Nhạc nềnIrregular

Bức Thư Bị Chặn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của khí nén áp lực cao từ trục đường ống dẫn khí chính bị vỡ vang lên chói tai trong bóng tối. Bách nằm vật ra sàn thép rỉ sét của trạm điều áp phụ 9B, hai tai lùng bùng như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ. Cơn chấn động từ vụ nổ đường ống xả chính dội qua khung xương kim loại của trạm Aether-IV, khiến toàn bộ phân khu đáy số 9 rung lắc dữ dội. Hệ thống đèn chiếu sáng halogen vụt tắt hoàn toàn, chỉ còn lại những dải sáng đỏ rực từ đèn cảnh báo khẩn cấp của AI Chronos nhấp nháy ngắt quãng, quét qua khuôn mặt hốc hác, bám đầy bụi lưu huỳnh màu xám xịt của anh.


*Khụ! Khụ... khụ...*


Bách gập người lại, hai tay bấu chặt lấy lồng ngực. Cú nổ áp suất ngược vừa rồi không chỉ xé rách đường ống chính mà còn dội một lực nén khổng lồ vào lồng ngực anh. Bên trong phế quản, lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene bắt đầu co thắt điên cuồng. Từng tiếng click cơ khí khô khốc, nghẹn ứ vang lên liên tục dưới xương ức. Màng lọc graphene, vốn đã bị mài mòn thêm 5% dung tích sau ca hack van xả lậu cứu khu ổ chuột Tổ Ong, giờ đây đang phản ứng dữ dội trước lượng khí sunfua hydro còn sót lại trong không khí. Cổ họng anh nóng rát, ngập ngụa vị mặn chát của máu đen lẫn những mảnh vụn carbon siêu nhỏ bị đào thải.


Đồng hồ đo áp suất khí thở trên cổ tay trái nhấp nháy con số đỏ lừ: *0.25 bar*.


Chưa đầy bốn mươi lăm phút khí thở. Tài khoản nạp oxy của anh đã bị đốc công Lôi khóa cứng trên hệ thống trung tâm từ hai ngày trước. Nếu không tìm được nguồn nạp mới và thuốc ức chế đào thải, lá phổi của anh sẽ hoàn toàn xơ hóa và ngừng hoạt động trước khi đồng hồ đếm ngược trở về số không.


"Phải... phải đến phòng khám của Bác sĩ..." Bách thào thào, giọng nói khản đặc bị nuốt chửng bởi tiếng rít gió bão của Sao Mộc bên ngoài vỏ trạm.


Anh cố gắng gượng dậy, áp dụng kỹ năng đồng hóa nhịp thở với máy lọc khí để tiết kiệm chút dưỡng khí cuối cùng. Anh hít vào thật nông, giữ khí lại trong lồng ngực ba giây rồi mới thở ra thật chậm, ép nhịp tim từ mức điên cuồng 130 nhịp/phút xuống dưới 60 nhịp/phút. Chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh được anh nhét cẩn thận vào đai bảo hộ bọc sợi carbon bên hông. Bách bò trườn bằng khuỷu tay và đầu gối, luồn lách qua những đường ống dẫn rác ngầm tối tăm, ẩm ướt để tránh né các camera quét nhiệt Mắt Quỷ của đội tuần tra an ninh đang rục rịch triển khai sau sự cố nổ van.


Sau gần hai mươi phút bò trườn bò rạp trong bóng tối, chịu đựng những cơn co thắt ngực đau đớn đến mức trào nước mắt, Bách cũng tiếp cận được lối đi ngầm dẫn ra phía sau quán ăn Sắt Gỉ của bà Sáu. Anh dùng chút sức tàn đẩy nhẹ tấm nắp cống kim loại, lách người chui vào một căn phòng ngầm nhỏ hẹp, ngột ngạt nằm khuất dưới sàn gỗ của phòng khám lậu.


Không khí ở đây sực mùi dầu mỡ máy, cồn y tế rẻ tiền và mùi ozone từ các thiết bị khử trùng cũ nát. Trên chiếc bàn mổ rỉ sét đặt giữa phòng, những ngọn đèn mổ laser cầm tay phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt yếu ớt.


