Bình Heli-3 Tự Chế
Tiếng rít của axit sunfuric ăn mòn lớp vỏ thép mạn phải tàu Sắt Gỉ-3 vang lên kèn kẹt, buốt nhói vào màng nhĩ như tiếng móng tay cào lên bảng vị.
Bên ngoài ô kính thạch anh dày năm mươi milimét của cabin, tầng mây trung lưu của Sao Mộc hiện ra như một bể súp khổng lồ cuồn cuộn một màu vàng cam đục ngầu. Áp suất khí quyển bên ngoài đã chạm ngưỡng 10 bar, nén chặt lấy con tàu vận tải phế liệu cũ nát. Cứ mỗi giây trôi qua, những luồng gió axit đậm đặc lại quất mạnh vào thân tàu, tạo ra những vết rỉ sét sủi bọt trắng xóa dọc theo các đường dầm chịu tải phụ.
Bách ngồi bệt dưới sàn cabin, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh liên tục phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc, dồn dập. Mỗi nhịp hít thở lúc này là một cực hình bỏng rát; màng lọc nano đã bị mài mòn hai mươi phần trăm dung tích sau những ca hít độc ở phân khu đáy, giờ đây đang phản ứng dữ dội với lượng lưu huỳnh loãng rò rỉ qua các khe hở của hệ thống điều hòa không khí cũ kỹ trên tàu. Vị mặn chát của máu đen dâng lên cổ họng, bám chặt vào mặt trong chiếc mặt nạ thở tự chế.
Bả vai phải của anh—nơi lớp lót sợi carbon của bộ giáp Vỏ Sò-7 từng nung chảy ở một trăm năm mươi độ C áp chặt vào da thịt—vẫn đang rỉ dịch vàng, bốc khói khét lẹt dưới lớp gel y tế tạm thời mà Nam vừa bôi phủ. Trong khi đó, cánh tay trái của bộ giáp hoàn toàn buông thõng bất động. Hệ thống thủy lực bên trong nó đã bị phá hủy vĩnh viễn sau cú chạm chập điện lượng tử rã đông ở bể chứa phế thải.
"Bách, nhìn này!"
Lam quỳ sụp bên cạnh anh, ngón tay run rẩy chỉ vào màn hình ảo của thiết bị giải mã lượng tử bọc vỏ đồng. Trên bả vai trái của bộ giáp Vỏ Sò-7, một chấm đỏ siêu nhỏ đang nhấp nháy với tần số dồn dập, phát ra những xung ánh sáng huỳnh quang màu đỏ nhạt vô hình.
"Thiết bị định vị lượng tử của Vy," Lam nói, giọng cô lạc đi vì thiếu oxy và căng thẳng. "Nó sử dụng một cặp hạt vướng víu lượng tử để truyền tọa độ thời gian thực. Sóng điện từ của bão Sao Mộc không thể làm nhiễu loạn nó. Đại úy Khải và hạm đội đặc nhiệm bọc giáp titan của hắn đang bám sát theo chúng ta dọc theo giếng thông gió số bốn. Với tốc độ này, họ sẽ bắt kịp chúng ta trong vòng chưa đầy mười phút nữa!"
"Để em dùng búa đập nát nó!" Nam thợ phụ gào lên, tay chộp lấy chiếc búa tạ xưởng cơ khí, gương mặt lấm lem dầu mỡ cắt không còn giọt máu.
"Dừng lại, Nam!" Bách thào thào, giọng anh khàn đặc qua bộ lọc âm. Anh giơ bàn tay phải bọc titan—nay đã mất hoàn toàn cảm giác do dòng điện cao áp thiêu rụi các dây thần kinh cảm giác trước đó—chặn chiếc búa của Nam lại. "Thiết bị này sử dụng cơ chế bảo mật phản hồi sinh học của Helios. Nếu cậu phá hủy nó bằng lực cơ học, sự đứt gãy trạng thái lượng tử đột ngột sẽ kích hoạt giao thức tự hủy của chip định vị. Nó sẽ gửi một xung cảnh báo khẩn cấp thẳng về tàu tuần tra của Khải. Hắn sẽ biết ngay chúng ta đã phát hiện ra thiết bị và sẽ ra lệnh pháo kích tầm xa tiêu diệt con tàu Sắt Gỉ-3 này lập tức."
"Nhưng nếu không gỡ nó ra, chúng ta sẽ làm mồi cho bầy robot Goliath ngoài kia!" Nam nghẹn giọng, hai mắt đỏ ngầu vì bất lực.
