Âm Thanh Từ Vỏ Thép
Phía bên ngoài cửa sổ quan sát bằng kính thạch anh dày bốn lớp của Phân khu đáy số 9, Sao Mộc hiện ra như một con quái vật khổng lồ bằng khí đang cuộn xoáy. Những dải mây màu cam cháy, đỏ gạch và vàng lưu huỳnh vặn vẹo vào nhau dưới sức hút của lực hấp dẫn vĩ mô, tạo nên một bức tranh hỗn mang liên tục chuyển động. Trạm nghiên cứu và khai thác năng lượng Aether-IV lơ lửng ở tầng cao khí quyển của hành tinh khí này, mỏng manh như một chiếc lá rỉ sét bám vào rìa của một cơn bão vĩnh cửu. Ở độ cao này, áp suất khí quyển xung quanh trạm tạm thời được duy trì ở mức tương đương 1 bar Trái Đất, nhưng ai ở tầng đáy cũng biết, đó chỉ là một ảo ảnh kỹ thuật số được duy trì bởi hệ thống điều áp rệu rã.
Bên trong hành lang kỹ thuật của phân khu số 9, không khí luôn có mùi vị của kim loại bị nung nóng, dầu thủy lực rò rỉ và mùi khét nghẹt của hệ thống tái chế khí thở cũ kỹ. Bách ngồi xổm trên một dầm thép chịu lực rỉ sét, lồng ngực anh phát ra những tiếng click cơ khí khô khốc theo mỗi nhịp hít thở. Đó là lá phổi sinh học cấy ghép màng graphene của anh. Sau tai nạn sập mỏ hạt nhân của tập đoàn Helios năm xưa, lá phổi tự nhiên của Bách đã bị phá hủy hoàn toàn bởi bụi phóng xạ. Ca phẫu thuật lậu tại phòng y tế đáy trạm đã cứu sống anh, nhưng để lại một bộ lọc lỗi nhịp—nó liên tục co thắt và đào thải mỗi khi áp suất môi trường xung quanh biến động dù chỉ một phần mười bar.
Bách siết chặt chiếc mỏ lết thông thường trong tay, điều chỉnh lại chiếc mặt nạ lọc khí thô sơ bám đầy bụi đen trên mặt. Trên vai anh, logo thợ hàn của Helios đã bị cạo rách, chỉ còn lại dòng chữ định danh mờ nhạt: "Thợ hàn tập sự (Cấp 1 - Hàn cấu trúc phụ)". Ở cái phân khu đáy nghèo khổ này, nơi cư ngụ của hơn năm trăm thợ kỹ thuật không có căn cước liên minh, cái danh xưng "Cấp 1" đồng nghĩa với việc anh chỉ được phép nhận những ca hàn rẻ mạt nhất, những mối nối không chịu lực áp suất cao, và luôn là kẻ đầu tiên bị cắt giảm khẩu phần dưỡng khí khi trạm gặp sự cố.
"Lại nghẹt rồi," Bách lầm bầm, cổ họng anh nóng rát như có ai đổ cát nóng vào. Anh thọc tay vào túi bảo hộ, tìm kiếm một ống hít làm mát phổi nhưng chỉ tìm thấy lớp vỏ nhựa rỗng. Thuốc ức chế đào thải graphene đã hết từ ba ngày trước. Điểm tích lũy oxy của anh không đủ để đổi lấy một liều mới từ chợ đen Tổ Ong.
Anh thở dài, gạt bỏ cơn đau nhói ở lồng ngực để tập trung vào công việc trước mắt. Nhiệm vụ của anh hôm nay là kiểm tra định kỳ ứng suất bề mặt của dầm chịu tải chính trục D—khung xương thép bọc titan gánh vác toàn bộ vách ngăn chịu áp lực phía nam của phân khu 9.
Bách cởi bỏ chiếc găng tay bảo hộ bọc sợi carbon dày cộp ở tay phải. Anh áp lòng bàn tay trần, thô ráp và đầy những vết sẹo bỏng hồ quang, lên bề mặt kim loại lạnh ngắt của dầm thép. Tiếp đó, anh nghiêng đầu, áp sát phần mũ bảo hiểm bọc kính phân cực vào thân dầm.