"Bách? Trời đất ơi, cậu còn sống sao?" Y tá Linh là người đầu tiên phát hiện ra anh. Cô gái trẻ vội vã lao tới, đỡ lấy bả vai run rẩy của Bách, giúp anh tháo chiếc mặt nạ lọc khí đã rách mướt màng lọc.


Bác sĩ y tế trạm, một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo choàng trắng ố vàng bám đầy vết dầu đen, đang lau chùi bộ dao mổ laser bên bàn. Ông quay lại, nhìn thấy vệt máu đen rỉ ra từ khóe môi Bách và nghe thấy tiếng click cơ khí dồn dập dưới ngực anh, chân mày lập tức nhíu chặt lại.


"Đồ ngu xuẩn! Cậu đã kích hoạt cơ chế lọc lậu màng graphene trong nồng độ sunfua cao mà không có mặt nạ bảo hộ kín đúng không?" Bác sĩ quát lên, nhưng tay ông đã nhanh chóng với lấy một ống tiêm thủy tinh bọc vỏ chống bức xạ từ trong tủ sắt.


"Tôi... tôi phải mở van xả phụ... Tổ Ong..." Bách thào thào, lồng ngực phập phồng dữ dội.


"Im miệng và nằm yên!" Bác sĩ ấn Bách xuống chiếc ghế đệm rách nát. Ông cắm đầu kim tiêm trực tiếp vào vùng da dưới xương đòn trái của Bách, nơi có cổng kết nối sinh học dẫn thẳng vào lá phổi nhân tạo. "Đây là liều Dung dịch ức chế đào thải Graphene cuối cùng mà tôi điều chế được từ phế liệu y tế quân sự. Nếu không có nó, các tế bào miễn dịch của cậu sẽ xé nát màng lọc carbon đó trong vòng mười phút nữa."


Khi dòng chất lỏng màu xanh lam nhạt từ ống tiêm từ từ đi vào cơ thể, Bách cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc phế quản. Cơn co thắt ngực dịu đi rõ rệt, tiếng click cơ khí thưa dần rồi trở lại nhịp đập đều đặn, chậm rãi. Cổ họng anh bớt bỏng rát, nhưng cảm giác suy nhược thể xác vẫn bao trùm lấy từng thớ cơ.


Linh vội vã kết nối một ống thở áp lực nhỏ vào bình oxy sạch dự phòng của phòng khám, áp chặt lên mũi miệng Bách. Luồng khí sạch tinh khiết 99% tràn vào phổi, giúp Bách như từ cõi chết trở về. Anh nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác sống sót trong vài giây ngắn ngủi.


"Cảm ơn, Bác sĩ..." Bách thở phào.


Bác sĩ y tế trạm thở dài, tháo chiếc kính lúp phẫu thuật cơ khí trên mắt xuống, nhìn Bách bằng ánh mắt đầy u uất. "Đừng vội cảm ơn tôi. Ca can thiệp van vừa rồi đã hủy hoại thêm 5% dung tích phổi của cậu. Giờ đây, dung tích lọc sạch của cậu chỉ còn chưa đầy 80%. Nếu cậu còn tiếp tục liều mạng hàn áp lực cao ngoài vỏ trạm mà không có bộ đồ bọc titan bảo vệ, tôi sẽ không thể cứu cậu thêm lần nào nữa."


Bách im lặng. Anh biết Bác sĩ nói đúng. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Để nuôi sống con gái Mai ở Trái Đất, anh phải bán mạng làm việc. Để bảo vệ những người thợ hàn nghèo khổ ở Tổ Ong, anh phải đứng lên.


Nhìn thấy sự im lặng lầm lì của Bách, Bác sĩ khựng lại một nhịp, rồi bước lại gần bàn điều khiển lượng tử cũ kỹ của phòng khám. Ông gõ vài lệnh lên bàn phím ảo, màn hình ba chiều nhiễu hạt hiện ra một dòng nhật ký truyền thông lượng tử màu đỏ rực.


"Có một chuyện này... tôi nghĩ cậu cần phải biết," Bác sĩ trầm giọng. "Lúc cậu đang ở trạm điều áp phụ, tôi đã ngầm quét hệ thống liên lạc lượng tử nội bộ của phân khu để tìm kiếm nguồn tiếp tế y tế. Tôi tình cờ phát hiện ra một tệp tin dữ liệu bị gắn cờ đỏ từ Trái Đất gửi đến định danh của cậu."


