Thảm Họa Vách Ngăn 12
Trong không gian ngầm chật hẹp của phòng khám lậu nằm dưới sàn quán ăn Sắt Gỉ, mùi dầu thông và dung dịch sát trùng rẻ tiền nồng nặc quện vào nhau. Bách nằm tựa lưng vào vách gỗ ghép từ những tấm container phế thải, lồng ngực trần của anh phập phồng một cách nhọc nhằn. Trên làn da ngăm đen, một vết bỏng nhiệt đỏ rực, phồng rộp kéo dài từ xương đòn xuống sát chấn thủy—hậu quả của việc áp chặt tấm đồng lạnh để hấp thụ bức xạ nhiệt trong cuộc đột nhập Trục hành lang C vài giờ trước.
Y tá Linh quỳ bên cạnh, những ngón tay thon dài nhưng thô ráp vì bám bụi kim loại đang cẩn thận bôi một lớp dung dịch làm mát y tế lên vết bỏng của anh. Chất gel màu xanh lục mát lạnh chạm vào da thịt, tạm thời dập tắt cơn đau rát như lửa đốt.
"Cậu liều mạng vừa thôi, Bách," Linh vừa nói, giọng run rẩy vì lo lắng, vừa quấn một lớp băng vô trùng mỏng quanh ngực anh. "Lá phổi graphene đã bị mài mòn đến mười phần trăm dung tích. Nếu vết bỏng này bị nhiễm trùng bụi sắt ngoài vỏ trạm, hệ miễn dịch của cậu sẽ tự đào thải màng lọc nhân tạo ngay lập tức. Lúc đó, không có loại thuốc ức chế nào cứu nổi cậu đâu."
Bách không đáp. Anh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi nhìn sang phía Lam. Nữ kỹ sư hạt nhân đang ngồi im lặng trong góc tối, chiếc máy giải mã lượng tử cầm tay bọc vỏ đồng trên đùi cô khẽ phát ra những luồng sáng xanh lam nhạt phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt nhưng kiên nghị.
"Giải mã xong rồi," Lam thì thầm, giọng cô khản đặc vì thiếu oxy. Cô nhấn nhẹ vào màn hình cảm ứng, truyền dữ liệu đã được bẻ khóa bảo mật sang thiết bị cầm tay của Bách. "Đây là Mã thư 04. Bức thư thoại từ con gái cậu."
Bách nín thở, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình thiết bị đầu cuối. Một luồng âm thanh nhiễu hạt lượng tử rè rè vang lên, trước khi một giọng nói nhỏ nhẹ, ngây thơ nhưng đứt quãng bởi những tiếng ho khan truyền đến tai anh:
*"Bố ơi... con là Mai đây... Ở Trái Đất hôm nay có mưa... nhưng nước mưa màu xám xịt và khét lắm bố ạ. Bà ngoại bảo... bảo phổi của con lại bị nghẹt bụi mịn rồi, cần phải có bộ lọc khí mới... Bố ở trên Sao Mộc có lạnh không? Bố nhớ gửi oxy về cho con nhé... Con ngoan lắm, con không khóc đâu... Bố nhớ về với con..."*
Tiếng ho của đứa trẻ lên tám rít qua loa phát nhỏ, bóp nghẹt trái tim người thợ hàn. Bách nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh đang gá bên đai bảo hộ. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua gò má hốc hác, hòa vào lớp gel làm mát trên ngực. Đó là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thế giới này, là lý do để anh tiếp tục bán mạng dưới áp suất nghiền nát của hành tinh khí khổng lồ.
Nhưng khoảng khắc bình yên giả tạo đó không kéo dài được lâu.
*ẦM!*
Một cú rung chấn cực mạnh đột ngột giáng xuống. Toàn bộ trạm không gian Aether-IV rùng mình dữ dội. Tiếng kim loại vặn xoắn gầm rú từ phía trên trần nhà, kéo theo hàng loạt bụi rỉ sét và vụn sắt rơi rào rào xuống phòng khám ngầm. Đèn halogen vụt tắt, thay thế bằng thứ ánh sáng đỏ lừ nhấp nháy điên cuồng của hệ thống báo động khẩn cấp.
