Nhạc nềnIrregular

Bão Từ Cuộn Trào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy phòng mổ lậu, chỉ còn lại tiếng rít lạnh lùng của hệ thống cửa sập tự động đang đóng sập lại dọc hành lang kỹ thuật. Sức ép từ vụ chập điện lượng tử khổng lồ ở tập trước vẫn còn dư chấn. Những tia lửa điện nhỏ, màu xanh tím, thỉnh thoảng lại nổ lách tách trên các vách tường bọc chì bị nung chảy của phòng khám.


Bách đứng sừng sững trong bóng tối, hơi thở của anh nặng nề dội lại bên trong mũ bảo hiểm của bộ đồ hàn titan Vỏ Sò-7. Cơn đau từ vết bỏng phồng rộp ở bả vai phải—hậu quả của việc giáp quá nhiệt lên đến một trăm năm mươi độ C trước đó—nhói lên theo từng nhịp tim. Lá phổi graphene của anh, dù vừa được Bác sĩ Nguyễn lọc sạch chín mươi lăm phần trăm bụi độc, vẫn click lên những tiếng cơ khí khô khốc, báo hiệu hệ thống sinh học nửa nhân tạo đang phải gồng mình thích nghi với bầu không khí ngột ngạt thiếu oxy.


"Bách... chúng ta phải đi ngay," giọng nói của Lam vang lên qua bộ đàm sóng lượng tử tầm ngắn, nhỏ nhẹ nhưng gấp gáp. Cô đang quỳ dưới sàn, tay trái giữ chặt thiết bị giải mã lượng tử bọc vỏ đồng chống từ trường, tay phải đỡ lấy Nam thợ phụ đang lóng ngóng gom nhặt những đinh tán và bình bôi trơn rơi vãi.


"Pin của tôi... chỉ còn mười tám phần trăm," Bách thào thào, giọng anh khản đặc qua bộ lọc âm. "Khung xương trợ lực này nặng một trăm hai mươi kilôgam. Nếu cạn nguồn, tôi sẽ biến thành một khối tượng titan bất động ngay tại chỗ."


"Không sao, tôi vừa định vị được một hộp điện khẩn cấp của phân khu kỹ thuật dọc đường ống thông gió dẫn đến Giếng thông gió áp lực cao số 4," Lam nói nhanh, cô đứng dậy, ánh mắt sáng nghị lực lấp lánh sau lớp kính bảo hộ. "Nếu chúng ta tiếp cận được đó, tôi có thể dùng thiết bị bẻ khóa để dẫn dòng điện dự phòng nạp khẩn cấp cho bộ Vỏ Sò-7 của anh. Nhưng chúng ta phải nhanh lên. AI Chronos đang bắt đầu cô lập phân khu này để chuẩn bị kích hoạt giao thức tự hủy ẩn."


Nam thợ phụ vác chiếc túi đồ nghề nặng trĩu lên vai, mặt mũi lấm lem bụi sắt nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành: "Cháu dẫn đường cho! Cháu biết lối đi tắt qua đường ống rác thải ngầm dẫn thẳng vào giếng thông gió. An ninh của Sâm sẽ không thể đuổi kịp chúng ta trong bóng tối này đâu!"


Bách khẽ gật đầu. Anh dùng bàn tay giáp bọc titan thô kệch chộp lấy chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh gá chặt bên đai bảo hộ. Súng hàn hồ quang plasma cải tiến của anh lúc này chỉ còn là một khối sắt gỉ vô dụng—đầu phun chính đã bị nung chảy hoàn toàn sau cú phóng quá tải ba trăm phần trăm để hạ gục Sâm ở tập trước. Anh cần phải tìm linh kiện thay thế, nhưng trước mắt, sinh tồn là ưu tiên duy nhất.