Bách bật dậy khỏi ghế, ống thở suýt tuột khỏi mặt. "Dữ liệu từ Trái Đất? Là... là từ Mai?"


"Đúng vậy. Đó là một bức thư thoại lượng tử, được mã hóa dưới danh mục Mã thư 04," Bác sĩ gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ ái ngại. "Nhưng cậu không nhận được nó vì bức thư đã bị chặn lại ngay khi vừa đi qua cổng thu sóng của phân khu 9. Kẻ chặn nó là sĩ quan an ninh Lộc."


"Lộc?" Lồng ngực Bách thắt lại. Cơn giận dữ bùng lên trong tâm trí anh như một ngọn lửa plasma. Lộc là trưởng ban kiểm duyệt thông tin liên lạc lượng tử của phân khu đáy, một kẻ tham lam, xảo quyệt, chuyên dùng quyền lực để bòn rút điểm tín dụng và tài nguyên của công nhân bằng cách giữ lại các thư từ, thông tin cứu trợ từ gia đình họ ở Trái Đất.


"Bức thư đó đang bị khóa trong thiết bị cầm tay của hắn tại trạm trung chuyển số 4," Linh lo lắng nói thêm. "Em nghe ngóng được từ những người buôn lậu khí rằng Lộc đang tìm kiếm cậu. Hắn biết cậu vừa vá lậu van xả phụ và nhặt được thứ gì đó có giá trị từ kho phế liệu."


Bách siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn bên hông. Anh hiểu ngay vấn đề. Lộc không chỉ muốn tống tiền anh bằng bức thư của Mai, mà hắn còn đánh hơi thấy sự hiện diện của những tấm hợp kim siêu dẫn polymer chịu lực cực hiếm mà tổ thợ hàn vừa thu thập được từ bãi phế thải của chị Thảo.


"Tôi phải đi gặp hắn," Bách dứt khoát đứng dậy, tháo ống thở ra.


"Cậu điên rồi sao!" Bác sĩ can ngăn. "Lộc có cả một đội lính gác trang bị súng điện từ tuần tra quanh trạm trung chuyển. Cậu đang là kẻ bị đốc công Lôi truy lùng, tự vác xác đến đó chẳng khác nào nộp mạng! Để tôi đi thương lượng với hắn dưới danh nghĩa cựu quân y cũ..."


"Không được, Bác sĩ," Bách lắc đầu, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. "Lộc là một con sói đói. Hắn sẽ không nể mặt bất kỳ ai nếu không nhìn thấy lợi ích vật chất thực tế. Đây là chuyện của gia đình tôi, tôi phải tự giải quyết."


Bách quay người, kéo chiếc mũ bảo hộ sờn rách lên che nửa khuôn mặt, rồi bước nhanh ra lối cửa sau của phòng y tế lậu, hướng thẳng về phía trạm trung chuyển số 4.


Trạm trung chuyển số 4 là một khoang vòm khổng lồ bọc thép chịu lực, nơi giao nhau giữa các đường ống dẫn quặng và các tuyến tàu kéo phế liệu di chuyển giữa phân khu đáy và tầng lửng của trạm Aether-IV. Nơi đây luôn ngập tràn tiếng rít gầm của các piston thủy lực công nghiệp, tiếng búa gõ kim loại chan chát của những người thợ bốc xếp và làn sương mù ẩm ướt, mặn chát từ mây axit Sao Mộc rò rỉ qua các khe hở khớp nối.


Bách đi dọc theo dầm thép treo rỉ sét, mắt cảnh giác quan sát xung quanh. Phía dưới sảnh chính, hai sĩ quan an ninh bọc giáp nhẹ bọc sợi carbon đang lảng vảng tuần tra, tay lăm lăm dùi cui điện dòng Stun-Pro. Anh khéo léo lách qua các chồng container phế liệu nặng hàng chục tấn, tiến lại gần văn phòng điều khiển liên lạc bọc kính chịu lực dày ở góc sân ga.