"Cảnh báo! Cảnh báo áp suất!" Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI Chronos vang lên khắp các loa trạm. "Áp suất khí quyển Sao Mộc tại phân khu đáy số 9 tăng vọt lên mức 5 bar. Ứng suất bề mặt vượt ngưỡng giới hạn bền kết cấu. Phát hiện rò rỉ áp lực cực hạn tại Trục dầm số 12."
Cửa sập phòng khám bị đẩy bật ra. Huy, người thợ sửa van áp gầy gò, mặt mũi lấm lem dầu đen hoảng loạn lao vào. Chiếc mỏ lết lực bọc cao su chịu nhiệt đeo bên hông hắn va đập vào cánh cửa phát ra tiếng kêu canh cách.
"Bách! Anh em ơi! Có chuyện lớn rồi!" Huy gào lên, lồng ngực phập phồng điên cuồng dưới lớp áo bảo hộ rách nát. "Đường ống dẫn khí xả áp chính tại Vách ngăn kép chịu lực số 12 bị nổ tung rồi! Áp suất ngoài Sao Mộc đang tràn vào khoang đệm, tạo ra lực hút chân không cực mạnh! Hệ thống tự động của Chronos đã khóa chết cửa sập cô lập phân khu đáy số 9! Chúng ta chỉ còn chưa đầy mười hai giờ khí thở trước khi cạn kiệt hoàn toàn!"
Bách bật dậy khỏi giường mổ, mặc kệ cơn đau xé ngực từ vết bỏng mới băng bó. Anh chộp lấy chiếc mặt nạ lọc khí graphene tự chế, siết chặt dây đai cao su quanh đầu, rồi vồ lấy khẩu Súng hàn hồ quang plasma cải tiến—thiết bị Vulcan-3 bị hỏng đã được Quốc độ chế tăng cường dòng điện.
"Huy! Nam! Sơn! Tất cả tập hợp!" Bách ra lệnh qua bộ đàm, giọng đanh thép lấn át tiếng còi báo động. "Chúng ta phải đến vách ngăn 12 ngay lập tức. Nếu vách ngăn đó sụp đổ, toàn bộ phân khu đáy sẽ bị xé toác khỏi trạm!"
Khi tổ thợ hàn chạy đến khu vực Vách ngăn kép chịu lực số 12, cảnh tượng trước mắt họ không khác gì một địa ngục cơ khí.
Đây là điểm giao nhau khổng lồ giữa phân khu đáy nghèo khổ và khoang nông nghiệp phía trên, nơi chịu lực uốn cong lớn nhất của toàn trạm. Lúc này, đường ống xả áp chính đường kính hơn một mét đã bị xé rách một đường dài gần hai mét do hiện tượng quá tải áp suất khí quyển tăng đột ngột bên ngoài.
*HÚUUUUUUUU!*
Tiếng rít xé tai của luồng không khí áp suất cao đang bị hút mạnh ra ngoài chân không Sao Mộc gầm rú như một con quái vật bị thương. Áp suất chênh lệch 5 bar giữa bên ngoài và bên trong trạm tạo ra một lực hút khổng lồ lên đến hàng tấn. Sức hút kinh hoàng ấy cuốn phăng mọi vật thể tự do xung quanh—những cuộn dây cáp rỉ sét, đinh tán titan, mảnh thép vụn—biến chúng thành những viên đạn động năng bay vút trong không khí, va đập loảng xoảng vào vách trạm trước khi bị hút thẳng vào khe nứt.
"Áp suất đang tụt dốc không phanh!" Nam thợ phụ hét lên qua bộ đàm, hai tay bám chặt vào một dầm chịu lực dốc đứng để không bị gió hút bay đi. "Nếu không bịt kín vết rách này trong mười phút, toàn bộ dưỡng khí dự phòng của phân khu 9 sẽ bị hút cạn sạch!"
"Không hàn trực tiếp được!" Lam quan sát từ xa qua màn hình máy quét lượng tử, lớn tiếng cảnh báo. "Không khí thoát ra quá mạnh sẽ thổi lệch hoàn toàn hồ quang plasma của súng hàn! Phải đóng van xả áp phụ phía trên để giảm lưu lượng khí rò rỉ trước!"
