Nhạc nềnCyber_Noir

Hỏa Ngục Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt dày hai lớp của khoang biệt giam kịch kịch khóa chặt, âm thanh cơ học nặng nề dội vào lòng đá như một bản án tử hình không lời. Bên ngoài hành lang, tiếng bão tuyết axit vẫn gầm rú qua các khe thông gió, sủi bọt vàng trên những tấm tôn rỉ sét của Nhà kho phế liệu Quận 4. Nhưng bên trong hầm tối này, bầu không khí thậm chí còn ngột ngạt và nóng bỏng hơn gấp bội. Mùi khí ozone nén khét lẹt hòa lẫn với mùi lưu huỳnh độc hại bốc lên từ những rãnh nước thải rỉ sét dưới sàn.


Mộ Dung đứng tựa lưng vào vách thép lạnh ngắt, một tay ôm chặt đứa trẻ mồ côi gầy gò đang run rẩy vì sương lạnh. Bả vai phải của anh buốt nhói lên tận óc, vết rách cơ cũ rỉ ra thứ dịch đồng xanh nhợt nhạt, nhớp nháp thấm đẫm lớp áo măng tô da rách nát bọc amiăng. Sau lưng anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 khẽ rít lên tiếng xả khí yếu ớt, chỉ số áp kế tròn bằng đồng thau mạ bạc đã sụt xuống mức cực hạn 1.1 bar. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh cuộn xoáy một cách hỗn loạn, thỉnh thoảng ngưng tụ thành gương mặt dịu dàng đầy lo âu của người vợ quá cố, rồi lại nhanh chóng tan rã dưới áp lực yếu ớt.


"Mộ Dung, bọn chúng đến sát cửa rồi!"


Thiết Đảm khàn giọng cảnh báo. Gã đàn ông hộ pháp đứng chắn trước bầy trẻ, bắp tay gân guốc siết chặt cán chiếc xẻng xúc than bọc thép bọc amiăng cách nhiệt. Bên cạnh gã, Bác sĩ Nhã đang quỳ trên sàn đá ẩm ướt, một tay giữ chặt Tiểu Đao vẫn đang bất tỉnh nhân sự do ngạt khí thuốc mê hơi nước rò rỉ từ trước, tay kia ôm lấy mười bốn đứa trẻ mồ côi còn lại vào sâu trong góc tối của khoang biệt giam. Đôi mắt nữ bác sĩ ánh lên vẻ kiên cường nhưng không giấu nổi sự lo lắng tột độ.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng búa máy nén khí khổng lồ nện liên tiếp vào cánh cửa sắt ngoài hành lang. Mỗi cú nện làm cả khoang giam rung chuyển dữ dội, bụi than cám và mạt rỉ sét rơi lả tả từ trần nhà xuống đầu bầy trẻ khiến chúng khóc rấm rứt không thành tiếng.


"Mở cửa ra, lũ chuột cống!"


Giọng nói thô lỗ, hống hách của Đội trưởng tuần tra Lôi vang lên qua loa phóng thanh hơi nước bọc đồng. "Sở Áp lực Đô thị thi hành lệnh tịch thu phế liệu và cưỡng chế thu hồi nhiệt lượng! Kẻ nào chống cự sẽ bị đưa thẳng lên bệ hóa hơi trung tâm!"


*Rắc... Ầm!*


Cánh cửa sắt dày hai lớp cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực nén khí cực đại từ chiếc búa máy bên ngoài. Nó bị xé toạc làm đôi, đổ sập xuống nền đá tạo ra một tiếng động chói tai. Luồng hơi nước nóng trắng xóa từ hành lang ập vào như một cơn bão, mang theo bóng dáng khổng lồ, dị hợm của Cai ngục Ngô bước vào đầu tiên.


