Kẻ Rình Mò Trong Bóng Tối
Hơi lạnh của đêm tuyết axit luồn qua những khe hở trên mái tôn rỉ sét, rít lên từng hồi buốt nhói như tiếng mài của những bánh răng rạn nứt. Mộ Dung khẽ rùng mình, siết chặt vạt áo măng tô da sờn rách bám đầy muội than cám. Bả vai phải của anh, nơi vết rách cơ do lao động nặng nhọc ở phòng hóa hơi đang rỉ ra thứ dịch đồng xanh nhạt, nhức nhối lên theo từng nhịp thở. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh vừa bước qua góc hẻm tối dẫn lối lên căn gác xép nhỏ phía trên xưởng rèn cũ của Bảy Búa, nơi ánh sáng duy nhất tỏa ra từ những ngọn đèn bão pha mỡ lợn tù mù.
Trên chiếc giường tre rách nát ở góc phòng, Lam Nhi đã ngủ lả đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tám tuổi xanh xao dưới ánh sáng xanh lam dịu mát phát ra từ chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 đặt ẩn sau vách tường kép bọc amiăng. Nhờ chai thuốc hít kiềm bọc chì có đóng dấu đỏ bảo mật của Nghiệp đoàn Hoàng gia mà Mộ Dung vừa đổi bằng cả máu và nước mắt ngày hôm qua, cơn ho hen suyễn cấp tính của cô bé đã tạm thời lắng xuống. Tiếng thở của Lam Nhi dù vẫn còn khò khè nhưng đã đều đặn hơn.
Mộ Dung quỳ sụp xuống bên cạnh, tay phải sinh học run rẩy vuốt nhẹ mái tóc bám muội than của con gái. Áp tai vào vách ngăn bọc amiăng, anh lắng nghe.
*Kịch... kịch... kịch...*
Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự quen thuộc từ bên trong bình lọc chì V-109 vang lên trầm đục. Áp kế tròn bằng đồng thau mạ bạc hiện đang đứng yên ở mức 1.2 bar. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã cuộn xoáy chậm rãi, tỏa ra một luồng hơi ấm vô hình bao bọc lấy Lam Nhi. Mối hàn dã chiến bằng chì tấm và đồng đỏ dẻo mà anh thực hiện đêm qua tại phòng khám của Bác sĩ Nhã đã tạm thời giữ cho linh hồn vợ không bị sụt áp. Nhưng vết bỏng lân quang xanh nhạt đang rỉ dịch đồng trên cổ tay trái của Mộ Dung vẫn bỏng rát như một lời cảnh báo: thời gian của họ không còn nhiều. Và kẻ thù thì đã ở ngay sát sườn.
Đột nhiên, từ phía góc tối dưới chân cầu thang gỗ rách nát dẫn lên gác xép, một tiếng động cơ hơi nước mini rít lên cực nhỏ.
*Rít... rít...*
Đó là tiếng của Khuyển Đồng, chú chó cơ khí ráp từ các mảnh đồng vụn rỉ sét mà Mộ Dung đặt làm hệ thống cảnh giới vòng ngoài. Bốn khớp pít-tông thủy lực nhỏ của nó khẽ chuyển động, phát ra âm thanh báo động tần số cao chỉ có những người có thính giác nhạy bén với kim loại như Mộ Dung mới có thể nhận biết. Khuyển Đồng đã phát hiện ra rung động chân của kẻ lạ đang tiếp cận cầu thang gỗ.
Mộ Dung lập tức đứng dậy, dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng. Anh lách người ra ban công rách nát, nhìn xuống khe hở giữa hai vách tường rỉ sét của con hẻm tối.
Ẩn sau màn sương mù lưu huỳnh xám xịt và những bông tuyết axit đang sủi bọt vàng dưới đất, một bóng người gầy nhom đang lén lút di chuyển. Gương mặt gã ẩn sau chiếc kính bảo hộ một mắt mạ kẽm tỏa ra ánh sáng hổ phách nhạt. Cánh tay phải cấy ghép chi giả cơ khí bằng đồng mỏng rít nhẹ hơi nước theo mỗi nhịp bước.
Khắc Kỳ.
