Trọng Lực Đảo Chiều Ở Giếng Số 4
Con tàu vận tải phế liệu Sắt Gỉ-3 lao điên cuồng vào tầng lửng của trạm quỹ đạo Aether-IV, kéo theo một vệt khói ion xám xịt bị xé rách ngay lập tức bởi những luồng gió bão Sao Mộc.
Bên ngoài lớp kính buồng lái đã rạn nứt chằng chịt, sương mù axit sunfuric đậm đặc màu vàng cam cuộn trào như một loài quái thú đang đói mồi. Những giọt axit đầu tiên chạm vào lớp vỏ thép mỏng rỉ sét của tàu, phát ra những tiếng xèo xèo buốt óc và bốc lên làn khói trắng nồng nặc mùi lưu huỳnh hóa học. Áp suất khí quyển ngoài kia đã vọt lên mức mười bar, liên tục ép mạnh vào thân tàu cũ nát, tạo ra những tiếng kèn kẹt rùng rợn như thể khung xương kim loại của Sắt Gỉ-3 sắp sửa bị nghiền nát thành từng mảnh vụn.
Bên trong khoang cabin chật hẹp, Bách đang phải chịu đựng một cơn ác mộng vật lý thực sự. Bộ đồ hàn titan Vỏ Sò-7 bọc ngoài cơ thể anh đã cạn sạch năng lượng từ sau cú phóng plasma quá tải ở phân khu đáy. Không còn dòng điện siêu dẫn chạy qua, bộ giáp nặng một trăm hai mươi kilôgam này lập tức biến thành một cái kén chết chóc, đông cứng hoàn toàn các khớp nối thủy lực và khóa chặt Bách trong tư thế quỳ sụp xuống sàn thép.
"Bách! Anh nghe thấy tôi không?"
Giọng nói của Lam vang lên gấp gáp qua bộ đàm nội bộ của tàu. Cô đang quỳ bên cạnh anh, mái tóc đen ngắn cá tính bám đầy bụi quặng phóng xạ, gương mặt nhợt nhạt vì thiếu oxy nhưng đôi mắt sáng nghị lực vẫn dán chặt vào bảng mạch điều khiển sạc phụ của giáp Vỏ Sò-7.
Bách không thể gật đầu. Khung mũ bảo hiểm bọc titan nặng nề đang đè chặt lên cổ anh. Mỗi nhịp hít thở của anh lúc này là một trận chiến sinh tử. Lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh, sau khi bị mài mòn hai mươi phần trăm dung tích do hít phải khí clo rò rỉ từ phân khu đáy, liên tục click lên những tiếng cơ khí khô khốc, dồn dập. Vết bỏng nhiệt nặng ở bả vai phải—nơi bị lớp lót sợi carbon của giáp nung chảy ở nhiệt độ một trăm năm mươi độ C áp chặt vào trước đó—nhói lên từng cơn đau rát bỏng như có hàng ngàn mũi kim châm nung đỏ găm thẳng vào da thịt. Cơ vai trái bị rách từ trận chiến với Sâm co rút lại, khiến toàn bộ cánh tay trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác.
"Tôi... tôi vẫn trụ được..." Bách thào thào qua bộ lọc âm yếu ớt của mũ bảo hiểm. "Lam... đừng bận tâm đến tôi. Bảo Phong tìm nơi neo đậu tàu... lớp vỏ thép của Sắt Gỉ-3 không chịu nổi áp suất mười bar quá ba mươi phút đâu."
"Chúng ta không có nơi nào để neo đậu cả!" Giọng Phong gầm lên từ buồng lái phía trước. Cánh tay cơ khí thủy lực bọc thép rỉ sét của ông đang gồng lên hết cỡ, cố gắng giữ chặt bánh lái khi con tàu liên tục bị những luồng đối lưu khí quyển mạnh quật nghiêng ngả. "Chúng ta đã tiến vào Giếng thông gió áp lực cao số 4. Nhưng hệ thống ổn định trọng lực cục bộ của giếng đang gặp sự cố cực kỳ nghiêm trọng! Lực hút của Sao Mộc đang giật ngược con tàu xuống!"
