Kế Hoạch Khai Tử
Tia laser màu đỏ rực từ chiếc drone thứ ba đang rơi tự do xé toạc màn sương axit, liếm thẳng vào van an toàn của bình oxy nén dự phòng mạn trái tàu Sắt Gỉ-3. Một tiếng nổ chói tai vang lên, kéo theo luồng lửa áp suất màu xanh cam bùng phát dữ dội ngoài vỏ tàu. Sức ép từ vụ nổ hất văng thân hình đồ sộ, cạn kiệt năng lượng của bộ giáp Vỏ Sò-7 mà Bách đang mặc va mạnh vào dầm thép chữ H của giếng thông gió số 4.
Trong buồng lái tối tăm của con tàu phế liệu, Phong gầm lên, hai tay cơ khí thủy lực bọc thép rỉ sét gồng lên hết cỡ để giữ chặt cần điều khiển bánh lái phụ. Con tàu chao đảo kịch liệt, mạn phải rách nát va quệt vào vách đá quặng rít lên những tiếng kim khí ghê rợn trước khi Phong kịp ép tàu vào một hốc dầm khuất gió bão. Cánh cửa sập phòng điều áp khẩn cấp mở toác. Nam thợ phụ lao ra ngoài, dùng hết sức lực lôi kéo thân xác nặng một trăm hai mươi kilôgam của Bách vào trong khoang đệm chịu áp.
Khi cánh cửa sập đóng chặt lại, cắt đứt tiếng rít gào của gió bão Sao Mộc bên ngoài, Bách ngã quỵ xuống sàn thép. Anh thở dốc, hai tay run rẩy cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm bọc titan chịu lực. Gương mặt anh lộ ra, hốc hác và xám xịt dưới ánh đèn dự phòng màu đỏ nhấp nháy của tàu. Lồng ngực anh phập phồng điên cuồng, phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc và dồn dập. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh, vốn đã bị mài mòn hai mươi phần trăm dung tích từ các ca hàn độc hại trước đó, giờ đây đang co thắt dữ dội. Mỗi nhịp hít thở của anh là một cơn đau bỏng rát, dâng lên tận cổ họng vị mặn chát của máu đen.
"Bách! Anh phải nằm yên!" Lam lao tới, mái tóc đen ngắn cá tính bám đầy bụi quặng phóng xạ bay lòa xòa trước trán. Gương mặt cô nhợt nhạt vì thiếu oxy nhưng đôi mắt sáng nghị lực vẫn tràn đầy sự bình tĩnh. Cô nhanh chóng chích một liều dung dịch ức chế đào thải Graphene vào cổ Bách, đồng thời áp chiếc mặt nạ lọc khí tự chế lên mặt anh.
Luồng dưỡng khí mát lạnh từ màng lọc nano thấm vào phế quản, xoa dịu phần nào cơn đau xé ngực. Bách nhắm nghiền mắt, cố nén cơn ho khan đang chực chờ bùng phát. Bả vai phải của anh—nơi bị bỏng nhiệt độ cao lên tới một trăm năm mươi độ C do giáp quá nhiệt trước đó—đang phồng rộp và bốc lên mùi khét lẹt của lớp đệm bảo hộ sợi carbon bị thiêu rụi. Tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, hệ thống thủy lực của giáp Vỏ Sò-7 ở cánh tay này đã bị tê liệt chập mạch hoàn toàn sau khi chịu tải dòng điện lượng tử rò rỉ.
Trong lúc Phong và Nam đang bận rộn gia cố lại bảng mạch điện mạn trái tàu vừa bị chấn động vụ nổ làm cháy xém, Lam quay lại phía chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng chống từ trường đặt trên bàn kỹ thuật. Màn hình ảo của thiết bị đang chạy những dòng mã nhấp nháy màu xanh lam nhạt—kết quả của việc giải mã tệp tin lượng tử mật thu thập được từ Trục hành lang C trước đó.
"Bách... anh cần phải xem cái này," giọng Lam đột ngột run lên, một sự kinh hoàng chưa từng có xuất hiện trong mắt nữ kỹ sư hạt nhân.
