Nhạc nềnIrregular

Chợ Đen Giữa Lòng Trạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình lượng tử của Lam đột ngột nhấp nháy đỏ, hiển thị thông số nồng độ khí clo ở phân khu nông nghiệp phía trên đang tăng vọt theo hàm số mũ.


Tiếng rít của lớp vỏ thép tàu Sắt Gỉ-3 vang lên kèn kẹt, chói tai như một chiếc cưa sắt đang mài vào xương. Con tàu vận tải phế thải cũ nát chao đảo kịch liệt khi tiến vào tầng đệm chịu áp mười bar của tầng lửng. Những giọt axit sunfuric đầu tiên từ tầng mây trung lưu bão tố của Sao Mộc bắt đầu liếm vào các vết rách rỉ sét trên mạn tàu, tạo ra những vệt khói xám nhạt có mùi khét lẹt của hợp kim bị ăn mòn.


Bên trong cabin, Bách quỳ một gối xuống sàn, tay phải bám chặt vào thành ghế điều khiển của Phong để giữ thăng bằng. Khung xương trợ lực nặng một trăm hai mươi kilôgam của bộ giáp Vỏ Sò-7 rít lên kèn kẹt. Nguồn pin dự phòng sau ca kích nạp khẩn cấp từ máy phát của tàu chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm, hiển thị bằng một vệt sáng màu cam yếu ớt trên kính bảo hộ phân cực màu xanh lam.


Lồng ngực Bách phập phồng điên cuồng. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc, dồn dập dưới áp sụt đột ngột. Vết bỏng nhiệt phồng rộp bả vai phải—hậu quả của việc lớp lót sợi carbon bị nung chảy ở một trăm năm mươi độ C áp chặt vào da thịt trước đó—nhói lên từng cơn đau buốt tận óc khi nhiệt độ cabin tăng dần do ma sát khí quyển. Cánh tay trái của giáp hoàn toàn buông thõng, hệ thống thủy lực bên trong đã bị tê liệt chập mạch vĩnh viễn sau cú giật điện lượng tử ở hành lang C.


"Phong, chúng ta còn bao nhiêu thời gian trước khi lớp vỏ mạn phải của tàu bị axit ăn mòn xuyên thấu?" Bách thào thào qua bộ lọc âm khản đặc.


Phong gồng hai cánh tay cơ khí bọc thép rỉ sét lên bánh lái, mắt đỏ ngầu vì căng thẳng: "Không quá mười lăm phút! Lưới điện phụ mạn phải đã cháy rụi, nếu không tìm được vật tư gia cố vách ngăn và nạp lại pin cho giáp của cậu, con tàu này sẽ biến thành một cái kén sắt gỉ chứa đầy axit trước khi chúng ta chạm đến khoang nông nghiệp."


Lam nhìn vào màn hình máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng, đôi mắt sáng nghị lực của cô nheo lại: "Bản đồ điểm yếu chịu áp ngầm của trạm chỉ ra một trạm bảo trì bỏ hoang ngay phía trước, nằm khuất sau dầm chịu lực trục đứng số bốn. Đó là vùng mù của camera an ninh Helios, hiện đang được Phe chợ đen Tổ Ong trưng dụng làm căn cứ ngầm. Chúng ta phải vào đó."


"Chợ đen Tổ Ong..." Bách siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh trong tay phải. "Lũ hút máu công nhân bằng oxy lậu. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Phong, ép tàu vào bệ cập của trạm bảo trì."


Con tàu Sắt Gỉ-3 rùng mình một cái dữ dội khi Phong tắt động cơ ion, để con tàu trượt theo quán tính vào hốc tối của trạm bảo trì số 4B. Cánh cửa sập phòng điều áp của trạm rỉ sét đóng sầm lại sau lưng họ, dập tắt tiếng rít gào của gió bão axit bên ngoài.


Khi cửa đệm áp suất cân bằng ở mức mười bar, Bách cởi bỏ mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt hốc hác bám đầy bụi than đen và mồ hôi. Anh cõng Lam trên vai phải, cùng Nam thợ phụ bước xuống tàu.