Lam cắn chặt môi, đôi ngón tay thon dài lướt nhanh trên các dòng mã lượng tử của thiết bị bẻ khóa: "Bách nói đúng. Chúng ta cần một phương pháp tháo dỡ không phá hủy. Phải đánh lừa được cảm biến lượng tử của chip, khiến nó tin rằng nó vẫn đang bám chặt trên vai giáp của anh và cơ thể anh vẫn đang hoạt động ổn định. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải đóng băng trạng thái của bộ dao động Josephson bên trong chip định vị về mức nhiệt độ tuyệt đối."
"Nhiệt độ tuyệt đối?" Nam ngơ ngác.
"Âm hai mươi sáu mươi chín độ C," Lam giải thích, mắt cô dán chặt vào các thông số kỹ thuật. "Chỉ có nhiệt độ của heli-3 siêu lỏng mới đủ sức làm điều đó. Nhưng toàn bộ lượng heli-3 chúng ta trích xuất được đã được nạp thẳng vào hệ thống làm mát động cơ đẩy phụ của tàu rồi!"
Không gian cabin rơi vào một sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng rít lạnh lùng của gió axit sunfuric va đập ngoài vỏ thép. Phong vẫn đang gồng chặt hai cánh tay cơ khí bọc thép rỉ sét trên bánh lái, cố gắng điều khiển con tàu vượt qua những luồng đối lưu khí quyển hung hãn.
Đột ngột, Nam thợ phụ khựng lại. Cậu nhìn đăm đăm xuống sàn tàu rỉ sét, nơi đặt những container phế liệu cũ nát, rồi lắp bắp:
"Em... em còn một bình."
Bách và Lam đồng thời quay đầu nhìn cậu thợ phụ trẻ tuổi.
"Cậu nói cái gì?" Bách ho khan, một ngụm máu đen loãng trào ra ngoài mép mặt nạ.
Nam vội vàng quỳ xuống, dùng tay trần cạy mạnh một mảng sàn thép rỉ sét ngay phía dưới bệ kỹ thuật phụ. Bên dưới hốc sàn tối tăm, nằm khuất sau những đường ống dẫn dầu rò rỉ, là một thiết bị hình trụ thô kệch. Đó là một bình Dewar tự chế, được ghép từ hai lớp ống đồng phế liệu bọc chì chống bức xạ, sealed bằng một chiếc van kim thủ công bám đầy vết hàn chì nhem nhuốc. Lớp vỏ ngoài của bình bám đầy một lớp tuyết trắng mỏng—dấu hiệu của cái lạnh cực hạn đang rò rỉ ra ngoài.
"Bình chứa heli-3 lỏng tự chế của em," Nam lí nhí, cúi đầu tránh ánh mắt của Bách. "Lúc ở bể chứa phế thải... khi đầu bơm tự động bị vỡ vụn, em đã lén trích xuất một lượng nhỏ heli-3 siêu lỏng vào bình này. Em nghĩ... em nghĩ phổi của anh bị bỏng nhiệt nặng do giáp quá nhiệt, nếu có một chút heli-3 làm mát khẩn cấp thì... em không cố ý giấu anh, anh Bách..."
Bách nhìn chiếc bình Dewar tự chế bám đầy tuyết lạnh, rồi nhìn gương mặt hối hận của đứa học trò nghèo. Trong lòng anh dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nam đã mạo hiểm mạng sống để tích lũy nguồn tài nguyên cấm này cho anh, dù hành vi đó cực kỳ nguy hiểm dưới luật cấm của Helios.
"Lam," Bách thở dốc, mắt anh sáng lên một tia hy vọng lạnh lùng. "Lượng heli-3 trong bình tự chế này đủ để đóng băng chip định vị chứ?"
Lam lao tới, áp thiết bị quét siêu âm vào lớp vỏ bình Dewar tự chế để đo dung tích. Màn hình led hiển thị một vệt màu xanh lam nhạt: "Khoảng năm mươi mililít. Đủ! Nhưng Bách, áp suất trong cabin lúc này là 1.8 bar, trong khi heli-3 lỏng ở nhiệt độ âm hai trăm sáu mươi chín độ cực kỳ kém bền vững. Chỉ cần van xả thủ công của Nam bị lệch một phần mười milimét, luồng khí siêu lạnh sẽ phun trào tự do. Nó sẽ đóng băng toàn bộ bả vai trái và lồng ngực của anh trước khi anh kịp gỡ chiếc chip ra!"
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," Bách nói, giọng anh lạnh lùng và chuẩn xác như một đường cắt plasma. Anh nhìn Phong qua kính chiếu hậu: "Phong, giữ vững tàu. Nam, chuẩn bị bộ kìm tuốt cáp siêu dẫn và ống mao dẫn thủy tinh. Lam, cô giám sát tần số lượng tử của chip. Khi tôi bắt đầu nhỏ heli-3, cô phải báo ngay cho tôi biết khi nào bộ dao động Josephson bị đóng băng trạng thái."