Bách gượng dậy, dùng cánh tay phải còn cử động được bám vào thành tàu để lết lại gần bàn. Trên màn hình ba chiều, sơ đồ cấu trúc của trạm nghiên cứu quỹ đạo Aether-IV hiện ra dưới dạng lưới năng lượng, nhưng có một dải màu đỏ sậm đang bao bọc lấy toàn bộ phân khu đáy số 9 và khu ổ chuột Tổ Ong.
"Đây không phải là một sự cố rò rỉ tự nhiên," Lam thì thầm, ngón tay cô run rẩy lướt qua các tệp dữ liệu mật của ban điều hành cao tầng Helios. "Tôi đã giải mã thành công nhật ký hành trình lượng tử của lò phản ứng Ares. Tập đoàn Helios... họ cố tình kích hoạt rò rỉ trọng lực nghịch đảo từ lò Ares để làm chìm trạm Aether-IV vào khí quyển Sao Mộc."
"Cái gì?" Nam thợ phụ đang cầm mỏ lết sửa bảng mạch giật mình quay lại, khuôn mặt đầy tàn nhang của cậu cắt không còn giọt máu. "Họ muốn dìm chết tất cả chúng ta sao?"
"Không chỉ có vậy," Lam tiếp tục, giọng cô nghẹn lại vì phẫn nộ. "Họ đã mua một gói bảo hiểm rủi ro quỹ đạo cực hạn từ Liên minh Không gian Quốc tế trị giá hàng tỷ tín dụng lượng tử. Nếu trạm bị hủy hoại do thảm họa thiên nhiên của Sao Mộc, họ sẽ nhận được khoản bồi thường khổng lồ đó. Nhưng để nhận được tiền, họ không được phép để lại bất kỳ nhân chứng nào biết về cuộc thử nghiệm vật chất tối bất hợp pháp của lò Ares. Và đây..."
Lam nhấn mạnh vào một dòng lệnh mã hóa màu đỏ rực mang ký hiệu của AI Chronos.
"Giao thức tự hủy ẩn của Chronos đã được kích hoạt. Nó được lập trình để tự động khóa chết toàn bộ hệ thống cửa sập chịu áp của phân khu đáy số 9, cô lập hoàn toàn năm ngàn cư dân Tổ Ong. Đồng thời, hệ thống sẽ mở các van xả lậu khí Clo rò rỉ từ nhà kính cũ ở khoang nông nghiệp phía trên, bơm trực tiếp xuống tầng đáy để tiêu hủy toàn bộ nhân chứng trước khi trạm chìm sâu hơn."
Nghe đến đó, lồng ngực Bách thắt chặt lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ đã bị chôn giấu suốt nhiều năm qua. Vết xe đổ của quá khứ đang lặp lại một cách tàn bạo và quy mô hơn gấp vạn lần. Năm xưa, chính tại mỏ quặng hạt nhân của Helios trên Trái Đất, đốc công mỏ cũ Hải đã cố tình kích nổ mìn để chôn vùi vụ rò rỉ phóng xạ lậu, chôn sống em rể Minh và hàng chục đồng đội của anh dưới đống đổ nát, rồi đổ vỡ tội lỗi lên đầu anh, biến anh thành kẻ phản bội mang danh nhơ nhuốc.
Giờ đây, siêu tập đoàn độc quyền công nghệ này lại tiếp tục coi sinh mạng của năm ngàn con người lao động nghèo khổ ở tầng đáy như những số liệu hao mòn vô giá trị trên báo cáo tài chính. Họ sẵn sàng dìm chết tất cả chỉ để trục lợi bảo hiểm và che giấu tội ác.
"Lũ khốn vô nhân tính!" Bách gầm lên, cơn phẫn nộ khiến anh ho dữ dội, những giọt máu đen bám chặt vào màng lọc mặt nạ. Anh siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh trong tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Chúng ta phải quay lại! Phong! Quay tàu lại phân khu đáy ngay lập tức! Chúng ta phải cảnh báo cho nghiệp đoàn thợ hàn và phá vỡ các cửa sập!"
"Anh Bách! Không thể quay lại được!" Nam hoảng loạn gào lên, nước mắt giàn giụa trên mặt. "Chúng ta phải cứu mọi người! Bố mẹ em, em gái em... họ vẫn còn kẹt ở Tổ Ong! Phong, chú quay tàu lại đi!"