Cả ba người khom lưng, luồn nhanh vào miệng đường ống thông gió tối tăm. Không gian chật hẹp đến mức nghẹt thở. Trần ống dẫn khí rỉ sét chỉ cao chưa đầy sáu mươi centimet, buộc Bách phải nằm rạp người, dùng sức mạnh yếu ớt còn lại của khung xương trợ lực kéo lê thân hình đồ sộ bọc titan qua những co ống bám đầy bùn thải và dầu đen. Mỗi lần bả vai phải va chạm vào vách ống thép, cơn đau bỏng rát lại dội lên, khiến anh nghiến răng kìm một tiếng rên rỉ.


Sau gần hai mươi phút bò trườn căng thẳng, họ thoát ra một bệ kỹ thuật nhỏ treo lơ lửng giữa hư không. Trước mắt họ là Giếng thông gió áp lực cao số 4.


Đó là một giếng đứng khổng lồ, đường kính hơn ba mươi mét, chạy dọc xuyên qua các tầng chịu áp của trạm Aether-IV. Nhìn xuống dưới, chỉ có một màu đen sâu thẳm của tầng khí quyển Sao Mộc cuồn cuộn; nhìn lên trên, những dải mây cam đỏ rực rỡ nhưng đầy chết chóc của hành tinh khí đang rít lên qua các khe hở kết cấu. Sức gió bão lên đến ba trăm kilômét một giờ thổi thốc qua giếng thông gió, tạo ra những tiếng gầm rú điếc tai như tiếng gầm của một con quái vật cổ đại. Luồng khí nóng ma sát mang theo hơi axit sunfuric loãng và bụi kim loại lỏng va đập mạnh vào vách thép, khiến toàn bộ giếng thông gió rung lắc dữ dội.


"Áp suất ở đây... ít nhất là sáu bar!" Nam hét lớn để át đi tiếng gió rít, cậu phải bám chặt vào lan can rỉ sét để không bị luồng gió đối lưu thổi bay xuống vực sâu.


"Bão điện từ Sao Mộc đang quét trực tiếp qua trạm!" Lam vừa nói vừa cắm thiết bị giải mã vào hộp điện khẩn cấp gắn trên vách giếng. "Từ trường biến thiên quá mạnh! Hệ thống liên lạc nội bộ trạm đã bị tê liệt hoàn toàn rồi!"


Lam nhanh chóng thao tác bẻ khóa lượng tử. Những dòng mã xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục trên màn hình thiết bị bọc đồng của cô. Với tri thức của một cựu kỹ sư hạt nhân cấp cao, cô dễ dàng ghi đè thuật toán khóa của AI Chronos, dẫn dòng điện dự phòng bọc chì từ hộp kỹ thuật chạy thẳng vào cổng sạc trên hông giáp Vỏ Sò-7 của Bách.


*ROOO...*


Tiếng piston thủy lực bên trong bộ giáp rít lên một nhịp hồi sinh. Màn hình HUD bên trong mũ bảo hiểm của Bách hiển thị chỉ số pin tăng vọt từ mười tám phần trăm lên năm mươi lăm phần trăm. Luồng năng lượng mới chạy qua các khớp cơ khí, làm giảm bớt sức nặng ngàn cân đang đè nặng lên bả vai rách cơ của anh.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*RẮC... RẮC...*


Một tiếng kim loại gãy gập chói tai vang lên từ phía trên. Dưới tác động cộng hưởng của sức gió bão ba trăm kilômét một giờ và sự co giãn nhiệt cực hạn của khí quyển Sao Mộc, dầm dốc đứng chịu lực chính của giếng thông gió—một thanh thép chữ H khổng lồ bám đầy rỉ sét—bắt đầu bị uốn cong biến dạng. Những vết nứt ngầm tàng hình sâu trong khung xương chịu tải bị xé rách ra, bắn ra hàng loạt đinh tán titan nóng đỏ như những viên đạn lạc.


"Dầm chịu lực chính đang bị gãy đôi!" Lam hét lên kinh hoàng khi nhìn vào biểu đồ ứng suất vật liệu trên máy quét. "Nếu cái dầm này sụp xuống, toàn bộ giếng thông gió số 4 sẽ sụp đổ dây chuyền, chôn vùi chúng ta và khóa chặt lối lên khoang nông nghiệp phía trên vĩnh viễn!"