*UỲNH!*
Một cú thúc mạnh từ phía dưới khiến toàn bộ con tàu Sắt Gỉ-3 nảy ngược lên, rồi lập tức bị một lực hút vô hình kéo tuột xuống dưới với tốc độ kinh hoàng. Đồ đạc phế liệu, đinh tán titan và những bình bôi trơn chưa kịp cố định trong khoang tàu bay lơ lửng giữa không trung, trước khi bị quật mạnh xuống sàn khi trọng lực đột ngột đảo chiều.
"Trọng lực nghịch đảo!" Lam hét lên, cô phải dùng một tay bám chặt vào dầm chịu lực của ghế hành khách để không bị hất văng lên trần tàu. Tay kia của cô vẫn cố gắng giữ chiếc máy giải mã lượng tử bọc vỏ đồng. "Lò phản ứng Ares ở lõi trung tâm đang rò rỉ trọng lực cực mạnh. Nó đang tạo ra một vùng dị thường trọng lực biến thiên liên tục bên trong giếng thông gió số bốn! Nếu không cố định được tàu, lực hút nghịch đảo sẽ bẻ gãy quỹ đạo rơi tự do của chúng ta và kéo tuột con tàu này ngược trở lại phân khu đáy số chín đã bị cô lập!"
Bách nghiến răng chịu đựng cú va đập. Trọng lực biến thiên liên tục từ một bar vọt lên ba bar, rồi lập tức giảm xuống mức không trọng lực trong vòng vài giây, khiến máu trong cơ thể anh dồn nén điên cuồng. Lá phổi graphene của anh co thắt mạnh, ép ra một ngụm máu đen chát chúa bám chặt vào màng lọc mặt nạ bên trong mũ bảo hiểm. Anh biết, nếu không khôi phục được năng lượng cho bộ giáp Vỏ Sò-7, anh sẽ chỉ là một bao cát vô dụng chờ chết.
"Nam!" Bách gầm khẽ. "Kéo đường cáp điện siêu dẫn dự phòng từ lò phản ứng ion của tàu ra đây!"
"Nhưng anh Bách, súng hàn plasma của anh đã bị cháy hỏng đầu phun vĩnh viễn và bị vứt bỏ ở phân khu đáy rồi!" Nam thợ phụ hoảng sợ hét lên từ góc khoang, tay cậu đang ôm chặt chiếc túi đồ nghề nặng trĩu.
"Tôi không cần súng hàn! Tôi cần hồi sinh bộ giáp này!" Bách nghiến răng, cơn đau từ bả vai phải bốc khói khét lẹt khiến giọng anh lạc đi. "Lam... dùng thiết bị bẻ khóa lượng tử của cô... đấu nối trực tiếp dòng điện ion của tàu vào cổng sạc khẩn cấp trên ngực giáp Vỏ Sò-7. Chúng ta sẽ kích nạp khẩn cấp cho pin siêu dẫn!"
Lam lập tức hiểu ra kế hoạch điên cuồng của Bách. Cô chùi vệt bụi sắt trên trán, gật đầu dứt khoát: "Nam, cắt đứt lớp bọc cao su chịu nhiệt của cáp nguồn chính! Phong, giữ vững đường truyền điện của lò phản ứng, tôi sẽ bẻ khóa giao thức sạc của Chronos!"
Nam lao tới như một con sóc, dùng chiếc kìm tuốt cáp siêu dẫn cắt phăng lớp bảo vệ của sợi cáp nguồn chính phát ra những tia lửa điện xanh loét. Lam áp sát thiết bị giải mã lượng tử vào cổng ngực của Vỏ Sò-7. Mười ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình ảo, giải mã các chốt bảo mật lượng tử của tập đoàn Helios đang khóa chặt hệ thống sạc của bộ giáp thế hệ cũ.
