Gia Tốc Tử Thần
Cơn gia tốc trọng trường đột ngột kéo tuột con tàu Sắt Gỉ-3 lao đầu thẳng xuống vực sâu tăm tối của tầng khí quyển trung lưu Sao Mộc. Lực nâng từ động cơ đẩy phụ mạn phải đã biến mất hoàn toàn sau cú cháy chập mạch điện lượng tử, để lại một khoảng trống hụt hẫng kinh hoàng dưới thân tàu.
Bên trong cabin, mọi vật thể tự do lập tức bay lơ lửng rồi va đập điên cuồng vào các vách thép rỉ sét. Tiếng gió rít ngoài vỏ tàu chuyển từ tiếng rít chói tai của tầng khí loãng sang tiếng gầm rú trầm đục, nặng nề của tầng khí áp suất cao. Áp kế kỹ thuật số gắn trên vách cabin nhảy số liên tục với tốc độ chóng mặt: 11 bar... 12 bar... rồi nhanh chóng chạm ngưỡng 15 bar.
"Phong! Giữ lấy bánh lái! Đừng để tàu xoay tròn!" Bách gầm lên, giọng nói khản đặc bị nghẹn lại bởi một cơn ho dữ dội.
Lồng ngực anh thắt chặt. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc, dồn dập dưới áp sụt đột ngột của khoang tàu. Mỗi nhịp hít thở lúc này là một ca tra tấn thể xác thực sự. Khói polymer khét lẹt từ mối vá mạn phải chưa nguội hẳn quyện với mùi lưu huỳnh loãng rò rỉ qua hệ thống thông gió hỏng, tác dụng với hơi ẩm trong phế quản tạo thành axit clohydric ăn mòn các túi phổi nhân tạo. Vị mặn chát của máu đen dâng lên cổ họng, bám chặt vào mặt trong chiếc mặt nạ thở tự chế.
Bách đang nằm bệt dưới sàn thép trơn trượt đầy dầu đen và nước thải hóa chất. Bộ đồ hàn titan 'Vỏ Sò-7' trên người anh hoàn toàn bất động. Sau khi hy sinh toàn bộ nguồn điện dự phòng để tháo dỡ chip định vị lượng tử của đặc vụ Vy ở tập trước, dung lượng pin của bộ giáp đã tụt xuống mức không phần trăm. Khung xương trợ lực nặng 120 kilôgam giờ đây đã biến thành một chiếc kén chết chóc, đông cứng hoàn toàn các khớp nối thủy lực và khóa chặt mọi chuyển động cơ thể anh.
Cánh tay trái của giáp hoàn toàn buông thõng, khớp vai đã bị phá hủy vĩnh viễn sau cú chạm chập điện lượng tử rã đông trước đó. Bả vai phải của anh—nơi vết bỏng nhiệt nặng một trăm năm mươi độ C do lớp lót sợi carbon nung chảy vẫn chưa được xử lý y tế—nhói lên từng cơn đau buốt tận óc mỗi khi anh cố gắng nhúc nhích cơ thể.
"Tôi không giữ nổi mạn phải! Bánh lái thủy lực hoàn toàn mất áp lực rồi!" Phong gào lên từ buồng lái. Cánh tay cơ khí bọc thép rỉ sét của ông gồng lên đến mức các piston thủy lực phát ra tiếng rít chói tai, bắn ra những tia lửa điện nhỏ trong bóng tối. "Lực nâng của động cơ mạn trái đang bị quá tải! Nếu cứ rơi tự do thế này, vỏ tàu sẽ bị nghiền nát trước khi chúng ta chạm tới đáy giếng!"
Nam thợ phụ đang ôm chặt lấy bệ kỹ thuật phụ để khỏi bị hất văng, khuôn mặt cậu cắt không còn giọt máu: "Anh Bách! Chúng ta phải làm gì đây? Em không muốn chết ở cái xó này!"