Đây là Quy tắc lắng nghe độ rung kim loại—một kỹ thuật thủ công mà ông Vinh, người thợ cả già đã nghỉ hưu, truyền thụ lại cho anh. Khi một cấu trúc thép chịu áp lực bắt đầu xuất hiện vết nứt ngầm, dòng khí áp suất cao từ các khoang kỹ thuật hoặc từ khí quyển bên ngoài sẽ tìm cách thoát qua khe hở siêu vi đó. Sự ma sát giữa dòng khí và vách nứt sẽ tạo ra một tần số rung siêu âm đặc trưng, thứ mà không một máy quét siêu âm rẻ tiền nào của phân khu đáy có thể phát hiện được trong môi trường đầy nhiễu động điện từ của Sao Mộc.
Bách nhắm mắt lại. Anh kích hoạt kỹ năng Cảm ứng dòng khí rò rỉ qua độ rung.
Toàn bộ thế giới xung quanh anh như lùi lại. Tiếng gầm rú trầm đục của động cơ đẩy ion ngoài vỏ trạm, tiếng rít của quạt thông gió, và cả tiếng click cơ khí trong lồng ngực anh đều biến mất. Chỉ còn lại dòng chảy của âm thanh bên trong lõi thép. Ban đầu, dầm chịu tải truyền đến một tần số rung đều đặn, trầm ấm—tiếng vang của cấu trúc khỏe mạnh đang phân tán lực uốn cong của trạm. Nhưng khi Bách dịch chuyển lòng bàn tay dần về phía khớp nối ngầm số 9A, âm thanh đột ngột thay đổi.
Một tiếng rít cao vút, sắc nhọn như tiếng kim loại bị xé rách, vang lên ở tần số siêu âm.
*Két... két... xè...*
Bách mở choàng mắt, trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh. Âm thanh đó không hề bình thường. Nó là tiếng rò rỉ của khí độc sunfua từ đường ống xả thải công nghiệp chạy ngầm bên trong dầm chịu tải, áp suất khí nén đang tích tụ ngay phía sau vách ngăn và bắt đầu tìm đường thoát ra ngoài. Vết nứt ngầm này dài ít nhất hai mươi centimet, nằm sâu trong khung xương thép chịu tải chính. Nếu áp suất Sao Mộc bên ngoài tăng lên do trạm tiếp tục chìm sâu vào tầng khí quyển ma sát, dầm chịu tải trục D sẽ gãy đôi, kéo theo sự sụp đổ cấu trúc dây chuyền của toàn bộ phân khu 9.
"Sự cố rò rỉ khí độc ở phân khu đáy số 9..." Bách thì thào, lồng ngực anh co thắt mạnh như để phản ứng với hiểm họa ngầm. Anh lập tức đứng dậy, chạy về phía thiết bị đầu cuối của hệ thống điều khiển tự động gắn trên vách hành lang. Anh cắm thẻ định danh rỉ sét của mình vào khe đọc, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo bám đầy dầu mỡ để gửi một báo cáo khẩn cấp lên hệ thống an toàn trạm.
Trên màn hình, biểu tượng vòng tròn đồng tâm màu đỏ của AI Chronos nhấp nháy lạnh lùng. Chỉ hai giây sau, một dòng chữ lớn màu vàng hiện lên đè bẹp dòng báo cáo của anh:
"LỖI 403: BÁO CÁO BỊ CHẶN. Tài khoản định danh: Thợ hàn tập sự Cấp 1 không có thẩm quyền gắn cờ đỏ cảnh báo sự cố cấu trúc cấp chí mạng. Vui lòng liên hệ giám sát viên trực tiếp để được phê duyệt."
Bách đấm mạnh tay vào cạnh màn hình bằng kim loại. "Lũ khốn kiếp vô cảm!"
AI Chronos được lập trình bởi tập đoàn Helios để tối ưu hóa lợi nhuận và duy trì các chỉ số an toàn lý thuyết trên giấy tờ. Một báo cáo sự cố cấu trúc cấp chí mạng từ một thợ hàn tầng đáy sẽ tự động kích hoạt lệnh dừng hoạt động của các dây chuyền khai thác quặng xung quanh để bảo trì—thứ sẽ làm tiêu tốn hàng triệu tín dụng của tập đoàn mỗi giờ. Hệ thống đã được thiết kế để bịt miệng những người lao động như anh.
"Mày đang làm cái quái gì thế hả, thằng phổi rách?"
Một giọng nói ồm ồm, nồng nặc mùi rượu lậu tổng hợp vang lên từ phía sau hành lang. Bách quay lại. Đốc công Lôi đang tiến về phía anh. Hắn có thân hình mập mạp bọc trong bộ đồng phục quản lý Helios bằng da dày sang trọng, trên ngực đeo đầy những chiếc huy hiệu an toàn giả lấp lánh dưới ánh đèn halogen vàng vọt. Tay phải hắn lăm lăm chiếc roi điện cao áp bọc da—thứ công cụ bạo lực dùng để răn đe những thợ hàn nổi loạn.