*"Cảnh báo: Phát hiện dòng điện không ổn định. Nguy cơ quá tải hệ thống điện tàu Sắt Gỉ-3."* Giọng nói lạnh lùng của AI Chronos vang lên từ bảng điều khiển buồng lái.
"Chronos, câm miệng lại!" Lam gầm lên, nhấn mạnh phím kích hoạt cuối cùng.
*CLACK!*
Nam ấn mạnh đầu cáp điện trần vào cổng sạc khẩn cấp trên ngực Bách.
*UỲNH!*
Một luồng điện cao áp cực đại từ lò phản ứng ion của tàu Sắt Gỉ-3 chạy thẳng vào bộ giáp Vỏ Sò-7. Toàn thân Bách giật mạnh liên tục dưới sức ép của dòng điện lượng tử. Màn hình HUD bên trong mũ bảo hiểm tối đen đột ngột lóe sáng rực rỡ, hàng loạt dòng thông số màu xanh lam chạy dọc kính bảo hộ với tốc độ chóng mặt:
*Khởi động khẩn cấp hệ thống Vỏ Sò-7 thành công. Dung lượng pin siêu dẫn hiện tại: mười lăm phần trăm. Cảnh báo: Hệ thống làm mát bả vai phải hỏng hoàn toàn. Nhiệt độ lõi giáp: chín mươi độ C. Khung xương trợ lực hoạt động ở mức sáu mươi phần trăm công suất.*
Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn dội lên từ mạn phải tàu *Sắt Gỉ-3*.
"MẸ KIẾP! Dòng điện kích nạp đã thiêu rụi hoàn toàn lưới điện phụ mạn phải của tàu rồi!" Phong gào lên từ buồng lái. "Động cơ đẩy phụ mạn phải bị ngắt nguồn hoàn toàn! Chúng ta đang mất thăng bằng nghiêm trọng! Con tàu đang bị lật nghiêng bảy mươi độ!"
Con tàu vận tải phế liệu khổng lồ chao đảo dữ dội, bắt đầu xoay tròn tự do trong khoảng không hẹp của Giếng thông gió số 4. Sức gió bão 300km/h từ khe hở ngoài vỏ trạm rít qua các đường ống kỹ thuật, quật liên tục vào thân tàu.
Bách gồng mình đứng dậy. Sức nặng một trăm hai mươi kilôgam của bộ giáp giờ đây đã được nâng đỡ bởi hệ thống khung xương trợ lực vừa được hồi sinh. Dù chỉ có mười lăm phần trăm pin và cánh tay trái vẫn đau đớn do rách cơ, anh biết mình là người duy nhất có thể bước ra ngoài vỏ tàu lúc này.
Anh chộp lấy chiếc Kẹp mỏ neo từ trường cầm tay gá bên hông giáp, kiểm tra lực hút nam châm điện của nó. Chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh vẫn được gá chặt bên đai bảo hộ như một mỏ neo tinh thần vững chắc.
"Bách! Anh không thể ra ngoài ngoài vỏ tàu trong điều kiện trọng lực nghịch đảo này!" Lam hét lên, cố níu lấy vai giáp của anh. "Áp suất ngoài giếng thông gió lúc này lên đến sáu bar, và sấm sét điện từ từ bão Sao Mộc có thể kích nổ lõi năng lượng vừa sạc của anh bất cứ lúc nào!"
Bách quay đầu lại nhìn cô qua lớp kính bảo hộ phân cực. Giọng anh trầm thấp nhưng kiên định: "Nếu không neo giữ được tàu, tất cả chúng ta sẽ bị lực hút Sao Mộc kéo tuột xuống phân khu đáy đã bị cô lập và chết ngạt trong vòng một giờ. Tôi phải ra ngoài."
Anh bước vào phòng điều áp khẩn cấp của tàu. Nam thợ phụ nhanh chóng đóng chặt cửa sập ngăn cách khoang hành khách.
