Liệu Pháp Graphene
Bóng tối đặc quánh của đường ống xả rác ngầm dưới khu ổ chuột Tổ Ong rít lên bên tai Bách khi thân hình đồ sộ, nặng một trăm hai mươi kilôgam của bộ đồ hàn titan Vỏ Sò-7 trượt dài trong lớp bùn thải cơ khí đen ngúa. Sức nóng từ bả vai phải bốc lên khét lẹt. Hệ thống làm mát đã bị phát đạn bắn tỉa của Dũng phá hủy hoàn toàn, biến lớp lót sợi carbon bên trong giáp thành một tấm vỉ nướng áp sát vào da thịt anh. Nhiệt độ lõi giáp đã chạm ngưỡng một trăm năm mươi độ C. Mỗi hơi thở của Bách là một lần hít vào luồng khí nóng bỏng rát, kích hoạt những tiếng click click cơ khí dồn dập, khô khốc từ lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene lỗi nhịp.
*BÙM!*
Cú va chạm mạnh ở cuối đường ống hất văng Bách và Lam ra sàn thép rỉ sét của bể thu gom phế thải y tế. Ánh sáng halogen vàng vọt, ố bẩn của Phòng y tế của Bác sĩ chập chờn chiếu lên những bức vách bọc chì chống bức xạ rạn nứt.
"Linh! Chuẩn bị nước cất khử ion và bộ nông ngực laser ngay! Thằng bé đang tự nướng chín phổi của nó rồi!"
Một giọng nói khàn đặc, mang theo uy quyền lạnh lùng của một cựu bác sĩ phẫu thuật quân y Helios vang lên từ phía sau tấm màn nhựa PVC bám đầy vết dầu đen. Bác sĩ y tế trạm bước ra, đôi kính lúp phẫu thuật cơ khí gắn trên mắt ông xoay liên tục, phát ra những tiếng ro ro nhỏ. Phía sau ông, Y tá Linh—nữ y tá trẻ tuổi với mái tóc đuôi ngựa buộc gọn—nhanh chóng đẩy một chiếc xe kim loại chứa đầy những ống tiêm giảm đau lượng tử và các bình chứa dung dịch kiềm trung hòa.
"Lam, cởi khóa áp lực khớp vai trái! Nam, giữ chặt chân giáp!" Bác sĩ ra lệnh, tay ông đã đeo sẵn đôi găng tay cao su y tế bọc màng bảo vệ chống hóa chất.
Lam lập tức quỳ xuống bên cạnh Bách. Khuôn mặt cô nhợt nhạt vì thiếu oxy, nhưng đôi mắt sáng nghị lực vẫn dán chặt vào các khớp nối titan đang bị biến dạng nhiệt của bộ đồ Vỏ Sò-7. Cô rút chiếc mỏ lết siêu dẫn của ông Vinh từ đai bảo hộ của Bách, áp phần cảm biến mô-men xoắn kỹ thuật số vào chốt khóa bả vai phải đang nóng đỏ.
*TÍT... TÍT...*
"Khớp ren bả vai phải bị kẹt do giãn nở nhiệt cực hạn! Áp lực ren vượt quá tám trăm Newton-mét!" Lam hét lên qua tiếng rít của khí xả nóng. "Nếu tôi cố vặn bằng tay, chốt khóa sẽ gãy và khóa chết Bách bên trong bộ giáp đang bốc cháy này!"
Bách nằm trên sàn thép, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp kính bảo hộ phân cực đã bị mờ đục bởi hơi nước và máu đen. Anh thào thào qua bộ đàm: "Dùng... dòng điện siêu dẫn... bẻ khóa từ trường..."
Trực giác cơ học của Bách đã đúng. Lam lập tức hiểu ý. Cô gạt công tắc phụ trên cán mỏ lết siêu dẫn, kích hoạt dòng điện tần số thấp truyền thẳng vào ren khóa titan. Dòng điện siêu dẫn làm co rút các phân tử kim loại trong tích tắc, triệt tiêu lực uốn cong do nhiệt.
*CLACK! CLACK!*
Hai chốt khóa vai trái và ngực của Vỏ Sò-7 bật ra kèn kẹt. Lam và Nam dồn toàn lực kéo mảng giáp ngực nặng nề ra ngoài. Một luồng hơi nóng nồng nặc mùi polymer cháy xém và máu rỉ thoát ra, khiến Linh phải lùi lại một bước, ho khan.
