Bầy Trẻ Trong Nhà Kho
Tiếng tuyết axit rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét của căn gác xép nghe như tiếng gõ dồn dập của một chiếc áp kế sắp vượt ngưỡng an toàn. Mộ Dung quỳ gối dưới chân cầu thang gỗ rách nát, đôi mắt hốc hác ẩn sau thấu kính hổ phách khẽ nheo lại. Đốm sáng đỏ từ thiết bị dò lân quang mini mà Khắc Kỳ lén gài lại vẫn nhấp nháy đều đặn, một nhịp điệu chết chóc âm thầm gửi tín hiệu định vị về Sở Áp lực Đô thị. Anh mím chặt môi, bàn tay phải sinh học run rẩy lấy ra một mảnh chì tấm nguyên chất từ trong túi măng tô da, khéo léo bọc kín thiết bị lại. Ánh đỏ ma mị bị dập tắt, nhưng Mộ Dung biết, đây chỉ là giải pháp tình thế. Khắc Kỳ đã đánh hơi thấy Thanh Nhã. Thời gian của anh đang cạn dần theo từng milibar áp suất thất thoát từ cổ van bình lọc V-109 đeo sau lưng.
Đột nhiên, tiếng ngói vỡ nhẹ phía trên ban công làm Mộ Dung giật mình. Anh dắt nhanh chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng, cơ thể căng lên như một lò xo nén khí cực đại. Một bóng người nhỏ nhắn lướt qua màn sương mù lưu huỳnh xám xịt, đáp nhẹ xuống sàn gỗ.
"Anh Mộ Dung! Là em, Tiểu Đao đây!"
Cô bé móc túi mười bốn tuổi thở hổn hển, gương mặt lem nhem muội than đầy vẻ hoảng loạn. Cô bé không kịp phủi những bông tuyết axit đang sủi bọt vàng trên vai áo da rách, vội vã nắm lấy tay áo anh:
"Lũ trẻ mồ côi... bầy trẻ ở bến tàu và ngõ tối... chúng bị đốc công Ba Sâm bắt đi rồi! Em lén bám theo xe goòng chở quặng của chúng. Ba Sâm đang giam giữ mười lăm đứa trẻ tại Nhà kho phế liệu Quận 4. Tên phó đốc công Hắc nói chúng sẽ bị đưa lên bệ hóa hơi trung tâm để sạc đầy năng lượng khói lam cho các pháo đài bay thượng tầng!"
Lồng ngực Mộ Dung thắt lại. Cơn đau từ bả vai phải rách cơ buốt nhói lên tận óc, nhưng nỗi phẫn nộ trong lòng anh còn dữ dội hơn gấp trăm lần. Hóa hơi trẻ em để làm chất đốt sưởi ấm cho giới quý tộc thượng tầng? Đế quốc này đã thối nát đến mức biến những sinh mạng vô tội thành nhiên liệu công nghiệp. Anh nhìn vào vách tường kép bọc amiăng, nơi linh hồn Thanh Nhã đang phát ra tiếng gõ van kịch... kịch... kịch... đều đặn. Anh đã hứa với cô sẽ bảo vệ con gái Lam Nhi, bảo vệ những đứa trẻ vô tội khỏi số phận nghiệt ngã mà cô đã phải gánh chịu.
"Chúng ta phải cứu chúng," Mộ Dung khản giọng nói, đôi mắt rực lên ngọn lửa quyết tâm. "Tiểu Đao, đi tìm Thiết Đảm và Bác sĩ Nhã. Gặp nhau dưới hầm nhà thờ đổ."
Nửa tiếng sau, dưới tầng hầm ẩm ướt của nhà thờ cổ, ánh sáng từ ngọn nến sáp ong pha mỡ lợn hắt lên những khuôn mặt đầy lo âu. Thiết Đảm đứng tựa lưng vào cột đá, bàn tay hộ pháp siết chặt cán chiếc xẻng xúc than bọc thép bọc amiăng cách nhiệt. Tiếng thở của gã nặng nề như tiếng pít-tông thủy lực thiếu dầu bôi trơn.
"Mẹ kiếp bọn Nghiệp đoàn!" Thiết Đảm gầm gừ, quai hàm bạnh ra đầy sát khí. "Dùng trẻ em làm củi đốt lò? Mộ Dung, chỉ cần anh gật đầu, tao sẽ dẫn anh em bến tàu vác búa tạ san phẳng cái nhà kho rác rưởi đó!"
"Không được dùng bạo lực trực diện, Thiết Đảm," Bác sĩ Nhã nghiêm nghị ngắt lời. Cô đang cẩn thận sắp xếp các chai thủy tinh chứa dung dịch kiềm trung hòa axit vào hộp y tế bọc chì. Gương mặt nữ bác sĩ nghiêm nghị dưới ánh nến: "Nhà kho Quận 4 chứa đầy các đường ống dẫn hơi nước siêu cao áp và các bình khí nén phế thải. Chỉ cần một tia lửa hay một cú va đập mạnh làm nổ đường ống, mười lăm đứa trẻ bên trong sẽ bị bốc hơi bởi nhiệt độ hai trăm độ trước khi các anh kịp phá khóa."