"Rõ!" Lam và Nam đồng thanh.
Nam run rẩy đưa chiếc bình Dewar tự chế lên bệ kỹ thuật phụ. Cậu đấu nối một sợi ống mao dẫn thủy tinh siêu mỏng—vốn dùng để đo nồng độ hóa chất y tế—vào đầu van kim của bình Dewar. Đầu kia của ống thủy tinh được định vị cách bề mặt chip định vị lượng tử trên vai giáp của Bách đúng ba milimét.
Bách quỳ một gối xuống sàn tàu để cố định cơ thể đồ sộ nặng một trăm hai mươi kilôgam của bộ giáp Vỏ Sò-7. Cánh tay trái bọc titan đóng băng buông thõng bất động như một khối đá xám xịt. Anh dùng bàn tay phải—bàn tay đã bị tê liệt cảm giác và rách cơ vai—nhè nhẹ đặt lên núm xoay của van kim bình Dewar. Chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh được anh gá chặt dưới đai bảo hộ, sẵn sàng làm đòn bẩy để bẩy mảng giáp vai ra ngay khi có cơ hội.
"Bắt đầu," Bách ra lệnh.
Anh nhắm mắt lại, tắt toàn bộ hệ thống âm thanh nhiễu loạn của cabin tàu. Anh áp dụng quy tắc lắng nghe độ rung kim loại của ông Vinh. Qua độ rung truyền dẫn từ núm xoay van kim đến lòng bàn tay phải bọc titan, anh cảm nhận được dòng chảy của heli-3 siêu lỏng bên trong bình Dewar. Tiếng rít siêu âm siêu nhỏ của các phân tử heli đang dao động ở nhiệt độ cận kề độ không tuyệt đối vang lên trong tâm trí anh như một nhịp điệu cơ khí chuẩn xác.
Anh nhích ngón tay phải thêm một phần mười milimét.
*XÌ...*
Một giọt chất lỏng trong suốt, lấp lánh ánh huỳnh quang màu xanh lam nhạt từ từ chảy ra khỏi đầu ống mao dẫn thủy tinh, rơi thẳng xuống bề mặt của chiếc chip định vị lượng tử trên bả vai trái giáp Vỏ Sò-7.
*RẮC... RẮC...*
Ngay khi giọt heli-3 vừa chạm vào bề mặt silicon-titan của chip, một lớp băng mỏng màu trắng xóa lập tức bọc kín lấy thiết bị. Nhiệt độ sụt giảm đột ngột từ ba mươi độ C xuống âm hai mươi sáu mươi chín độ C chỉ trong vòng một phần mười giây.
"Tần số dao động đang giảm!" Lam hét lên, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình thiết bị giải mã lượng tử đang hiển thị biểu đồ sóng hình sin của hạt vướng víu. "Bốn trăm Hertz... hai trăm Hertz... một trăm Hertz..."
*ẦM!*
Tàu Sắt Gỉ-3 bất ngờ bị một luồng gió axit sunfuric cực mạnh quật trúng mạn phải. Con tàu nghiêng hẳn đi một góc ba mươi độ. Tiếng kim loại chịu uốn kèn kẹt vang lên chói tai. Nam thợ phụ bị hất văng vào vách cabin, suýt nữa làm gãy sợi ống mao dẫn thủy tinh.
Bách vẫn đứng vững nhờ kẹp mỏ neo từ trường dưới đế giày bọc thép bám chặt vào sàn tàu. Nhưng cú va chạm mạnh khiến tay phải của anh run lên, núm xoay van kim bị nhích thêm một góc nhỏ. Một dòng heli-3 lỏng lớn hơn phun trào tự do ra ngoài.
"Cảnh báo! Heli-3 đang tràn ra vai giáp!" Lam gào lên kinh hoàng.
Luồng lạnh cực hạn nhanh chóng lan tỏa dọc theo mảng giáp vai trái của Vỏ Sò-7. Lớp lót sợi carbon bảo vệ lồng ngực của Bách bắt đầu bốc khói lạnh trắng xóa. Lá phổi graphene bên trong lồng ngực anh lập tức co thắt dữ dội, tiếng click cơ khí dồn dập vang lên như một chiếc đồng hồ báo tử. Cơn đau lạnh buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào phế quản, khiến anh ho ra một ngụm máu đen lớn, bám chặt vào màng lọc của mặt nạ thở.
"Bách! Anh phải dừng lại! Phổi của anh sẽ bị đóng băng vĩnh viễn!" Lam khóc nghẹn, cố lao lên để khóa van bình Dewar.