Khi lớp giáp titan được nhấc lên, lồng ngực trần của Bách lộ ra trước ánh sáng đèn mổ. Bả vai phải của anh đã bị bỏng nhiệt nặng, da thịt đỏ rực và phồng rộp do lớp lót sợi carbon nóng chảy áp chặt vào. Đáng sợ hơn, tấm bọc bảo vệ của lá phổi sinh học graphene dưới xương ức đang nhấp nháy đèn cảnh báo màu đỏ lừ, phát ra những tiếng click click cơ khí liên tục như một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần.
Bác sĩ Nguyễn áp sát kính lúp phẫu thuật vào ngực Bách, sắc mặt ông đanh lại: "Màng lọc nano-graphene đã bị nghẹt hoàn toàn bởi bụi titan nóng chảy và axit clohydric từ sự cố rò rỉ khí clo. Dung tích lọc khí chỉ còn chưa đầy mười phần trăm. Nếu không lọc màng ngay lập tức, các túi phổi sinh học sẽ bị xơ hóa nhiệt vĩnh viễn trong vòng mười phút nữa."
"Vậy thì gây mê đi, Bác sĩ!" Lam lo lắng nói, ngón tay cô bám chặt vào mép bàn mổ.
"Không thể gây mê toàn thân!" Bác sĩ Nguyễn lạnh lùng ngắt lời. "Tim của cậu ta đang đập ở mức một trăm bốn mươi nhịp một phút do phản ứng đào thải graphene dưới áp suất cao. Thuốc gây mê mạnh sẽ làm tụt huyết áp đột ngột và khiến tim ngừng đập ngay lập tức. Chúng ta phải mổ sống không gây mê."
Linh rùng mình, nhưng cô nhanh chóng rút một ống tiêm chứa Dung dịch ức chế đào thải Graphene, tiêm thẳng vào động mạch cổ của Bách để giữ nhịp tim ổn định. "Bách, anh phải chịu đựng. Dung dịch này sẽ tạm thời ngăn hệ miễn dịch của anh tấn công màng lọc, nhưng cơn đau khi rửa màng bằng nước cất khử ion sẽ cực kỳ khủng khiếp."
Bách nghiến răng, cơ mặt co giật mạnh dưới ánh đèn mổ. Anh dùng bàn tay phải bám chặt vào mép bàn mổ thép chịu lực, các ngón tay siết mạnh đến mức vách thép mỏng rít lên kèn kẹt. "Làm đi..."
Bác sĩ Nguyễn không chần chừ. Ông cầm chiếc dao mổ laser cầm tay có tần số cắt cực kỳ chính xác, rạch một đường dài mười lăm centimet dọc theo vết sẹo mổ cũ trên xương ức của Bách. Luồng laser màu xanh lam rạch xuyên qua lớp da phồng rộp, để lộ ra khung xương trợ lực titan siêu nhẹ bọc quanh lá phổi sinh học.
*PHỤT... PHỤT...*
Khói sinh học bốc lên mang theo mùi khét của mô thịt bị nung chảy. Bách trợn trừng mắt, lồng ngực anh ưỡn cong lên dưới cơn đau tột cùng. Các mạch máu nổi rõ màu xanh đen quanh cổ và thái dương như muốn nổ tung. Linh lập tức đè chặt hai vai anh, trong khi Nam giữ chặt đôi chân bọc thép của bộ giáp dưới sàn.
"Giữ chặt cậu ta! Đừng để dầm xương ức bị lệch!" Bác sĩ Nguyễn quát lớn. Ông dùng bộ kẹp cơ học mở rộng khoang ngực, để lộ ra màng lọc graphene hình tổ ong màu đen xám bám đầy một lớp bụi kim loại lỏng bẩn thỉu và những vệt máu đen sẫm.
Lá phổi sinh học lúc này đang hoạt động trần trụi ngoài lồng ngực, các piston mini rít lên kèn kẹt theo từng nhịp thở nông và đứt quãng của Bách.
Bác sĩ Nguyễn cầm ống phun nước cất khử ion áp lực thấp, bắt đầu phun trực tiếp lên bề mặt màng lọc graphene.
*XÈÈÈ...*
Dòng nước cất khử ion chạm vào màng lọc nóng bỏng, lập tức bốc hơi thành những luồng sương mù trắng xóa. Lớp bụi titan và axit clo bám trên màng lọc bị cuốn trôi, chảy xuống khay mổ thành một dòng chất lỏng màu xám đen nồng nặc mùi hóa chất cực độc.
Cơn đau từ màng lọc graphene truyền thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Bách. Đó không phải là cơn đau thể xác thông thường, mà là cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng phế nang, từng mạch máu trong lồng ngực. Bách ho dữ dội, mỗi tiếng ho đều bắn ra những tia máu đen bám chặt vào màng lọc graphene của mặt nạ thở tự chế mà Linh đang giữ trên mặt anh. Máu và nước cất hòa lẫn vào nhau, chảy tràn ra sàn thép phòng mổ lậu.