"Cháu... cháu sẽ dùng máy quét siêu âm để dò vết nứt!" Nam thợ phụ dũng cảm lao ra, tay cầm chiếc máy quét cầm tay chạy dọc theo bệ kỹ thuật dốc đứng.


Nhưng ngay khi Nam vừa áp đầu dò vào dầm thép, cơn bão điện từ Sao Mộc quét qua trạm phóng ra một luồng xung điện từ cực mạnh. Dòng điện cảm ứng khổng lồ chạy dọc dầm thép, dội thẳng vào máy quét siêu âm của Nam.


*ĐOÀNH!*


Chiếc máy quét nổ tung trên tay Nam, bắn ra những tia lửa điện chói mắt. Nam rú lên một tiếng, luồng chấn động hất văng cậu thợ phụ trẻ tuổi khỏi bệ kỹ thuật. Cậu rơi tự do xuống giếng đứng đứng khổng lồ.


"NAM!" Bách hét lớn.


Không một giây chần chừ, Bách kích hoạt kẹp mỏ neo từ trường cầm tay gá trên cổ tay giáp Vỏ Sò-7. Anh phóng chiếc kẹp từ trường bám chặt vào dầm thép chịu lực chính bên cạnh, đồng thời đổ người lao ra ngoài bệ kỹ thuật treo lơ lửng. Cánh tay trái bọc titan của anh vươn ra ngoài hư không, chộp chặt lấy đai bảo hộ của Nam ngay khi cậu chỉ còn cách vực sâu Sao Mộc vài mét.


Lực giật từ trọng lượng của Nam và sức gió bão ba trăm kilômét một giờ dội ngược lên bả vai trái bị móp méo của bộ giáp, khiến cơ vai của Bách rách thêm một đường đau đớn tận xương tủy. Anh nghiến răng gầm lên, dùng toàn bộ lực đẩy cơ khí từ khung xương trợ lực, kéo mạnh Nam trở lại bệ kỹ thuật an toàn. Nam ôm ngực thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu, tay vẫn giữ chặt chiếc mỏ lết lực bọc nhựa đỏ do Bách tặng.


"Đứng sau lưng tôi! Cả hai người!" Bách quát lớn, anh đứng chắn trước luồng gió bão gầm rú, dùng thân hình đồ sộ nặng một trăm hai mươi kilôgam của giáp Vỏ Sò-7 làm lá chắn cản gió cho Lam và Nam.


Lúc này, tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Dầm dốc đứng chịu lực chính tiếp tục biến dạng nứt toác. Bách phải vá nó ngay lập tức. Nhưng kính bảo hộ phân cực màu xanh lam trên mũ bảo hiểm của anh đã bị cơn bão điện từ làm nhiễu loạn hoàn toàn, màn hình HUD chỉ còn hiển thị những vệt sóng tĩnh trắng xóa, mù mịt. Anh không thể nhìn thấy vết nứt bằng mắt thường.


Thêm vào đó, súng hàn plasma cải tiến đã bị cháy hỏng đầu phun chính ở tập trước. Không có đầu phun điều hướng, luồng plasma năm ngàn độ C sẽ phân tán vô định hướng, có thể kích nổ bình oxy sau lưng anh hoặc nung chảy chính bàn tay giáp của anh.


"Bách! Anh không thể hàn được đâu! Kính bảo hộ đã hỏng, súng hàn thì mất đầu phun chính!" Lam gào lên qua tiếng gió rít.


Bách hít một hơi thật sâu. Luồng khí nitơ-oxy lạnh buốt từ bình dưỡng khí nén tràn vào lá phổi graphene, làm dịu đi cơn bỏng rát trong phế quản. Anh nhớ lại lời dạy cuối cùng của ông Vinh trước khi hy sinh: *"Lắng nghe kim loại, đừng nhìn bằng mắt, hãy vá trời Sao Mộc!"*


Anh quay sang Nam: "Nam! Đưa cho tôi cuộn dây đồng siêu dẫn và đầu phun gốm dự phòng trong túi đồ nghề của cậu!"