Gã đồng nghiệp đố kỵ ở phòng hóa hơi Quận 4 đang rình mò quanh xưởng rèn. Đôi mắt sắc lẹm của gã không ngừng đảo quanh các khớp nối ống dẫn nhiệt dưới chân cầu thang, tay phải gã lăm lăm chiếc áp kế đeo tay, cố gắng dò tìm dòng sụt áp cục bộ của hệ thống sưởi. Khắc Kỳ đã nhìn thấy vết bỏng lân quang xanh trên cổ tay Mộ Dung ngày hôm qua. Gã biết rõ đó là dấu vết chỉ xuất hiện khi tiếp xúc với một bình lọc chứa linh hồn lân quang rò rỉ có giá trị cực cao trên thị trường chợ đen. Nếu gã tìm thấy bằng chứng Mộ Dung tàng trữ linh hồn trái phép để giao nộp cho Thanh tra Trác Độc, chiếc ghế kỹ sư chính thức của phòng hóa hơi chắc chắn sẽ thuộc về gã.
Mộ Dung siết chặt cán mỏ lết đồng thau. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh hiện đang bị liệt tạm thời do rò rỉ khí nén pít-tông chưa kịp sửa chữa. Bả vai phải rách cơ đau buốt nhói khiến anh không thể thực hiện các đòn cận chiến vật lý nặng nề. Nếu anh ra tay bạo lực lúc này, tiếng gầm rú của máy móc và tiếng nổ hơi nước chắc chắn sẽ làm kinh động đến đội tuần tra Lôi đang sục sạo ngoài đại lộ. Anh cần một kế hoạch đánh lạc hướng tinh vi.
Anh nhanh chóng lùi vào bóng tối gác xép, gõ nhẹ ba nhịp ngắn một nhịp dài vào đường ống dẫn hơi nước phụ chạy xuống tầng trệt. Đó là mật hiệu liên lạc với A Sáng và Tiểu Đao đang túc trực ở xưởng rèn bên cạnh.
Chỉ vài phút sau, một bóng đen nhỏ nhắn như sóc lướt qua những mái tôn rỉ sét phía trên đầu Khắc Kỳ. Tiểu Đao, cô bé đạo tặc cơ khí mười bốn tuổi, mặc bộ đồ da đen bó sát bám đầy bụi than, nhẹ nhàng bám vào đường ống dẫn nhiệt chính trên cao. Đôi mắt sắc lẹm của cô bé khóa chặt vào chiếc túi áo măng tô bọc đồng mỏng của Khắc Kỳ, nơi gã đang để lộ một góc của tấm Thẻ đục lỗ sưởi ấm công cộng dùng để kiểm soát hạn mức sưởi của phòng hóa hơi.
Trong khi đó, ở phía đầu ngõ, A Sáng đã chuẩn bị sẵn sàng. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy nhom lén thả con Chuột Đồng (Model 01) chạy bằng dây cót thép chịu lực cao xuống đường rãnh thải công nghiệp. Con chuột cơ khí nhỏ bò không tiếng động qua các đường ống chật hẹp, mang theo một túi nhỏ chứa bột lưu huỳnh pha lẫn phế thải lân quang xanh mà Mộ Dung lén thu gom từ bãi rác thải lò hơi.
Khắc Kỳ vẫn đang thận trọng tiến gần đến bậc thang gỗ thứ ba. Chiếc áp kế trên tay gã khẽ dao động, kim chỉ số bắt đầu nhích dần về phía vách tường kép nơi giấu bình lọc V-109. Trán gã lấm tấm mồ hôi, lòng tham và sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt đố kỵ.
"Mộ Dung... tao biết mày đang giấu một thứ rất đáng giá trên đó," Khắc Kỳ lẩm bẩm, tay gã đặt lên tay vịn cầu thang gỗ rách nát.
Ngay khoảnh khắc đó, Mộ Dung hành động. Anh áp sát tai vào van sưởi phụ của xưởng rèn bên dưới gác xép, dùng tay phải sinh học vặn mạnh chốt an toàn của van xả áp.
*Xèo... xèo... xèo...*
Một luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ C bất ngờ phun ngược ra từ lò sưởi của Bảy Búa bên dưới, tạo ra một tiếng rít cơ học vang dội và làm sụt giảm áp suất cục bộ của toàn bộ khu vực xưởng rèn. Sự thay đổi áp lực đột ngột này ngay lập tức làm nhiễu loạn chiếc áp kế đeo tay của Khắc Kỳ. Kim áp kế của gã quay tít điên cuồng rồi đứng yên ở vạch không.
