Nhạc nềnIrregular

Sương Axit Tràn Cabin

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lớp vỏ thép mạn phải của tàu Sắt Gỉ-3 nứt toác ra kèn kẹt dưới áp suất 10 bar, dìm toàn bộ cabin vào một làn sương mù axit sunfuric màu vàng cam đậm đặc đang phun trào xối xả.


Âm thanh kim loại rách toác nhói buốt vang lên, kéo theo một luồng gió rít có áp lực kinh hoàng thổi bay mọi vật thể tự do trong khoang hành khách. Sương mù axit sunfuric (H2SO4) đậm đặc từ tầng mây trung lưu của Sao Mộc tràn vào như một bầy rắn độc màu cam, cuốn theo hơi nóng bỏng rát và mùi lưu huỳnh nồng nặc làm tê liệt mọi giác quan. Áp suất khí quyển bên ngoài lúc này đã chạm ngưỡng 10 bar—gấp mười lần áp suất tiêu chuẩn của Trái Đất—đang điên cuồng nén chặt lấy lớp vỏ thép mỏng mảnh, rách nát của con tàu vận tải phế liệu cũ kỹ.


"Phong! Giữ chặt bánh lái! Đừng để tàu lật!" Bách gầm lên qua bộ lọc âm khản đặc của mặt nạ thở.


Nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng rít gào của gió bão ngoài kia. Phong, người tài xế già với cánh tay cơ khí thủy lực bọc thép rỉ sét, đang gồng hết sức bình sinh bám chặt lấy bánh lái. Các khớp nối thủy lực trên cánh tay cơ khí của ông phát ra những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc, bắn ra những tia lửa điện nhỏ khi hệ thống cố gắng chống lại lực cản của dòng khí đối lưu hung hãn.


"Không giữ nổi! Lực nâng mạn phải đang sụt giảm nghiêm trọng! Axit đang tràn thẳng vào khoang chứa động cơ đẩy phụ!" Phong hét lớn, mắt đỏ ngầu vì căng thẳng. "Nếu chất làm mát heli-3 lỏng bị axit ăn mòn xuyên thấu, toàn bộ hệ thống ion sẽ phát nổ trong vòng chưa đầy năm phút!"


Ở phía sau cabin, Nam thợ phụ hoảng loạn tột độ. Cậu cố gắng dùng một tấm bạt bọc xỉ hàn cũ nát để che chắn cho Lam, nhưng luồng gió axit mạnh mẽ đã giật phăng tấm bạt khỏi tay cậu, cuốn nó bay thẳng ra ngoài qua vết rách vỏ tàu. Lam quỳ sụp dưới sàn, hai tay ôm chặt lấy chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng chống từ trường. Khuôn mặt nữ kỹ sư nhợt nhạt, đôi môi cắt không còn giọt máu khi những giọt axit đầu tiên bắt đầu ăn mòn lớp áo bảo hộ ngoài của cô, bốc lên những vệt khói xám nhạt và mùi khét lẹt.


Bách nhìn thấy tất cả những điều đó qua mặt kính bảo hộ bị rạn nứt của chiếc mũ bảo hiểm. Anh đang nằm bệt dưới sàn thép trơn trượt đầy dầu đen và nước thải hóa chất. Bộ đồ hàn titan 'Vỏ Sò-7' trên người anh lúc này hoàn toàn bất động. Sau khi hy sinh toàn bộ nguồn điện dự phòng để tháo dỡ chip định vị lượng tử của Vy ở tập trước, dung lượng pin của bộ giáp đã tụt xuống mức dưới một phần trăm—đồng nghĩa với việc khung xương trợ lực nặng 120 kilôgam này đã biến thành một chiếc kén chết chóc khóa chặt mọi chuyển động cơ thể anh.


Không có nguồn điện hỗ trợ, mỗi milimét nhích người của Bách đều phải đánh đổi bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy của một con người bằng xương bằng thịt. Cánh tay trái của giáp hoàn toàn buông thõng, hệ thống thủy lực khớp vai đã bị phá hủy vĩnh viễn sau cú chạm chập điện lượng tử rã đông trước đó. Bả vai phải của anh—nơi vết bỏng nhiệt nặng một trăm năm mươi độ C do lớp lót sợi carbon nung chảy vẫn chưa được xử lý y tế—nhói lên từng cơn đau buốt tận óc mỗi khi anh cố gắng dùng bắp tay phải kéo lê thân mình.


*Bố ơi... bố phải về với con...*


Tiếng ho khan và giọng nói ngây thơ của bé Mai từ Mã thư 04 lại vang vọng trong tâm trí Bách như một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị nuốt chửng bởi cơn đau thể xác. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh đã hứa với con gái sẽ sống sót trở về. Anh đã hứa với ông Vinh sẽ bảo vệ những người thợ nghèo ở tầng đáy trạm. Anh không thể để Lam và Nam chết trong chiếc kén rỉ sét này.