Gã khổng lồ một mắt béo phì ấy khoác chiếc tạp dề da dày bám đầy những vết máu khô và rỉ sét màu xanh lam lân quang. Đôi mắt duy nhất của gã đỏ ngầu dưới ánh sáng của chiếc đèn dây tóc bảo hộ đeo trên trán. Tay phải gã lăm lăm chiếc roi điện từ nén hơi nước khổng lồ, những vòng dây đồng quấn quanh thân roi liên tục phát ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt kèm theo tiếng rít tần số cao ghê rợn.


"Ha ha... Một lũ chuột nhắt trốn trong hang!" Cai ngục Ngô cười sằng sặc, giọng nói trầm đục rít qua bộ lọc khí hình vòi voi trên mặt nạ. "Đốc công Ba Sâm đã dặn phải giữ lại toàn bộ linh hồn của lũ trẻ này. Chúng là nhiên liệu chất lượng cao để sạc sưởi cho pháo đài bay thượng tầng!"


Mộ Dung nghiến chặt răng, bàn tay phải sinh học dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng ra thủ thế. Anh biết, cánh tay cơ khí trái Model 01 của mình hiện đang bị liệt hoàn toàn do rò rỉ khí nén pít-tông thủy lực từ trận chiến trước, treo lủng lẳng vô lực bên sườn trái. Mọi hy vọng chiến đấu giờ đây phụ thuộc vào chiếc mỏ lết đồng và sức mạnh cơ bắp dẻo dai của Thiết Đảm.


"Thiết Đảm, bảo vệ lũ trẻ và Bác sĩ Nhã!" Mộ Dung hét lên.


"Cứ để gã béo này cho tao!" Thiết Đảm gầm lên một tiếng đầy nộ khí, vác chiếc xẻng xúc than khổng lồ lao thẳng về phía Cai ngục Ngô.


Nhưng trước khi Thiết Đảm kịp áp sát, Cai ngục Ngô đã vung mạnh cánh tay béo phì. Chiếc roi điện từ nén hơi nước quất ra một đường vòng cung chết chóc trong không khí.


*Chát! Tiếng nổ điện từ vang dội.*


Luồng hơi nước nóng 180 độ C kèm theo dòng điện cao thế phóng ra từ đầu roi sượt qua vách thép, làm chảy rữa một mảng xích sắt rỉ sét bên cạnh. Thiết Đảm buộc phải dùng chiếc xẻng bọc amiăng để đỡ đòn trực diện. Lực va chạm từ dòng điện từ mạnh đến mức làm nổ tung lớp amiăng bảo vệ trên mặt xẻng, hất văng Thiết Đảm lùi lại ba bước, bắp tay gã run rẩy dữ dội do luồng điện truyền qua.


Mộ Dung nhân cơ hội Ngô vừa thu roi, anh lướt nhanh qua góc mù cảm biến nhiệt độ của gã khổng lồ. Tay phải anh rút khẩu Súng phun hơi nước nóng cầm tay tự chế dắt bên hông, bóp cò hướng thẳng vào mặt nạ phòng độc của Ngô.


*Phì... Phì...*


Luồng hơi nước nóng 150 độ C phun ra nghi ngút, nhưng ngay khi tiếp xúc với cơ thể Ngô, nó hoàn toàn bị chặn đứng bởi bộ giáp bọc chì dày cộp bọc quanh ngực và tạp dề da của gã. Bộ giáp bọc chì cách nhiệt hoàn hảo khiến đòn tấn công tầm ngắn của Mộ Dung trở nên vô hại.


"Gãi ngứa cho ta sao, gã thợ sửa máy nghèo hèn!" Cai ngục Ngô quay ngoắt lại, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Mộ Dung. Gã vung roi điện từ quất ngược trở lại.