"Cái quái gì thế này? Sụt áp hệ thống?" Khắc Kỳ hoảng hốt gõ gõ vào mặt kính áp kế.
Đúng lúc gã bị phân tâm, Tiểu Đao từ trên xà gồ cao nhẹ nhàng thả người xuống ngay phía sau gã. Với đôi bàn tay thon dài cực kỳ nhạy bén, cô bé dùng chiếc dao nhíp nhỏ bằng thép lò xo khẽ cạy nhẹ túi áo của Khắc Kỳ, rút chiếc Thẻ đục lỗ sưởi ấm công cộng của gã ra mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Cô bé lập tức ném tấm thẻ đồng sưởi ấm ấy về phía chiếc xe đẩy phế liệu giả mà A Sáng đã bố trí sẵn ở đầu ngõ bên kia.
Cùng lúc đó, A Sáng kích hoạt bộ dây cót của Chuột Đồng (Model 01) ở xưởng dệt Trương gia kế bên. Con chuột cơ khí nổ nhẹ, giải phóng luồng khói màu vàng xám nồng nặc mùi lưu huỳnh pha lẫn ánh sáng xanh lam lân quang giả tạo tỏa ra nghi ngút từ các ống thông gió của xưởng dệt.
"Có luồng rò rỉ lân quang cực lớn ở xưởng dệt Trương gia!" A Sáng cố tình hét lớn từ đầu hẻm, giả vờ như một thợ học việc đang hoảng loạn. "Áp suất lò hơi xưởng dệt đang vượt ngưỡng! Linh hồn đang bị thoát khí!"
Khắc Kỳ quay ngoắt người lại. Chiếc áp kế trên tay gã, dưới ảnh hưởng của luồng sụt áp từ xưởng rèn của Mộ Dung và khói lân quang giả từ xưởng dệt, lập tức chỉ hướng về phía nhà máy của Trương gia.
"Chết tiệt! Vết rò rỉ nằm ở xưởng dệt chứ không phải ở đây?" Khắc Kỳ nghiến răng. Gã nhìn lên căn gác xép tối tăm của Mộ Dung một lần cuối với vẻ đầy nghi ngờ, nhưng lòng tham muốn đoạt công đầu về vụ rò rỉ lân quang lớn ở xưởng dệt đã chiến thắng. Gã lập tức xoay người, cánh tay cơ khí rít lên tiếng xả khí nén dồn dập khi gã lao nhanh về phía xưởng dệt Trương gia để dò xét.
Mộ Dung đứng trên ban công gác xép, nhìn bóng Khắc Kỳ khuất dần sau làn sương mù axit. Anh thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng đau nhức. Kế hoạch đánh lạc hướng đã thành công nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của Tiểu Đao và A Sáng. Họ đã bảo vệ an toàn cho bình lọc chứa Thanh Nhã và Lam Nhi mà không phải tốn một giọt máu.
Nhưng cái giá phải trả là anh đã mất đi một Thẻ đục lỗ sưởi ấm công cộng quý giá dùng làm mồi nhử để dẫn dụ Khắc Kỳ đi hướng khác. Và quan trọng hơn, trực giác thợ máy của anh đang báo động một điều gì đó bất thường.
Tiểu Đao đu người đáp xuống ban công bên cạnh Mộ Dung, gương mặt cô bé lộ vẻ lo lắng.
"Anh Mộ Dung, gã Khắc Kỳ đó rất tinh quái. Em lấy được thẻ của gã, nhưng lúc gã quay đi, em thấy tay cơ khí của gã khẽ gạt nhẹ vào chân cầu thang gỗ."
Mộ Dung khựng lại. Anh nhanh chóng bước xuống cầu thang gỗ rách nát, áp sát Kính bảo hộ một mắt bọc thạch anh màu hổ phách để quan sát trong bóng tối.
Nhưng sâu trong bóng tối dưới chân cầu thang gỗ, một đốm sáng đỏ cực nhỏ từ thiết bị dò lân quang mini vừa được gài lại bắt đầu nhấp nháy theo nhịp thở cơ học của cả thành phố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!