Bách áp tay vào van điều áp thủ công, bắt đầu thực hiện *Giao thức cân bằng áp suất khoang đệm*. Dòng sương mù lạnh buốt bốc lên mù mịt trong phòng đệm khi áp suất được xả từ từ để cân bằng với môi trường sáu bar ngoài giếng. Lá phổi graphene của Bách click lên liên tục dưới sự thay đổi áp suất đột ngột, lồng ngực anh thắt chặt lại đau đớn, nhưng anh cố gắng điều tiết nhịp thở nông và đều theo chu kỳ lọc của mặt nạ để tiết kiệm lượng dưỡng khí nén ít ỏi còn lại.
*CLACK!*
Cửa sập ngoài của phòng điều áp mở ra.
Một luồng gió bão cực mạnh mang theo hơi axit sunfuric và bụi lưu huỳnh nóng bỏng ập thẳng vào mặt Bách. Lực hút chân không và trọng lực nghịch đảo đan xen nhau tạo ra một lực kéo điên cuồng, suýt chút nữa đã thổi bay thân hình đồ sộ nặng hơn hai trăm kilôgam của Bách và bộ giáp ra ngoài không gian tự do.
Bách lập tức kích hoạt nam châm điện ở lòng bàn chân giáp Vỏ Sò-7, bám chặt lấy lớp vỏ thép rỉ sét ngoài mạn tàu *Sắt Gỉ-3*. Anh quỳ rạp người xuống, hai tay bám chặt vào các dầm chịu lực dốc đứng của vỏ tàu để chống chọi với sức gió 300km/h.
Trước mắt anh, Giếng thông gió áp lực cao số 4 hiện ra như một mê lộ cơ khí khổng lồ, dốc đứng hướng thẳng lên tầng lửng. Những dầm thép chữ H chịu lực lớn chạy dọc vách giếng bám đầy rỉ sét và các vết rạn nứt do bão axit ăn mòn. Ở giữa giếng, máy phát trọng lực cục bộ của trạm đang nhấp nháy những luồng ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt không ổn định, phát ra những tiếng o o chói tai báo hiệu sự cố rò rỉ lượng tử.
Con tàu *Sắt Gỉ-3* đang trôi nổi tự do giữa giếng, liên tục bị lật nghiêng và trượt dần xuống phía dưới dốc đứng do lực hút của Sao Mộc đang áp đảo lực đẩy yếu ớt của động cơ đẩy phụ còn lại.
"Phong! Giữ mạn trái sát vào vách giếng! Tôi chuẩn bị phóng mỏ neo từ trường!" Bách hét lớn qua bộ đàm sóng lượng tử.
"Tôi đang cố! Nhưng áp suất nhiên liệu ion mạn phải đang rò rỉ nghiêm trọng! Động cơ đẩy phụ mạn phải sắp nổ tung rồi!" Giọng Phong gầm lên giữa những tiếng rít của gió bão.
*UỲNH!*
Một vụ nổ nhỏ xảy ra ở mạn phải tàu *Sắt Gỉ-3*. Luồng lửa ion rò rỉ làm cháy xém một mảng vỏ tàu, khiến con tàu bị giật mạnh và xoay nghiêng sang mạn trái, đẩy Bách suýt trượt chân khỏi vỏ thép trơn trượt bám đầy axit.
Bách nín thở. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất.
Anh áp tai giáp bọc titan sát vào vỏ tàu *Sắt Gỉ-3*, áp dụng *Quy tắc lắng nghe độ rung kim loại* mà ông Vinh từng truyền thụ. Vượt qua tiếng gầm rú của gió bão và tiếng rít của động cơ hỏng, xúc giác nhạy bén của anh cảm nhận được tần số rung của các dầm thép chữ H dọc vách giếng thông gió.
Dầm thép chịu lực chính của giếng đang dao động ở tần số 120Hz do nhịp xả xung lực của máy phát trọng lực bị lỗi. Nếu phóng mỏ neo từ trường vào đúng điểm nút dao động của dầm, lực từ trường cực mạnh của kẹp mỏ neo sẽ triệt tiêu lực kéo nghịch đảo và cố định được con tàu nặng hàng chục tấn.