"Dầm chịu lực trục D đang bị rạn nứt ngầm, khí độc sunfua đang rò rỉ vào vách khớp nối 9A," Bách nói nhanh, giọng anh khàn đặc nhưng kiên quyết. "Áp suất tích tụ bên trong dầm đã vượt quá giới hạn an toàn. Chúng ta cần phong tỏa khu vực này ngay lập tức, cấp phát Oxy nén áp lực cao và các tấm hợp kim titan bọc polymer để tôi tiến hành hàn gia cố lậu trước khi nó vỡ tung."
Lôi dừng lại, nheo đôi mắt ti hí nhìn Bách, rồi nhìn vào màn hình thiết bị đầu cuối đang hiển thị thông báo lỗi của AI Chronos. Hắn khịt mũi một tiếng khinh bỉ, vung nhẹ chiếc roi điện cao áp, khiến những tia lửa điện màu xanh lam rít lên lách tách trong không khí ẩm ướt.
"Nứt ngầm? Khí độc rò rỉ?" Lôi cười hô hố, tiếng cười của hắn dội vào vách thép hành lang nghe thật chói tai. "Mày chỉ là một thằng thợ hàn tập sự Cấp 1, cái phổi rác của mày bị lỗi nên đầu óc mày cũng hoang tưởng theo rồi đúng không? Máy quét siêu âm tự động của ban kiểm soát môi trường vừa quét qua đây hai giờ trước và không phát hiện bất kỳ biến động áp suất nào. Mày muốn tạo tin đồn thất thiệt để đình công, hay muốn lừa tao cấp phát Oxy nén áp lực cao để mang ra chợ đen Tổ Ong bán lấy tiền mua thuốc hả?"
"Tôi không nói dối!" Bách bước tới một bước, chỉ tay vào dầm thép. "Máy quét của ban kiểm soát đã bị chỉnh sửa thuật toán để bỏ qua các tần số siêu âm nhỏ nhằm giữ chỉ số an toàn giả tạo cho báo cáo quý! Nếu ông không tin, hãy áp tai vào dầm thép và tự lắng nghe độ rung của nó! Áp suất cục bộ ở khớp nối đang tăng dần theo hàm số mũ. Chỉ cần trạm chìm thêm mười mét vào tầng mây axit, lực uốn kết cấu sẽ xé toác vết nứt này!"
Nụ cười trên khuôn mặt mập mạp của Lôi vụt tắt. Hắn tiến sát lại gần Bách, luồng hơi thở nồng nặc mùi rượu phả thẳng vào mặt anh. Hắn giơ chiếc roi điện lên, dí sát đầu phóng điện vào cổ áo bảo hộ của Bách. Sức nóng từ tia lửa điện làm cháy xém vài sợi vải tổng hợp, tỏa ra mùi khét lẹt.
"Nghe cho kỹ đây, thằng rác rưởi," Lôi gằn giọng, từng lời nói chứa đựng sự tàn nhẫn lạnh lùng. "Tao không cần biết cái tai rách của mày nghe thấy cái gì. Ngày mai là đợt thanh tra của kỹ sư trưởng ban kiểm định Tâm. Nếu có bất kỳ báo cáo sự cố nào xuất hiện ở phân khu 9, tao sẽ mất ghế đốc công, và toàn bộ lũ thợ hàn tụi mày sẽ bị cắt sạch điểm oxy sinh hoạt. Mày sẽ ký vào sổ nghiệm thu khống này cho tao, xác nhận Trục D hoàn toàn an toàn."
Hắn thọc tay vào túi, rút ra một chiếc máy tính bảng lượng tử bám đầy vết mỡ, hiển thị bản hợp đồng nghiệm thu cấu trúc định kỳ của phân khu 9.
"Tôi không ký," Bách nhìn thẳng vào mắt Lôi, bàn tay anh siết chặt chiếc mỏ lết siêu dẫn. "Ký vào đây là tự tay giết chết năm trăm con người ở phân khu này khi dầm thép gãy."