Không khí bên trong trạm bảo trì bỏ hoang đặc quánh mùi dầu máy cháy, ozone và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Dưới ánh đèn halogen vàng vọt nhấp nháy, hàng chục thùng container phế liệu được xếp chồng lên nhau tạo thành một mê cung che chắn cho những giao dịch lậu. Đây chính là sào huyệt của Phe chợ đen Tổ Ong.


"Đứng im! Đứa nào bước thêm bước nữa tao bắn nát sọ!"


Một giọng nói gian xảo, khàn khàn vang lên từ bóng tối của một container bọc chì. Kiệt—gã đầu nậu buôn lậu khí của Tổ Ong—bước ra. Hắn mặc chiếc áo khoác bọc da nhiều túi chứa đầy các bình khí nén mini, một bên mắt được thay bằng kính hồng ngoại cơ khí rẻ tiền. Phía sau hắn, Bình Điện—thiên tài bẻ khóa mạch với đôi ngón tay dài mảnh dẻ như chân nhện và cặp kính lúp điện tử nhấp nháy đỏ xanh—đang lăm lăm khẩu súng phóng điện tự chế trên tay.


"Kiệt, là tôi. Bách thợ hàn đây," Bách lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng uy áp của một thợ cả kỳ cựu.


Kiệt nheo mắt hồng ngoại, nhận ra bộ giáp Vỏ Sò-7 rách nát và mỏ lết siêu dẫn trên tay Bách. Hắn khẽ huýt sáo: "Ồ, tưởng ai, hóa ra là 'Kẻ vá trời của Sao Mộc' đang bị Helios phát lệnh truy nã đỏ toàn trạm. Cậu mang theo cả nữ kỹ sư hạt nhân đắt giá của tập đoàn nữa cơ đấy. Đến đây nộp mạng à?"


"Tôi đến để giao dịch," Bách dứt khoát cắt ngang. "Tôi cần Keo dán nhiệt siêu dẫn để vá mạn tàu Sắt Gỉ-3 và Tinh thể silic-titan để sửa bảng mạch điều áp. Giá cả thế nào?"


Bình Điện bước lên một bước, cặp kính lúp trên mắt gã xoay ro ro: "Keo dán nhiệt siêu dẫn giá năm mươi bar oxy tinh khiết mỗi tuýp. Tinh thể silic-titan tháo từ drone an ninh giá một trăm bar. Nhưng cậu đang bị truy nã đỏ, giao dịch với cậu là mang họa vào thân. Giá gấp đôi."


"Lũ hút máu!" Nam thợ phụ gầm lên, tay siết chặt chiếc mỏ lết lực bọc nhựa đỏ. "Sắt Gỉ-3 sắp bị axit ăn mòn xuyên thấu rồi, các người còn muốn ép giá sao?"


Bách giơ tay ngăn Nam lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Kiệt: "Tôi không có oxy sạch. Nhưng tôi có cái này."


Bách dùng tay phải gỡ một tấm hợp kim titan bọc polymer siêu dẫn chịu lực cực hiếm—vật liệu vá vỏ siêu bền mà anh nhặt được từ kho phế liệu kỹ thuật—ném bịch xuống sàn thép trước mặt Kiệt.


Đôi mắt gian xảo của Kiệt sáng rực lên. Tấm hợp kim siêu dẫn polymer này là thứ vô giá ở tầng lửng, có thể dùng để gia cố các khoang chứa khí lậu dưới áp suất mười bar mà không sợ bị axit ăn mòn.


"Được, tấm này đổi lấy hai tuýp Keo dán nhiệt siêu dẫn và một Tinh thể silic-titan," Kiệt liếm môi, định cúi xuống nhặt tấm hợp kim.


"Chưa đủ," Bách dùng chân bọc thép của giáp Vỏ Sò-7 đè chặt lên tấm hợp kim, phát ra tiếng kịch đanh gọn. "Tôi cần thêm một bộ sạc nguồn siêu dẫn để kích lại pin cho giáp của tôi lên năm mươi phần trăm, và các người phải giữ im lặng về vị trí của chúng tôi."