Bách giơ cánh tay phải bọc giáp titan lên, chĩa thẳng chiếc Kẹp mỏ neo từ trường cầm tay về phía dầm thép chữ H cách đó mười lăm mét.
Anh chờ đợi. Nhịp tim của anh tăng vọt lên 130 nhịp/phút. Phổi graphene click lên liên tục dưới áp lực ép ngực của van tự chế.
*Một... hai... ba...*
Đúng vào tích tắc tần số dao động của dầm thép đạt điểm nút triệt tiêu.
*PHẬT!*
Bách bóp cò. Chiếc kẹp mỏ neo từ trường cầm tay phóng ra một sợi cáp hợp kim titan siêu bền bọc sợi carbon, lao vút qua màn sương mù axit và bám chặt vào dầm thép chữ H chịu lực chính của giếng thông gió.
*CLANG!*
Lực nam châm điện cực mạnh kích hoạt, khóa chặt đầu kẹp vào dầm thép phát ra tiếng bịch cơ khí đanh gọn. Con tàu *Sắt Gỉ-3* lập tức dừng lại giữa khoảng không dốc đứng, toàn bộ thân tàu rung lên bần bật dưới sức căng của sợi cáp chịu lực.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc mối neo vừa kích hoạt, một dị biến tàn khốc xảy ra.
Dòng điện từ trường biến thiên cực mạnh từ máy phát trọng lực bị lỗi của giếng chạy ngược dọc theo sợi cáp hợp kim titan, dội thẳng vào hệ thống điện của bộ giáp Vỏ Sò-7.
*UỲNH!*
Một luồng xung điện từ mạnh mẽ giật ngược lại, làm chập mạch hoàn toàn cánh tay cơ khí trái của bộ giáp. Cánh tay trái bọc titan của Bách đột ngột đông cứng và tê liệt hoàn toàn, dòng điện rò rỉ chạy qua lớp đệm bảo hộ làm bỏng rát các thớ cơ vai đang bị rách của anh.
"Cảnh báo nguy kịch: Phát hiện dòng điện rò rỉ từ trường lượng tử. Hệ thống thủy lực cánh tay trái bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Dung lượng pin hệ thống sụt giảm xuống mức năm phần trăm!" Giọng nói cảnh báo của HUD nhấp nháy đỏ điên cuồng.
Lực hút khổng lồ của Sao Mộc lại tiếp tục tăng cường, kéo mạnh con tàu *Sắt Gỉ-3* xuống dưới, khiến sợi cáp neo căng lên đến giới hạn bền của kim loại, phát ra những tiếng rít chói tai.
Áp suất sáu bar bên ngoài bắt đầu ép mạnh vào lồng ngực Bách qua mảng giáp vai trái bị móp méo từ trận chiến trước. Màng lọc graphene của phổi sinh học bị rách vi mô khiến anh hít phải một lượng nhỏ khí axit sunfuric lạnh buốt, gây ra một cơn co thắt ngực dữ dội. Bách cảm giác như lồng ngực mình sắp sửa bị bóp nát dưới sức ép của hành tinh khí khổng lồ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Bách không hề hoảng loạn. Anh dùng tay phải trần—vượt qua khe hở của mảng giáp ngực bị hở—vặn mạnh van xả áp ngực thủ công trên giáp Vỏ Sò-7.
*PHỤT!*
Luồng khí nén nồng độ nhẹ thoát ra ngoài qua van xả, cưỡng chế ép lồng ngực Bách co thắt lại để thích nghi với áp suất sáu bar của môi trường xung quanh. Cơn đau nhói xé lòng ngực khiến anh khuỵu xuống vỏ tàu, nhưng nhịp thở của anh đã được ổn định trở lại, và lực hút nam châm điện của chân giáp được kích hoạt lên mức tối đa, giữ chặt anh bám vào vỏ tàu.