Phong trầm mặc, cánh tay cơ khí của ông siết chặt bánh lái, mắt ông đỏ ngầu nhưng ông không hề xoay tàu.
"Phong không thể quay lại, Nam," Lam nói, giọng cô chứa đựng một sự tuyệt vọng lạnh lùng khi cô chỉ vào màn hình cấu trúc. "Nhìn đi. AI Chronos đã hoàn thành việc đóng khóa vĩnh viễn toàn bộ hệ thống cửa sập chịu áp của phân khu đáy. Các chốt khóa lượng tử đã bị hàn chết bằng từ trường cực mạnh từ lò Ares. Con tàu Sắt Gỉ-3 này không có đủ hỏa lực hay thiết bị cắt để phá vỡ lớp thép dày bọc titan đó từ bên ngoài. Nếu quay lại, chúng ta chỉ có thể đứng nhìn họ ngạt thở qua lớp kính chịu lực, và rồi chính chúng ta cũng sẽ bị bầy drone của Khải tiêu diệt khi cạn kiệt dưỡng khí."
"Vậy chúng ta phải trơ mắt nhìn họ chết sao?" Nam quỳ sụp xuống sàn tàu, đấm mạnh tay vào vách thép rỉ sét, tiếng khóc nghẹn ngào của cậu bị nuốt chửng bởi tiếng rít gió bão bên ngoài.
Bách đứng im, đôi mắt anh dán chặt vào sơ đồ luồng khí độc Clo đang bắt đầu rò rỉ từ khoang nông nghiệp tầng lửng. Trực giác cơ học và kinh nghiệm của một thợ hàn cấu trúc giúp anh nhận ra một kẽ hở kỹ thuật duy nhất trong kế hoạch khai tử của Helios.
"Không, chúng ta không quay lại," Bách nói, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự quyết đoán sắt đá. Anh đặt bàn tay phải to bản lên bả vai đang run rẩy của Nam. "Chúng ta sẽ tiến lên phía trước. Khoang nông nghiệp ở tầng lửng ngay phía trên chúng ta. Đó là nơi đặt hệ thống van xả khí Clo tự động. Nếu chúng ta thâm nhập vào đó, bẻ khóa và hàn chết nguồn xả khí độc, chúng ta sẽ ngăn chặn được thảm họa diệt chủng này. Đó là con đường sống duy nhất của năm ngàn người ở Tổ Ong."
Lam nhìn Bách, ánh mắt cô lóe lên sự kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển thành sự kính phục sâu sắc. "Ý anh là... chúng ta sẽ đánh thẳng vào gốc rễ của nguồn xả độc?"
"Đúng thế," Bách gật đầu, anh chỉ vào Bản đồ điểm yếu chịu áp ngầm của trạm mà Tâm đã giao lại. "Hệ thống van xả tự động của Chronos hoạt động dựa trên áp lực đối lưu. Chỉ cần chúng ta hàn chết van chính ở khoang nông nghiệp, áp suất ngược sẽ buộc khí Clo phải xả ngược ra ngoài không gian tự do thay vì bơm xuống tầng đáy. Nhưng chúng ta có một trở ngại lớn: Chronos đã cắt đứt mọi đường truyền thông tin liên lạc ra ngoài để ngăn chặn bất kỳ lời cảnh báo nào từ chúng ta gửi đến nghiệp đoàn thợ hàn."
"Tôi có thể giải quyết việc đó," Lam nói nhanh, cô chộp lấy chiếc bộ đàm sóng lượng tử tầm ngắn—thiết bị được Tuấn bẻ khóa từ xác drone quét rác cũ. "Giao thức tự hủy của Chronos chặn toàn bộ tần số liên lạc chính thức. Nhưng nếu tôi đấu nối trực tiếp bộ đàm này vào đường cáp quang siêu dẫn chạy dọc theo vách giếng thông gió số 4, tôi có thể dùng thiết bị bẻ khóa lượng tử của mình để tạo ra một xung tần số phụ rò rỉ. Sóng vô tuyến này sẽ truyền ngầm qua các dầm thép chịu tải, gửi thẳng tín hiệu cảnh báo đến các thiết bị thu nhận cầm tay của Quốc và tổ thợ hàn tự do dưới đáy trạm."
"Cô cần bao lâu để thực hiện việc đấu nối?" Bách hỏi.