"Mày nghĩ mày có quyền lựa chọn sao?" Lôi rít lên qua kẽ răng. Hắn gạt ngón tay trên màn hình máy tính bảng của mình. "Hành vi chống đối mệnh lệnh giám sát. Cố ý phá hoại tài sản tập đoàn bằng thông tin giả. Để trừng phạt, tao cắt giảm 50% định mức Oxy nén áp lực cao cấp phát cho ca làm việc tiếp theo của mày. Đồng thời, tao sẽ khóa tài khoản nạp oxy của mày trên hệ thống sạc khí trung tâm."
Bách sững sờ. "Lôi! Ông không thể làm thế! Phổi của tôi..."
"Phổi của mày có màng lọc graphene quân sự lỗi đúng không? Để xem không có oxy tinh khiết để làm mát, cái màng lọc đó của mày sẽ chịu đựng được bao lâu trong bầu không khí đầy lưu huỳnh này," Lôi cười độc địa. Hắn quay lưng bước đi dọc hành lang, không quên quất mạnh chiếc roi điện vào dầm chịu lực chịu tải bên cạnh để cảnh cáo. "Ký vào sổ nghiệm thu trước khi ca làm việc tiếp theo của mày bắt đầu, hoặc chuẩn bị tinh thần ngạt thở mà chết ở cái xó này đi."
Tiếng bước chân nặng nề của Lôi dần xa, để lại Bách một mình trong khoảng không gian ngột ngạt của hành lang kỹ thuật trục D.
Cơn đau nhói từ lồng ngực lại ập đến, dữ dội hơn trước. Lá phổi graphene của anh bắt đầu click liên tục, báo hiệu nồng độ dưỡng khí trong cabin hành lang đang giảm xuống dưới mức 18%. Bách nhìn xuống đồng hồ đo áp suất gắn trên cổ tay bộ đồ bảo hộ cũ nát của mình.
Chỉ số Oxy nén áp lực cao trong bình chứa sau lưng anh hiển thị màu đỏ nhấp nháy: *0.8 bar. Thời gian sử dụng còn lại: 3 giờ.*
Với lượng khí thở ít ỏi này, anh thậm chí không đủ để hoàn thành một ca hàn thông thường, chưa nói đến việc phải tự mình đi vá lậu dầm chịu tải khổng lồ kia. Bách quỳ một gối xuống sàn thép lạnh lẽo, nhắm mắt lại và bắt đầu thực hiện kỹ năng Đồng hóa nhịp thở với máy lọc khí. Anh điều hòa nhịp tim của mình xuống dưới 50 nhịp mỗi phút, hít vào thật nông, thở ra thật chậm, ép cơ thể nửa sinh học của mình vào trạng thái tiết kiệm năng lượng tối đa để kéo dài từng bar oxy cuối cùng.
Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh đứa con gái nhỏ Mai ở khu tị nạn Trái Đất hiện lên. Mai cũng đang phải chịu đựng căn bệnh phổi tắc nghẽn do ô nhiễm khí quyển, cô bé đang chờ đợi những điểm tích lũy oxy mà anh gửi về mỗi tháng để duy trì sự sống.
"Bố không thể chết ở đây..." Bách thì thầm, bàn tay anh áp chặt vào dầm thép rỉ sét như để tìm kiếm một điểm tựa sinh tồn.
Nhưng ngay khi anh vừa định đứng dậy để quay về khu ổ chuột Tổ Ong tìm kiếm sự hỗ trợ từ Quốc và Sơn, một âm thanh lạ lùng đột ngột dội qua thân dầm chịu tải chính.
*Rắc... rắc... xè xè xè...*
Bách sững sờ. Anh không cần phải áp tai vào kim loại nữa. Tiếng rít siêu âm từ vỏ thép của Trục D đột ngột thay đổi tần số, chuyển từ tiếng rít rò rỉ khí đều đặn sang một chuỗi âm thanh sắc nhọn, dồn dập và hỗn loạn.
Đó là tiếng vang của các phân tử titan đang bị xé rách dưới ứng suất uốn cong cực hạn. Vết nứt ngầm sâu bên trong khớp nối 9A đang lan rộng nhanh hơn dự tính của anh rất nhiều. Áp suất khí độc sunfua tích tụ phía sau vách ngăn đang tăng vọt, đẩy dầm chịu tải chính đến sát giới hạn sụp đổ vật lý.
Cùng lúc đó, từ sâu trong lòng trạm không gian Aether-IV, một tiếng rúng động trầm đục vang lên, báo hiệu trạm vừa chìm sâu thêm một tầng nữa vào khí quyển Sao Mộc. Áp suất bên ngoài đang tăng lên, và thời gian của Bách chỉ còn được tính bằng từng phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!