Nhạc nềnIrregular

Mật Mã Ares

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chấm đỏ định vị trên bả vai giáp Vỏ Sò-7 của Bách nhấp nháy ngày một nhanh hơn, phát ra những xung lượng tử vô hình truyền thẳng về phía hạm đội đặc nhiệm của Đại úy Khải.


Trong khoang cabin chật hẹp của tàu Sắt Gỉ-3, bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tiếng rít kèn kẹt của lớp vỏ thép đang chịu áp sụt mười bar bên ngoài tầng mây axit. Lam quỳ rạp dưới sàn thép, đôi ngón tay bám đầy bụi quặng nhanh nhẹn lướt trên màn hình ảo của chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng. Trán cô lấm tấm mồ hôi, ánh sáng xanh lam từ màn hình phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt nhưng tràn đầy sự kiên định.


"Bách, đứng im! Tôi đang cố cô lập tạm thời tín hiệu lượng tử của con Vy gắn trên vai anh," Lam nói, giọng cô gấp gáp nhưng chuẩn xác. "Thiết bị của nó sử dụng thuật toán mã hóa xoay vòng của Helios. Nếu tôi không bẻ gãy được tần số này trong vòng hai phút, hạm đội tuần tra của Khải sẽ áp sát chúng ta ngay lập tức."


Bách đứng tựa lưng vào dầm chịu lực của cabin, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh liên tục phát ra những tiếng click cơ khí dồn dập, khô khốc dưới áp sụt đột ngột của tầng lửng. Cơn đau rát bỏng từ vết bỏng nhiệt nặng bả vai phải—nơi lớp lót sợi carbon của giáp Vỏ Sò-7 từng nung chảy ở một trăm năm mươi độ C áp chặt vào da thịt—nhói lên từng đợt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Mỗi nhịp thở hít vào đều mang theo vị mặn chát của máu đen dâng lên cổ họng.


"Nam, lấy Keo dán nhiệt siêu dẫn ra mạn phải mau!" Bách thào thào qua bộ lọc âm khản đặc, tay phải siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh. "Lớp vỏ mạn phải đang bị axit ăn mòn xuyên thấu. Phong, giữ vững bánh lái!"


"Rõ, anh Bách!" Nam thợ phụ gào lên, nhanh chóng lôi hai tuýp keo dán nhiệt siêu dẫn vừa giao dịch được từ chợ đen Tổ Ong ra. Cậu nhóc bò rạp trên sàn cabin đang nghiêng ngả, phun lớp keo màu xám bạc bám chặt vào những vết rạn nứt đang rỉ sét đỏ lòm ở mạn phải tàu. Chất keo gặp nhiệt độ ma sát lập tức đông cứng, bốc lên một luồng khói xám nhạt nhưng bịt kín hoàn toàn các lỗ rò rỉ khí thở.


Cùng lúc đó, Nam nhanh tay đấu nối Tinh thể silic-titan vào bảng mạch điều áp trung tâm của tàu Sắt Gỉ-3. Khối tinh thể vừa khớp vào khấc đồng, bảng điều khiển lập tức sáng đèn xanh ổn định, khôi phục lại hệ thống bù áp và quạt hút khí đối lưu của tàu, giúp giảm tải lực ép lên lồng ngực của cả nhóm.


*BÍP... BÍP... CLACK!*


Chiếc máy giải mã của Lam phát ra một tiếng kêu đanh gọn. Chấm đỏ định vị trên vai giáp Vỏ Sò-7 của Bách vụt tắt, chuyển sang màu xám vô hại.


"Xong! Tôi đã ghi đè một chuỗi mã giả vào bộ truyền phát của Vy, đánh lừa hệ thống định vị của Khải rằng chúng ta đang trôi dạt về phía giếng thông gió số bốn," Lam thở phào, cô đứng dậy nhưng cơ thể lảo đảo vì kiệt sức. Bách kịp thời dùng cánh tay phải bọc titan đỡ lấy cô.


"Cảm ơn cô, Lam," Bách nói, ánh mắt anh nhìn qua ô kính chịu lực dày ra khoảng không gian mờ mịt phía trước. "Phong, hướng thẳng tàu vào tọa độ của Phòng thí nghiệm Ares-01."


Con tàu Sắt Gỉ-3 rùng mình, lách qua những dầm thép treo rỉ sét đổ nát của giếng thông gió số bốn, lặng lẽ cập vào bệ phóng phụ của một cơ sở nghiên cứu bị bỏ hoang. Đó là Phòng thí nghiệm Ares-01, một cấm địa vô trùng bọc titan chịu lực dày mười centimet, nằm khuất sâu trong vùng dị thường từ trường lượng tử của tầng lửng.