"Bách! Sợi cáp neo sắp đứt rồi! Lực kéo của trọng lực nghịch đảo quá lớn!" Lam hét lên qua bộ đàm, thiết bị giải mã cầm tay của cô hiển thị thông số ứng suất sợi cáp đã đạt ngưỡng chín mươi lăm phần trăm giới hạn bền vật liệu.
Bách nhìn xuống khẩu súng hàn plasma cải tiến đang gá bên mạn tàu *Sắt Gỉ-3*. Khẩu súng đã bị cháy hỏng hoàn toàn hệ thống mạch siêu dẫn và đầu phun chính từ tập trước, chỉ còn lại lõi nung điện rỉ sét và đường bypass dây đồng thô sơ quấn quanh.
Anh chộp lấy khẩu súng hàn hỏng mạch bằng bàn tay phải còn hoạt động. Anh đấu nối trực tiếp đường bypass dây đồng vào nguồn pin dự phòng cuối cùng của giáp Vỏ Sò-7.
"Bách! Đừng kích hoạt! Khẩu súng sẽ nổ tung!" Lam hét lớn.
Bách không lùi bước. Anh biết, anh không cần một mối hàn hoàn hảo lúc này. Anh cần một lực đẩy phản lực nhiệt lượng để đẩy con tàu sát vào vách giếng, triệt tiêu lực kéo uốn của trọng lực nghịch đảo.
Anh bóp cò súng hàn hỏng mạch.
*XOÒÒÒ! PHỤT!*
Không có luồng plasma tập trung, mà là một vụ nổ điện từ điên cuồng, một quầng lửa điện và hơi nóng cực đại bắn phụt ra từ đầu súng hàn bị cháy xém. Luồng phản lực nhiệt lượng khổng lồ từ vụ nổ ngắn tạo ra một lực đẩy động năng mạnh mẽ, đẩy mạn trái tàu *Sắt Gỉ-3* ép sát vào vách dầm chịu lực chính của giếng thông gió.
*CLACK!*
Lực ép cơ học làm giảm bớt sức căng của sợi cáp neo. Bách dùng tay phải nhanh chóng bẻ khóa chốt hãm cơ học của kẹp mỏ neo, cố định chặt chẽ thân tàu *Sắt Gỉ-3* trực tiếp vào dầm chịu lực chữ H của giếng thông gió số 4.
Con tàu dừng hẳn lại, nằm im lìm và vững chãi giữa khoảng không dốc đứng của giếng thông gió, tạm thời thoát khỏi lực hút tàn khốc của Sao Mộc.
Bách thở dốc, ngã sấp mặt xuống sàn tàu bám đầy axit. Bộ giáp Vỏ Sò-7 cạn kiệt hoàn toàn năng lượng, tắt ngấm màn hình HUD và đông cứng hoàn toàn, dìm anh vào bóng tối của chiếc kén titan. Nhưng anh mỉm cười. Họ đã sống sót.
"Chúng ta... làm được rồi..." Nam thợ phụ khóc nghẹn qua bộ đàm.
Lam áp sát vào ô kính buồng lái, nhìn thân ảnh bọc thép rách nát của Bách đang nằm im trên vỏ tàu với sự kính phục và nhẹ nhõm tột cùng.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toác vĩnh viễn.
*UỲNH! RẮC... RẮC...*
Một tiếng rít kim loại chói tai, khổng lồ và kinh hoàng đột ngột dội xuống từ phía trên đỉnh giếng thông gió áp lực cao số 4.
Hệ thống nâng hạ lượng tử của giếng, do bị ảnh hưởng bởi sự cố rò rỉ trọng lực nghịch đảo của lò Ares, đã hoàn toàn mất đi từ trường hãm phanh tự động. Khối cabin thang nâng lượng tử bọc thép khổng lồ nặng năm mươi tấn đã bị đứt cáp treo, đang lao tự do thẳng xuống dốc đứng của giếng thông gió với tốc độ kinh hoàng một trăm hai mươi kilôgam mét giờ, hướng thẳng vào đầu con tàu *Sắt Gỉ-3* đang bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!