"Nam! Lam!" Bách thào thào, lồng ngực anh phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc, dồn dập. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh đang bị mài mòn hai mươi phần trăm dung tích, liên tục co thắt dữ dội dưới sức ép của áp suất cabin đang tăng nhanh. "Bò sát xuống sàn... dùng mặt nạ lọc khí... nín thở nông!"


Bách dùng bàn tay phải bọc titan—bàn tay duy nhất còn hoạt động được nhưng đã mất hoàn toàn cảm giác thần kinh do dòng điện cao áp thiêu rụi trước đó—bám chặt vào dầm chịu lực chữ H dưới sàn tàu. Anh nghiến răng, gầm lên một tiếng đục ngầu trong cổ họng, dùng hết sức bình sinh của bả vai rách cơ để kéo lê khối titan nặng 120 kilôgam nhích từng centimet về phía vết rách mạn phải.


Vết rách dài hơn nửa mét trên vỏ tàu đang ngoác rộng ra dưới sức uốn kết cấu. Axit sunfuric phun vào qua khe nứt tạo thành một làn sương mù màu vàng cam đậm đặc, liếm thẳng vào hệ thống đường ống dẫn khí làm mát của động cơ đẩy phụ. Lớp sơn cách nhiệt bọc ngoài ống dẫn đã bắt đầu sủi bọt, rữa nát ra từng mảng.


"Nam! Keo dán nhiệt siêu dẫn... trong hộc đồ nghề phụ... lấy ra đây mau!" Bách hét lên, một ngụm máu đen loãng trào ra ngoài mép mặt nạ thở, làm mờ đi một góc kính bảo hộ.


Nam nghe thấy tiếng gọi, nén cơn hoảng sợ, bò rạp trên sàn tàu đầy axit. Ngón tay cậu bị sương axit ăn mòn bỏng rát, nhưng cậu vẫn cố gắng bám chặt vào chân bệ kỹ thuật để tiếp cận hộc đồ nghề phụ. Cậu giật mạnh chốt khóa cơ học, lôi ra hai tuýp keo dán nhiệt siêu dẫn màu xám bạc. Nhưng trước sức ép của áp suất 10 bar, con tàu Sắt Gỉ-3 bất ngờ bị một cú va chạm mạnh từ một dòng đối lưu khí quyển hất nghiêng hẳn đi. Nam bị trượt chân, một tuýp keo tuột khỏi tay cậu, rơi thẳng vào khe hở sàn tàu và biến mất trong bóng tối.


"Em xin lỗi! Anh Bách! Em đánh rơi một tuýp rồi!" Nam nghẹn ngào gào lên, nước mắt chảy dài làm nhòe đi lớp bụi quặng trên mặt.


"Giữ lấy tuýp còn lại!" Lam hét lớn. Cô nhoài người tới, dùng cả hai tay giữ chặt lấy vai Nam, giúp cậu thợ phụ trẻ tuổi thăng bằng trở lại trên sàn tàu trơn trượt. Cô nhìn thẳng vào Bách, đôi mắt sáng nghị lực lấp lánh sau lớp kính bảo hộ bám đầy sương axit: "Bách! Chỉ còn một tuýp keo dán nhiệt siêu dẫn! Lượng keo này không đủ để vá kín toàn bộ vết rách nửa mét dưới áp suất 10 bar! Lực ép từ bên ngoài quá lớn, keo sẽ bị thổi bay trước khi kịp đông cứng!"


Bách dừng lại sát vết nứt. Hơi axit nóng bỏng quất thẳng vào mặt kính bảo hộ của anh. Anh biết Lam nói đúng. Định luật nhiệt động lực học và độ bền vật liệu kim loại không bao giờ nói dối. Ở áp suất 10 bar, bất kỳ lỗ thủng nào cũng tạo ra một lực hút chân không ngược cực mạnh. Nếu chỉ trét keo lên mép thép rách, áp lực khí quyển sẽ lập tức xé toác lớp polymer chưa kịp lưu hóa.


Anh cần một tấm đệm kim loại để che phủ vết nứt, và một lực ép đòn bẩy đủ mạnh để giữ chặt tấm đệm đó bám sát vào vỏ tàu trong khi keo đông cứng.


Bách liếc nhìn xung quanh bằng tầm nhìn hạn chế của mũ bảo hiểm bám đầy máu đen. Ngay bên cạnh bệ kỹ thuật phụ, có một tấm đồng phế liệu tản nhiệt dày khoảng mười milimét, dài sáu mươi centimet nằm lăn lóc. Đó là mảnh vỡ tháo dỡ từ bảng mạch điều áp cũ của drone Sweeper-V3 mà họ nhặt được ở chợ đen Tổ Ong.


