách đứng im lơ lửng giữa gió bão rít gào, hai tay vẫn giữ chặt súng hàn plasma đang chập điện liên tục. Kính bảo hộ tối đen, tai anh ù đi vì tiếng sét đánh và tiếng gió bão 300km/h cố gắng xé toác cơ thể anh khỏi dầm chịu lực.
*Bố ơi... con sẽ đợi bố về...*
Giọng nói của bé Mai lại vang lên trong tâm trí Bách như một luồng điện kích hoạt ý chí sinh tồn. Anh không thể bỏ cuộc. Anh là thợ hàn cấu trúc của phân khu đáy. Anh đã học cách lắng nghe kim loại từ ông Vinh trước khi học cách nhìn bằng mắt.
Bách nhắm chặt mắt lại dưới lớp kính bảo hộ tối đen. Anh cởi bỏ găng tay bảo hộ của cánh tay trái, áp bàn tay trần sần sùi đầy vết sẹo trực tiếp lên vỏ kim loại lạnh ngắt của trạm chịu áp.
Anh bắt đầu áp dụng kỹ năng cảm ứng dòng khí rò rỉ qua độ rung.
Thông qua lòng bàn tay tiếp xúc trực tiếp với thép rỉ, Bách cảm nhận được tần số rung siêu âm của dòng khí đang thoát qua khe hở. Tiếng rít siêu âm truyền qua xương cánh tay, dội vào màng nhĩ anh như một bản nhạc cơ khí. Vết nứt đang nằm ở đâu, mép titan đang bị lệch bao nhiêu milimet, tấm polymer đang bị uốn cong ở góc nào... tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí anh như một bản đồ ba chiều hoàn hảo.
"Tôi sẽ hàn mù!" Bách nói vào bộ đàm, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Bách! Cậu điên rồi! Hàn mù ngoài bão từ là tự sát!" Lam hét lên.
"Tin tôi đi!" Bách gầm lên.
Anh bóp cò súng hàn nấc hai. Súng hàn plasma rít lên chói tai. Bách không nhìn bằng mắt, anh điều khiển khẩu súng hoàn toàn dựa trên độ rung truyền qua bàn tay trái bám vách thép. Anh chủ động điều chỉnh tần số dòng điện súng hàn đồng bộ với nhịp rung dao động của dầm chịu tải Trục D để triệt tiêu lực uốn cong.
*XÈÈÈ... XÈÈÈ...*
Những tia lửa plasma xanh trắng bắn ra tung tóe giữa bão điện từ, vẽ nên những đường cong hoàn hảo trong đêm tối. Mối hàn đè lực hút chân không bọc polymer nóng chảy dần dần bịt kín vết rách dài ba mét.
Nhưng cái giá phải trả bắt đầu ập đến.
Miếng băng dính chịu nhiệt trên bả vai trái bộ đồ bảo hộ của Bách bị gió bão và axit sunfuric ăn mòn, bong tróc hoàn toàn. Khí độc sunfua nồng độ cao rò rỉ qua khe hở vai giáp rách, tràn thẳng vào bên trong hệ thống thở của anh.
"Khụ... khụ!"
Bách ho dữ dội bên trong mặt nạ. Lá phổi graphene nhân tạo của anh lập tức phản ứng dữ dội trước lượng khí độc xâm nhập. Màng lọc graphene bị mài mòn thêm mười phần trăm dung tích vĩnh viễn trong tích tắc. Cổ họng anh ngập ngụa vị mặn chát của máu tươi, lồng ngực co thắt đau đớn như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.
"Bách! Bình oxy của cậu chỉ còn dưới 0.05 bar! Phổi của cậu đang chảy máu! Quay lại ngay!" Lam khóc nghẹn qua bộ đàm.
"Giữ... giữ chặt tấm vá... Hùng..." Bách thào thào, máu rỉ ra từ khóe môi bám vào mặt kính trong suốt. Tay phải anh vẫn giữ vững súng hàn, di chuyển đều đặn từng milimet cuối cùng của mối vá.
Anh không dừng lại. Ý chí sinh tồn vượt qua mọi giới hạn sinh học của con người. Mối hàn vảy cá siêu liên kết bọc sợi carbon dần khép kín lỗ thủng khổng lồ. Áp suất rò rỉ giảm dần, giảm dần... cho đến khi tiếng rít tử thần hoàn toàn biến mất.
Vết nứt vỏ trạm số 09A đã được bịt kín hoàn toàn. Năm trăm cư dân Tổ Ong đã được cứu sống khỏi nguy cơ ngạt thở vĩnh viễn.
"Xong rồi..." Bách thầm thì, cơ thể anh hoàn toàn kiệt quệ, súng hàn plasma tắt lịm nguồn điện.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc mối hàn cuối cùng vừa hoàn thành, một tia sét điện từ khổng lồ từ bão Sao Mộc phóng xuống, đánh trúng dầm dốc đứng nơi Bách đang bám giữ. Luồng điện tích cực đại truyền qua dầm thép, cắt đứt dây cáp bảo hiểm titan của Bách và hất văng anh vào hư không lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!