Khi cánh cửa phòng đệm của Ares-01 bật mở kèn kẹt, Bách cõng Lam trên vai phải bước vào bên trong. Nguồn năng lượng pin của giáp Vỏ Sò-7 lúc này chỉ còn đúng mười phần trăm, các khớp nối thủy lực bắt đầu nặng nề và phát ra tiếng kêu kẹt kẹt do thiếu điện sạc.


Không gian bên trong phòng thí nghiệm rộng lớn nhưng hoang tàn. Những dãy bàn thí nghiệm bọc gốm chịu nhiệt bị đập phá vỡ vụn, các đường cáp lượng tử đứt lìa lòng thòng trên trần nhà như những con rắn chết. Bầu không khí ở đây lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy quét của Lam phát ra âm thanh tít tít đều đặn.


"Nơi này từng là nơi tôi làm việc," Lam đột ngột lên tiếng, giọng cô run rẩy khi nhìn vào những ký hiệu nghiên cứu bám đầy bụi sắt trên vách tường.


Bách khựng lại, đôi mắt thâm quầng dưới kính bảo hộ nhìn thẳng vào cô: "Cô từng làm việc ở đây? Thân phận thực sự của cô là gì, Lam?"


Lam hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng nghị lực của cô nhìn xoáy vào Bách: "Tôi từng là nhà khoa học chính của Dự án Ares, Bách ạ. Chính tôi đã thiết kế nên hệ thống điều phối từ trường lượng tử cho lò phản ứng đó. Nhưng khi tôi phát hiện ra tập đoàn Helios không dùng nó để phát điện mà thực chất đang thử nghiệm chế tạo một siêu vũ khí hố đen nhân tạo cấp hệ sao—thứ có thể nuốt chửng toàn bộ hệ mặt trời nếu mất kiểm soát—tôi đã cố gắng công bố tài liệu nghiên cứu ra liên minh quốc tế. Kết quả là tôi bị bắt giam lậu dưới phân khu đáy, còn dự án vẫn tiếp tục hoạt động lén lút."


Lời tiết lộ của Lam như một luồng điện lượng tử giật mạnh vào nhận thức của Bách. Anh siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh, lồng ngực click lên liên tục. Cuộc chiến này không còn là ca vá víu kết cấu để sinh tồn của vài trăm thợ hàn nghèo nữa, mà là một canh bạc sinh tử đối với mạng sống của hàng vạn cư dân trên trạm Aether-IV và cả hệ mặt trời.


"Vậy khóa lượng tử gốc để bẻ gãy giao thức tự hủy của Chronos đang ở đâu?" Bách hỏi, giọng anh đanh lại.


"Ở tủ bảo mật trung tâm phía sau dãy bàn thí nghiệm bọc gốm kia," Lam chỉ tay về phía cuối phòng.


Cả hai vừa tiến lại gần tủ bảo mật thì đột nhiên, một tiếng rít thủy lực nặng nề dội lên từ phía cửa sập chính của phòng thí nghiệm.


*UỲNH... UỲNH...*


Tiếng bước chân kim loại khổng lồ nện xuống sàn thép chịu lực làm rung chuyển toàn bộ các thiết bị xung quanh. Từ trong màn sương mù axit loãng tràn vào qua cửa sập, một bóng đen bọc thép bốn chân khổng lồ, cao hơn ba mét l lững tiến vào.


Đó là Goliath-01, robot tuần tra bọc thép hạng nặng của Helios. Vỏ giáp của nó là những tấm hợp kim titan màu xám thép dày mười centimet bám đầy vết xước, hai khẩu súng xả đạn động năng dưới hông đang xoay nòng rít lên những tiếng điện từ chói tai. Cụm cảm biến hồng ngoại trên đầu nó xoay tròn, lập tức phát hiện ra nhiệt lượng cơ thể của Lam.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Khẩu súng xả đạn động năng của Goliath-01 khai hỏa. Những viên đạn động năng cỡ lớn bắn ra với tốc độ âm thanh, tàn phá dữ dội các dãy bàn thí nghiệm bọc gốm chịu nhiệt xung quanh. Những mảnh gốm và xỉ thép bắn ra tung tóe như những lưỡi dao găm mỏng xé rách không khí.