Nhưng cụm van xả phụ nằm trên bệ kỹ thuật cao hơn năm mét, ngay sát tâm điểm của luồng khí rò rỉ đang rít lên điên cuồng. Hơn thế nữa, hiện tượng giãn nở đoạn nhiệt cực nhanh của luồng khí thoát ra ngoài đã khiến nhiệt độ xung quanh đường ống giảm xuống dưới âm một trăm độ C. Lớp tuyết đóng băng dày đặc, trắng xóa đang nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ cụm van và các khớp nối dầm chịu lực.
"Để tôi!" Huy hét lên.
Người thợ sửa van nhút nhát thường ngày giờ đây bỗng trở nên quyết đoán đến lạ kỳ. Hắn biết rằng sau lưng vách ngăn này là năm trăm gia đình thợ hàn nghèo khổ, là Tổ Ong, là mạng sống của chính anh em đồng đội. Huy chộp lấy chiếc mỏ lết lực bọc cao su chịu nhiệt, lao thẳng lên thang sắt dốc đứng dẫn lên bệ van.
*Két! Két!*
Thang sắt rung lắc điên cuồng dưới sức uốn của vách ngăn. Huy leo lên đến đỉnh bệ, áp sát cơ thể vào đĩa van xả áp phụ đang quay cuồng tự do do áp suất ngược cực lớn từ ngoài Sao Mộc dội vào. Hắn móc chiếc mỏ lết lực vào chốt hãm, cố gắng dùng toàn lực để cố định đĩa van.
"Kẹt rồi! Băng giá bám chặt ren khóa rồi! Đĩa van không chịu bám ren!" Huy gào lên qua bộ đàm, khuôn mặt lấm lem dầu đen của hắn méo mó đi vì lạnh và sức ép lồng ngực.
"Huy! Tránh ra để tôi dùng nhiệt!" Bách hét lớn. Anh bám chặt chân vào dầm dốc đứng bằng kẹp mỏ neo từ trường cầm tay, nâng khẩu súng hàn hồ quang plasma cải tiến lên.
Bách bóp cò súng hàn. Một luồng hồ quang plasma màu xanh lam rực rỡ, nóng tới 5000 độ C bắn thẳng vào khớp nối van bị đóng băng của Huy. Sức nóng cực đại của plasma lập tức nung chảy lớp băng giá trắng xóa, giải phóng các khớp ren bị kẹt cứng.
"Được rồi!" Huy hét lên, hắn lập tức xoay mạnh mỏ lết lực để khóa chặt đĩa van.
Nhưng đúng lúc đĩa van vừa nhúc nhích được nửa vòng, một tiếng nổ phụ lại vang lên từ khớp nối mềm phía dưới bệ kỹ thuật. Áp suất ngược từ tầng khí quyển 5 bar ngoài Sao Mộc dội ngược vào đường ống xả áp phụ chưa kịp khóa hoàn toàn, tạo ra một lực đẩy động năng cực lớn.
*OÀNG!*
Cú nổ áp suất hất văng chiếc mỏ lết lực khỏi tay Huy. Sợi dây cáp bảo hiểm mỏng sờn trên vai hắn bị giật đứt phựt dưới sức kéo hàng tấn. Lực hút chân không cực mạnh từ khe nứt vách ngăn 12 bắt đầu kéo cơ thể gầy gò của Huy trượt dài trên bệ thép đóng băng, hướng thẳng về phía lỗ thủng đang rít lên điên cuồng.
"Huy!" Bách gào lên.
Không một giây do dự, Bách kích hoạt kẹp mỏ neo từ trường cầm tay để giải phóng cơ thể khỏi dầm chịu lực dốc đứng, dùng lực đẩy động năng từ súng hàn plasma bắn ngược về phía sau để cơ động bay qua khoảng trống năm mét giữa hư không. Anh quăng mạnh sợi dây cáp titan dự phòng bảo hiểm từ vai giáp về phía Huy.
"Chộp lấy dây cáp!"
Huy rướn người, bắt được đầu cáp titan bằng một tay. Nhưng lực hút chân không quá lớn đang kéo chặt lấy nửa thân dưới của hắn, vách ngăn kép số 12 bọc titan bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng xung quanh khe hở, phát ra tiếng rít tử thần kèn kẹt như tiếng xương gãy của một con quái vật khổng lồ.