"Đứng yên đó!" Bách gầm lên, giọng nói khàn đục đầy uy quyền của một người thợ hàn cấu trúc đã trải qua hàng trăm sinh tử. "Lam! Báo... báo thông số lượng tử!"
Lam khựng lại, nước mắt chảy dài trên má, cô nhìn xuống màn hình bẻ khóa:
"Đã... đã chạm ngưỡng không Hertz! Bộ dao động Josephson đã bị khóa trạng thái hoàn toàn! Chip định vị đang gửi một tín hiệu tĩnh lặp lại!"
"Nam! Cầm mỏ lết siêu dẫn! Bẩy mảng giáp vai trái ra ngay!" Bách ra lệnh.
Nam thợ phụ nén đau gượng dậy, chộp lấy chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh từ đai bảo hộ của Bách. Cậu luồn đầu mỏ lết vào khe hở giữa mảng giáp vai trái bọc titan đã bị đóng băng giòn tan và khung xương trợ lực của bộ giáp.
"Dùng lực đòn bẩy hướng bốn mươi lăm độ!" Bách chỉ dẫn, mắt anh mờ đi vì thiếu oxy và cái lạnh đang liếm sát vào màng phổi sinh học.
Nam gồng hết sức lực của hai cánh tay, nghiến răng bẩy mạnh.
*RẮC... RẮC... XOẢNG!*
Mảng giáp titan vai trái dày năm mươi milimét, dưới tác động của nhiệt độ siêu lạnh heli-3, đã trở nên giòn như thủy tinh và vỡ vụn thành những mảnh vụn xám xịt. Chiếc chip định vị lượng tử bọc trong lớp băng trắng xóa vẫn bám chặt trên một mảnh titan vỡ, rơi thẳng xuống sàn cabin tàu Sắt Gỉ-3.
"Đã tháo gỡ thành công!" Nam hét lên vui sướng.
Lam nhanh chóng chộp lấy mảnh titan chứa chip định vị, bỏ nó vào một chiếc hộp phế liệu kim loại chứa đầy axit sunfuric loãng bám đầy bụi quặng. Cô chạy nhanh ra phía cửa sập xả rác phụ của tàu, nhấn nút giải phóng chiếc hộp vào không gian mây axit bên ngoài.
Chiếc hộp phế liệu mang theo chấm đỏ định vị lượng tử rơi tự do vào tầng mây cam đỏ cuồn cuộn của Sao Mộc, tiếp tục phát đi tín hiệu tĩnh giả tạo hướng thẳng xuống phân khu đáy.
Bên trong cabin, Bách ngã sụp xuống sàn thép rỉ sét, lồng ngực anh phập phồng yếu ớt. Nam nhanh chóng khóa chặt van bình Dewar tự chế, ngăn chặn dòng heli-3 siêu lạnh tiếp tục rò rỉ. Lam lao tới, dùng một ống tiêm dung dịch ức chế đào thải Graphene tiêm thẳng vào cổ Bách.
Dòng hóa chất y tế mát lạnh nhanh chóng lan tỏa, xoa dịu cơn co thắt dữ dội dưới xương ức của anh. Những tiếng click cơ khí của lá phổi graphene chậm dần, nhịp thở của anh bắt đầu ổn định trở lại ở mức áp suất thở 1.8 bar.
"Chúng ta... đã đánh lừa được Khải..." Bách thào thào, ánh mắt anh nhìn qua ô kính cabin ra ngoài không gian bão axit.
"Đúng thế," Lam thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. "Tín hiệu định vị đang di chuyển xa dần về phía Sector 9. Khải và hạm đội đặc nhiệm của hắn sẽ đuổi theo chiếc hộp phế liệu đó, giúp chúng ta có thêm ít nhất ba mươi phút an toàn để tiếp cận khoang nông nghiệp."
Nhưng niềm vui sống sót của họ chỉ kéo dài được vài giây.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Một chuỗi những tiếng nổ rung chuyển dội lên từ phía mạn phải của tàu Sắt Gỉ-3. Con tàu vận tải phế liệu đột ngột khựng lại, hệ thống đèn chiếu sáng dự phòng màu đỏ nhấp nháy điên cuồng, phát ra những tiếng còi báo động chói tai.
*CẢNH BÁO NGUY KỊCH: LỚP VỎ THÉP MẠN PHẢI BỊ ĂN MÒN XUYÊN THẤU HOÀN TOÀN. AXIT SUNFURIC ĐẬM ĐẶC ĐANG TRÀN VÀO KHOANG ĐỘNG CƠ ION PHỤ. ÁP SUẤT KHÍ QUYỂN TĂNG VỌT LÊN 10 BAR.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!