"Ít nhất là mười phút. Nhưng tôi cần phải bước ra ngoài vỏ tàu, tiếp cận hộp đấu nối cáp quang siêu dẫn gắn trên dầm chữ H của giếng," Lam trả lời, ánh mắt cô không hề có một chút sợ hãi dù cô biết áp suất ngoài giếng lúc này đang ở mức sáu bar và bão điện từ đang quét qua.
"Tôi sẽ hộ tống cô," Bách nói, anh cố gắng nâng cánh tay trái bị tê liệt của mình lên nhưng các khớp thủy lực của giáp Vỏ Sò-7 vẫn bất động hoàn toàn. "Khung xương của tôi đã cạn pin, súng hàn plasma cải tiến cũng đã bị cháy hỏng mạch siêu dẫn hoàn toàn. Tôi không thể giúp cô thực hiện các thao tác vật lý nặng."
"Nam, chuẩn bị cuộn dây đồng dự phòng và bình bôi trơn thủy lực khẩn cấp!" Bách quay sang ra lệnh cho học trò của mình. "Chúng ta phải thực hiện kỹ thuật bypass dòng điện lượng tử từ máy phát của tàu Sắt Gỉ-3 để kích nạp khẩn cấp cho giáp Vỏ Sò-7. Tôi cần ít nhất mười phần trăm pin để vận hành khung xương trợ lực bằng một tay."
Nam lau nước mắt, gật đầu mạnh mẽ rồi lao vào kho đồ nghề. Dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ của Bách, cậu thợ phụ trẻ tuổi nhanh chóng dùng dây đồng quấn quanh cổng sạc khẩn cấp trên ngực giáp Vỏ Sò-7, đấu nối trực tiếp vào lưới điện phụ mạn trái của tàu. Phong kích hoạt máy phát ion của tàu lên công suất cực đại.
*O O O... CRACK!*
Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe tại điểm đấu nối. Màn hình HUD bên trong mũ bảo hiểm của Bách chớp nháy liên tục trước khi hiển thị dòng thông số:
*"Kích nạp khẩn cấp thành công. Dung lượng pin: mười lăm phần trăm. Cảnh báo: Hệ thống bù áp hoạt động ở chế độ quá tải. Thời gian sinh tồn ngoài không gian tự do: mười lăm phút."*
Bách siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh trong tay phải. Anh và Lam bước vào khoang đệm phòng điều áp khẩn cấp. Khi áp suất khoang đệm sụt giảm dần từ mười bar xuống sáu bar để cân bằng với môi trường ngoài giếng, Bách áp sát người vào Lam, dùng thân hình đồ sộ bọc titan của bộ giáp Vỏ Sò-7 để che chắn cho cô trước những luồng gió ma sát lạnh buốt đang rít lên kèn kẹt qua khe cửa sập.
Cửa sập mở ra. Bóng tối đặc quánh của giếng thông gió số 4 ập vào mặt họ, kèm theo những hạt bụi kim loại lỏng và hơi axit sunfuric vàng cam cuồn cuộn từ bão Sao Mộc. Bách phóng kẹp mỏ neo từ trường bám chặt vào dầm thép chữ H chịu lực chính của giếng, cố định cơ thể của cả hai lơ lửng giữa không trung chịu sức gió ba trăm kilôgam mét giờ.
Lam nhanh chóng mở nắp hộp đấu nối cáp quang siêu dẫn rỉ sét. Đôi tay trần đeo găng bảo hộ mỏng của cô run lên vì lạnh, nhưng cô vẫn tỉ mỉ dùng kìm tuốt cáp của Tuấn để bóc tách các sợi thủy tinh siêu dẫn màu xanh huỳnh quang. Cô đấu nối hai đầu cực của bộ đàm sóng lượng tử tầm ngắn vào mạch truyền dẫn ngầm của trạm.
"Tôi đang cố gắng gửi tín hiệu!" Lam hét lên qua bộ đàm nội bộ, tiếng nhiễu từ trường rít lên chói tai. "Tôi đã thử dùng mã định danh cũ của Giám sát viên Thắng để gửi cảnh báo toàn trạm... Không được! Hệ thống Chronos đã xóa vĩnh viễn tài khoản của ông ấy khỏi máy chủ trung tâm từ mười giờ trước! Helios đã xóa sạch mọi dấu vết định danh của những người đã khuất!"