"Bách... không được..." Huy thều thào qua bộ đàm, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi và miệng hắn dưới áp lực ép ngực cực hạn của môi trường mất áp suất đột ngột. "Lực hút lớn quá... Nếu tôi buông tay khỏi đĩa van... van sẽ tự mở lại... toàn bộ phân khu sẽ chết ngạt..."
"Giữ chặt! Tôi sẽ dùng búa gõ chốt khóa!" Bách cố gắng rướn người tới, chộp lấy chiếc búa tạ bọc hợp kim carbide của Hùng Búa đang trôi nổi tự do trong luồng khí đối lưu. Anh vung búa, định gõ thẳng vào chốt khóa phụ để cố định đĩa van từ xa.
Nhưng lực hút chân không quá lớn và sức gió rít cuồng phong đã làm lệch hoàn toàn đường búa của Bách. Chiếc búa tạ nặng nề bị luồng gió đối lưu bẻ cong quỹ đạo, đập mạnh vào dầm thép chịu tải bên cạnh phát ra tiếng *boong* đanh gọn, văng mất hút vào bóng tối.
Lá phổi graphene của Huy bắt đầu xẹp xuống dưới áp lực chênh chênh lệch áp suất cực hạn. Đôi mắt hắn mờ dần, nhưng ý chí của người thợ sửa van nghèo khổ vẫn rực sáng. Hắn nhìn Bách, nhìn người đồng đội đã liều mạng cứu mình, rồi khẽ mỉm cười qua lớp kính bảo hộ bám đầy dầu đen.
"Bố của Mai... phải sống sót trở về..."
Huy dùng chút sức tàn cuối cùng, gạt mạnh bàn tay đang giữ cáp titan của Bách ra. Bằng một động tác dứt khoát, hắn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình lao thẳng vào, khóa chặt chốt phụ của đĩa van trước khi vách ngăn vỡ tung.
*Rắc! Click!*
Chốt phụ đóng sập vào vị trí khóa vĩnh viễn. Đĩa van ngừng quay. Luồng khí rò rỉ qua đường ống phụ đột ngột bị chặn lại, làm giảm áp lực hút chân không đi một nửa.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Luồng khí nén áp lực lớn từ khớp nối bị khóa đột ngột dội ngược lại, tạo ra một vụ nổ động năng hất văng cơ thể Huy ra khỏi bệ kỹ thuật. Hắn rơi tự do từ độ cao năm mét xuống sàn thép chịu lực của phân khu đáy, lồng ngực co thắt dữ dội trước khi hoàn toàn bất động.
"HUY!"
Bách lao xuống sàn thép, quỳ sụp bên cạnh người đồng nghiệp. Anh giật phăng mặt nạ của Huy, nhưng đã quá muộn. Đồng tử của Huy đã giãn ra, lồng ngực hắn xẹp xuống hoàn toàn do chấn thương áp lực và xẹp phổi cấp tính. Người thợ sửa van nhút nhát đã hy sinh thân mình để giữ van xả phụ, cứu sống năm trăm thợ hàn ở đáy trạm khỏi cái chết ngạt tức thời.
Nhưng thảm họa vẫn chưa dừng lại ở đó.
*KÈTTTT... RẮC...*
Vách ngăn kép chịu lực số 12—vách ngăn lớn nhất ngăn cách phân khu đáy và khoang nông nghiệp phía trên—bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ màu xám xịt chạy dọc theo khung xương thép chịu tải chính. Tiếng rít tử thần của không khí rò rỉ ra ngoài vỏ trạm lại vang lên, mỗi lúc một lớn hơn, rùng rợn hơn.
Bách đứng bật dậy, hai tay siết chặt khẩu súng hàn plasma cải tiến. Gương mặt anh lạnh lùng như thép nguội, đôi mắt đỏ rực lửa giận và đau thương nhìn ra ngoài cửa kính chịu lực dày của trạm, nơi những dải mây cam đỏ cuồn cuộn của bão Sao Mộc đang chực chờ nuốt chửng tất cả.
"Huy đã giữ được van phụ," Bách khàn giọng nói vào bộ đàm của tổ thợ hàn, giọng nói chứa đựng một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ. "Nhưng vách ngăn chính đang vỡ. Tôi phải bước ra ngoài vỏ trạm trực tiếp. Tôi sẽ vá vết rách này giữa bão Sao Mộc."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!