Bên trong văn phòng, sĩ quan an ninh Lộc đang ngồi thảnh thơi trên chiếc ghế bọc da tổng hợp sang trọng—thứ xa xỉ phẩm hoàn toàn lạc lõng giữa đống sắt gỉ của phân khu đáy. Hắn có khuôn mặt vuông vức lạnh lùng, đôi mắt ti hí luôn hấp háy những tia nhìn gian xảo. Trên bàn làm việc của hắn, một thiết bị chặn sóng lượng tử cầm tay bọc vỏ đồng chống từ trường đang nhấp nháy những dải sóng màu xanh lục.


Bách đẩy cửa bước vào. Tiếng cửa thép kèn kẹt khiến Lộc giật mình, nhưng khi nhận ra khuôn mặt hốc hác của Bách dưới vành mũ bảo hộ, nụ cười đắc ý lập tức hiện rõ trên môi hắn.


"Ồ, xem ai tự vác xác đến đây này," Lộc đứng dậy, hai tay đút túi quần, đi vòng qua bàn làm việc. "Thợ hàn tập sự Cấp 1, anh hùng vá lậu của khu ổ chuột Tổ Ong. Tôi đã nghĩ cậu phải trốn kỹ dưới hầm rác chứ?"


"Bức thư của con gái tôi đâu?" Bách không vòng vo, giọng anh trầm xuống, chứa đựng một sự đe dọa vô hình.


Lộc cười khẩy, hắn với tay lấy chiếc máy tính bảng lượng tử trên bàn, gõ nhẹ vài cái. Một màn hình ba chiều nhỏ hiện ra giữa hai người, hiển thị tệp tin có nhãn định danh: *Mã thư 04. Nguồn gửi: Khu tị nạn ô nhiễm Sector-7, Trái Đất. Trạng thái: Bị chặn do nghi ngờ chứa thông tin nổi loạn.*


"Cậu muốn thứ này sao?" Lộc xoay màn hình về phía Bách. "Cậu biết luật của Helios mà, Bách. Mọi thông tin liên lạc từ Trái Đất gửi xuống phân khu đáy đều phải được kiểm duyệt nghiêm ngặt để đảm bảo an ninh trạm. Nhất là khi... bức thư này lại đến từ một khu tị nạn không có căn cước liên minh."


"Nó chỉ là một bức thư thoại của một đứa trẻ tám tuổi!" Bách nghiến răng, bước lên một bước. Chiếc mỏ lết siêu dẫn bên hông anh khẽ va vào thành bàn phát ra tiếng kêu đanh gọn.


Lộc không hề sợ hãi, hắn lùi lại một nhịp, khẽ hất hàm. Ngay lập tức, hai tên lính gác bọc giáp từ bên ngoài cửa bước vào, tay đặt sẵn lên báng súng trường điện từ.


"Bình tĩnh nào, thợ hàn," Lộc cười nhạt. "Cậu muốn biết con gái cậu nói gì đúng không? Để tôi cho cậu xem một đoạn ngắn. Coi như là lòng hảo tâm của tôi dành cho một người cha."


Lộc nhấn nút phát. Màn hình ba chiều nhấp nháy, hiển thị hình ảnh một cô bé gầy gò, da xanh xao nhợt nhạt do thiếu nắng mặt trời. Cô bé đang nằm trên một chiếc giường sắt rỉ sét ở khu tị nạn Trái Đất, trên mặt đeo một chiếc ống thở hỗ trợ áp lực nhỏ màu hồng nhạt đã sờn cũ.


*"Bố ơi..."* Giọng nói của Mai vang lên qua loa phát, nhỏ nhẹ, run rẩy và đứt quãng bởi những tiếng ho khan nặng nề đến xé lòng. *"Mai nhớ bố lắm... Ở đây lạnh lắm bố ạ... Mẹ Vy nói phổi của Mai lại nghẹt rồi... Thuốc lọc khí... không còn nữa... Bố nhớ giữ sức khỏe nhé... Mai sẽ ngoan... chờ bố... khụ... khụ..."*


Hình ảnh vụt tắt. Đoạn video bị cắt đứt ngay lập tức.


Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bách. Nhìn đứa con gái bé bỏng đang phải vật lộn giành giật từng nhịp thở dưới bầu không khí ô nhiễm của Trái Đất, trong khi bản thân anh lại bất lực bị kẹt ở hành tinh khí khổng lồ này, nỗi đau đớn và mặc cảm tội lỗi trong anh dâng lên cuồn cuộn. Đôi bàn tay bọc sợi carbon của anh run lên bần bật, khớp xương ngón tay siết chặt đến mức kêu răng rắc.