"Nam! Chộp lấy tấm đồng tản nhiệt đó! Đặt đè lên vết nứt!" Bách ra lệnh.


Nam nhanh chóng nhặt tấm đồng phế liệu, dùng hết sức đè chặt nó lên vết rách vỏ tàu. Nhưng ngay khi tấm đồng vừa chạm vào khe nứt, lực đẩy của khí áp suất 10 bar từ bên ngoài dội vào mạnh đến mức bẻ gãy khớp cổ tay của Nam. Cậu thợ phụ hét lên đau đớn, tấm đồng suýt chút nữa bị thổi bay ra ngoài cabin.


Bách không chần chừ. Anh dùng bàn tay phải bọc titan của mình chộp lấy cán chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh đang gá chặt bên đai bảo hộ. Chiếc mỏ lết bằng hợp kim titan-silic siêu nhẹ, bám đầy vết cháy xém từ trận chiến trước, lúc này là công cụ duy nhất có thể cứu mạng họ.


Bách luồn đầu mỏ lết vào khe hở của dầm chịu tải chữ H chạy dọc vách cabin, gá thân mỏ lết đè chặt lên bề mặt tấm đồng phế liệu mà Nam đang giữ. Anh sử dụng mỏ lết siêu dẫn làm một đòn bẩy cơ học hoàn hảo, dùng chính trọng lượng 120 kilôgam của bộ giáp Vỏ Sò-7 cạn pin đè nặng lên cán mỏ lết.


*KÈN KẸT...*


Tiếng kim loại chịu ứng suất cực lớn rít lên chói tai. Chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh uốn cong nhẹ dưới sức nặng của bộ giáp và áp lực của Sao Mộc, nhưng cấu trúc hợp kim silic-titan của nó không hề bị gãy ren. Lực đòn bẩy khổng lồ ép chặt tấm đồng tản nhiệt đè sụp lên vết nứt dài nửa mét, chặn đứng hoàn toàn luồng sương mù axit sunfuric đang phun trào vào cabin.


"Nam! Bôi keo dán nhiệt siêu dẫn quanh mép tấm đồng! Mau lên!" Bách gầm lên, lồng ngực anh co thắt dữ dội.


Lá phổi graphene lỗi nhịp của anh lại click lên liên tục. Mỗi nhịp thở hít thở nông qua khe hở lọc khí rách của mặt nạ đều mang theo một lượng nhỏ khói polymer và lưu huỳnh độc hại, tác dụng với hơi ẩm trong phế quản tạo thành axit ăn mòn các túi phổi nhân tạo. Cơn đau bỏng rát lan rộng dưới xương ức, khiến anh muốn buông xuôi tất cả, nhưng anh vẫn gồng chặt bắp tay phải để giữ vững đòn bẩy.


Nam dùng bàn tay trái lành lặn còn lại, run rẩy bóp mạnh tuýp keo dán nhiệt siêu dẫn. Dòng chất keo màu xám bạc chảy ra, bám chặt vào đường ranh giới giữa tấm đồng phế liệu và lớp vỏ thép rách nát của tàu Sắt Gỉ-3.


Ngay khi chất keo tiếp xúc với nhiệt độ ma sát khí quyển rò rỉ từ vỏ thép và axit sunfuric, một phản ứng hóa học lưu hóa bùng phát mạnh mẽ. Chất keo bắt đầu sôi lên sùng sục, tỏa ra một luồng khói trắng đặc quánh, có mùi khét cực kỳ độc hại. Luồng khói độc này lập tức tràn qua vết rách vi mô trên mặt nạ lọc khí tự chế của Bách, xộc thẳng vào phế quản anh.


"Khụ... khụ... khụ!"


Bách ho sặc sụa. Những vệt máu đen loãng bám chặt vào mặt trong kính bảo hộ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của anh. Cơn co thắt lồng ngực dữ dội đến mức anh cảm thấy màng lọc graphene trong phổi mình đang bị xé rách ra từng mảng vĩnh viễn. Chỉ số dung tích phổi hiển thị trên màn hình HUD nhấp nháy dòng chữ đỏ lừ: *Dung tích màng lọc: mười tám phần trăm. Nguy cơ xơ hóa nhiệt cực hạn.* Cánh tay phải của anh bắt đầu run rẩy, lực ép lên cán mỏ lết siêu dẫn sụt giảm đột ngột.


"Bách! Giữ chặt! Chỉ mười giây nữa thôi! Lớp polymer đang bắt đầu đông cứng!" Lam hét lên kinh hoàng.