Mộ Dung gật đầu đồng ý với Bác sĩ Nhã. Anh trải bản vẽ thô sơ mà Tiểu Đao vừa dùng than vẽ lên mặt bàn gỗ rỉ sét.
"Tiểu Đao đã dò được sơ đồ trạm gác. Lối vào duy nhất không có lính gác bọc đồng tuần tra liên tục là trục của Giếng thông gió số 3 trên mái nhà kho. Lính tuần tra bọc đồng di chuyển rất nặng nề do giáp đồng rỉ sét, góc quay đầu của chúng hẹp vì mũ bảo hộ bọc chì dày. Chúng ta sẽ đột nhập từ trên cao, men theo các xà gồ thép sát mái để tiếp cận khu biệt giam."
Anh lấy từ trong túi áo ra chiếc Kính bảo hộ đồng thau một mắt, thấu kính thạch anh màu hổ phách lấp lánh dưới ánh nến.
"Tôi sẽ dùng kính này để phân tích các khớp khóa xích sắt giam lũ trẻ trong tối. Thiết Đảm, anh mang theo xẻng bọc amiăng để phá xích cơ học mà không tạo ra tiếng ngân kim loại làm động động van cảnh báo của cai ngục Ngô. Bác sĩ Nhã, cô chuẩn bị sẵn thuốc hít kiềm, bầy trẻ chắc chắn đã hít phải sương lưu huỳnh nồng độ cao trong kho chứa."
"Còn em?" Tiểu Đao hỏi, tay mân mê chiếc dao nhíp lò xo.
"Em sẽ dẫn đường qua trục thông gió và canh gác lối ra," Mộ Dung nhìn cô bé đầy tin cậy. "A Sáng sẽ ở lại gác xép để bảo vệ Lam Nhi và canh chừng thiết bị dò lân quang của Khắc Kỳ."
Đêm muộn, bão tuyết axit ngoài phố rít gào dữ dội hơn, sương mù lưu huỳnh vàng óng bao phủ toàn bộ Quận 4, che khuất những bóng đen đang lặng lẽ tiếp cận mái nhà của Nhà kho phế liệu Quận 4.
Mộ Dung đu người sát mép tường rỉ sét, bả vai phải đau nhức buốt nhói khi anh phải dùng tay phải sinh học chịu lực chính, trong khi cánh tay cơ khí trái Model 01 vẫn liệt tạm thời treo lủng lẳng bên sườn. Anh rút khẩu súng bắn neo dã chiến tự chế ra, nhắm vào dầm thép chịu lực phía bên kia trục thông gió số 3.
*Phựt! Cạch!*
Mũi neo thép lao vút đi, kéo theo sợi cáp đồng thau bám chặt vào xà gồ rỉ sét. Nhưng lực kéo quá mạnh của gió bão axit đã khiến bộ lò xo chịu lực căng của súng bắn neo bị quá tải, phát ra tiếng rít kim loại đanh gọn rồi gãy đôi. Mộ Dung nghiến răng chịu đựng lực phản chấn hất văng bả vai vào vách đá rỉ sét. Anh đã mất đi bộ lò xo giữ súng bắn neo dã chiến—cái giá phải trả để dựng thành công sợi cáp treo thoát hiểm.
"Đi thôi," Mộ Dung thì thầm qua bộ lọc khí của mặt nạ phòng độc.
Tiểu Đao lách người qua cánh quạt hút gió đã ngừng quay của trục thông gió số 3, dẫn đầu nhóm bò vào đường ống tối tăm, ngột ngạt mùi dầu thủy lực thô và bụi than cám bám dày. Mộ Dung bò sát phía sau, tiếng rít hơi nước từ bình lọc chì đeo lưng khẽ vang lên đều đặn, được che giấu bởi tiếng gầm rú của bão tuyết bên ngoài.
Tiến sát đến khoang gác của lính canh, Mộ Dung ra hiệu dừng lại. Qua khe hở của đường ống thông gió, anh nhìn thấy hai tên bảo an bọc đồng đang ngồi uống rượu cồn công nghiệp, gậy điện từ nén hơi nước dựng bên cạnh vách sắt.
Anh lén lấy con Chuột Đồng (Model 01) từ túi da của A Sáng để lại, nạp một lượng nhỏ thuốc mê hơi nước vào khoang chứa của nó, định thả xuống phòng gác để vô hiệu hóa lính canh. Nhưng ngay khi anh vừa hé mở nắp ống thông gió, một luồng gió đối lưu từ hệ thống xả thải trung tâm hoàng gia bất ngờ thổi ngược lại dữ dội. Luồng hơi thuốc mê bị thổi ngược vào trong đường ống hẹp, sộc thẳng vào mặt Tiểu Đao và Mộ Dung.