"Mai..." Bách thầm gọi tên con, cổ họng nghẹn đắng.


"Nghe tội nghiệp thật đấy," Lộc giả vờ tặc lưỡi, khuôn mặt lộ rõ vẻ châm chọc. "Đứa nhỏ bị bệnh phổi tắc nghẽn nặng quá rồi. Nếu không có thuốc lọc khí sinh học cao cấp gửi từ quỹ đạo xuống, tôi e là nó khó mà qua được mùa đông này ở Trái Đất. Mà muốn gửi thuốc về, cậu cần rất nhiều điểm tích lũy oxy sạch đúng không?"


Bách hít một hơi sâu để kìm nén cơn giận đang chực chờ bùng nổ. Anh biết Lộc đang cố tình kích động mình. "Mày muốn cái gì, Lộc? Nói thẳng ra đi."


"Tôi thích sự thẳng thắn của cậu," Lộc gật đầu, ánh mắt hắn vụt sáng lên sự tham lam tột cùng. Hắn ghé sát tai Bách, thì thầm: "Tôi biết tổ thợ hàn của cậu vừa nhặt được một số tấm hợp kim titan bọc polymer siêu dẫn chịu lực cực hiếm từ bãi phế thải của chị Thảo. Thứ đó ở phân khu đáy này là phế liệu, nhưng đối với giới kỹ sư ở tầng lửng, nó có giá trị liên thành. Tôi muốn mười tấm hợp kim đó."


"Mười tấm hợp kim titan bọc polymer?" Bách khựng lại. Đó là toàn bộ số vật liệu siêu bền chịu lực uốn cong khổng lồ mà tổ thợ hàn của anh đã phải mạo hiểm mạng sống, luồn lách qua các bãi rác ngoài vỏ trạm chịu bão axit để thu thập về. Họ định dùng số vật liệu đó để vá các vách ngăn phòng đệm đang bị rỉ sét ngầm của Tổ Ong. Nếu giao nộp mười tấm đó cho Lộc, Tổ Ong sẽ không còn vật liệu bảo trì và có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn dưới áp suất khí quyển Sao Mộc khi trạm chìm sâu hơn.


"Tôi không có nhiều titan như vậy," Bách cố gắng thương lượng. "Tôi có thể trả cho mày bằng toàn bộ điểm tín dụng oxy tích lũy trong tài khoản của tôi. Có khoảng bốn trăm điểm..."


"Bốn trăm điểm oxy rách nát đó của cậu thì làm được cái gì?" Lộc cười lớn, giọng khinh miệt. "Cậu chưa nhận ra tình hình sao, Bách? Trạm Aether-IV này đang chìm dần vào tầng khí quyển áp suất cao của Sao Mộc. Điểm tín dụng của Helios sắp biến thành những con số vô nghĩa trên màn hình rồi. Chỉ có vật liệu thực tế, những thứ có thể dùng để gia cố tàu kéo hoặc chế tạo giáp di tản lậu, mới là thứ có giá trị sống còn lúc này!"


Câu nói vô tình của Lộc khiến đầu óc Bách vang lên một tiếng *coong* cảnh báo.


*Hắn đang cần titan bọc polymer để chế tạo giáp di tản lậu?*


Bách lập tức nhận ra một chân tướng đáng sợ ẩn sau lời tống tiền của Lộc. Sĩ quan an ninh cấp thấp như Lộc mà đã bắt đầu thu gom vật liệu chịu lực cao để tự chế thiết bị di tản lậu, chứng tỏ cấp trên cao tầng của tập đoàn Helios đang có kế hoạch bí mật bỏ rơi toàn bộ phân khu đáy và 5000 cư dân nghèo khổ ở đây để tháo chạy lên trạm quỹ đạo cao. Họ đang cố tình che giấu thông tin để tránh một cuộc bạo động diện rộng trước khi kế hoạch tháo chạy hoàn tất.


"Mày biết trạm sắp sụp đổ..." Bách gầm ghè, mắt khóa chặt vào mắt Lộc.