Giữa lúc hỗn loạn, Lam nhoài người tới bên cạnh Bách. Mái tóc đen ngắn bám đầy bụi quặng phóng xạ của cô bay lòa xòa trước trán. Cô ôm chặt chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng chống từ trường vào lòng, ngón tay run rẩy chĩa màn hình ảo về phía bả vai trái của bộ giáp Vỏ Sò-7.
Trên màn hình, một chấm đỏ siêu nhỏ đang nhấp nháy với tần số dồn dập, phát ra những xung ánh sáng huỳnh quang màu đỏ nhạt vô hình.
"Bách! Thiết bị định vị lượng tử của đặc vụ Vy... nó vẫn đang phát tín hiệu!" Lam hét lên, giọng cô lạc đi vì lo lắng. "Vy đã lén gắn nó lên bả vai trái của anh trước khi trốn thoát. Tín hiệu lượng tử đang truyền thẳng về phía hạm đội tuần tra của Đại úy Khải. Nếu chúng ta không tháo dỡ nó ngay lập tức, Khải sẽ định vị được tàu Sắt Gỉ-3 trong vòng ba phút nữa, bất kể chúng ta đang rơi sâu đến mức nào!"
Bách nghiến răng, cố nén cơn đau xé lồng ngực: "Dùng đầu cắt... cắt bỏ mảng giáp vai đó đi!"
"Không được!" Lam lắc đầu quầy quậy, đôi mắt sáng nghị lực dán chặt vào các thông số dao động lượng tử. "Thiết bị định vị này sử dụng chip liên kết Josephson thế hệ mới của Helios. Nó được tích hợp cảm biến tự hủy cơ học. Chỉ cần có bất kỳ tác động nhiệt từ súng cắt plasma hoặc lực va đập mạnh nào làm thay đổi cấu trúc tinh thể của chip, nó sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy khẩn cấp, phóng ra một xung sóng lượng tử cường độ cao truyền thẳng về máy chủ Chronos. Lúc đó, chúng ta sẽ bị lộ vị trí ngay lập tức!"
Bài toán sinh tồn kỹ nghệ vật lý đặt ra trước mắt Bách một rào cản tưởng chừng như không thể vượt qua: họ không thể dùng nhiệt để cắt, cũng không thể dùng lực để đập nát chip định vị lượng tử. Trong khi đó, con tàu vẫn đang lao dốc với gia tốc tử thần, áp suất ngoài vỏ tàu đã chạm ngưỡng 17 bar, tiếng rít kèn kẹt của vỏ thép chịu lực uốn cong vang lên dồn dập như tiếng đếm ngược của tử thần.
Bách nhắm mắt lại, áp găng tay phải bọc titan vào sàn thép cabin. Xúc giác nhạy bén của một thợ hàn cấu trúc kỳ cựu bắt đầu hoạt động. Anh không nhìn bằng mắt, mà dùng trí óc để lắng nghe và phân tích.
*Heli-3 siêu lỏng...*
Trực giác cơ khí của anh vụt sáng. Anh nhớ đến chiếc bình Dewar tự chế chứa heli-3 siêu lỏng mà Nam đang ôm khư khư trong túi đồ nghề. Heli-3 lỏng ở nhiệt độ cận kề độ không tuyệt đối (-269 độ C) là chất làm mát tối thượng.
"Lam... Nam... nghe tôi nói đây," Bách thào thào, nhịp thở của anh chậm lại tối đa để tiết kiệm lượng oxy thô ít ỏi còn lại trong cabin. "Chúng ta sẽ dùng dòng heli-3 siêu lỏng trong bình tự chế của Nam. Ở nhiệt độ cực lạnh của heli-3, trạng thái lượng tử của các Josephson junctions bên trong chip định vị sẽ bị đóng băng hoàn toàn. Hiện tượng này gọi là sự ngưng tụ Bose-Einstein cục bộ. Khi các electron bị khóa chặt ở mức năng lượng thấp nhất, cảm biến tự hủy của chip sẽ mất khả năng ghi nhận biến động vật lý."