*Vút! Đoành!*


Mộ Dung cố gắng né tránh, nhưng bả vai phải bị rách cơ khiến tốc độ di chuyển của anh bị chậm đi một nhịp. Chiếc roi điện từ quất trúng vào bả vai trái và cánh tay cơ khí Model 01 đang bị liệt của anh. Dòng điện từ nén hơi nước cực mạnh chạy dọc qua các sợi đồng dẫn truyền sinh-cơ học, làm nổ tung các gioăng cao su chịu nhiệt còn sót lại trong khớp xi lanh. Máu bọc mực đồng xanh rực chảy tràn ra từ bả vai Mộ Dung, cơn đau tủy sống kinh hoàng do hiện tượng đào thải kim loại bộc phát khiến anh quỵ sụp xuống sàn sắt, toàn thân co quắp vì tê liệt.


"Mộ Dung!" Thiết Đảm gầm lên đau đớn khi thấy huynh đệ bị trúng đòn. Gã không màng đến dòng điện từ còn sót lại trên sàn ngầm, quấn chặt sợi xích sắt bọc chì chịu lực quanh cổ tay để cách điện, rồi quai mạnh chiếc xẻng xúc than bọc thép carbon gia cố bằng tất cả sức mạnh của một phu than bến tàu.


*Binh! Tiếng kim loại va chạm trầm đục vang dội khắp nhà kho.*


Cú bổ xẻng ngàn cân của Thiết Đảm đập trúng vào nắp lò hơi sạc áp đeo sau lưng Cai ngục Ngô. Lớp vỏ đồng thau dày của lò hơi bị nứt vỡ một mảng lớn, luồng hơi nước siêu cao áp nóng bỏng rực đỏ phun ra xèo xèo, làm bỏng rộp phần da lưng béo phì của gã bạo chúa.


"Á... Mẹ kiếp lũ chuột cống!" Cai ngục Ngô rú lên đau đớn, gã quay lại định quất roi vào Thiết Đảm.


Nhưng ngay trong khoảng lặng sạc áp 5 giây của chiếc roi điện từ—khoảnh khắc mà Mộ Dung đã tỉ mỉ quan sát và tính toán bằng thính giác nhạy bén của mình—anh biết đây là cơ hội duy nhất. Mộ Dung nghiến răng đến bật máu, dùng tay phải sinh học còn lành lặn để bấu chặt vào sàn sắt rỉ sét, gượng dậy bằng tất cả ý chí sinh tồn.


Anh lao tới từ phía sau, dùng tay phải ôm chặt lấy cụm van xả áp phụ trên lò hơi đang rò rỉ của Ngô.


"Mày định làm gì? Thả ra!" Cai ngục Ngô hoảng loạn gào thét, gã cố gắng vặn người để hất Mộ Dung ra, nhưng Thiết Đảm đã dùng xích sắt bọc chì quấn chặt lấy cổ gã, ghì chặt gã xuống sàn.


Mộ Dung dồn toàn lực tay phải, dùng chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo kẹp chặt vào trục van xả phụ, ép nó vào trạng thái khóa cứng hoàn toàn (lock state).


*Kịch! Tiếng chốt khóa cơ học sập xuống.*


Lò hơi đeo lưng của Ngô giờ đây không còn đường thoát khí. Không khí nén và hơi nước nóng từ tuabin liên tục nạp vào bên trong mà không thể giải phóng. Áp kế tròn đeo trên cổ tay Ngô bắt đầu quay điên cuồng, kim chỉ số vượt qua vạch an toàn 30 bar, rồi 40 bar, và nhanh chóng chạm ngưỡng 50 bar cực hạn. Lớp vỏ thép carbon của lò hơi bắt đầu rực đỏ lên như một cục than nung trong lò rèn.


"Nó sắp nổ rồi! Chạy đi!" Đội trưởng tuần tra Lôi đứng ngoài hành lang kinh hoàng hét lên, gã cùng tiểu đội lính canh bọc đồng vội vã tháo lui ra phía sau các thùng phế liệu để tìm chỗ ẩn nấp.


"Thiết Đảm! Tránh ra!" Mộ Dung hét lớn.