Nam run rẩy mở túi, chộp lấy những linh kiện đưa cho Bách. Với kinh nghiệm của một thợ hàn cấu trúc xuất sắc, Bách thao tác thủ công hoàn toàn trong bóng tối của mũ bảo hiểm bị hỏng. Anh dùng mỏ lết siêu dẫn tháo bỏ phần đầu phun plasma bị nung chảy, quấn chặt các vòng dây đồng siêu dẫn quanh điện cực để tạo ra một đường bypass điện áp cao trực tiếp từ pin dự phòng bọc chì của giáp Vỏ Sò-7, rồi gá đầu phun gốm dự phòng bọc ngoài.


Đây không còn là một khẩu súng hàn plasma tiêu chuẩn nữa. Đây là một thiết bị hàn hồ quang thủ công cưỡng bức cực kỳ nguy hiểm, có thể chập cháy và phát nổ bất cứ lúc nào dưới áp suất sáu bar.


"Tôi sẽ thực hiện kỹ thuật hàn mù," Bách nói, giọng anh điềm tĩnh đến đáng sợ giữa cơn bão. "Lam! Tính toán cho tôi tần số dao động ứng suất của dầm thép!"


Lam chộp lấy thiết bị giải mã lượng tử, áp sát vào phần chân dầm chịu lực chưa bị biến dạng: "Tần số cộng hưởng đang ở mức hai trăm bốn mươi héc! Biên độ uốn cong đang tăng dần lên mười lăm milimét! Anh phải hàn đè lên các điểm nút dao động ở góc bốn mươi lăm độ để triệt tiêu lực uốn cong!"


Bách khẽ nhắm mắt lại bên trong mũ bảo hiểm. Anh tắt hoàn toàn màn hình HUD bị nhiễu sóng tĩnh trắng xóa. Bóng tối bao trùm lấy tâm trí anh, nhưng các giác quan khác của anh vụt tỉnh táo đến cực hạn.


Anh áp bàn tay trái bọc titan sát vào dầm thép rỉ sét đang rung bần bật. Anh áp dụng Quy tắc lắng nghe độ rung kim loại—kỹ thuật độc quyền mà ông Vinh từng truyền thụ. Qua lớp titan dày của găng tay bảo hộ, anh cảm nhận được những tần số siêu âm siêu vi truyền qua khung xương trạm. Tiếng rít chói tai của dòng khí áp suất cao thoát qua khe hở của vết nứt ngầm hiện lên trong đầu anh như một bản đồ cấu trúc ba chiều rõ nét.


"Tìm thấy rồi," Bách thì thầm.


Anh đưa khẩu súng hàn tự chế áp sát vào vết nứt. Bàn tay phải của anh giữ súng hàn cực kỳ chuẩn xác, không hề run rẩy trước sức gió bão ba trăm kilômét một giờ đang cố kéo tuột anh xuống vực sâu.


Bách bóp cò.


*XOÈÈÈ... XOÈÈÈ!*


Một luồng lửa hồ quang điện màu xanh lam nhạt, rực rỡ và dữ dội bắn phụt ra từ đầu phun gốm tự chế. Luồng hồ quang không có hệ thống điều hướng tự động của plasma nên phát ra những tiếng nổ đanh gọn, liên tục bắn ra hàng ngàn tia lửa nung chảy titan nóng đỏ vào không gian bão tố. Sức nóng năm ngàn độ C tức thời tỏa ra, nung đỏ rực mảng dầm thép chữ H rỉ sét.


Bách không nhìn bằng mắt. Anh nhắm nghiền mắt, điều chỉnh súng hàn hoàn toàn dựa trên độ rung của tay cầm và tiếng rít của hồ quang điện. Mỗi khi tiếng rít của hồ quang chuyển sang tông trầm, anh biết kim loại đang nóng chảy quá mức và có nguy cơ bị thủng vách; khi tiếng rít chuyển sang tông cao chói tai, anh biết mối hàn đang bị nguội lạnh đột ngột do gió bão thổi qua, anh lập tức tăng dòng điện để bù nhiệt.