Bình Điện nhìn tấm hợp kim siêu dẫn, rồi nhìn bộ giáp Vỏ Sò-7 cạn pin của Bách. Gã gật đầu với Kiệt: "Giao dịch được. Nhưng tao phải bẻ khóa định vị của tinh thể silic-titan trước, nếu không AI Chronos sẽ quét ra sóng định vị lượng tử của nó trong vòng năm phút."


Trong lúc Bình Điện quay lại bàn kỹ thuật để dùng thiết bị bẻ khóa vạn năng xử lý tinh thể, một nữ công nhân dọn dẹp nhỏ nhắn bước ra từ góc tối của trạm bảo trì. Cô ta mặc bộ đồ bảo hộ công nhân xám xịt bám đầy bụi tro, tay cầm một xô nước cất khử ion dùng để lau chùi các khớp nối máy móc. Cô ta cúi đầu, lặng lẽ tiến về phía Bách.


"Nước cất làm mát cho bả vai phải của anh đây, thợ cả," giọng cô ta hiền lành, nhỏ nhẹ.


Bách nhíu mày. Trực giác được rèn luyện qua hàng vạn giờ lắng nghe độ rung kim loại cùng ông Vinh giúp anh nhận ra một chi tiết bất thường: bước đi của nữ công nhân này quá nhẹ, không hề có tiếng kéo lê chân nặng nề của những người lao động tầng đáy dưới áp suất mười bar. Nhịp tim của cô ta—phản chiếu qua cảm biến nhịp sinh học nhạy bén của lá phổi graphene lỗi nhịp trong lồng ngực Bách—quá ổn định, không hề có sự dồn dập của một người làm việc nặng nhọc.


*Cô ta đã qua đào tạo đặc nhiệm,* Bách suy luận trong đầu. *Đây là Vy, đặc vụ ngầm của Helios.*


Cùng lúc đó, thiết bị giải mã lượng tử bọc vỏ đồng trên tay Lam đột ngột rung lên một nhịp nhẹ. Màn hình ảo hiển thị một dòng cảnh báo sóng vô tuyến cực ngắn ở tần số bảo mật của an ninh tập đoàn.


"Bách! Tránh ra! Khuyên tai của cô ta chứa thiết bị sao chép dữ liệu lượng tử siêu nhỏ! Cô ta đang cố sao chép thuật toán vá vỏ của Hương từ thẻ nhớ giáp vai anh!" Lam hét lên.


Vy nhận ra mình đã bị lộ. Ánh mắt hiền lành của cô ta lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn của một sát thủ chuyên nghiệp. Cô ta giả vờ trượt chân, lao thẳng người vào lồng ngực Bách hòng tiếp cận bả vai trái bọc titan của giáp Vỏ Sò-7.


Bách không hề do dự. Anh dùng tay phải vung mạnh chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh, không phải để đánh vào người Vy mà là chuẩn xác gạt mạnh vào bả vai cô ta.


*CRACK!*


Cú gạt chuẩn xác bằng mỏ lết siêu dẫn bẻ gãy chiếc khuyên tai bên trái của Vy, khiến chip sao chép dữ liệu lượng tử siêu nhỏ rơi ra, vỡ vụn dưới sàn thép.


Vy gầm lên một tiếng lạnh lùng, tay phải cô ta rút nhanh một chiếc dao găm rung điện tử từ trong ống tay áo bảo hộ, đâm thẳng vào khe hở khớp cổ của giáp Vỏ Sò-7. Cùng lúc, tay trái cô ta chạm vào bộ đàm sóng vô tuyến ngắn đeo bên hông để phát tín hiệu báo động về trung tâm an ninh của Đại úy Khải.


"Bình Điện! Khóa sóng vô tuyến khẩn cấp!" Bách hét lớn, dùng tay phải chộp lấy cổ tay cầm dao của Vy, gồng hết mười lăm phần trăm sức mạnh cơ bắp còn lại để chặn đứng lưỡi dao rung đang phát ra tiếng vo vo chết chóc sát mũ bảo hiểm.


Bình Điện phản xạ cực nhanh. Gã không muốn lính đặc nhiệm của Khải tràn vào tàn phá sào huyệt chợ đen của mình. Gã lập tức kích hoạt thiết bị bẻ khóa sóng vô tuyến cầm tay bọc vỏ đồng, giải phóng một quầng sóng nhiễu điện từ cực mạnh cô lập hoàn toàn mọi tín hiệu vô tuyến trong phạm vi phòng giao dịch.