"Nồng độ oxy dự phòng của phòng khám đang giảm xuống mức mười hai phần trăm!" Linh hét lên khi nhìn vào bảng điều khiển vách ngăn. "Bão điện từ bên ngoài đang làm tê liệt hệ thống đối lưu khí của trạm sạc!"
"Kích hoạt bình tảo lọc khí Chlorella-9 phụ dưới gầm giường ngay!" Bác sĩ Nguyễn ra lệnh, tay ông vẫn giữ cực kỳ ổn định ống phun nước cất, tỉ mỉ rửa sạch từng kẽ hở nano trên màng lọc tổ ong.
Trong khi ca phẫu thuật sống đang diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt và đẫm máu, Lam không hề ngồi yên. Cô đứng sát cửa sập phòng mổ, thiết bị giải mã lượng tử cầm tay bọc vỏ đồng của cô đang kết nối trực tiếp với đường cáp quang siêu dẫn của Trục hành lang C chạy ngầm dưới sàn.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình thiết bị của Lam đột ngột nhấp nháy đỏ liên tục.
"Bác sĩ! Có biến động nhiệt lượng cực lớn đang tiến vào hành lang dẫn đến phòng khám!" Lam hoảng hốt nói, ngón tay cô lướt điên cuồng trên bàn phím ảo chiếu từ cổ tay. "Đó là Đặc vụ Sâm! Hắn đã phát hiện ra chúng ta không bị kẹt trong container số twelve. Đội đặc nhiệm Red Purge đang sử dụng thiết bị quét nhiệt cầm tay để định vị dấu vết nhiệt lượng phát ra từ ca mổ của Bách!"
Bác sĩ Nguyễn không hề ngẩng đầu lên, giọng ông vẫn lạnh lùng như băng: "Tôi cần ít nhất năm phút nữa để hoàn thành việc làm sạch màng lọc và tái đấu nối hệ thống thở. Nếu cậu ta hít thở trước khi màng lọc được rửa sạch hoàn toàn, bụi titan còn sót lại sẽ găm chặt vào phế nang và gây hoại tử phổi tức thì. Lam, cô phải chặn chúng lại!"
"Tôi đang cố!" Lam nghiến răng.
Qua hệ thống camera giám sát mà cô vừa hack được, Lam nhìn thấy hình ảnh ba chiều của đặc vụ Sâm đang dẫn đầu một toán lính đặc nhiệm bọc giáp titan đen nhám tiến dọc hành lang kỹ thuật. Cánh tay cơ khí bọc titan bên phải của Sâm—vừa bị Bách nung chảy khớp vai ở tập trước—giờ đây đã được thay thế bằng một bộ kẹp thủy lực quân sự hạng nặng phát ra những tiếng rít áp lực đáng sợ. Trên tay hắn là khẩu súng trường điện từ Gorgon-X, mắt cảm biến màu đỏ rực của mũ bảo hiểm quét liên tục dọc các vách thép rỉ sét.
"Chúng đang dùng máy quét nhiệt dòng Sensor-Pro để nhìn xuyên qua vách chì phòng mổ!" Lam nhận ra mối đe dọa chí mạng. Nhiệt độ cơ thể đang sốt cao của Bách và luồng laser từ dao mổ của Bác sĩ đang hiện rõ trên màn hình nhiệt của Sâm như một đốm sáng rực rỡ trong bóng tối hành lang.
Trực giác của một kỹ sư vật lý hạt nhân giúp Lam đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. Cô không cố gắng bẻ khóa cửa sập chịu áp vì biết Sâm có búa thủy lực quân sự để phá hủy nó. Thay vào đó, cô hướng mục tiêu hack vào hệ thống lò sưởi khử trùng công nghiệp của phòng y tế lậu chạy dọc theo vách hành lang ngoài.
"Ghi đè thuật toán điều nhiệt của AI Chronos... Kích hoạt chế độ quá tải lò sưởi khử trùng!" Lam lẩm bẩm, ngón tay cô gõ một chuỗi mã lượng tử Ares bẻ gãy tường lửa bảo mật.
*PHỤT! PHỤT! PHỤT!*
Ngay lập tức, hàng chục vòi xả nhiệt dọc hành lang ngoài đồng loạt phun ra luồng hơi nước siêu nhiệt độ cao dùng để khử trùng thiết bị y tế. Nhiệt độ hành lang tăng vọt lên một trăm tám mươi độ C trong vòng vài giây, biến toàn bộ khu vực xung quanh phòng khám thành một biển nhiệt lượng trắng xóa trên màn hình quét của đặc vụ Sâm.