Lam tròn mắt kinh ngạc, cô lập tức hiểu ra ý đồ của anh: "Và khi trạng thái lượng tử bị đóng băng, chúng ta có thể phá hủy mảng giáp vai đó bằng phương pháp cơ học thông thường mà không sợ kích hoạt báo động! Nhưng Bách... nhiệt độ cực lạnh của heli-3 sẽ truyền qua khung xương trợ lực của giáp Vỏ Sò-7. Nó sẽ đóng băng lồng ngực anh trước khi anh kịp tháo dỡ nó!"
"Không còn con đường nào khác," Bách nhìn Lam, ánh mắt anh kiên định và thanh thản qua mặt kính bảo hộ bị rạn nứt bám máu. "Nếu không làm, tất cả chúng ta sẽ chết dưới tay Khải hoặc bị áp suất nghiền nát. Nam! Mang bình Dewar lại đây!"
Nam run rẩy bò tới, hai tay ôm chặt chiếc bình chứa hình trụ bọc nhiều lớp lá đồng cách nhiệt tự chế. Cậu đặt chiếc bình bên cạnh bả vai trái của bộ giáp Vỏ Sò-7.
Bách dùng bàn tay phải bọc titan—bàn tay duy nhất còn nhúc nhích được nhưng đã mất hoàn toàn cảm giác thần kinh do bỏng điện trước đó—từ từ vặn nhẹ núm xoay van kim của bình Dewar. Khớp ngón tay của giáp rít lên khô khốc vì thiếu dầu bôi trơn và cạn pin, đòi hỏi Bách phải dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp thực tế của cánh tay phải để truyền lực.
*XÌ...*
Một luồng sương mù lạnh buốt màu trắng xanh lập tức phun ra từ ống mao dẫn siêu nhỏ của bình chứa. Dòng heli-3 siêu lỏng chảy ra, nhỏ từng giọt trực tiếp xuống bề mặt tấm giáp titan bọc carbon ở bả vai trái của bộ giáp Vỏ Sò-7, ngay vị trí đặt chip định vị lượng tử.
Ngay khi chất lỏng siêu lạnh chạm vào kim loại, một hiện tượng vật lý đáng sợ bùng phát. Lớp tuyết heli trắng xóa nhanh chóng lan rộng, phủ một màng băng giá dày đặc lên mảng giáp vai. Nhiệt độ của mảng giáp sụt giảm nghiêm trọng xuống mức âm hai trăm sáu mươi độ C trong vòng vài giây.
Cái lạnh cực hạn bắt đầu truyền dẫn dọc theo khung xương trợ lực bằng hợp kim titan của bộ giáp Vỏ Sò-7, hướng thẳng về phía lồng ngực của Bách. Lớp lót sợi carbon bảo hộ bên trong giáp không thể ngăn chặn hoàn toàn luồng lạnh đáng sợ này.
Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của Bách lập tức phản ứng dữ dội trước cú sốc nhiệt cực hạn. Các mạch máu nổi rõ màu xanh đen quanh cổ anh dưới áp lực co thắt. Tiếng click cơ khí khô khốc trong lồng ngực anh vang lên dồn dập, nghẹn ứ. Anh cảm giác như có hàng ngàn cây kim bằng băng đang đâm xuyên qua phế quản, đóng băng từng túi phổi nhân tạo.
"Bách! Nhịp tim của anh đang giảm nhanh! Anh phải nhanh lên!" Lam hét lên, cô dùng cả hai tay giữ chặt lấy mũ bảo hiểm của Bách để giữ anh tỉnh táo.
Bách nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ răng, vị mặn chát tràn đầy khoang miệng. Anh dùng bàn tay phải bọc titan chộp lấy chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh đang rơi trên sàn cabin.