"Lam! Nằm xuống!" Bách gầm lên.


Anh phản xạ cực nhanh, tay phải phóng kẹp mỏ neo từ trường bám chặt vào dầm thép chữ H trên trần phòng thí nghiệm. Lực hút nam châm điện cực mạnh kích hoạt, kéo thân hình nặng một trăm hai mươi kilôgam của giáp Vỏ Sò-7 bay vút lên cao, đu người né tránh hoàn toàn loạt đạn động năng đang cày nát sàn thép ngay phía dưới chân anh.


Bách buông tay, rơi tự do xuống ngay bên cạnh một tủ sắt phế liệu. Anh chộp lấy chiếc búa tạ bọc hợp kim carbide nặng mười kilôgam của Nam để lại trên sàn, lao thẳng về phía Goliath-01. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể nện mạnh chiếc búa tạ vào mắt cảm biến hồng ngoại trên đầu robot.


*BOONG!*


Tiếng kim loại va chạm đanh tai vang lên. Tuy nhiên, lớp vỏ giáp titan bảo vệ đầu của Goliath-01 quá dày. Cú nện cực mạnh không hề làm trầy xước mắt cảm biến của nó, ngược lại lực phản hồi cực lớn làm móp méo hoàn toàn đầu búa hợp kim, chấn động dội ngược lại khiến cơ vai trái đang bị rách của Bách đau buốt, suýt làm anh ngã quỵ.


Goliath-01 xoay khớp cổ cơ khí, khẩu súng trường động năng chĩa thẳng vào lồng ngực bọc titan rách nát của Bách ở khoảng cách chưa đầy một mét.


"Bách! Robot di chuyển theo thuật toán bảo vệ lõi lượng tử! Nó luôn ưu tiên tiêu diệt nguồn nhiệt lượng lớn nhất!" Lam hét lớn từ sau một container bọc chì. Cô nhanh tay dùng thiết bị giải mã lượng tử kích hoạt một bộ tản nhiệt cũ của phòng thí nghiệm bên cạnh, tạo ra một quầng nhiệt lượng giả lên tới ba trăm độ C.


Cụm cảm biến hồng ngoại của Goliath-01 bị nhiễu loạn bởi quầng nhiệt lượng giả đột ngột xuất hiện ở mạn sườn. Thuật toán của nó tự động đánh giá đó là mối đe dọa lớn hơn, buộc thân hình khổng lồ của nó phải quay lưng lại với Bách để chĩa súng về phía nguồn nhiệt giả.


*Đây là cơ hội duy nhất!*


Bách nghiến răng, gạt chiếc công tắc phụ trên báng súng hàn plasma cải tiến đeo bên tay phải. Anh quyết định sử dụng thủ đoạn quá tải hồ quang plasma, đấu nối trực tiếp hệ thống mạch súng hàn vào nguồn pin dự phòng cuối cùng của giáp Vỏ Sò-7, tăng cường dòng điện vượt ngưỡng an toàn lên ba trăm phần trăm.


*XÈ... XÈ... ẦM!*


Một luồng hồ quang plasma màu xanh trắng chói lòa, rực rỡ đến mức làm lóa mắt bắn ra từ đầu súng hàn. Luồng nhiệt lượng cực đại lên tới năm ngàn độ C xé toạc màn sương mù, tạo ra một tiếng rít chói tai như tiếng sấm sét điện từ.


Bách không nhắm vào lớp giáp titan dày ở thân robot. Với tay nghề của một thợ hàn cấu trúc kỳ cựu, anh biết rõ mọi điểm yếu cơ học của các khớp nối chịu lực. Anh chĩa thẳng luồng plasma năm ngàn độ vào khe hở nhỏ lộ ra ở khớp gối bọc titan của chân sau Goliath-01—nơi chứa các đường dẫn dầu thủy lực chịu áp suất cao.


Nhiệt độ cực hạn nung chảy ngay lập tức lớp vỏ bảo vệ mỏng và các đường ống dẫn dầu thủy lực. Dầu thủy lực áp lực cao phun ra gặp nhiệt độ plasma bùng cháy dữ dội. Thân hình khổng lồ của Goliath-01 mất thăng bằng, hai chân sau khuỵu xuống sàn thép kèn kẹt.


Tuy nhiên, con quái vật cơ khí vô cảm không hề dừng lại. Nhận biết hệ thống di chuyển đã bị vô hiệu hóa, lõi xử lý lượng tử của Goliath-01 lập tức kích hoạt giao thức tự hủy khẩn cấp bằng xung điện từ EMP để tiêu diệt mọi vật thể xung quanh. Đèn đỏ trên ngực nó nhấp nháy điên cuồng, phát ra tiếng tít tít dồn dập.