Nhìn thấy Bách sắp quỵ sụp, Lam không hề do dự. Nữ kỹ sư hạt nhân dùng toàn bộ cơ thể mảnh khảnh của mình lao vào, đè chặt lên bả vai phải bọc titan của Bách, dùng trọng lượng cơ thể cô để tiếp thêm lực ép cho đòn bẩy mỏ lết. Sương axit sunfuric bám trên giáp của Bách ăn mòn da tay cô bỏng rát, nhưng cô không hề buông tay, đôi mắt sáng nghị lực dán chặt vào mép keo đang lưu hóa.


Nam thợ phụ cũng gào lên, dùng cả bắp chân bọc bảo hộ đè lên đầu mỏ lết siêu dẫn. Ba con người, ba số phận nghèo khổ của tầng đáy trạm không gian, lúc này đang dồn toàn bộ sinh mạng và sức lực vào một mối liên kết cơ khí thô sơ để chống chọi lại áp suất vĩ mô của hành tinh khí khổng lồ.


Một giây... hai giây... ba giây...


Luồng khói trắng độc hại tỏa ra từ keo dán nhiệt siêu dẫn nhạt dần. Dưới tác động của áp suất 10 bar nén chặt và nhiệt độ phản ứng hóa học, lớp keo polymer siêu dẫn đã đông cứng hoàn toàn thành một dải hợp chất bọc polymer siêu bền màu xám thép, bám chặt lấy tấm đồng tản nhiệt và vỏ tàu Sắt Gỉ-3 như một mối hàn vĩnh cửu.


Tiếng rít của khí thoát ra ngoài tắt ngấm. Áp suất bên trong cabin tàu Sắt Gỉ-3 bắt đầu ổn định trở lại ở mức 1.8 bar nhờ hệ thống điều áp khẩn cấp của máy Cân Bằng-1. Sương mù axit sunfuric màu vàng cam ngừng phun trào.


Bách buông tay khỏi cán mỏ lết siêu dẫn, ngã sụp xuống sàn cabin thép rỉ sét. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng phát ra những tiếng click cơ khí yếu ớt. Lam nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh anh, ngón tay run rẩy bật chốt khóa mũ bảo hiểm bọc titan chịu lực của Vỏ Sò-7, dùng một vạt áo sạch lau sạch những vệt máu đen bám trên khóe môi và cằm của anh.


"Bách, anh ổn chứ? Nhìn tôi này!" Lam nghẹn ngào, giọng cô lạc đi vì lo lắng.


Bách khẽ mở mắt, ánh mắt anh mờ căm dưới ánh đèn dự phòng màu đỏ nhấp nháy của cabin. Anh nhìn thấy gương mặt lo lắng của Lam và Nam, rồi khẽ gật đầu yếu ớt: "Tôi... tôi vẫn thở được. Vết rách... đã được vá kín chưa?"


"Vá kín rồi, anh Bách!" Nam thợ phụ khóc nấc lên, tay vẫn ôm chặt lấy cổ tay bị trật khớp. "Tấm đồng tản nhiệt bám rất chặt. Lớp keo polymer đã đông cứng hoàn toàn. Axit không thể tràn vào khoang động cơ phụ nữa."


Nhưng niềm vui sống sót của họ không kéo dài được lâu.


Từ phía sau cabin, nơi đặt hệ thống động cơ đẩy ion phụ của tàu Sắt Gỉ-3, một tiếng rít điện từ chói tai đột ngột vang lên. Hệ thống đèn chiếu sáng dự phòng màu đỏ đang nhấp nháy bỗng nhiên vụt tắt, dìm toàn bộ cabin vào bóng tối đặc quánh của tầng mây axit Sao Mộc.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Những cú chấn động mạnh liên tiếp dội lên từ phía khoang động cơ. Lượng axit sunfuric tràn vào trước đó, dù đã bị chặn lại, nhưng đã kịp ăn mòn sâu vào hệ thống dây cáp điện lượng tử bọc sợi carbon của động cơ đẩy phụ mạn phải, gây ra một vụ chạm chập mạch điện lượng tử quy mô lớn.


"Phong! Báo cáo tình trạng động cơ!" Lam hét lớn trong bóng tối.


Giọng nói của Phong già vang lên qua hệ thống loa nội bộ, méo mó và ngập tràn sự tuyệt vọng: "Bánh lái mất áp lực hoàn toàn! Lưới điện phụ mạn phải đã bị cháy rụi! Động cơ đẩy phụ mạn phải... phụt ra một quầng lửa xanh lét rồi tắt ngấm rồi!"


Con tàu Sắt Gỉ-3 rùng mình dữ dội. Không còn lực nâng từ động cơ đẩy phụ mạn phải để cân bằng với áp suất 10 bar của khí quyển Sao Mộc, con tàu vận tải phế liệu cũ nát lập tức mất hoàn toàn lực nâng, bắt đầu lao đầu thẳng xuống vực sâu tăm tối, đầy sấm sét điện từ của tầng mây axit phía dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!