"Mày phá hoại làm ăn của tao!" Bình Điện rít lên, gã chĩa thẳng khẩu súng phóng điện cao áp tự chế vào người Vy và bóp cò.


*ĐOÀNG!*


Luồng điện hai mươi ngàn vôn phóng ra, đánh trúng vào hông Vy. Cơ thể nữ đặc vụ ngầm giật mạnh liên hồi, luồng điện cao áp làm tê liệt hoàn toàn hệ thống thần kinh vận động của cô ta trong tích tắc. Chiếc dao găm rung rơi keng xuống sàn thép.


Tuy nhiên, Vy là một đặc vụ đã qua cải tạo sinh học cấp cao. Dù bị dòng điện cực mạnh tác động, cô ta vẫn nghiến răng chịu đựng cơn co thắt cơ, dùng chút sức tàn cuối cùng lấy đà bật nhảy lên dầm dốc đứng phía trên. Thân hình nhỏ nhắn của cô ta linh hoạt như một bóng ma, lách qua các khe hẹp của dầm thép treo rỉ sét rồi biến mất vào hệ thống thông gió tối tăm của trạm bảo trì.


"Chết tiệt! Cô ta trốn thoát rồi! Vị trí của chúng ta đã bị lộ một phần!" Nam thợ phụ lo lắng nhìn lên trần nhà.


"Không sao, Bình Điện đã cô lập sóng vô tuyến, cô ta phải thoát ra ngoài phạm vi trạm bảo trì mới gửi được tín hiệu hoàn chỉnh về trung tâm an ninh," Lam nói nhanh, cô nhặt chiếc dao găm rung dưới sàn lên.


Bách thở dốc, cơn ho khan lại ập đến khiến anh phải bám chặt vào bàn kỹ thuật. Phổi graphene của anh click lên liên tục, đau rát bỏng như có than hồng nung nấu bên trong lồng ngực.


"Kiệt, Bình Điện. Giao dịch tiếp tục," Bách gượng dậy, giọng anh khàn đặc. "Chúng tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức."


Bình Điện nhìn vết xước trên dầm thép nơi Vy vừa trốn thoát, rồi nhìn Bách bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cậu mang đặc vụ Helios đến đây, làm hỏng hệ thống bảo mật của tao. Giao dịch này phải trả giá gấp đôi lượng hợp kim titan phế liệu để đổi lấy sự im lặng và thiết bị bẻ khóa sóng này của tao."


Bách nghiến răng, gật đầu: "Được. Nam, giao nộp toàn bộ số titan phế liệu còn lại trên tàu cho họ. Lấy keo dán nhiệt và tinh thể silic-titan rồi rút lui khẩn cấp!"


Nam nhanh chóng hoàn thành việc chuyển giao vật tư. Bách cõng Lam quay trở lại cabin tàu Sắt Gỉ-3. Cánh cửa sập đóng chặt lại, Phong lập tức kích hoạt động cơ đẩy phụ, điều khiển con tàu lao vụt ra khỏi trạm bảo trì, lặn sâu vào tầng mây axit sunfuric dày đặc để trốn chạy.


Bên trong cabin tối tăm, Bách ngồi bệt xuống sàn, tay phải giữ chặt bả vai phải đang phồng rộp bỏng rát. Anh cố gắng điều hòa nhịp thở nông để giảm tải cho lá phổi graphene đang rách vi mô.


"Bách... anh nhìn kìa," giọng Lam đột ngột vang lên, đầy sự lo ngại khi cô nhìn vào mạn sườn phải của giáp Vỏ Sò-7.


Trên bả vai giáp bọc titan rách nát của Bách, ngay sát vị trí Vy vừa ngã vào người anh trước đó, một chấm sáng màu đỏ cực nhỏ đang nhấp nháy theo chu kỳ lượng tử đều đặn.


Vy giả vờ ngã vào người Bách để lén gắn một thiết bị định vị lượng tử siêu nhỏ lên bả vai giáp Vỏ Sò-7 của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!