"Khục..." Tiểu Đao khẽ rên rỉ, mí mắt cô bé lập tức sụp xuống.
Mộ Dung nhanh tay dùng tay phải bịt chặt vòi phun của chuột cơ khí, đồng thời kích hoạt Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì, nín thở nén khí cơ hoành đúng ba giây để đẩy luồng hơi thuốc mê ra ngoài màng lọc mặt nạ. Anh đỡ lấy thân thể lả đi của Tiểu Đao, đặt cô bé nằm tựa vào vách ống an toàn. Thử nghiệm dùng chuột cơ khí mang thuốc mê thất bại hoàn toàn do hướng gió đối lưu không ổn định.
"Để tao giải quyết," Thiết Đảm thì thầm, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên.
"Không, chúng ta dùng thẻ bảo mật," Mộ Dung ngăn Thiết Đảm lại. Anh rút tấm Thẻ đồng bảo mật cấp thấp trộm được từ phó đốc công Hắc trước đó, luồn tay qua khe hở ống dẫn, đút chính xác vào khe đọc cơ học của cửa khoang phụ.
*Kịch... rắc... cạch...*
Các bánh răng bên trong hộp khóa cơ học xoay chuyển nhịp nhàng, chốt cửa nách phòng biệt giam khẽ bung ra mà không hề kích hoạt hệ thống còi báo động hơi nước của cai ngục Ngô. Mộ Dung thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho Thiết Đảm bế Tiểu Đao lánh tạm vào hốc tối, còn anh lách người bước vào buồng giam biệt lập.
Không gian bên trong buồng giam tối tăm, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Qua thấu kính của chiếc Kính bảo hộ đồng thau một mắt, Mộ Dung nhìn rõ mười lăm đứa trẻ mồ côi gầy gò, xơ xác đang co rúm người lại dưới sàn sắt rỉ sét. Chân của chúng bị khóa chặt bởi một hệ thống xích sắt khổng lồ kết nối với một van xả áp phụ của phòng hóa hơi.
"Đừng sợ, ta đến cứu các cháu đây," Mộ Dung khẽ thì thầm, gỡ mặt nạ phòng độc để lộ gương mặt hốc hác đầy vết bỏng hơi nước nhưng ánh mắt dịu dàng đầy bao dung.
Bầy trẻ nhìn anh bằng đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi nhưng không đứa nào dám khóc thành tiếng. Chúng hiểu rõ luật lệ tàn khốc của Quận 4: kẻ nào gây ra tiếng động sẽ bị đưa lên bệ hóa hơi ngay lập tức.
Thiết Đảm bước vào, không nói một lời, gã quỳ sụp xuống bên cạnh xích sắt. Chiếc xẻng xúc than bọc thép bọc amiăng được gã dùng làm đòn bẩy, kẹp chặt vào mắt xích cơ học chịu lực căng lớn.
*Rắc... rắc...*
Với sức mạnh thể chất phi thường của phu than bến tàu, Thiết Đảm nghiến răng bẻ gãy từng mắt xích sắt mà không hề tạo ra một tiếng ngân kim loại nào làm động động các cảm biến nhiệt độ xung quanh.
Bác sĩ Nhã nhanh chóng tiếp cận bầy trẻ, cô lấy ra chai thuốc hít kiềm, áp nhẹ vòi phun vào mũi từng đứa trẻ để giúp chúng thanh lọc tàn dư khí độc lưu huỳnh trong phổi.
"Mọi thứ đã sẵn sàng, chúng ta rút lui theo trục thông gió số 3," Mộ Dung ra hiệu, tay phải anh bế một đứa trẻ nhỏ nhất đang run rẩy vì sương lạnh.
Nhưng ngay khi Thiết Đảm vừa nâng đứa trẻ cuối cùng lên bục xích, gã chợt khựng lại. Đôi tai to dị thường của gã bỗng giật mạnh, gã áp sát tai xuống sàn sắt rỉ sét của nhà kho.
*Rầm... rầm... rầm...*
Tiếng bước chân bọc thép nặng nề, dồn dập vang lên từ phía hành lang chính dẫn vào khoang biệt giam. Đi kèm với đó là tiếng rít kèn kẹt của roi đồng nén khí đang sạc áp suất cao.
"Mộ Dung... có biến rồi!" Thiết Đảm mặt biến sắc, thì thầm đầy căng thẳng. "Là Đội trưởng tuần tra Lôi! Gã vừa dẫn thêm một tiểu đội lính canh bọc đồng đến tăng cường phòng thủ nhà kho. Chúng đang tiến thẳng về phía khoang biệt giam này!"
Tiếng bước chân bọc thép nặng nề rầm rập tiến sát cửa khoang sắt chính. Kim áp kế trên bảng điều khiển cửa khoang đột ngột nhảy vọt lên vạch đỏ, báo hiệu hệ thống khóa hai lớp cơ học bên ngoài đang được kích hoạt từ xa để phong tỏa hoàn toàn lối thoát của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!