"Bách! Nó sắp tự hủy! Xung điện từ sẽ làm nổ tung các bình chứa mẫu vật chất tối trong phòng thí nghiệm này!" Lam hét lên trong kinh hoàng.


Nếu các bình chứa vật chất tối bị kích nổ dưới áp suất mười bar, toàn bộ phân khu tầng lửng sẽ bị xé toác thành trăm mảnh.


Bách gầm lên một tiếng, dùng chút sức tàn cuối cùng lao tới. Anh rút khẩu súng phóng điện cao áp tự chế giắt bên đai bảo hộ, bắn trực diện một chùm tia điện tích tụ hai mươi ngàn vôn thẳng vào khe hở khớp cổ đã bị nung chảy của Goliath-01, truyền dòng điện cực cao thẳng vào lõi xử lý trung tâm của nó.


*XOẸT... XOẸT... ĐOÀNG!*


Dòng điện cao áp tự chế làm chập mạch hoàn toàn hệ thống kích nổ lượng tử của robot trước khi nó kịp giải phóng xung điện từ. Đèn báo động đỏ rực trên ngực Goliath-01 vụt tắt, thân hình khổng lồ của nó đổ sập xuống sàn thép chịu lực, bất động hoàn toàn.


Nhưng cái giá phải trả quá đắt.


Cú phóng plasma quá tải ba trăm phần trăm kéo dài đã làm cháy hỏng hoàn toàn đầu phun chính của súng hàn plasma. Luồng điện lượng tử phản hồi cực mạnh từ lõi robot truyền ngược qua súng hàn, tạo ra những tiếng nổ chập điện đanh gọn dọc theo cánh tay trái của giáp Vỏ Sò-7.


Bách hét lên một tiếng đau đớn khi luồng bức xạ lượng tử nhẹ phóng qua lớp đệm bảo hộ bị rách vai, thiêu rụi da thịt bả vai trái của anh bốc khói khét lẹt. Toàn bộ hệ thống thủy lực của giáp Vỏ Sò-7 rùng mình một cái rồi tắt lịm hoàn toàn, nguồn pin dự phòng trở về con số không phần trăm.


*XOẸT... XOẸT...*


Những tia hồ quang xanh trắng từ khẩu súng hàn bị chập điện bắn ra ngoài tầm kiểm soát, liên tục phóng vào bảng điều khiển chính của cửa sập phòng thí nghiệm đặt ngay bên cạnh. Nhiệt độ cực cao nung chảy các vi mạch silicon-titan và bản lề thép của cánh cửa, hàn chết hoàn toàn lối thoát duy nhất của phòng thí nghiệm Ares-01.


"Bách! Anh có sao không?" Lam lao tới, tay cô run rẩy cố gắng tháo bỏ mảng giáp ngực đang bốc khói của Bách.


Bách ngã quỵ xuống sàn, lồng ngực co thắt dữ dội, ho ra những vệt máu đen bám chặt vào màng lọc graphene của mặt nạ thở. Anh không thể di chuyển nổi một ngón tay khi bộ giáp nặng một trăm hai mươi kilôgam đã hoàn toàn mất điện và khóa chặt cơ thể anh như một cái kén sắt.


Đúng lúc đó, chiếc máy quét lượng tử trên tay Lam rít lên những tiếng bíp bíp liên tục với tần số cực cao. Màn hình ảo hiển thị chỉ số bức xạ lượng tử từ các bình chứa mẫu vật chất tối bị hư hại do loạt đạn động năng của Goliath-01 trước đó đang tăng vọt theo hàm số mũ.


"Bức xạ lượng tử từ mẫu vật chất tối rò rỉ đang tăng cao..." Lam thốt lên, gương mặt cô cắt không còn một giọt máu. "Hệ thống làm mát của phòng thí nghiệm đã bị phá hủy. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi phút trước khi lượng bức xạ này vượt ngưỡng chịu đựng của cơ thể sinh học và gây bỏng phóng xạ chết người."


Bách nhìn qua ô kính chịu lực của mũ bảo hiểm bị rạn nứt, thấy những vệt sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt bắt đầu rò rỉ ra từ các bình chứa, nhuộm toàn bộ phòng thí nghiệm bị khóa chặt vào một thứ ánh sáng chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!