"Tốt lắm, Bách! Mối hàn đang đi đúng vào điểm nút dao động! Biên độ uốn cong giảm xuống còn mười milimét!" Lam hét lên, ánh mắt cô tràn đầy sự kinh ngạc trước tay nghề thủ công vượt qua mọi giới hạn lý thuyết của Bách.


Cơn bão từ trường Sao Mộc tiếp tục cuộn trào khốc liệt. Những luồng điện từ cực mạnh liên tục đánh trúng dầm thép, phóng ra những tia chớp lượng tử làm chập cháy các piston thủy lực trên giáp Vỏ Sò-7 của Bách. Vai phải bị bỏng nhiệt nặng của anh áp sát vào lớp sợi carbon bảo hộ đang nóng dần lên dưới dòng điện cưỡng bức, da thịt anh bắt đầu bốc khói khét lẹt, cơn đau đớn tột cùng khiến mồ hôi chảy ròng ròng bên trong mũ bảo hiểm.


Lá phổi graphene lỗi nhịp của anh click lên dồn dập, ho ra những vệt máu đen bám chặt vào màng lọc mặt nạ thở. Nhưng đôi tay anh vẫn giữ thăng bằng tuyệt đối. Anh di chuyển súng hàn theo những đường vảy cá đa tầng đều đặn bọc sợi carbon bảo vệ, liên kết các phân tử hợp kim titan ở cấp độ nano.


Năng lượng pin của giáp Vỏ Sò-7 tụt dốc không phanh dưới dòng điện hàn hồ quang cực đại: từ năm mươi lăm phần trăm rơi thẳng xuống bốn mươi lăm phần trăm, rồi dừng lại ở mức bốn mươi phần trăm nguy kịch.


*RÈ... RÈ... CLACK!*


Tiếng rít của khí rò rỉ đột ngột ngắt quãng rồi tắt ngấm.


Mối hàn mù hoàn hảo bọc sợi carbon đã bịt kín hoàn toàn vết nứt ngầm chịu lực của dầm dốc đứng chính. Tần số dao động cộng hưởng của dầm thép đột ngột giảm mạnh xuống mức an toàn. Toàn bộ giếng thông gió số 4 ngừng rung lắc dữ dội, đứng vững vàng giữa sức gió bão Sao Mộc.


Bách buông cò súng hàn, lùi lại một bước, toàn thân anh rã rời, khuỵu một đầu gối xuống bệ kỹ thuật thép. Khung xương trợ lực rít lên những tiếng kèn kẹt mệt mỏi.


"Vá... vá xong rồi," Nam thợ phụ reo lên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi quặng. "Bố Vinh ơi... anh Bách đã làm được rồi!"


Lam lao đến, đỡ lấy bả vai trái móp méo của Bách, ánh mắt cô chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và niềm kính phục vô hạn: "Anh ổn chứ, Bách? Chúng ta đã khống chế được điểm sụp đổ của giếng rồi. Đường lên khoang nông nghiệp phía trên đã thông suốt."


Bách khẽ thở dốc qua bộ lọc khí, cố nén cơn đau xé ngực: "Đi... đi ngay trước khi..."


*RẮC... RẮC... ĐOÀNH!*


Lời Bách chưa kịp dứt thì một tiếng nổ kinh hoàng dội xuống từ phía trên đỉnh giếng thông gió.


Do ứng suất dư tích tụ từ mối hàn lượng tử và sức gió bão quá lớn, một dầm thép treo rỉ sét khổng lồ nặng hàng chục tấn ở phân khu phía trên đột ngột rạn nứt gãy đôi. Khối kim loại khổng lồ đổ sụp xuống với một tốc độ kinh hoàng, kéo theo hàng loạt container phế liệu và đá quặng sạt lở, chắn ngang hoàn toàn lối lên khoang nông nghiệp ở tầng lửng, dìm cả nhóm vào bóng tối của sự cô lập mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!