"Dùng tần số phụ ngầm của thợ hàn!" Bách gầm lên, tay phải anh ghì chặt dầm thép để cản lại một luồng gió xoáy mạnh vừa quật tới. "Quốc và anh em luôn giữ một kênh sóng ngắn lậu ở tần số 433 Megahertz để liên lạc khi hàn trong bể nước thải!"
Lam nghiến răng, mười ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình thiết bị giải mã, điều chỉnh tần số phát sóng lượng tử về mức 433 MHz. Thiết bị bẻ khóa phát ra một tiếng bíp dài, giải phóng một xung lượng tử truyền ngầm qua khung xương thép chịu tải của trạm dẫn thẳng xuống phân khu đáy.
*"Quốc! Sơn! Hải! Ai nghe thấy tôi không?"* Giọng Lam truyền đi qua làn sóng nhiễu hạt. *"Helios đã kích hoạt giao thức tự hủy của Chronos! Họ đang khóa chết các cửa sập và chuẩn bị xả khí Clo tiêu hủy toàn bộ phân khu đáy! Đừng cố phá cửa sập chính! Hãy dùng máy khoan địa hình phá vỡ các van xả phụ ở khu rác thải để tạo đường thoát khí khẩn cấp! Bách và tôi đang tiến lên khoang nông nghiệp để hàn chết nguồn xả độc! Hãy tin chúng tôi!"*
Từ đầu dây bên kia, qua hàng vạn tiếng rít điện từ của bão Sao Mộc, một giọng nói nhiễu hạt, đứt quãng của Quốc vang lên yếu ớt:
*"Chúng tôi... nghe rõ... Bách... Lam... Sâm đang dẫn quân... truy quét... chúng tôi sẽ... phá van... hãy hàn chết... van chính... trông cậy vào... hai người..."*
Tín hiệu đột ngột bị cắt đứt bởi một luồng sét điện từ cực mạnh đánh trúng đỉnh giếng thông gió số 4, làm nổ tung hộp đấu nối cáp quang bên cạnh họ thành trăm mảnh thủy tinh nóng chảy.
Lam bị sức ép của vụ nổ hất văng ra ngoài khoảng không, nhưng bàn tay phải bọc giáp titan của Bách đã kịp thời chộp chặt lấy cổ tay cô, giật mạnh cô lại vào lồng ngực bọc thép của mình. Khung xương trợ lực của Vỏ Sò-7 rít lên một tiếng khan khốc do quá tải lực kéo bằng một tay, lượng pin dự phòng sụt giảm xuống mức nguy kịch: *bảy phần trăm*.
"Chúng ta phải quay lại tàu ngay!" Bách gầm lên.
Anh dùng lực đẩy từ chân phải bám từ trường, kéo Lam bay ngược trở lại khoang đệm của tàu Sắt Gỉ-3. Cửa sập đóng sầm lại, hệ thống điều áp rít lên tiếng xả khí nitơ tái tạo áp suất mười bar bên trong tàu.
Bách đổ sụp xuống sàn cabin, lồng ngực anh co thắt dữ dội, lá phổi graphene click liên tục như một chiếc đồng hồ đếm ngược sắp hết giờ. Anh tháo mặt nạ lọc khí ra, ho ra một ngụm máu đen lớn bám chặt vào sàn thép rỉ sét. Vết bỏng vai phải đang bỏng rát cùng cực, nhưng trong mắt anh không hề có sự yếu đuối, chỉ có một ý chí chiến đấu sắt đá dâng cao.
"Chúng ta đã gửi được cảnh báo," Lam thào thào, cô quỳ xuống bên cạnh Bách, dùng nước cất khử ion rửa sạch vết máu trên mặt anh. "Nhưng thời gian dưỡng khí còn lại của họ dưới tầng đáy chỉ còn chưa đầy hai giờ trước khi khí Clo lọt qua các khe hở ren dầm chịu lực."
Đúng lúc đó, chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng đặt trên bàn kỹ thuật đột ngột phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, chói tai. Toàn bộ màn hình ảo của thiết bị vụt chuyển sang màu đỏ rực như máu, hiển thị một biểu đồ đường cong dốc đứng hướng thẳng lên trời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!