Thiết Đảm buông xích, lăn người né sang bên cạnh hốc đá tối bảo vệ bầy trẻ.


Cai ngục Ngô rú lên điên cuồng trong tuyệt vọng, gã cố gắng dùng tay bứt chiếc lò hơi đang rực đỏ sau lưng ra nhưng đã quá muộn. Áp suất 50 bar nung nóng lò hơi lên tới nhiệt độ nóng chảy của chì mạ đồng.


Mộ Dung biết mình chỉ có đúng ba giây trước khi cả lò hơi nổ tung thiêu rụi khoang giam. Anh buộc phải đưa ra quyết định sinh tử. Anh nhìn vào cánh tay cơ khí trái Model 01 đang bị liệt, rách nát gioăng cao su của mình. Anh gạt mạnh van giảm áp ba chiều tự chế đeo bên hông, dẫn toàn bộ lượng khí nén dự trữ cuối cùng từ bình chứa đeo lưng xộc thẳng vào hệ thống xi lanh tay trái.


*Rít... xèo xèo...*


Cánh tay cơ khí trái rít lên một tiếng gầm rú cơ học kinh hoàng. Các khớp pít-tông thủy lực bị ép hoạt động quá tải vượt giới hạn chịu đựng, hơi nước nóng 200 độ C xé rách lớp da bọc chì bảo vệ, nung đỏ cả bả vai trái của anh. Nhưng lực nén khí 40 bar đã được kích hoạt thành công.


"Đòn... đấm... nén... khí... pít-tông!"


Mộ Dung gầm lên, tung cú đấm nghìn cân bằng cánh tay cơ khí trái nứt vỡ thẳng vào mặt nạ phòng độc bọc kính thạch anh của Cai ngục Ngô.


*Rầm! Choang!*


Cú đấm nén khí cực đại đập nát vụn chiếc mặt nạ phòng độc, lực pít-tông thủy lực đẩy gã khổng lồ văng ngược ra phía sau hành lang, đập mạnh vào vách thép bảo mật. Ngay lập tức, chiếc lò hơi quá áp 50 bar sau lưng gã nổ tung.


*Đoành! Một tiếng nổ địa chấn rúng động toàn bộ nhà kho phế liệu.*


Vụ nổ giải phóng một lượng khói lam lân quang khổng lồ từ năng lượng linh hồn bị giam giữ bên trong lò hơi của Ngô, tạo thành một bức tường sương mù màu xanh lam dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Đội trưởng tuần tra Lôi và lính canh bọc đồng ngoài hành lang. Tiếng rên rỉ tự do của làn khói lam vang vọng khắp hầm tối như một bản giao hưởng giải thoát đau thương.


"Thiết Đảm! Bác sĩ Nhã! Đưa lũ trẻ đi... đi theo trục thông gió số 3!" Mộ Dung khàn giọng hét lên giữa làn khói lam nghi ngút. Cánh tay cơ khí trái của anh giờ đây đã hoàn toàn vỡ nát, các bánh răng rỉ sét rơi lả tả dưới sàn, bả vai phải rách cơ rỉ máu đồng xanh buốt nhói khiến anh suýt ngã quỵ.


Thiết Đảm nhanh chóng cõng Tiểu Đao vẫn đang bất tỉnh, dắt bầy trẻ mồ môi lao nhanh về phía sợi cáp đồng treo dẫn lên trục thông gió. Bác sĩ Nhã chạy phía sau, hỗ trợ những đứa trẻ nhỏ hơn leo lên.


"Mộ Dung! Đi thôi!" Thiết Đảm hét lên từ phía trên xà gồ thép.


Mộ Dung ôm chặt bình lọc chì V-109 của Thanh Nhã sau lưng, cố gắng lết thân thể tàn tạ bước đi trong làn sương khói lam trắng xóa. Nhưng do bả vai phải bị trúng thương nặng, lực giữ của tay phải sinh học bị sụt giảm nghiêm trọng. Chiếc bình lọc chì nặng 15kg đeo sau lưng anh bị chấn động mạnh, va đập vào vách đá rỉ sét bên đường ống dẫn nhiệt.