Lộc nhận ra mình vừa lỡ lời, khuôn mặt hắn thoáng hiện lên một tia hoảng hốt, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự lạnh lùng tàn nhẫn. Hắn đứng thẳng dậy, hất hàm ra lệnh cho hai tên lính gác nâng súng trường điện từ lên, chĩa thẳng vào ngực Bách.


"Cậu biết quá nhiều rồi đấy, thợ hàn," Lộc lạnh giọng đưa ra tối hậu thư. "Tôi cho cậu đúng 24 giờ. Mang mười tấm hợp kim titan bọc polymer đến trạm trung chuyển này giao cho tôi. Nếu sau 24 giờ mà tôi không thấy vật liệu..."


Lộc gõ nhẹ lên máy tính bảng lượng tử, ngón tay hắn lơ lửng ngay trên nút lệnh *Xóa vĩnh viễn* tệp tin Mã thư 04.


"Bức thư này, và cả cổng liên lạc lượng tử duy nhất của cậu với đứa con gái đang hấp hối ở Trái Đất, sẽ bị xóa sạch khỏi hệ thống không dấu vết. Cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được lời trăng trối cuối cùng của con gái mình. Quyết định nằm ở cậu, Bách."


Nhìn ngón tay của Lộc đặt sát nút xóa, lồng ngực Bách như bị một tảng đá hàng tấn đè nặng. Áp suất Sao Mộc bên ngoài vỏ trạm đang tăng lên từng giờ, nhưng áp lực vô hình từ tình mẫu tử và sự tàn bạo của kẻ thù lúc này còn nghẹt thở hơn gấp trăm lần.


Anh biết mình không thể giao nộp mười tấm titan đó—hành động đó sẽ gián tiếp giết chết năm trăm gia đình ở Tổ Ong khi vách ngăn bị vỡ. Nhưng anh cũng tuyệt đối không thể để mất bức thư của Mai, sợi dây liên kết tinh thần duy nhất giúp anh tiếp tục bám trụ lấy sự sống trong bóng tối tầng đáy này.


"Được," Bách gằn giọng, đôi mắt anh tối sầm lại, che giấu hoàn toàn ý định thật sự trong đầu. "Tôi chấp nhận điều kiện. 24 giờ nữa tôi sẽ mang titan đến."


"Khôn ngoan đấy, thợ hàn," Lộc cười đắc ý, ra hiệu cho lính gác hạ súng xuống. "Tôi sẽ chờ cậu ở đây. Đừng giở trò, hệ thống Chronos của tôi đang giám sát mọi chuyển động của cậu."


Bách quay người bước ra khỏi văn phòng bọc kính của Lộc. Khi cánh cửa thép khép lại sau lưng, nụ cười trên môi anh biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, quyết đoán đến cực hạn.


Anh siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh trong túi bảo hộ.


*Giao nộp titan? Không bao giờ.*


Bách đã đưa ra quyết định. Anh sẽ không chấp nhận bị tống tiền. Anh có mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh, có sự am hiểu kết cấu trạm và lối đi ngầm của ông già Mười. Ngay trong đêm nay, anh sẽ đột nhập vào văn phòng kiểm duyệt thông tin của Lộc tại Trục hành lang C để tự tay cướp lại tệp dữ liệu Mã thư 04 và vạch trần âm mưu của hắn.


Nhưng ngay khi Bách vừa bước ra đến sảnh chính của trạm trung chuyển số 4 để quay về phòng khám y tế, lồng ngực anh bất ngờ co thắt dữ dội.


*Khụ! Khụ... khụ...*


Bách khụy một gối xuống sàn thép lạnh ngắt, ho ra một ngụm máu đen bám đầy những sợi graphene siêu nhỏ. Cơn ho dữ dội kéo dài khiến anh nghẹt thở hoàn toàn, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, xuất hiện những vệt đen xoay tròn.


Tiếng click cơ khí trong lồng ngực anh vang lên dồn dập, yếu ớt và đứt quãng. Liều thuốc ức chế đào thải của Bác sĩ vừa tiêm chỉ là giải pháp tạm thời. Không có nguồn nạp oxy sạch liên tục và thuốc đặc trị để trung hòa hoàn toàn lượng khí sunfua đã hít phải, lá phổi graphene của anh đang dần mất đi tác dụng lọc khí, bắt đầu chu kỳ tự hủy hoại sinh học từ bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!