"Khốn kiếp! Mất dấu vết nhiệt rồi! Toàn bộ khu vực này đang bị nhiễu nhiệt cực đại!" Giọng nói phẫn nộ của Sâm truyền qua kênh tần số vô tuyến mà Lam đang nghe trộm.
"Dùng búa thủy lực phá từng cánh cửa container cho tôi! Chúng chỉ có thể trốn sau những vách chì này!" Sâm gầm lên qua bộ đàm.
*UỲNH! UỲNH!*
Tiếng búa thủy lực nện mạnh vào các vách thép container xung quanh vang lên trầm đục, dội qua sàn kim loại truyền thẳng vào phòng mổ lậu. Rung chấn mạnh làm chiếc đèn mổ trên trần rỉ sét chao đảo, khiến ánh sáng laser xanh lam của Bác sĩ Nguyễn bị lệch đi vài milimét.
"Linh! Giữ chặt đầu Bách! Cậu ta mà cựa quậy là tôi sẽ cắt đứt động mạch phổi đấy!" Bác sĩ Nguyễn gầm khẽ, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán ông, bám vào lớp kính lúp phẫu thuật.
Bách đang phải trải qua một cơn ác mộng thể xác thực sự. Dưới tác động của nước cất khử ion, màng lọc graphene của anh đang co rút lại để đẩy các tạp chất ra ngoài. Cơn đau khiến anh không thể thở, lồng ngực nghẹn ứ, mắt trợn ngược lên trần nhà tối tăm. Anh nghe thấy tiếng búa thủy lực của Sâm đang tiến lại gần hơn.
*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*
Cát bụi và rỉ sắt từ trần container rơi rụng lã chã xuống bàn mổ bọc ga trải giường ố vàng.
"Cửa sập ngoài của phòng khám đang bị tấn công!" Nam thợ phụ hét lên, tay anh run rẩy khi cố giữ chặt chân Bách. "Sâm đang ở ngay lối vào!"
Lam nhìn qua khe cửa sập phòng mổ. Tấm cửa thép bọc titan chịu lực của phòng y tế lậu—vốn đã rỉ sét nặng nề—đang bắt đầu biến dạng dưới sức ép của búa thủy lực thủy lực quân sự từ đặc vụ Sâm. Mỗi cú nện của Sâm làm các chốt khóa điện tử bắn ra những tia lửa điện chập chờn, vách thép lồi lõm hẳn vào trong.
"Bác sĩ! Không kịp nữa rồi! Sâm sẽ phá được cửa trong vòng chưa đầy hai phút!" Lam hét lên, cô rút chiếc mỏ lết siêu dẫn ra, chuẩn bị gá chặt vào chốt khóa phụ của cửa phòng mổ để gia cố cơ học tạm thời.
"Một phần mười màng lọc cuối cùng..." Bác sĩ Nguyễn nghiến răng, tay ông di chuyển nhanh hơn, luồng nước cất khử ion phun mạnh vào góc dưới của lá phổi sinh học, cuốn trôi vệt bụi titan đen cuối cùng bám trên màng lọc nano. "Linh! Chuẩn bị ống thở lượng tử và dung dịch làm mát phổi!"
Linh nhanh chóng chộp lấy hai đường ống dẫn khí bọc sợi carbon bảo vệ, bôi nhanh một lớp keo dán nhiệt siêu dẫn lên các khớp nối thủy lực.
*RẮC... RẮC...*
Tiếng kim loại vỡ nứt vang lên chói tai từ phía cửa sập ngoài. Cánh cửa thép dày của phòng khám lậu bắt đầu biến dạng nghiêm trọng dưới sức ép của búa thủy lực từ đặc vụ Sâm, những vết nứt ren chịu lực xuất hiện dọc theo mép cửa, rò rỉ luồng khí clo nồng độ nhẹ từ hành lang vào bên trong phòng mổ.
"Bách! Hít thở sâu và nín thở ngay khi tôi đấu nối!" Bác sĩ Nguyễn hét lớn, ông quăng chiếc ống phun nước cất đi, chộp lấy hai đường ống dẫn khí từ tay Linh.
Nhưng phổi của Bách lúc này vẫn chưa được kết nối lại với hệ thống thở của bộ giáp Vỏ Sò-7 hay máy Cân Bằng-1. Lồng ngực anh đang mở toác trần trụi, lá phổi sinh học bọc màng graphene vừa được rửa sạch hoàn toàn trống rỗng, không có một bar oxy nào để duy trì sự sống cho các tế bào não đang dần lịm đi vì ngạt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!