*Phựt...*


sợi dây đai da bọc amiăng giữ bình lọc bị đứt một bên. Mộ Dung loạng choạng suýt ngã xuống dòng nước thải axit dưới sàn. Anh vội vã dùng tay phải ôm chặt lấy bình lọc để bảo vệ linh hồn vợ.


Trong lúc hỗn loạn chạy trốn giữa màn sương khói lam mù mịt và tiếng súng hơi nước nạp áp gầm rú của tuần tra Lôi bắn đuổi theo phía sau, Mộ Dung phải dùng tay phải sinh học để bám vào xích treo trục thông gió để leo lên. Áp lực từ bả vai phải rách cơ khiến anh đau đớn tột cùng, mồ hôi hòa lẫn muội than cám chảy ròng ròng trên mặt.


Anh không hề hay biết rằng, dưới lực kéo căng của sợi xích treo, chiếc Khăn mùi soa dệt sợi bạc—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Lâm Thị Thuận dùng để quấn quanh cổ van xả bình lọc để cách âm—đã bị vướng vào một cạnh thép rỉ sắc nhọn của cửa khoang.


Sợi bạc dệt thủ công tinh xảo bị xé rách một góc, chiếc khăn mùi soa tuột khỏi cổ van, rơi tự do xuống vũng bùn dầu thải bẩn thỉu của nền nhà kho phế liệu đổ nát phía dưới.


"Mộ Dung! Nắm lấy tay tao!"


Bàn tay hộ pháp của Thiết Đảm thò xuống từ miệng trục thông gió, nắm chặt lấy tay phải sinh học của Mộ Dung, kéo mạnh anh lên khoang thông gió tối tăm ngay khi luồng lửa hơi nước nóng của tuần tra Lôi quét qua lối vào.


Nhóm giải cứu cùng bầy trẻ mồ côi nhanh chóng biến mất vào mê cung đường ống thông gió hẹp của nhà kho, để lại phía sau một bãi đổ nát hoang tàn ngập tràn khói lam lân quang và xác lò hơi nổ tung của Cai ngục Ngô.


Mười phút sau, khi màn sương khói lam dần tan bớt dưới sức hút của các quạt thông gió, một bóng người cao lớn bọc giáp bọc chì kín mít bước qua đống gạch vụn đổ nát của biệt giam. Tiếng thở cơ học rít lên ghê rợn qua bộ lọc khí hình vòi voi—Thanh tra tối cao Trác Độc.


Lão dừng lại trước cửa khoang biệt giam bị phá hủy, đôi mắt ẩn sau mặt nạ đồng thau lạnh lùng quét nhìn khắp chiến trường. Lão cúi người xuống vũng bùn dầu thải đen kịt dưới sàn, dùng bàn tay bọc thép bọc chì nhặt lên một vật phẩm rách nát bám đầy muội than.


Đó là chiếc Khăn mùi soa dệt sợi bạc của mẹ Mộ Dung.


Trác Độc dùng ngón tay bọc thép vuốt nhẹ lên những đường thêu sợi bạc tinh khiết cách nhiệt đã bị xỉn màu do lưu huỳnh. Ánh mắt lão đột ngột co rút lại khi nhận ra hoa văn chiếc chuông đồng cổ được thêu chìm tinh xảo ở góc khăn—ký hiệu gia tộc tối mật của dòng họ thợ đúc chuông biên giới Mộ Dung Thiết năm xưa.


"Mộ Dung Thiết..." Trác Độc rít lên một tiếng trầm khàn qua bộ lọc khí, giọng nói lạnh lùng chứa đựng một sự phát hiện chấn động. "Hóa ra con trai của gã thợ rèn phản nghịch vẫn còn sống dưới đáy slums này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!