Anh luồn đầu mỏ lết vào khe hở bên dưới mảng giáp vai trái đang bị đóng băng trắng xóa. Dưới nhiệt độ cực lạnh của heli-3 siêu lỏng, cấu trúc phân tử của hợp kim titan bọc carbon đã bị biến đổi hoàn toàn. Kim loại chịu áp vốn dẻo dai giờ đây trở nên cực kỳ giòn và dễ vỡ—giống như một tấm thủy tinh mỏng.
Bách sử dụng mỏ lết siêu dẫn làm một đòn bẩy cơ học, tì chặt đầu mỏ lết vào dầm chịu lực chữ H của cabin làm điểm tựa.
"Gầm lên... một lần cuối..." Bách tự nhủ trong tâm trí.
Hình ảnh bé Mai đeo ống thở màu hồng nhạt ở khu tị nạn Trái Đất vụt qua trước mắt anh. Lời hứa trở về bùng cháy thành một luồng ý chí sinh tồn cực hạn. Bách dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức mạnh của bả vai rách cơ bên phải, đè mạnh lên cán mỏ lết siêu dẫn.
*RẮC... XOẢNG!*
Một tiếng nổ giòn tan vang lên. Mảng giáp vai trái bọc titan của bộ đồ Vỏ Sò-7 vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ sắc nhọn như những mảnh thủy tinh, rơi lả tả xuống sàn thép cabin.
Chip định vị lượng tử của đặc vụ Vy, lúc này đã bị đóng băng cứng ngắt bên trong mảng titan vỡ, rơi ra ngoài mà không hề kích hoạt bất kỳ xung sóng lượng tử báo động nào.
"Thành công rồi!" Nam thợ phụ hét lên vui sướng.
Lam nhanh chóng dùng một chiếc kìm bọc gốm gắp lấy mảng giáp vỡ chứa con chip định vị vẫn còn bốc khói lạnh heli-3, ném thẳng nó vào bên trong một chiếc hộp phế liệu kim loại rỗng. Cô lao về phía cửa sập thoát rác ở đuôi tàu, giật mạnh cần gạt cơ học để phóng chiếc hộp phế liệu chứa con chip đang phát sóng ra ngoài vỏ tàu Sắt Gỉ-3.
Chiếc hộp phế liệu bị hút mạnh ra ngoài không gian tự do, rơi thẳng xuống phân khu đáy số 9 theo quỹ đạo rơi cũ. Tín hiệu định vị lượng tử giả từ chiếc hộp sẽ đánh lừa hoàn toàn hạm đội đặc nhiệm của Đại úy Khải, khiến họ tin rằng tàu Sắt Gỉ-3 vẫn đang di chuyển ngược về phía đáy trạm.
Nhưng ngay khi họ vừa giải quyết xong mối đe dọa định vị, một cú chấn động kinh hoàng khác lại dội lên từ phía mạn trái của tàu Sắt Gỉ-3.
*ẦM! KÈN KẸT...*
Con tàu Sắt Gỉ-3 va chạm mạnh vào vách ngăn thép chịu uốn của Giếng thông gió áp lực cao số 4. Cú va chạm ở tốc độ cao khiến toàn bộ cabin rung chuyển dữ dội, dầm chịu tải chính mạn trái bị uốn cong gãy gập. Động cơ đẩy phụ mạn trái—nguồn lực nâng duy nhất còn sót lại của con tàu—rít lên những tiếng điện từ chói tai rồi tắt ngấm hoàn toàn.
Bóng tối đặc quánh lập tức bao trùm lấy toàn bộ cabin khi hệ thống điện của tàu bị ngắt kết nối hoàn toàn. Không còn lực đẩy, con tàu vận tải phế liệu cũ nát rơi tự do hoàn toàn trong bóng tối sâu thẳm của giếng thông gió, tiến thẳng vào vùng đệm áp suất 20 bar.
Giữa bóng tối rợn người và tiếng rít gào của gió bão axit bên ngoài, một âm thanh đáng sợ khác đột ngột dội xuống từ phía trần cabin. Đó là một tiếng rít siêu âm trầm đục, kéo dài, phát ra từ dầm chịu tải Trục D phía trên giếng thông gió.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!